Phu Quân Ngốc Ngếch Của Ta

Chương 1:




[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Phu quân nhà ta thật là ngốc nghếch.

 

Đêm động phòng hoa chúc, Tiêu Tự Bạch nói hắn muốn giữ mình trong sạch vì bạch nguyệt quang.

 

Ta chỉ biết cười lạnh, ngay đêm đó liền đè hắn ra mà ăn sạch.

 

Sáng hôm sau, Tiêu Tự Bạch ngồi trên giường, kéo chăn che người, khóc lóc sướt mướt.

 

"Nàng, ta..." Tiêu Tự Bạch miệng lầm bầm: "Ta nhơ nhuốc rồi, ta không còn trong sạch nữa, ta không trong sạch nữa rồi..."

 

Ta không quên xát muối vào tim hắn: "Đúng vậy, ngươi không trong sạch nữa rồi, Uyển Uyển của ngươi không cần ngươi nữa đâu."

 

"Uyển Uyển không cần ta nữa rồi, không cần ta nữa rồi." Tiêu Tự Bạch ôm đầu, bật khóc nức nở.

 

Ta chưa từng gặp người đàn ông nào hay khóc như thế.

 

Động một chút là rơi lệ.

 

Vô dụng.

 

Dày vò cả đêm mệt đứt hơi, thế mà giờ còn phải dỗ dành hắn.

 

Thật là phiền chếc đi được.

 

1.

 

Chẳng biết lão già Hoàng đế kia lên cơn gì mà nhất định phải ban hôn cho ta.

 

Dù chẳng muốn chút nào, nhưng thánh chỉ khó trái, thế là ta gả cho Thế tử Tiêu Tự Bạch.

 

Ngày đại hôn, ta ngồi trên giường chờ Tiêu Tự Bạch đến vén khăn voan.

 

Làm tân nương chẳng dễ dàng gì, trời chưa sáng đã phải dậy trang điểm, bận rộn từ sáng đến tối, chỉ mới ăn vài miếng điểm tâm lót dạ, giờ bụng ta đang kêu réo ầm ĩ.

 

Nghĩ đến đây, nắm đấm ta nện mạnh xuống giường, rơi vào cảnh ngộ này đều tại cái tên họ Tiêu kia.

 

Tuy trong lòng có lửa giận, nhưng chỉ đành nhẫn nhịn.

 

Trước khi đi, Mẫu thân đã dặn dò kỹ lưỡng, ta là khuê nữ nhà quan, không được làm càn theo ý mình.

 

Ta thấy lời Mẫu thân dạy bảo ít nhiều cũng nên nghe theo.

 

Đúng lúc này, cửa phòng vang lên, ta biết Tiêu Tự Bạch đến rồi.

 

Ta lặng lẽ ngồi chờ hắn đến vén khăn trùm đầu.

 

Động tác của Tiêu Tự Bạch rất th ô l ỗ, hắn giật phắt chiếc khăn voan đỏ xuống.

 

Trâm cài đầu của ta suýt chút nữa đã bị hắn giật rơi.

 

Ta cắn chặt môi dưới, cố nặn ra một nụ cười, nhẫn nhịn nhẫn nhịn, ta là khuê nữ nhà quan.

 

Ta đứng dậy, nói: "Phu quân, chàng đã về rồi."

 

Tiêu Tự Bạch trừng mắt nhìn ta đầy sát khí, như thể đang nhìn kẻ thù.

 

Cứ như ta thiếu hắn tám triệu vậy, thật muốn m óc mắt hắn ra, tuy trong lòng nghĩ vậy nhưng vẻ ngoài vẫn phải giữ nụ cười đoan trang, khí chất, biết điều và dịu dàng.

 

Tiêu Tự Bạch vung tay đẩy mạnh, ta ngã nhào xuống đất.

 

Hắn gằn giọng: "Diệp Miên, ta nói cho ngươi biết, đời này ta chỉ yêu một mình Uyển Uyển. Ta sẽ không thừa nhận ngươi là nương tử của ta, nương tử trong lòng ta chỉ có một, chính là Tô Uyển."

 

Tiêu Tự Bạch ngồi xổm xuống, bóp chặt mặt ta: "Ta rất tò mò, rốt cuộc ngươi đã dùng thủ đoạn gì mà khiến Thánh thượng ban hôn? Liền thích ta đến thế sao? Hửm?"

 

Ta thừa nhận trước kia từng thích Tiêu Tự Bạch, nhưng từ khi biết hắn thích Tô Uyển, ta đã tránh hắn xa ngàn dặm, chẳng thèm nói thêm lấy một lời.

 

Sức tay hắn ngày càng mạnh, mặt ta sắp bị hắn bóp biến dạng rồi.

 

Ta vung tay, dùng lực đẩy mạnh.

 

Thế là Tiêu Tự Bạch bay vèo ra ngoài theo một đường cong hoàn hảo.

 

Ta đứng dậy, phủi phủi tay: "Hừ, lão nương xuất thân võ tướng, từ nhỏ đã luyện võ, còn muốn đấu với ta à?"

 

Ta nhìn hắn bằng ánh mắt xem thường kẻ không biết tự lượng sức mình.

 

Châm chọc: "Còn nữa, người ta đã có gia thất rồi, làm kẻ thứ ba chẳng có gì vẻ vang đâu."

 

Tiêu Tự Bạch bò lổm ngổm từ dưới đất lên, chỉ tay vào ta, đi ên tiết quát: "Ngươi biết cái gì! Uyển Uyển là bất đắc dĩ mới phải làm vậy, nàng ấy đã nói nàng ấy yêu ta, ta nhất định sẽ đợi được nàng ấy."

 

Lúc đó, ta thật muốn rửa sạch cái não bộ của hắn.

 

Dáng vẻ bây giờ của hắn thật giống gã nam phụ thâm tình trong thoại bản.

 

2.

 

Tiêu Tự Bạch cứ lải nhải bên tai ta như con muỗi, ta nghe mà thấy ngứa tai, liền cho hắn ngay một cái t át.

 

Tiêu Tự Bạch ôm mặt, nghiến răng nghiến lợi nhìn ta.

 

Ta trừng mắt nhìn hắn, hắn theo bản năng lùi lại vài bước, chỗ bị ta đánh vẫn còn đau rát.

 

Hắn cũng biết thân biết phận, biết không đ ánh lại ta, đành để lại lời đe dọa: "Diệp Miên, ngươi bỏ cuộc đi, ta sẽ không để ngươi được như ý nguyện đâu."

 

Không trêu vào được thì ta trốn, Tiêu Tự Bạch thầm nghĩ.

 

Hắn vung tay áo định bỏ đi.

 

Ta quát: "Đứng lại!"

 

Đêm đại hôn mà tân nương phải thủ tiết phòng không, chuyện này mà đồn ra ngoài, ta sẽ thành trò cười cho cả kinh thành, Phụ thân Mẫu thân cũng sẽ mất mặt theo.

 

Ta tuyệt đối không để chuyện đó xảy ra.

 

Ta chỉ tay vào hắn: "Qua đây, viên phòng."

 

Hắn giận dữ mắng: "Ta đã nói là ta sẽ không đụng vào ngươi, ta muốn giữ mình trong sạch vì Uyển Uyển, cái loại đàn bà như ngươi thật không biết liêm sỉ."

 

Ta đen mặt đứng dậy.

 

Nhịn hết mức rồi, không cần phải nhịn nữa.

 

...

 

Động tĩnh cực kỳ lớn.

 

Mẹ chồng đang nghe lén ngoài cửa cười toe toét, người trẻ tuổi chơi bời thật phóng khoáng, xem ra chẳng bao lâu nữa là bà sắp được bế cháu đích tôn rồi.

 

Bà ra lệnh cho đám nha hoàn, tiểu tư rút lui, dù có chuyện gì xảy ra cũng không được làm phiền Thế tử và phu nhân.

 

Xong xuôi bà hí hửng rời đi.

 

...

 

Trong phòng, Tiêu Tự Bạch đang bị ta trói như bánh chưng ném trên giường.

 

Miệng hắn vẫn không ngừng chửi bới: "Cái thứ đàn bà độc ác, không biết xấu hổ này..."

 

Ta chẳng buồn đáp lại, chỉ chăm chú nhìn gói thuốc trong tay.

 

Đây là thứ mà ma ma dạy ta về lễ nghi đêm động phòng đưa cho, bà nói nó có thể giúp tăng thêm tình thú phu thê, khiến đêm động phòng trở nên tốt đẹp hơn.

 

Đảm bảo khiến ta cả đời khó quên.

 

Ta biết bản thân mình chẳng phải hạng trong sạch gì, xuân cung đồ cũng xem qua nhiều rồi, nhưng đây là lần đầu thực hành.

 

Ta quay đầu nhìn Tiêu Tự Bạch.

 

Thứ này chẳng có ưu điểm gì, chỉ được cái mặt mũi trông rất ưa nhìn.

 

Bản thân ta cũng là kẻ háo sắc, nếu không thì sao lúc trước mới nhìn qua đã thích ngay Tiêu Tự Bạch.

 

Dùng hắn để thực hành thử nghiệm là chuẩn nhất.

 

Ta nhìn bột thuốc trong tay, suy nghĩ xem bỏ bao nhiêu là vừa, ma ma cũng đâu có dặn.

 

Thôi thì bỏ hết vào cho xong.

 

Ta trút hết vào trong rượu, rồi cầm bình rượu tiến về phía giường.

 

Tiêu Tự Bạch nhìn vẻ mặt đầy mưu mô của ta, nuốt nước bọt, giọng run rẩy: "Ngươi... ngươi muốn làm gì?"

 

3.

 

Ta bóp mặt hắn, ép hết ly rượu vào miệng.

 

Tiêu Tự Bạch bị sặc vài cái.

 

"Cái loại đàn bà này, ngươi cho ta uống cái gì?"

 

"Một lát nữa là biết thôi."

 

Ta ngồi bên bàn, lặng lẽ chờ đợi thuốc phát huy tác dụng.

 

Tranh thủ lúc này, ta lấy mấy miếng điểm tâm trên bàn ra nhâm nhi.

 

Nghe ma ma nói viên phòng tốn sức lắm, ta phải bồi bổ thể lực cho tốt mới được.

 

Lúc này, Tiêu Tự Bạch bị gói như cái bánh chưng bắt đầu lăn lộn trên giường, toàn thân nóng hầm hập.

 

Tiêu Tự Bạch thở hổn hển, tiếng nói vô cùng yếu ớt: "Rốt cuộc... ngươi đã cho ta ăn cái gì?"

 

Ta chống cằm một tay, tay kia gõ nhẹ lên mặt bàn, lặng lẽ nhìn hắn.

 

Quả nhiên, chẳng được bao lâu Tiêu Tự Bạch đã không chịu nổi nữa. Toàn thân hắn nóng rực, mắt đỏ ngầu, giọng khàn đặc nói: "Ta không chịu nổi nữa, giúp ta với."

 

Ta bảo: "Cầu xin ta đi."

 

"Nàng!"

 

"Vậy thì thôi."

 

Ta đứng dậy, làm bộ muốn rời đi.

 

"Ta, ta cầu xin nàng, giúp ta với, mau lên... Ta sắp ch ết rồi."

 

Ta bước tới bên giường ngồi xuống, nghịch lọn tóc của hắn: "Đây là lời ngươi nói đó nhé."

 

Tay ta lướt qua má hắn, cảm giác lạnh lẽo càng khiến Tiêu Tự Bạch không thể kiềm chế hơn.

 

Ta không trực tiếp giúp hắn cởi trói mà ngược lại, còn trói tay chân hắn chặt vào giường.

 

Ta chống cằm suy tư xem nên bắt đầu từ đâu.

 

Ta x é rách y phục của hắn, đặt tay lên ngực hắn, cảm thán: "Mẹ kiếp, cứ tưởng ngươi là tên thư sinh trói gà không chặt, không ngờ dáng người cũng được đấy chứ."

 

Ánh mắt Tiêu Tự Bạch có chút mơ màng: "Diệp Miên, nàng, nàng đừng có mà quá đáng."

 

"Ta cứ quá đáng đấy, ngươi làm gì được ta nào."

 

"Nàng..."

 

Tay ta lướt dọc cơ thể Tiêu Tự Bạch nhưng mãi chẳng dám tiến thêm bước nữa.

 

Chẳng phải lão nương không muốn, mà là vì thật sự quá thiếu kinh nghiệm.

 

Quả nhiên lý thuyết và thực hành khác xa nhau một trời một vực.

 

Ta thì có thể chậm rãi suy tính xem nên làm thế nào, nhưng có người thì đã chẳng đợi nổi nữa rồi.

[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.