Bạch Hành thấy bảo bối của mình rơi lệ, trong lòng xót xa không thôi, cơn thịnh nộ trút lên đầu Lục Tang Tửu càng thêm dữ dội. Lão hừ lạnh một tiếng, giọng nói trầm đục mang theo áp lực ngập trời: "Mọi người đều thấy rõ! Chi Dao tâm địa lương thiện, ngay cả một con kiến cũng không nỡ giẫm c.h.ế.t, làm sao có thể hạ độc ngươi? Lục Tang Tửu, ngươi đố kỵ nhị muội ngươi mang Phượng mệnh, đố kỵ muội muội được cưng chiều, nên mới tự đạo diễn ra vở kịch này đúng không? Ngươi tự mình hạ độc nha hoàn của muội muội, bắt nó uống cạn, rồi la làng lên để bôi nhọ thanh danh của Thất Tình Hầu Phủ ta! Đồ súc sinh tâm tư ác độc, người đâu, lôi đại tiểu thư xuống, nhốt vào sài phòng cho ta!"
Mấy tên hộ vệ vạm vỡ của Thất Tình Hầu phủ lập tức vâng lệnh, hung thần ác sát lao tới định tóm lấy Lục Tang Tửu.
Trong góc khuất mà không ai thấy, đáy mắt Lục Tang Tửu xẹt qua một tia trào phúng lạnh lẽo đến rợn người.
Khá khen cho một Thất Tình Hầu! Khá khen cho một đóa bạch liên hoa! Kẻ xướng người họa, trắng đen điên đảo, ép c.h.ế.t người không đền mạng. Nếu lúc này Lục Tang Tửu gào thét cãi lại, cố gắng biện minh rằng mình vô tội, thì với quyền uy của Bạch Hành, nàng sẽ chỉ bị coi là kẻ điên cuồng c.ắ.n càn. Càng cãi, Diệp Chi Dao sẽ càng tỏ ra đáng thương.
Nhưng tiếc thay, linh hồn ẩn giấu trong thân xác gầy gò này lại là Cô Hoàng – nữ ma đầu kiếp trước từng đứng trên vạn người, kẻ đã tu luyện kỹ nghệ thao túng tâm lý đến mức xuất thần nhập hóa. Muốn chơi trò trà xanh? Được, hôm nay tổ tông trà xanh sẽ dạy cho các ngươi biết, thế nào mới là đỉnh cao của nghệ thuật lùi một bước để tiến mười bước!
Ngay khi bàn tay thô ráp của tên hộ vệ sắp chạm vào người, Lục Tang Tửu đột nhiên ngửa cổ lên trời.
"Phụt—!"
Một b.úng m.á.u đen ngòm từ miệng nàng phun ra, văng tung tóe lên nền đất đá xanh lạnh lẽo. Vết m.á.u đỏ thẫm ch.ói mắt nở rộ như những đóa mạn châu sa hoa tuyệt vọng. Thân ảnh mỏng manh của nàng run rẩy kịch liệt, rồi đổ ụp xuống vũng m.á.u của chính mình.
"Á!" Đám đông xung quanh kinh hãi lùi lại, có người hét lên thất thanh.
Lục Tang Tửu khó nhọc chống một tay lên mặt đất, ngón tay gầy guộc trắng bệch cào tứa m.á.u trên phiến đá. Nàng ngước khuôn mặt dính đầy m.á.u tươi lên nhìn Bạch Hành và Diệp Chi Dao. Không có sự oán hận, không có sự phẫn nộ, mà chỉ có một nụ cười thê lương, vỡ vụn đến mức khiến người ta nhìn vào mà trái tim như bị bóp nghẹt.
"Phụ thân nói đúng..." Thanh âm của nàng khàn đặc, yếu ớt như tơ nhện trong gió, nhưng lại vang vọng rõ ràng vào tai từng người có mặt tại đó. "Là con... Tất cả đều là lỗi của con..."
Bạch Hành sững sờ. Diệp Chi Dao cũng hơi khựng lại, ánh mắt lóe lên sự kinh nghi bất định. Ả không ngờ Lục Tang Tửu lại không hề phản kháng, ngược lại còn ngoan ngoãn nhận tội nhanh như vậy. Nhưng sự bất an trong lòng ả lại bắt đầu dâng lên cuồn cuộn.
Lục Tang Tửu ho sặc sụa, m.á.u tươi từ khóe môi lại rỉ ra từng vệt dài. Nàng cố gắng lết thân thể tàn tạ về phía Diệp Chi Dao, nước mắt hòa cùng m.á.u tuôn rơi lã chã, giọng điệu mang theo sự hèn mọn và nhún nhường đến cực đoan:
"Nhị muội... muội là đóa hoa sen trắng tinh khiết nhất thế gian, bồ tát tâm tràng, làm sao có thể hạ Diệt Linh Thủy vào chén trà của ta được? Là ta... là ta đố kỵ muội. Là ta, một kẻ thân mang trọng bệnh, một kẻ chẳng có gì trong tay, đã dùng hết chút tiền tài còm cõi của mình để mua loại kỳ độc trân quý như Diệt Linh Thủy... Rồi ta tự bỏ độc vào chén trà của mình, ép Thúy Liễu phải uống để nó c.h.ế.t t.h.ả.m... Tất cả chỉ để vu oan cho muội..."
Nàng vừa nói, vừa dập đầu xuống đất, âm thanh trán va chạm với phiến đá vang lên khô khốc, từng tiếng từng tiếng nện thẳng vào màng nhĩ của những kẻ đang đứng xem.
"Là tỷ tỷ sai! Tỷ tỷ đáng c.h.ế.t! Muội ngàn vạn lần đừng buồn, đừng khóc, hễ muội rơi một giọt nước mắt, phụ thân sẽ đau lòng đến mức muốn lấy mạng tỷ... Phụ thân, người đừng giận nhị muội, người cứ đ.á.n.h con đi, cứ g.i.ế.c con đi! Chỉ cần phụ thân và nhị muội vui lòng, mạng của Lục Tang Tửu này, người cứ lấy đi!"
Lời thú tội vang lên rành rọt, nhưng lại giống như một cái tát trời giáng vả thẳng vào mặt Bạch Hành và Diệp Chi Dao.
Không gian trước cổng Lạc Nhai Sơn Trang bỗng chốc rơi vào tĩnh lặng c.h.ế.t ch.óc. Mọi người đưa mắt nhìn nhau, sự hoang mang ban đầu dần dần bị thay thế bởi sự mỉa mai và nghi ngờ sâu sắc.
Đám phu nhân, tiểu thư có mặt ở đây đều là những kẻ sống sót qua vô số màn gia đấu khốc liệt chốn hậu viện, có ai là kẻ ngu ngốc? Lời thú tội của Lục Tang Tửu bề ngoài là nhận hết mọi tội lỗi, nhưng từng câu từng chữ lại là một mũi d.a.o sắc nhọn l*t tr*n sự phi lý đến nực cười trong sự thiên vị của Thất Tình Hầu.
Một vị phu nhân của phủ Tướng quân đứng lấp ló phía sau không nhịn được, dùng quạt che miệng, thì thầm với người bên cạnh nhưng cố tình để âm thanh lọt ra ngoài: "Nực cười thật. Diệt Linh Thủy là kỳ độc bực nào? Một giọt đáng giá ngàn vàng, giang hồ có tiền cũng chưa chắc mua được. Nhìn xem đại tiểu thư kia đi, gầy như que củi, y phục trên người còn thua cả đại nha hoàn nhà ta, lấy đâu ra tiền tài và thế lực để mua Diệt Linh Thủy?"
"Đúng vậy," Một phu nhân khác tiếp lời, ánh mắt đầy ẩn ý liếc nhìn Diệp Chi Dao, "Lại còn bảo tự hạ độc vào chén trà của mình rồi ép nha hoàn của muội muội uống? Đại tiểu thư ốm yếu đến mức ho ra m.á.u kia, làm sao ép nổi một tỳ nữ khỏe mạnh uống cạn chén trà độc nếu nó không tự nguyện mang độc đến hại nàng?"
