Phu Quân Ngốc Ngếch Của Ta

Chương 6:




[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Lòng bàn tay chạm vào má hắn, cảm giác nóng bỏng, ánh mắt hắn mệt mỏi, rã rời.

 

Xem ra bệnh tình rất nặng.

 

Ta không khỏi sinh chút cảm giác tội lỗi.

 

Chẳng lẽ ta đã làm hơi quá tay rồi sao?

 

Tiêu Tự Bạch nhận lấy chén nước, uống cạn sạch.

 

"Đa tạ."

 

Ta thu chén lại, khẽ "ừ" một tiếng.

 

"Sau này ngươi đừng tập võ nữa."

 

"Tại sao?"

 

"Ngươi xem ngươi thành ra nông nỗi này rồi còn hỏi tại sao, nếu ngươi tập đến mức mất mạng, nhỡ đâu người ngoài lại nói ta là độc phụ, hại chếc phu quân mình thì sao."

 

"Nhưng ta muốn học."

 

"Học cái nỗi gì, ngươi vốn không có tư chất đó, tốt nhất là ở đâu mát thì ở đó đi."

 

Tiêu Tự Bạch cúi đầu không nói thêm gì nữa, trong ánh mắt là nỗi thất vọng không thể giấu giếm.

 

"Ngươi muốn học võ, chẳng phải là vì muốn bảo vệ Tô Uyển đó sao, ngươi tìm vài cao thủ võ nghệ cao cường bảo vệ nàng ta chẳng phải cũng thế thôi sao, thật ra..."

 

"Không phải vì nàng ta."

 

Tiêu Tự Bạch ngắt lời ta.

 

"Ta với nàng ta không còn quan hệ gì nữa rồi."

 

Triều đình sóng ngầm cuộn trào, quan hệ lợi ích phức tạp, chẳng biết lúc nào sẽ kết thù kết oán với kẻ khác, Tiêu Vương phủ cũng không ngoại lệ.

 

Tiêu Tự Bạch là độc đinh nhà họ Tiêu, đương nhiên trở thành mục tiêu hàng đầu của kẻ thù.

 

Mà Tô Uyển chính là người do kẻ thù phái tới.

 

Thật ra màn kịch của Tô Uyển rất vụng về, chỉ cần chịu khó suy nghĩ một chút là thấy ngay những sơ hở.

 

Vậy mà tên ngốc Tiêu Tự Bạch này lại không hề nhận ra, chấp nhận mạo hiểm cả việc làm kẻ thứ ba để ở bên cạnh ả.

 

Nếu không phải lần trước gặp nguy hiểm, phát hiện ra bộ mặt thật của ả, chắc giờ hắn vẫn còn đang bị che mắt.

 

Tô Uyển cùng hội với lũ sát thủ đó, chính ả là người đã đích thân ra lệnh sát hại hắn.

 

Nếu không có Diệp Huyền xuất hiện kịp thời, hắn đã sớm mất mạng rồi.

 

Người đàn bà đó thật nhẫn tâm, đùa giỡn hắn trong lòng bàn tay, chà đạp tấm chân tình của hắn.

 

Nghĩ tới đây, Tiêu Tự Bạch không khỏi hối hận khôn nguôi.

 

Ta thấy hắn im lặng hồi lâu liền châm chọc: "Thì ra là thất tình à, đúng là quả báo."

 

Tiêu Tự Bạch cười khổ: "Quả thật là quả báo."

 

"Vậy nếu không phải vì nàng ta, ngươi tập võ làm gì?"

 

Tiêu Tự Bạch ngẩng đầu nhìn ta, trong mắt thoáng hiện một cảm xúc lạ lùng.

 

Ta thấy sống lưng lành lạnh, liền xoa hai cánh tay: "Ngươi đừng bảo là vì ta nhé, ta chịu không nổi đâu."

 

Tiêu Tự Bạch khẽ rũ mắt, lắc đầu: "Không phải."

 

Ta thở phào nhẹ nhõm: "Vậy thì tốt."

 

Hắn đưa tay cầm lấy một chiếc hộp trên đầu giường, giơ trước mặt ta: "Của nàng đó."

 

Chiếc hộp rất tinh xảo, bên trên còn có mấy họa tiết hoa văn.

 

Ta nhận lấy, mở ra xem, hóa ra là một chiếc trâm cài.

 

Ta đóng sầm lại rồi ném trả cho hắn.

 

"Ta không thích thứ này."

 

Tiêu Tự Bạch gãi đầu: "Chẳng phải con gái ai cũng thích mấy thứ này sao?"

 

"Nhưng ta thì không."

 

"Ồ, thế nàng thích gì, sau này ta mua cho nàng."

 

Ta nhướng mày nhìn hắn : "Ngươi còn chẳng giàu bằng ta mà đòi mua cho ta, đúng là nực cười."

 

"Á..." Tiêu Tự Bạch nghĩ ngợi, hắn đúng là khá nghèo thật.

 

Tiêu Tự Bạch hỏi: "Ta có thể hỏi nàng một câu không?"

 

Ta thấy hôm nay Tiêu Tự Bạch nói hơi nhiều, nhưng vì hắn đang là người bệnh nên ta cũng lười so đo với hắn.

 

"Nói đi."

 

"Ngày đó sau khi nàng đi, thực sự là không hề định quay lại cứu ta sao?"

 

Ta không một chút do dự gật đầu: "Ừ."

 

Tiêu Tự Bạch khẽ siết chặt nắm tay.

 

"Dù ngươi có nháy mắt muốn ta cứu ngươi và Tô Uyển, nhưng ta thực sự không hề muốn cứu."

 

"Ta nháy mắt là để nói với nàng mau chạy đi, tình hình lúc đó rất nguy hiểm, chạy được một người hay người đó."

 

"Hả?" Ta khẽ nhíu mày, "Là ta hiểu lầm ý ngươi, nhưng kết quả cũng như nhau cả thôi."

 

......

 

12.

 

Trong thời gian Tiêu Tự Bạch dưỡng bệnh, ta đại phát từ bi nhường giường cho hắn.

 

Nhưng bệnh hắn vừa khỏi, chúng ta liền đổi lại ngay lập tức.

 

Đêm đó, Tiêu Tự Bạch cái đồ này không biết lên cơn thần kinh gì, cứ lăn qua lăn lại trên sàn nhà, ồn ào khiến người khác không ngủ được.

 

Ta cáu lên, "Tiêu Tự Bạch, ngươi muốn chếc phải không?"

 

"Dưới đất lạnh, ta không ngủ được."

 

"Vậy ngươi đắp thêm hai cái chăn là được chứ gì."

 

Tiêu Tự Bạch nằm nhoài cạnh giường, nói với ta: "Miên Miên, ta vừa mới khỏi bệnh, lỡ như tái phát lại thì biết làm sao."

 

"Phi, đại ca à, ngươi bị bệnh gì vậy, ngươi đừng có gọi nghe buồn nôn như thế được không?" Ta hoài nghi tai mình bị hỏng rồi.

 

"Nàng không cho ta quay lại giường ngủ, ta vẫn cứ gọi như vậy đấy, Miên Miên, Miên Miên..."

 

Ta nổi hết da gà, trực tiếp dùng chân đạp hắn một cái.

 

Không ngờ tên đó trực tiếp túm lấy cổ chân ta, không buông.

 

"Miên Miên, chân của nàng đẹp thật đấy."

 

Chịu hết nổi rồi.

 

Ta trực tiếp dùng sức đạp bay Tiêu Tự Bạch ra ngoài.

 

Tiêu Tự Bạch bò từ dưới đất lên, đôi mắt ngấn lệ nhìn ta, cảm giác giây tiếp theo hắn có thể bật khóc luôn.

 

Hắn ôm ngực, "Đau."

 

Được thôi, ta thừa nhận, hắn thắng rồi.

 

"Được được được, ngươi ngủ giường, ngươi ngủ giường."

 

Tiêu Tự Bạch liền nhảy lên giường, động tác cực kỳ nhanh nhẹn.

 

Ta chuẩn bị xuống giường nằm đất, lại bị Tiêu Tự Bạch giữ lại, "Nàng đi đâu?"

 

"Nói nhảm, ngươi ngủ giường, dĩ nhiên ta phải ngủ đất rồi."

 

Trên mặt Tiêu Tự Bạch phủ một tầng ửng đỏ nhàn nhạt.

 

"Nàng, nàng cũng ngủ giường đi."

 

Ta nheo mắt nhìn hắn, "Chúng ta trước đó chẳng phải đã ước pháp tam chương rồi sao, ngươi đừng nói là hối hận đấy nhé."

 

"Ta, ta." Tiêu Tự Bạch bị nghẹn lời không nói được gì, "Trước kia là trước kia, bây giờ là bây giờ, hơn nữa chúng ta là phu thê, thì, thì phải ngủ cùng nhau."

 

"Cút đi, lúc trước ngươi làm cái gì thế?"

 

Ta trực tiếp tặng thêm cho hắn một cước, rồi về chỗ ngủ dưới đất.

 

Sáng hôm sau thức dậy, ta phát hiện mình đang ở trên giường, hơn nữa còn bị Tiêu Tự Bạch ôm chặt.

 

Tên này chắc chắn là thừa lúc ta ngủ say mới giở trò với ta.

 

Lúc này, Tiêu Tự Bạch cũng tỉnh lại, chạm phải khuôn mặt giận dữ cực độ của ta, liền vội vàng buông tay, tim đập thình thịch.

 

Chỉ nghe một tiếng "bốp", trên mặt Tiêu Tự Bạch xuất hiện một dấu tay đỏ c.h.ót.

 

......

 

Ta và Tiêu Tự Bạch cùng nhau đi thỉnh an.

 

Đến đại sảnh, Hầu gia phu nhân, thúc thúc thẩm thẩm, còn có cả nha hoàn đều tò mò nhìn chằm chằm vào má phải của Tiêu Tự Bạch.

 

Mẫu thân Tiêu chỉ vào má phải của mình, "Tự Bạch, mặt con bị làm sao vậy..."

 

Tiêu Tự Bạch nhìn ta một cái, ta chột dạ quay mặt đi chỗ khác.

 

Tiêu Tự Bạch cười giải thích: "Sáng sớm, có con muỗi đậu trên mặt con, thế là không cẩn thận tự tát mình một cái."

 

Mẫu thân Tiêu nghi hoặc, "Trời mới chớm xuân, sao lại có muỗi được?"

 

"Muỗi mà, có một hai con cũng chẳng có gì lạ."

 

"Cũng đúng." Mẫu thân Tiêu gật gật đầu, không truy hỏi tiếp nữa.

 

Mẫu thân Tiêu nói: "Tự Bạch, hôm nay là Tết Nguyên Tiêu, buổi tối có hoa đăng, con có thể đưa Miên Miên đi chơi cho thỏa thích."

 

Tiêu Tự Bạch: "Nhi tử cũng đang định như vậy."

[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.