Tiêu Tự Bạch, Tô Uyển và bọn người áo đen đều lần lượt nhìn về phía ta.
Tiêu Tự Bạch dường như đang nháy mắt với ta.
Ta vội vàng giấu thanh kiếm ra sau lưng.
"Các người, các người cứ tiếp tục đi, ta chỉ là người qua đường thôi, qua đường, không làm phiền đâu."
Ta quay đầu chạy thẳng, đến tận một con hẻm nhỏ, thấy không có ai đuổi theo mới thở phào một hơi.
Nếu không có gì bất ngờ thì hôm nay chính là ngày chếc của Tiêu Tự Bạch rồi.
Thế nhưng ta không thể quay về như thể chưa có chuyện gì xảy ra được.
Người trong Hầu phủ chỉ cần nghe ngóng là biết ta và Tiêu Tự Bạch cùng về.
Ta bình an vô sự trở về, mà Tiêu Tự Bạch lại chếc dọc đường thì biết giải thích sao đây?
Ta phải nghĩ cách mới được.
...
Ta lăn mấy vòng dưới đất, làm cho toàn thân lấm lem bụi bẩn.
Sau đó khóc lóc chạy về vương phủ.
"Hu hu hu hu..."
Đám hạ nhân thấy ta trở về trong bộ dạng nhếch nhác như vậy, vội vàng chạy lên đón.
"Phu nhân, đây là có chuyện gì xảy ra vậy ạ?"
"Mau, mau mời Vương gia đến, phu nhân..."
Lời còn chưa dứt, ta đã giả vờ ngất xỉu.
Có như vậy mới có thể kéo dài thời gian tốt hơn.
Ta thật sự quá thông minh rồi.
Ta được hạ nhân đưa về phòng, thời gian chờ đợi chán quá nên ta quyết định ngủ một giấc thật sự luôn.
Khi tỉnh lại lần nữa thì đã ba canh giờ trôi qua.
Mở mắt ra thấy mẫu thân của Tiêu Tự Bạch đang túc trực bên cạnh, ta liền gọi: "Mẫu thân."
Bà thấy ta tỉnh lại liền hét lớn ra ngoài: "Tỉnh rồi, tỉnh rồi!"
Nhìn thấy một đám người bước vào.
Ta biết, đã đến lúc thử thách khả năng diễn xuất rồi.
Ta bật dậy, quỳ trên giường, hai tay bịt miệng, nước mắt lã chã rơi xuống.
Ta nức nở nói: "Phụ thân, mẫu thân, phu quân gặp nạn, lành ít dữ nhiều, con định đến cứu viện, ai ngờ bản thân lại không nên hồn mà ngất xỉu đi mất. Bây giờ không biết phu quân còn sống hay đã chếc."
Ta đấm vào ngực mình, tiếp tục khóc lóc: "Nếu phu quân có mệnh hệ gì, con, con cũng không sống nổi nữa."
Nói xong, ta liền giả vờ lao đầu vào thành giường, nhưng kịp thời bị mẫu thân Tiêu Tự Bạch ngăn lại.
"Con à, không sao đâu, Tự Bạch nó không..."
"Người đừng khuyên con nữa, con biết mà..."
Lời ta còn chưa nói hết, một giọng nói quen thuộc đã vang lên từ đám đông.
"Phu nhân đừng buồn vì ta, phu quân nàng vẫn bình an vô sự."
Ta ngẩng đầu lên, chỉ thấy Tiêu Tự Bạch đang đứng trước mặt ta, lành lặn không chút tổn hại.
Khóe miệng ta giật giật hai cái.
Tên này sao mà lại chưa chếc chứ!
Trông hắn thần thái tươi tỉnh, chẳng giống người vừa bị thương chút nào.
Ta nghiến răng, nguyên nhân gì thì tính sau, quan trọng nhất lúc này là vở kịch không được dừng, ta phải diễn tiếp.
Ta nhìn Tiêu Tự Bạch với vẻ mặt khó tin.
Từ đau khổ, nghi ngờ, cho đến vui mừng cuối cùng, tất cả đều được thể hiện sống động trên gương mặt ta.
Ta đẫm lệ lao về phía Tiêu Tự Bạch: "Phu quân, ta cứ ngỡ, ta cứ ngỡ chàng đã rời xa ta rồi."
Ta vừa khóc vừa đấm vào ngực Tiêu Tự Bạch.
Dùng lực mạnh đến mức hận không thể đánh hắn hộc m.á.u ngay tại chỗ.
Tiêu Tự Bạch ho khan hai tiếng, vội vàng giữ tay ta lại rồi ôm ta vào lòng.
Hắn khẽ khàng dỗ dành: "Phu nhân nói lời gì vậy, làm sao ta nỡ bỏ lại nàng chứ."
Ta ngẩng đầu nhìn hắn.
Biểu cảm của hắn rõ ràng đang muốn nói: Lão tử vẫn chưa chếc, nàng thấy tức không?
Hai kẻ chúng ta cứ thế đối diễn trước mặt bàn dân thiên hạ.
10.
Từ đó về sau, người kinh thành ai mà chẳng khen tình cảm của Thế tử và Thế tử phi thắm thiết.
Trên phố thường có người kể lại rằng, khi Thế tử gặp nạn, Thế tử phi suýt nữa đã chếc theo, đúng là tình cảm sắt son hơn vàng.
Thậm chí có kẻ còn đem câu chuyện của hai người viết thành tranh truyện.
Ta đọc xong mà chỉ muốn chửi thề, ai thèm có tình cảm thắm thiết với hắn chứ, ai thèm dành tình cảm sâu đậm cho hắn cơ chứ.
Ta quay sang nhìn đại ca Diệp Huyền ở bên cạnh.
Thủ phạm chính là huynh ấy, chính là người đã cứu Tiêu Tự Bạch và Tô Uyển.
Đúng là ca ca ruột thịt mà.
Hôm đó, Diệp Huyền trở về kinh thành, vừa vặn bắt gặp có người gặp nạn.
Huynh ấy nghĩ, giữa thanh thiên bạch nhật, dưới gầm trời tươi sáng thế này mà dám có kẻ lộng hành ở kinh thành, huynh ấy không thể khoanh tay đứng nhìn.
Thế là rút kiếm xông tới, chẳng mấy chốc đã đánh cho đám người áo đen tan tác chạy mất dép.
Đối với chuyện này, huynh ấy chỉ thấy là gân cốt còn chưa kịp giãn ra hết.
Khi nhìn ra người gặp nạn chính là muội phu của mình, huynh ấy cảm thấy mình ra tay thật đúng lúc.
Chắc chắn muội muội sẽ rất cảm kích mình đây.
Ai ngờ khi đến vương phủ, muội muội chẳng cho mình sắc mặt tốt, có vẻ như còn đang giận dữ.
Huynh ấy nghĩ tới nghĩ lui, vẫn không hiểu rốt cuộc đã đắc tội muội muội ở điểm nào.
"Đại ca, lần này huynh trở về là có chuyện gì sao?"
Thấy tiểu muội cuối cùng cũng chịu nói chuyện với mình, huynh ấy vui mừng ra mặt, nhưng ngay sau đó vẻ mặt lại lộ rõ vẻ sầu muộn: "Muội muội, lần này nhà chúng ta có lẽ sắp gặp đại nạn rồi."
Ta cau mày lại: "Huynh nói thế là sao?"
...
Sau khi đại ca đi rồi, ta ngồi một mình trong phòng suy tư.
Ánh nến chập chờn trên gương mặt ta.
Ta cứ thế ngồi ngẩn ngơ, không biết đã qua bao lâu.
Mãi đến khi cửa phòng được mở ra, ta mới ngẩng đầu nhìn lại.
Chỉ thấy Tiêu Tự Bạch đi thẳng về phía ta, tay còn cầm theo một thanh kiếm.
Hắn ngồi xuống đối diện ta: "Này, Diệp Miên, nàng dạy ta tập võ đi."
Ta đầy vẻ mất kiên nhẫn: "Cút, không rảnh."
"Ngày nào ở trong phủ nàng cũng chỉ ăn với ngủ, sao lại không rảnh cơ chứ?"
Ta đánh giá hắn từ trên xuống dưới, khinh bỉ đáp: "Chỉ với ngươi? Còn đòi tập võ, ngươi đi rửa mặt rồi ngủ cho lành đi."
"Nàng đang xem thường ai đấy?"
Ta thẳng thừng: "Ta đang xem thường ngươi đó."
"Nàng!"
Tiêu Tự Bạch biết dùng cứng với ta chẳng bao giờ có tác dụng, nên chuyển sang dùng chiêu mềm mỏng.
"Cầu nàng đó, dạy ta một chút thôi mà, chỉ cần nàng chịu dạy, bắt ta làm gì cũng được."
Ta nhìn chằm chằm vào hắn, trong lòng nảy ra ý đồ xấu, sao không nhân cơ hội này mà hành hạ hắn một trận ra trò.
"Được thôi, ta dạy ngươi, nhưng trong quá trình này, chuyện gì ngươi cũng phải nghe lời ta."
Tiêu Tự Bạch đồng ý ngay tắp lự: "Được, ta nghe lời nàng."
11.
Sau đó, ta bắt đầu công cuộc hành hạ Tiêu Tự Bạch suốt nửa tháng trời.
Ta bắt hắn đứng tấn dưới cái nắng gay gắt, đầu đội một bát nước, hai tay cũng cầm hai bát nước.
Còn bản thân ta thì ngồi dưới tán cây mát mẻ mà thưởng trà.
Ngày mưa, ta lại bắt hắn đứng ngoài mưa tập quyền pháp.
Đường hoàng lấy lý do là để rèn luyện ý chí cho hắn.
Tất cả đều là vì tốt cho hắn thôi mà.
Quả nhiên, Tiêu Tự Bạch đổ bệnh, sốt cao không dứt.
Cuối cùng, vẫn phải mời ngự y trong cung đến khám chữa.
Để thể hiện mình là một người vợ hiền thục, ta đành phải ở bên cạnh hầu hạ.
Tiêu Tự Bạch mê man trong cơn mơ, cứ ú ớ đòi nước uống.
Ta miễn cưỡng rót một chén nước, đưa đến bên miệng hắn.
Chẳng thấy động tĩnh gì.
Ta đưa tay vỗ mấy cái lên mặt, hắn mới chậm rãi mở mắt.
[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]