Mọi người còn chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra, thì từ trong cỗ xe ngựa nát tươm kia, một bóng người mặc y phục xanh lục lăn lông lốc xuống đất. Chính là Thúy Liễu! Ả co giật liên hồi, hai tay cào nát cả vùng da cổ, m.á.u và bọt mép trào ra không ngừng, bộ dạng thê t.h.ả.m như ác quỷ hiện hồn.
Đám đông lập tức bùng nổ.
"Trời ơi! Chuyện gì thế này?!"
"Đó... đó chẳng phải là đại tiểu thư của Thất Tình Hầu Phủ sao? Nha hoàn kia bị làm sao vậy?"
"Sùi bọt mép, mắt trợn ngược... là trúng độc! Có kẻ bị hạ độc!"
Tiếng xì xào bàn tán nổi lên như ong vỡ tổ. Các vị phu nhân lấy khăn lụa che miệng, lùi lại phía sau trong sự kinh hãi. Hộ vệ của các gia tộc lập tức rút đao cảnh giác.
Giữa vòng vây của vô số ánh mắt, Lục Tang Tửu nằm gục trên mặt đất, đôi tay nhỏ bé run rẩy bám c.h.ặ.t lấy y phục. Nàng ngước khuôn mặt tiều tụy, nước mắt tuôn rơi như suối, ánh mắt hoảng loạn tột độ nhìn về phía cỗ xe ngựa xa hoa lộng lẫy nhất của Thất Tình Hầu Phủ vừa đỗ lại ngay phía sau.
"Cứu... cứu mạng..." Nàng nức nở, thanh âm khàn đặc, yếu ớt nhưng lại mang theo sức xuyên thấu kỳ lạ, đ.á.n.h thẳng vào lòng người nghe: "Trong trà... trong trà sâm nhị muội ban cho... có độc! Thúy Liễu... Thúy Liễu vì bảo vệ ta, đã giành uống chén trà đó... Cứu Thúy Liễu với... nhị muội ơi... phụ thân ơi..."
Một câu nói, dăm ba chữ, lại giống như một quả b.o.m ném thẳng xuống mặt hồ đang tĩnh lặng.
Trà sâm do nhị muội ban cho? Có độc? Nha hoàn vì bảo vệ chủ mà c.h.ế.t thay?
Tất cả những ánh mắt nghi ngờ, khiếp sợ và tò mò lập tức đổ dồn về phía cỗ xe ngựa xa hoa được chạm trổ bằng gỗ t.ử đàn, nơi Diệp Chi Dao - đóa "bạch liên hoa" ngọc ngà châu báu của Thất Tình Hầu Phủ - đang chuẩn bị bước xuống.
Lục Tang Tửu vùi mặt vào cánh tay, nức nở không thành tiếng. Nhưng ở một góc khuất mà không ai nhìn thấy, khóe môi của vị ma tôn vừa sống lại từ cõi c.h.ế.t đã cong lên một nụ cười thỏa mãn, lạnh lẽo đến thấu xương.
Vở kịch, chỉ mới bắt đầu thôi. Diệp Chi Dao, chuẩn bị đón nhận món quà tái ngộ của tỷ tỷ đi.
Cánh cửa cỗ xe ngựa được chạm trổ bằng gỗ t.ử đàn xa hoa lộng lẫy rốt cuộc cũng chậm rãi mở ra.
Giữa sự xôn xao, kinh hãi của vô số ánh mắt trước cổng Lạc Nhai Sơn Trang, một bàn tay ngọc ngà trắng muốt vươn ra, nhẹ nhàng vén bức rèm lụa mỏng. Diệp Chi Dao bước xuống. Nàng ta vận một thân y phục màu trắng tinh khôi, vạt áo điểm xuyết những đóa hoa sen thêu bằng chỉ bạc lấp lánh, dung mạo thanh tao thoát tục, đôi mắt rưng rưng ngấn lệ như một vị tiên t.ử không vướng bụi trần vừa vô tình sa chân xuống chốn phàm tục.
Sự xuất hiện của Diệp Chi Dao lập tức tạo nên một sự tương phản tàn khốc đến nghẹt thở với Lục Tang Tửu. Một bên là nhị tiểu thư thứ xuất nhưng được bọc trong nhung lụa, tỏa sáng rực rỡ, hoàn mỹ vô khuyết. Một bên là đại tiểu thư đích xuất nhưng lại mặc y phục cũ kỹ, cả người lem luốc bụi đất, ngã gục bên cạnh một tỳ nữ đang sùi bọt mép, thê t.h.ả.m tựa như một con ch.ó hoang bị người ta vứt bỏ bên lề đường.
Ngay sau lưng Diệp Chi Dao, Thất Tình Hầu Bạch Hành cũng bước ra. Khuôn mặt uy nghi đạo mạo của lão lúc này phủ kín một tầng mây đen u ám. Ánh mắt lão sắc như d.a.o, mang theo hàn khí lạnh lẽo quét qua hiện trường, cuối cùng dừng lại trên người Lục Tang Tửu. Không có một chút xót xa hay lo lắng nào dành cho đứa nữ nhi ruột thịt đang run rẩy trên mặt đất, trong mắt lão chỉ có sự chán ghét tột độ vì bị làm cho mất mặt trước đám đông quyền quý.
"Làm càn!"
Bạch Hành quát lớn, âm thanh mang theo linh lực chấn động khiến không ít phu nhân, tiểu thư yếu bóng vía xung quanh phải lùi lại nửa bước. Lão sải bước đi tới, chỉ tay thẳng vào mặt Lục Tang Tửu, gầm lên: "Nghịch nữ! Ngươi vừa tới Lạc Nhai Sơn Trang đã làm ra cái trò mèo gì thế này? Còn không mau câm miệng cho ta!"
Tiếng quát của Bạch Hành như một nhát b.úa nện xuống. Lục Tang Tửu theo bản năng rụt cổ lại, cả thân thể gầy gò ốm yếu run lên bần bật. Nàng co rúm người, hai tay ôm lấy bả vai, ánh mắt nhìn Bạch Hành tràn ngập sự sợ hãi tột cùng, tựa như một con thú nhỏ thường xuyên bị bạo hành, chỉ cần nghe thấy tiếng chủ nhân là đã khiếp vía.
Hành động nhỏ bé, tinh vi này của Lục Tang Tửu lập tức lọt vào mắt của những người tinh đời xung quanh. Các vị phu nhân cáo già chốn hậu viện bắt đầu trao đổi ánh mắt. Sự sợ hãi kia quá chân thật, nó không giống như sự kính sợ thông thường đối với phụ thân, mà giống như nỗi ám ảnh ăn sâu vào trong tiềm thức. Thất Tình Hầu phủ này, rốt cuộc đã đối xử với đích nữ như thế nào?
Diệp Chi Dao thấy tình hình có vẻ bất lợi, lập tức tiến lên một bước. Nàng ta che miệng, những giọt nước mắt trong veo như hạt châu hoàn hảo lăn dài trên gò má, giọng nói nghẹn ngào, nức nở vang lên: "Tỷ tỷ... sao tỷ có thể nói những lời như vậy? Muội thấy tỷ đi đường xóc nảy mệt nhọc, thân thể lại yếu ớt mang bệnh, muội thương tỷ vô cùng nên mới đặc biệt sai Thúy Liễu mang chén trà sâm ngàn năm trân quý nhất đến để tỷ bồi bổ... Muội một lòng một dạ lo nghĩ cho tỷ, sao tỷ lại có thể vu oan cho muội hạ độc tỷ cơ chứ?"
Nói đoạn, Diệp Chi Dao lảo đảo lùi lại nửa bước, dường như không chịu nổi đả kích, phải tựa hẳn vào người nha hoàn bên cạnh. Bộ dạng ủy khuất, thê lương, chịu hàm oan mà không biết giãi bày cùng ai của ả thực sự khiến người ta sinh lòng thương xót. Quả không hổ danh là đóa bạch liên hoa nổi tiếng nhất kinh thành, chỉ dăm ba câu đã đảo ngược tình thế, biến mình từ kẻ bị tình nghi thành nạn nhân đáng thương bị tỷ tỷ đố kỵ hãm hại.
