Mắt Tiêu Tự Bạch đỏ ngầu, ngực phập phồng không ngừng, toàn thân bắt đầu bứt rứt khó chịu.
Thấy dáng vẻ ấy của hắn, trông chẳng khác nào một con dã thú, ta bỗng thấy hơi sợ.
Hay là, hay là để mai hãy viên phòng đi, dù sao cũng chẳng thiếu gì một ngày, ta cũng tiện đường về học hỏi thêm chút nữa.
Ta định trèo xuống giường.
Tiêu Tự Bạch cuống lên: "Nàng làm gì thế?"
"Ta định để mai mới ăn ngươi."
"Không được, nàng quay lại đây cho ta."
Tiêu Tự Bạch sợ ta đi thật nên cố hết sức vùng vẫy, không ngờ lại làm đứt cả dây thừng.
Ta vừa chuẩn bị leo xuống giường thì đột nhiên cổ chân bị tóm lấy, Tiêu Tự Bạch lôi mạnh ta trở lại.
Hắn ôm chặt ta vào lòng, đầu không ngừng dụi vào cổ ta, miệng lẩm bẩm: "..."
Ta cho hắn một bạt tai, rồi dùng chân đá văng hắn ra.
Mắt Tiêu Tự Bạch rơm rớm nước mắt, giọng vô cùng đáng thương: "Đã nói hôm nay là hôm nay, nàng phải chịu trách nhiệm với ta."
Nghe giọng điệu, dường như hắn sắp khóc tới nơi rồi.
Ta cắn răng, thôi thì hôm nay là hôm nay vậy.
Ta tiến lên, túm chặt lấy hắn, hung hăng chặn miệng hắn lại.
...
Chẳng biết từ lúc nào, Tiêu Tự Bạch đã chiếm thế thượng phong.
Ta đã mệt đến mức lả người, thế mà hắn vẫn tiếp tục, không có vẻ gì là muốn dừng lại.
Giường gỗ kêu cọt kẹt liên hồi.
Ta còn sợ nó sập xuống mất thôi.
Bóng cây lay động, nến đỏ phập phồng, hai người quấn quýt lấy nhau, chẳng còn biết trời đất là gì nữa.
4.
Hôm sau, ta vừa tỉnh dậy đã thấy toàn thân đau nhức, cứ như thể bị ai tháo rời xương cốt vậy.
Ta nhìn sang kẻ thủ ác là Tiêu Tự Bạch, hắn ngược lại đang ngủ rất ngon lành.
Ta ngồi dậy, xoa xoa cái lưng, nhìn dáng vẻ thư sinh yếu đuối của hắn, không ngờ mình suýt nữa thì không chịu nổi.
Khi ta đang mặc y phục, Tiêu Tự Bạch cũng tỉnh lại.
Hắn vén chăn ra nhìn, rồi vội vàng túm lấy chăn co ro vào góc tường, vẻ mặt đầy không thể tin nổi.
Ta để ý thấy hắn, nghĩ rằng dù gì cũng quá quen thuộc rồi, nên chào hỏi một tiếng: "Tỉnh rồi à."
Tiêu Tự Bạch giơ cánh tay trắng nõn lên chỉ vào ta: "Nàng, nàng, nàng thật không biết xấu hổ."
Ta cài nút áo rồi nhìn hắn: "Hôm qua chúng ta đại hôn, ta là người được tám kiệu hoa rước về, là chính thê đường hoàng của ngươi, cho dù chàng có kiện lên quan phủ cũng chẳng thắng nổi đâu."
"Nàng, ta..." Tiêu Tự Bạch bị ta vặn lại đến mức câm nín, miệng lầm bầm: "Ta nhơ nhuốc rồi, ta không còn trong sạch nữa, ta không trong sạch nữa rồi..."
Ta không quên xát muối vào tim hắn: "Đúng vậy, ngươi không trong sạch nữa rồi, Uyển Uyển của ngươi không cần ngươi nữa đâu."
"Uyển Uyển không cần ta nữa rồi, không cần ta nữa rồi." Tiêu Tự Bạch ôm đầu, bật khóc nức nở.
Ta chưa từng gặp người đàn ông nào hay khóc như thế.
Động một chút là rơi lệ.
Vô dụng.
Người ta cũng đang đau nhức ê ẩm, chẳng buồn đếm xỉa tới hắn, thích khóc thì cứ khóc đi.
Ta ngồi trước gương trang điểm, nhìn thấy cổ đầy những vết tích do đêm qua để lại, thấy khó chịu chẳng biết làm sao để ra ngoài gặp người.
Ta thay y phục, quàng một chiếc khăn lụa màu nhạt lên cổ, tạm thời có thể che đậy được.
Ngoái đầu nhìn sang Tiêu Tự Bạch, hắn vẫn đang ngồi trên giường khóc lóc.
Ta đá nhẹ vào ghế, bảo: "Mau thay y phục đi, không thì thỉnh an sẽ trễ đấy."
Tiêu Tự Bạch như chẳng nghe thấy gì, miệng vẫn lầm bầm: "Ta vậy mà lại bị Diệp Miên ăn sạch, ta không còn trong trắng nữa..."
Thấy thời gian sắp tới rồi, ta đành bất lực thay đổi sách lược.
Tiến lại dỗ dành: "Ngoan, nghe lời đi, chúng ta mặc y phục rồi đi thỉnh an phụ mẫu, có được không?"
Tiêu Tự Bạch hất tay ta ra: "Cút."
Ta bảo: "Ta sai rồi, ta hứa sau này không hạ thuốc chàng nữa, chàng không muốn thì ta cũng không đụng tới chàng nữa."
"Cút."
Rượu mời không uống mà muốn uống rượu phạt đây mà.
Ta giật phăng cái chăn của hắn: "Tiêu Tự Bạch, đừng có mà được nước lấn tới. Chàng hoặc là mặc y phục đi với ta, hoặc là cứ để thân hình đó mà đi, tự chọn đi."
"Ta không chọn."
Ta giơ tay làm bộ muốn đánh hắn, Tiêu Tự Bạch liền trưng ra bộ mặt như đã sẵn sàng chịu chếc.
Ta hừ lạnh một tiếng, trực tiếp lôi hắn xuống giường.
Tiêu Tự Bạch thấy ta định để hắn ra ngoài trong tình trạng trần như nhộng thật, liền vội vàng cầu xin: "Ta thay, ta thay y phục ngay đây."
Dù sao thì hắn vẫn cần thể diện mà.
Thay y phục xong, cả hai cùng nhau đi thỉnh an.
Suốt dọc đường, Tiêu Tự Bạch luôn giữ khoảng cách với ta, như thể ta sắp ăn thịt hắn đến nơi.
Mẫu thân Tiêu Tự Bạch thấy chúng ta vào thì rất vui vẻ, khi ta dâng trà bà còn tặng ta một chiếc vòng ngọc, lời lẽ bóng gió ám chỉ bà muốn sớm được bế cháu nội.
Thỉnh an xong, chúng ta liền về phòng.
Ta ngồi trên giường, Tiêu Tự Bạch ngồi bên bàn.
Một lúc lâu sau, hắn lên tiếng: "Diệp Miên, chúng ta nên nói chuyện tử tế đi."
Ta nằm trên giường, một tay chống đầu, ngáp một cái: "Nói đi."
"Nàng biết rõ ta đã có người trong mộng."
"Ta biết ngươi vẫn còn đang làm kẻ thứ ba đấy, cẩn thận kẻo bị đánh."
Tiêu Tự Bạch tức đến dậm chân, "Ta đã nói là Uyển Uyển chẳng đặng chẳng đừng mới phải làm vậy, nàng ấy từng nói nàng ấy thích ta, chỉ cần có cơ hội, nàng ấy sẽ hòa ly để đến tìm ta."
"Nàng ta tự nói với chàng sao?"
Tiêu Tự Bạch gật đầu.
Ta bảo: "Vậy thì cả hai người đều chẳng phải thứ tốt lành gì."
Tiêu Tự Bạch tức đến bốc khói trên đầu, "Nàng bỏ thuốc ta, chính nàng cũng là thứ tốt đẹp gì cho cam?"
"Ta cũng đâu có nhận mình là thứ tốt lành, ta cũng chẳng phải thứ tử tế gì, thế đã thỏa mãn chưa?"
Tiêu Tự Bạch: "..." Quả thực không thể nói lý lẽ.
Tiêu Tự Bạch nói: "Để chúng ta có thể hòa bình chung sống, phải ước pháp tam chương."
"Được, ngươi nói đi."
"Thứ nhất, nàng không được đụng vào ta, càng không được bỏ thuốc ta như ngày hôm qua."
"Được."
"Thứ hai, không có chuyện gì thì ít gặp mặt, ít trò chuyện thôi."
"Được."
"Thứ ba, dù là hôn sự ban chỉ, nhưng chỉ cần có cơ hội là chúng ta phải hòa ly."
"Ta còn cầu không được đây." Ta ngồi dậy, nói tiếp: "Nhưng trong thời gian này, ban đêm chúng ta phải ngủ chung một phòng, ta không muốn bị người ta bàn tán."
Tiêu Tự Bạch do dự.
Ta tháo giày ra định ném về phía hắn.
Tiêu Tự Bạch vội vàng đưa tay lên che mặt, "Chỉ cần nàng đồng ý với yêu cầu của ta, thì ở chung cũng được."
Ta đặt giày xuống, "Tốt, ta đồng ý với ngươi."
Tiêu Tự Bạch nói: "Nhưng mà ta phải ngủ trên giường..."
Ta trừng mắt nhìn hắn, nửa câu sau hắn vội nuốt ngược vào trong, đổi giọng: "Nàng ngủ trên giường, ta ngủ dưới đất."
5.
Suốt nửa tháng nay, ta và Tiêu Tự Bạch chung sống cũng coi như hòa thuận.
Ban ngày chúng ta gần như không gặp mặt, ban đêm ta ngủ trên giường, hắn nằm dưới đất, chẳng ai nói với ai câu nào, cuộc sống tạm gọi là yên bình.
Thế nhưng đêm xuống vẫn luôn thấy cô quạnh.
Huống hồ ta cũng đã nếm trải hương vị, điều này khiến những đêm dài càng thêm khó chịu.
Chúng ta là hôn sự được Hoàng thượng đích thân ban chỉ, muốn hòa ly đâu có dễ dàng, không biết phải chờ tới năm nào tháng nào đây.
Khoan đã! Nghĩ đến đây, ta đột nhiên ngồi bật dậy.
Chẳng lẽ ta phải thủ tiết cả đời hay sao?
Ta không chịu, ta vẫn còn trẻ thế này, ta không muốn thủ tiết.
Ta cúi đầu nhìn Tiêu Tự Bạch đang ngủ say sưa dưới đất, tức thì cơn giận bốc lên tận óc, hắn có thể nạp th.i.ế.p, hắn không cần phải thủ tiết, tại sao ta lại phải chịu khổ?
Dựa vào cái gì chứ!
Nhưng ta đã trót đồng ý với ước pháp tam chương của Tiêu Tự Bạch, đương nhiên không thể nuốt lời.
Nếu hắn không chịu, vậy thì ta ra ngoài tìm người khác, như vậy đâu có vi phạm ước định.
Nghĩ đến đây, lòng ta thấy thư thái hơn hẳn, đắp chăn lại rồi ngủ tiếp.
...
Nửa đêm, nghe thấy tiếng động, ta liền thức giấc.
Nhìn dưới đất không thấy Tiêu Tự Bạch đâu, vốn dĩ ta chẳng buồn quan tâm, nhưng cánh cửa đang khép hờ, gió lạnh lùa thẳng vào trong, ta đành xuống giường đi đóng cửa.
Ra tới cửa, ta nghe thấy tiếng người nói chuyện.
Tưởng có kẻ trộm, ta vớ lấy thanh kiếm rồi ra ngoài xem xét.
Ta nấp sau bức tường, nhờ ánh trăng, ta đã nhìn rõ mặt hai tên 'đạo tặc' kia.
Một kẻ là Tiêu Tự Bạch, kẻ còn lại chính là bạch nguyệt quang Tô Uyển của hắn.
Chỉ thấy Tô Uyển tựa vào lòng Tiêu Tự Bạch, nũng nịu nói: "Tự Bạch ca ca, chàng đã thành thân rồi, sẽ không bỏ rơi Uyển Nhi chứ?"
Tiêu Tự Bạch nắm lấy tay nàng ta, dịu dàng bảo: "Sẽ không đâu, Uyển Nhi nàng cứ yên tâm, chỉ cần có cơ hội, ta sẽ hòa ly với Diệp Miên, rồi cưới nàng."
Tô Uyển bắt đầu khóc lóc: "Tự Bạch ca ca, người đó sẽ không đồng ý hòa ly với th.i.ế.p đâu, e là... e là..."
Tiêu Tự Bạch an ủi: "Uyển Nhi đừng sợ, chúng ta sẽ cùng tìm cách, ta sẽ luôn chờ nàng, hãy tin ta."
Tô Uyển cúi đầu lau nước mắt: "Th.i.ế.p tin Tự Bạch ca ca. Tự Bạch ca ca, th.i.ế.p có thể nhờ chàng giúp một việc được không?"
"Uyển Nhi, nàng cứ nói."
Tô Uyển ấp úng: "Dạo này th.i.ế.p gặp chút khó khăn, tiền bạc hơi thiếu thốn, vốn dĩ th.i.ế.p không muốn làm phiền chàng đâu, nhưng mà..."
"Uyển Nhi nàng yên tâm, đợi ta một chút, ta quay lại ngay."
[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]