Thấy vậy, ta vội vã chạy về giả vờ ngủ.
Tiêu Tự Bạch vừa về tới đã lục tung đồ đạc, tiếng kêu lạch cạch vang lên không dứt.
Ta không giả vờ nổi nữa, ngồi dậy mắng: "Nửa đêm nửa hôm, ngươi phát đ.i.ê.n cái gì thế?"
"Nàng ngủ tiếp đi, đừng có xen vào chuyện người khác."
Ta lạnh lùng nói: "Chẳng phải muốn mượn tiền đưa cho tiểu tình nhân của ngươi sao?"
Tiêu Tự Bạch khựng lại: "Nàng lén nghe bọn ta nói chuyện!"
"Thế nào gọi là lén nghe? Hai người đem chuyện tư tình đến tận cửa nhà ta mà còn cấm ta nói sao?"
"Nàng..." Tiêu Tự Bạch muốn dạy cho Diệp Miên một bài học, nhưng khổ nỗi thật sự không đánh lại, đành bỏ cuộc: "Ta lười nói lý với nàng."
Ta ngáp một cái, chống cằm hỏi: "Ngươi còn tiền không? Trước đó cùng ta về nhà ngoại, ngươi đã cho nạn dân không ít tiền, dạo này ngươi lại quyên góp xây trường học, rồi mua gạo cứu trợ người bị thiên tai, hôm trước huynh đệ lại tới mượn tiền, tính ra giờ trên người ngươi chắc chẳng còn lấy một đồng xu lẻ, nếu không nhờ ở Hầu phủ cơm nước ba bữa đầy đủ, thì ngươi sớm đã chếc đói rồi."
Tiêu Tự Bạch gãi gãi đầu, hình như đúng là vậy thật.
Còn lâu mới tới ngày phát tiền tiêu vặt, mà Uyển Nhi lại đang cần gấp, biết tính sao đây?
Nếu Phụ thân và Mẫu thân biết là mượn cho Uyển Nhi, chắc chắn họ sẽ không cho, hay là tìm đại một lý do để lừa họ nhỉ?
Nhưng giờ là đêm khuya, không tiện làm phiền Phụ thân Mẫu thân nghỉ ngơi.
Hắn chuyển ánh mắt về phía ta.
Ta nhìn thoáng qua là biết ngay hắn định làm gì, bèn lên tiếng: "Cầu xin ta đi."
"Ta cầu xin nàng, nàng sẽ cho ta mượn chứ?"
"Có cầu nàng cũng không cho ta mượn đâu."
"..."
Ta lạnh lùng hừ một tiếng: "Ta không phải người rộng lượng đến thế đâu."
Tiêu Tự Bạch ngồi xổm bên mép giường, nài nỉ: "Xin nàng đấy, nàng cho ta mượn tiền đi, Uyển Nhi nếu không phải đường cùng thì đã chẳng mở miệng hỏi ta."
"Sao ngươi biết nàng ta đường cùng mới tìm đến ngươi?"
Tiêu Tự Bạch gãi đầu, không biết trả lời thế nào, "Tóm lại... tóm lại là đường cùng rồi, nàng có cho mượn không?"
"Không cho."
Ta nằm xuống giường, quay lưng về phía hắn.
"Không cho thì thôi."
Tiêu Tự Bạch quay người định bỏ đi.
"Đợi đã." Ta gọi hắn lại, ném cho hắn một túi tiền.
"Khụ khụ, tiền này là cho ngươi, coi như xây trường học và cứu giúp nạn nhân có phần đóng góp của ta."
Ta đắp chăn lên, không nói thêm lời nào nữa.
Tiêu Tự Bạch nhìn túi tiền, lại nhìn ta, vẻ mặt ảm đạm, nói một tiếng "Cảm ơn".
6.
Hôm nay, ta tới Túy Hoa Lâu.
Nơi này chính là chốn mà lũ quyền quý hâm mộ nhất, gọi là nơi làm người ta say đắm trong nhung lụa, vui đến quên cả đường về.
Trước kia ta chỉ nghe danh, chưa từng đặt chân tới, hôm nay thấy tận mắt quả nhiên danh bất hư truyền.
Đại Hạ vốn có phong khí khá cởi mở.
Túy Hoa Lâu này không chỉ tiếp đón nam tử, mà còn đón cả nữ nhân, nam tử có thể luyến lưu chốn hoa lệ, nữ nhân cũng vậy.
Ta bước vào Túy Hoa Lâu, bên trong trang hoàng lộng lẫy xa hoa, ngay cả sàn nhà cũng như được dát vàng.
Một người đàn bà trát phấn dày cộp như Bạch Cốt Tinh đi tới: "Ối chà, tiểu mỹ nhân, hôm nay định tới đây tiêu khiển sao? Nhìn nàng lạ mặt quá, là người mới tới đúng không?"
Ta đáp: "Đúng, lần đầu tiên tới."
Người đàn bà đặt tay lên vai ta: "Tiểu mỹ nhân, Túy Hoa Lâu của chúng ta chính là lầu số một kinh thành, đảm bảo nàng tới lần đầu là muốn tới lần thứ hai, tới lần thứ hai lại muốn tới lần thứ ba, hơn nữa phục vụ cũng bao hài lòng."
Ta cười nói: "Vậy thì phiền bà sắp xếp giúp ta."
"Được thôi, tiểu mỹ nhân thích nam hay thích nữ?"
"......"
Đúng là cởi mở thật, hèn gì phụ thân, mẫu thân cùng sư phụ chẳng bao giờ cho phép ta đặt chân tới chốn này.
"Nam."
Trên mặt người đàn bà thoáng vẻ thất vọng: "Tiểu mỹ nhân xinh đẹp thế này sao lại thích đám đàn ông thúi hoắc kia chứ."
Người đàn bà dẫn ta lên phòng bao trên lầu, đoạn vỗ tay, một đám nam tử xinh đẹp xếp hàng đi vào, đứng ngay ngắn trước mặt ta.
Ta nuốt nước bọt.
Người đàn bà cười đi tới cạnh ta: "Xem thử thích ai nào?"
Ta nhìn một vòng, thật khó xử, thật khó chọn.
Thấy ta chần chừ không chọn, bà ta hỏi: "Không có người nào vừa ý à? Nếu không có thì chúng ta đổi đợt khác."
"Không cần." Ta chỉ vào người đứng cuối cùng, kẻ đang cúi đầu rất thấp, nói: "Chính là hắn."
Người kia khẽ giật mình, dường như không ngờ mình lại được chọn.
"Hắn sao?" Người đàn bà nói: " E rằng hắn không phục vụ tốt cho nàng được đâu, hay là, hay là đổi người khác đi, đám người đẹp hơn, biết phục vụ hơn đầy ra đó."
"Không cần, cứ là hắn đi."
Người đàn bà do dự một lát rồi cũng đồng ý, trước khi đi còn trừng mắt lườm người đó một cái, nói nhỏ vào tai: "Thể hiện cho tốt vào, không thì đừng trách ta."
Giọng bà ta dù rất nhỏ nhưng vẫn lọt vào tai ta.
Trong phòng chỉ còn lại ta và hắn, ta hỏi: "Ngươi tên là gì?"
"Dữ, Dữ Phong."
Ta quan sát hắn, thiếu niên trông chỉ mới mười sáu mười bảy tuổi.
"Là tên thật của ngươi à?"
Lúc đó ta chỉ hỏi bâng quơ, ở chốn này rất ít người dùng tên thật.
"Là tên thật."
Ta dừng lại một chút, không hỏi thêm nữa, dù sao hôm nay ta tới đây là có chính sự cần làm.
Ta đi tới bên giường ngồi xuống, vỗ vỗ giường: "Qua đây ngồi."
Dữ Phong lập tức đỏ mặt, cúi gằm đầu, đôi tay không ngừng vò vò vạt áo.
Nhìn dáng vẻ này của hắn giống như chưa từng tiếp khách bao giờ.
Dáng vẻ đó của hắn càng làm ta thêm hứng thú.
Ta lại nói thêm lần nữa: "Qua đây, ngồi xuống."
Dữ Phong như sợ ta tức giận, chậm rãi nhích lại gần, rồi ngồi xuống bên cạnh ta.
Hắn ngồi thẳng lưng, vừa ngượng ngùng lại vừa câu nệ.
Ta đưa tay nâng cằm hắn lên, cẩn thận quan sát.
Hàng mi đậm, ngũ quan tinh xảo, trong mắt thoáng vẻ u sầu nhàn nhạt.
Hình như còn có chút kích động và vui mừng, nhưng chỉ lóe lên rồi biến mất.
Tóm lại là trông rất đẹp mắt.
Ta nắm lấy cằm hắn từ từ ghé sát lại gần.
Cả khuôn mặt Dữ Phong đỏ ửng lên, tận mang tai và cổ cũng đỏ rực.
Ta hôn lên, Dữ Phong cứng đờ người.
Kỹ thuật hôn của thiếu niên vô cùng non nớt, đôi tay không biết để đâu cho phải, chỉ có thể bấu chặt lấy ga giường.
Ta chậm rãi thả hắn ra: "Ngươi, lần đầu à?"
Dữ Phong cúi đầu, ánh mắt tránh nhìn ta, gò má đỏ bừng: "Vâng."
Khi hắn đưa tay lên, ta chú ý thấy vết sẹo trên cánh tay, cau mày hỏi: "Chuyện này là sao?"
Dữ Phong vội vàng che lại: "Không, không có gì, là trước kia họ bắt ta đi tiếp khách, ta không muốn nên họ đánh ta."
Ta che mặt, dập tắt những suy nghĩ đen tối trong đầu, đứa nhỏ đáng thương thế này, ta không thể ép hắn làm chuyện đó được.
Nếu làm thế thì thật chẳng ra gì.
"Hay là đêm nay cứ vậy đi."
Dữ Phong nói: "Nếu đêm nay nàng cứ đi như thế, họ sẽ đánh chếc ta mất."
Ta đi tới bàn bên cạnh ngồi xuống: "Ta không đi, ta ở lại đây đến sáng, ngươi có thể nằm trên giường nghỉ ngơi chút."
Dữ Phong siết chặt nắm tay: "Nàng chê ta sao?"
"Hả? Ta không có, không phải ngươi không muốn tiếp khách sao?"
"Giờ ta muốn rồi, dù sao cũng sớm muộn gì cũng tới lúc này, nếu nàng không chê, đêm nay hãy để ta phục vụ nàng."
"Nhưng trên người ngươi vẫn còn vết thương?"
"Chút vết thương nhỏ, không vướng bận gì."
Ta nghĩ ngợi rồi nói: "Hay là thôi đi."
"Nàng chê ta."
"Không có, nếu ngươi thực sự không muốn thì đừng miễn cưỡng bản thân."
"Nàng vẫn là chê ta."
"Không có, ta chỉ cảm thấy......"
"Nàng chính là chê ta."
"Không có, ta......"
"......"
"Được rồi, đã ngươi muốn vậy thì chúng ta bắt đầu đi."
7
Hai người buông rèm xuống, ngồi đối diện nhau trên giường.
Nhịp thở Dữ Phong có chút dồn dập: "Ta, ta không có kinh nghiệm."
"Không sao, tỷ tỷ dạy ngươi. Bước đầu tiên là cởi y phục."
Nói đoạn ta cúi đầu tháo dải lụa bên hông.
Dữ Phong học theo dáng vẻ của ta cũng tháo dải lụa bên hông xuống.
Đúng lúc đó, một tiếng "bộp" vang lên, cửa phòng đột ngột bị va mạnh đến bật mở.
[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]