"Nghe nói ở Thất Tình Hầu Phủ, đích xuất không bằng ch.ó lợn, thứ xuất lại được nâng như trứng mỏng. Hôm nay trăm nghe không bằng một thấy. Ép một tiểu cô nương ốm yếu nhận tội thay cho mình, sợ người ta chưa c.h.ế.t hẳn nên mới phải diễn màn kịch bạch liên hoa này chăng?"
Tiếng xì xào bàn tán mỗi lúc một lớn. Những ánh mắt từng ngưỡng mộ, thương xót Diệp Chi Dao giờ đây biến thành sự dò xét, khinh miệt và tởm lợm. Họ nhìn xuyên qua lớp vỏ bọc tinh khiết của ả, lờ mờ nhận ra con rắn độc đang cuộn mình bên trong.
Diệp Chi Dao đứng c.h.ế.t trân tại chỗ. Sắc mặt ả trắng bệch, đôi môi run rẩy không thốt nên lời. Ả cảm nhận được hàng trăm ánh mắt như hàng trăm mũi kim đ.â.m chọc vào lớp da thịt kiêu ngạo của mình.
Kế hoạch ban đầu của ả vô cùng hoàn hảo. Ả hạ Diệt Linh Thủy vào trà, nếu Lục Tang Tửu ngoan ngoãn uống, nàng ta sẽ đứt ruột gan mà c.h.ế.t, sau đó ả chỉ cần đổ lỗi cho Lục Tang Tửu tự sát vì uất ức. Nếu Lục Tang Tửu phát hiện và làm ầm lên, ả sẽ diễn vai người vô tội bị hãm hại, mượn tay Bạch Hành để trấn áp.
Thế nhưng, ả tính ngàn vạn lần cũng không tính được việc Lục Tang Tửu lại chơi chiêu "nhận tội". Sự nhún nhường, chịu đựng và lời nhận tội vô lý đến cực điểm kia lại trở thành bằng chứng thép vạch trần sự dối trá của ả. Lục Tang Tửu đã biến mình thành kẻ bị áp bức đến mức mất đi cả quyền được nói lên sự thật. Đứng trước một nạn nhân thê t.h.ả.m, nôn m.á.u đầy đất như vậy, mọi giọt nước mắt của Diệp Chi Dao đều trở thành sự giả tạo buồn nôn nhất.
"Tỷ... tỷ tỷ... tỷ đang nói hươu nói vượn gì vậy..." Diệp Chi Dao luống cuống, cố gắng vớt vát lại hình tượng. "Muội không hề ép tỷ nhận tội... Muội thực sự không biết gì cả..."
"Muội không ép, là ta tự nguyện! Là ta đáng c.h.ế.t!" Lục Tang Tửu lập tức ngắt lời, giọng nói bi phẫn như chim quyên rỉ m.á.u, nàng lại dập đầu thêm một cái mạnh bạo xuống đất. "Chỉ xin nhị muội đừng khóc nữa, muội khóc, phụ thân lại nghĩ ta đang bắt nạt muội... Ta thực sự không dám... Ta nào dám đụng vào một sợi tóc của người mang Phượng mệnh..."
Câu nói "người mang Phượng mệnh" như một mồi lửa ném vào thùng t.h.u.ố.c s.ú.n.g. Mọi người xôn xao hẳn lên. Thì ra là vì cái mệnh cách hư vô mờ mịt kia mà Thất Tình Hầu phủ sẵn sàng dồn ép đích nữ ruột thịt đến mức thân bại danh liệt, tàn tạ thế này!
Sắc mặt Bạch Hành lúc này đã chuyển từ xanh sang đen, từ đen sang tím tái. Lão nắm c.h.ặ.t hai tay, gân xanh nổi đầy trên trán. Lão đường đường là Thất Tình Hầu, làm sao không nghe ra sự châm biếm trong những lời bàn tán xung quanh? Lão muốn bao che cho Diệp Chi Dao, nhưng Lục Tang Tửu đã diễn một màn quá kinh điển, bịt kín mọi đường lui của lão. Nếu lúc này lão tiếp tục bắt giữ Lục Tang Tửu, thì cái danh xưng "hổ dữ ăn thịt con", "đảo lộn đích thứ", "ức h.i.ế.p kẻ yếu" sẽ vĩnh viễn gắn c.h.ặ.t lên đầu Thất Tình Hầu phủ.
"Đủ rồi!" Bạch Hành gầm lên một tiếng, cắt đứt mọi lời xì xào.
Lão trừng mắt nhìn Lục Tang Tửu, hận không thể một chưởng đ.á.n.h c.h.ế.t đứa con gái đang phá hỏng thanh danh gia tộc này ngay tại chỗ. Nhưng trước mặt bá quan văn võ, trước mặt hoàng thân quốc thích đang quy tụ về Lạc Nhai Sơn Trang, lão không thể ra tay.
"Nghịch nữ, còn không mau đứng lên! Kẻ đâu, đưa đại tiểu thư vào sương phòng dưỡng bệnh! Chuyện hôm nay, bản hầu tự có phán xét, không cần kẻ khác bận tâm!"
Bạch Hành nghiến răng ken két, ra lệnh cho tỳ nữ phía sau tiến lên dìu Lục Tang Tửu. Lão cố gắng vớt vát thể diện bằng cách tỏ ra uy nghiêm, nhưng sự lúng túng và đuối lý đã hiện rõ mồn một. Lão quay sang nhìn con tỳ nữ Thúy Liễu đang thoi thóp trên mặt đất, ánh mắt lóe lên sự tàn nhẫn: "Còn con nô tỳ to gan dám làm càn này, lôi xuống đ.á.n.h c.h.ế.t ném ra bãi tha ma!"
Thúy Liễu nghe thấy phán quyết, đôi mắt trợn ngược tuyệt vọng, muốn kêu gào nhưng cổ họng đã bị Diệt Linh Thủy tàn phá, chỉ phát ra những tiếng "khục khục" rùng rợn rồi bị người ta kéo đi như một bao tải rác.
Lục Tang Tửu nằm trên mặt đất, hơi thở mong manh như ngọn nến trước gió. Nàng cảm nhận được hai tỳ nữ đang xốc nách mình lên.
Nhiệm vụ hoàn thành. Vở kịch đầu tiên thành công mỹ mãn.
Sự trong sạch của Lục Tang Tửu đã được bảo toàn bằng chính sự "nhận tội" của nàng. Thanh danh bạch liên hoa của Diệp Chi Dao đã bị xé rách một mảng lớn trong mắt giới thượng lưu kinh thành. Quan trọng hơn, nàng đã mượn được thế của dư luận để ép Bạch Hành không thể tự tiện g.i.ế.c nàng lúc này, bảo đảm cho nàng được an toàn tiến vào sương phòng của Lạc Nhai Sơn Trang.
Trước khi hoàn toàn buông lơi ý thức để thân thể tàn tạ này được nghỉ ngơi, Lục Tang Tửu khẽ nghiêng đầu. Qua mái tóc rối bù, ánh mắt sắc lạnh như lưỡi d.a.o của ma tôn xẹt qua khoảng không, ghim thẳng vào đôi mắt đang mở to đầy phẫn hận và tủi nhục của Diệp Chi Dao.
Khóe môi đang rỉ m.á.u của Lục Tang Tửu khẽ nhếch lên, tạo thành một khẩu hình không phát ra tiếng.
Trò vui, chỉ mới bắt đầu thôi, muội muội.
Ngay sau khoảnh khắc đó, Lục Tang Tửu triệt để ngất lịm đi trong vũng m.á.u của chính mình, để lại một màn hỗn loạn, xôn xao tột độ trước cổng Lạc Nhai Sơn Trang. Diệp Chi Dao c.ắ.n nát môi dưới đến rỉ m.á.u, đôi bàn tay giấu trong tay áo rộng siết c.h.ặ.t đến mức móng tay găm sâu vào lòng bàn tay. Lần đầu tiên trong đời, kẻ mang danh Phượng mệnh, kẻ được vạn người sủng ái như ả lại nếm mùi thất bại cay đắng ngay trước bàn dân thiên hạ, mà kẻ ban phát sự cay đắng đó, lại chính là con kiến hôi mà ả luôn coi thường.
