13.
Ta và Tiêu Tự Bạch đi xe ngựa đến khu chợ phồn hoa nhất kinh thành.
Cả con đường đèn đuốc sáng trưng, náo nhiệt vô cùng.
Ta mặc một bộ váy nhu váy màu đỏ.
Minh diễm c.h.ói mắt.
Ta vốn yêu thích màu sắc rực rỡ, nhưng hiện tại người ta chuộng màu nhã nhặn, bình thường mặc đồ đỏ đỏ tía tía sẽ bị người ta chê là quê mùa.
Dù rất thích, nhưng ta cũng chỉ dám mặc vào những dịp lễ tết.
Ta vén rèm kiệu, đứng dậy muốn xuống xe.
Tiêu Tự Bạch vươn tay muốn đỡ ta.
Ta không thèm đếm xỉa, tự mình nhảy xuống luôn.
Buồn cười thật, ta cần người đỡ sao?
Bình thường ta đều cưỡi ngựa cả, nếu không phải nể mặt tên thư sinh trói gà không chặt này, ta mới chẳng ngồi kiệu.
Tiêu Tự Bạch chỉ mỉm cười, thu tay lại đang giơ giữa không trung.
Ta lườm hắn một cái, "Cười cái gì."
Tiêu Tự Bạch mím môi lại, "Không cười nữa, không cười nữa, Miên Miên, chúng ta đi đâu trước đây?"
Ta giơ nắm đấm trước mặt hắn, "Ngươi mà còn gọi nghe buồn nôn như thế lần nữa thử xem."
"Phía trước có đèn hoa đăng, chúng ta qua xem đi."
Tiêu Tự Bạch sợ ta đánh hắn thật, vội vàng đổi chủ đề.
Trên đường phố đầy người qua lại, Tiêu Tự Bạch cứ nắm c.h.ặ.t t.a.y ta, sợ ta bị chen lấn mà lạc mất.
Thế nhưng đằng sau sự náo nhiệt ồn ào này, lại ẩn giấu những âm mưu không ai hay biết.
Tiêu Tự Bạch thấy ta cau mày chặt, cúi đầu thì thầm vào tai ta: "Hôm nay nàng bị sao vậy? Không vui sao?"
Ta lắc đầu, "Không có."
Ta thầm nghĩ, với cái não phẳng lì của ngươi thì nói cũng bằng thừa.
Tiêu Tự Bạch không biết từ đâu mua được xâu kẹo hồ lô, giơ trước mặt ta: "Miên Miên, nàng nếm thử cái này xem, ngọt lắm, ăn xong sẽ thấy vui ngay."
Ta nhận lấy hồ lô, cắn một miếng, "Ta lại không phải trẻ con ba tuổi, ngươi đừng dùng cái này để dỗ ta."
Tiêu Tự Bạch xoa xoa chân mày ta, "Ra ngoài chơi thì vui vẻ một chút, đừng cứ nhíu mày hoài."
Ta ngẩng đầu nhìn hắn.
Lúc này pháo hoa đột nhiên nổ tung trên bầu trời đêm, mọi người đều bị cảnh tượng rực rỡ đó thu hút hết ánh nhìn.
Chỉ còn chúng ta nhìn nhau.
Đôi mắt đó thật trong trẻo, thật sáng ngời, thật sạch sẽ.
Pháo hoa thoáng chốc vụt tắt.
Mãi đến khi Tiêu Tự Bạch kéo ta một cái, ta mới hoàn hồn trở lại.
Tiêu Tự Bạch ghé vào tai ta, nói: "Cẩn thận kẻo va phải người khác."
Ta hất tay hắn ra, "Cần ngươi quản sao."
Ta bước về phía trước, Tiêu Tự Bạch lặng lẽ theo sát sau lưng ta.
Ta đi tới chỗ đoán đèn lồng, quay đầu lại thì phát hiện tên ngốc này biến đâu mất rồi.
Ta thở dài bất lực, đúng là đồ không làm người ta bớt lo được chút nào.
Ta quay trở lại đường cũ, tìm mấy vòng vẫn không thấy bóng dáng Tiêu Tự Bạch đâu.
Nhìn đám đông ngược xuôi, trong lòng ta bắt đầu thấy nóng ruột.
Cách đây không lâu mới bị mai phục, không biết lần này có gặp nguy hiểm gì không.
Trải qua thời gian dài tiếp xúc, ta nhận ra Tiêu Tự Bạch không phải là kẻ xấu, chỉ là hơi ngốc nghếch mà thôi.
Cũng chưa đến mức đáng phải chếc.
15.
Đúng lúc ta đang bế tắc, loáng thoáng nhìn thấy bóng dáng Tô Uyển.
Cảm thấy có điều kỳ lạ, ta liền lặng lẽ bám theo.
Theo sát một đường, ta tìm tới một tửu lầu.
Tô Uyển đi vào một căn phòng trên lầu hai.
Ta ghé mắt qua khe cửa nhìn vào, Tiêu Tự Bạch quả nhiên đang ở trong đó.
Tiêu Tự Bạch bị trói gô lại vứt trên mặt đất, miệng còn bị nhét chặt.
Chỉ thấy Tô Uyển ngồi xổm xuống, ngón tay lướt qua má Tiêu Tự Bạch, cười nói: "Tiêu lang, thấy th.i.ế.p không vui sao? Cớ sao lại là vẻ mặt đó."
Tiêu Tự Bạch không thể nói năng gì, chỉ có thể trừng mắt nhìn ả đầy căm phẫn.
Tô Uyển đứng dậy, nhìn xuống hắn: "Lần trước ngươi gặp may nên chưa chếc, lần này thì không được may mắn như vậy nữa đâu."
"Hửm? Tiêu lang có vẻ mặt này, là có lời muốn nói với th.i.ế.p sao?"
Tô Uyển giọng vẫn ngọt xớt, ả cúi người xuống, lấy miếng giẻ bẩn nhét trong miệng Tiêu Tự Bạch ra.
Tiêu Tự Bạch trừng ả: "Ngươi rốt cuộc là kẻ nào?"
"Ta sao." Tô Uyển chỉ chỉ bản thân, "Tiêu lang sắp chếc rồi, th.i.ế.p cũng không ngại cho ngươi biết, ta là người của Cảnh Vương."
"Cảnh Vương." Tiêu Tự Bạch tự giễu cười một tiếng, "Thì ra là hắn. Kết cục ngày hôm nay, chỉ trách ta nhìn lầm người."
Nghe đến đây, ta cũng hiểu rõ đầu đuôi câu chuyện.
Cảnh Vương trong triều thế lực đang lên như diều gặp gió, thậm chí từng có lúc đe dọa đến ngôi vị hoàng đế.
Hoàng thượng ban hôn cho ta và Tiêu Tự Bạch, chính là để lôi kéo thế lực nhà họ Diệp ta.
Vì vậy, Cảnh Vương mới muốn ra tay với ta và Tiêu Tự Bạch, hủy hoại mối hôn sự này.
Tại sao lại chọn ra tay với Tiêu Tự Bạch chứ không phải là ta?
Chắc là vì Tiêu Tự Bạch quá yếu đuối, lại còn quá dễ bị lừa.
Thêm nữa, Cảnh Vương cũng không dám động tới ta. Cả kinh thành ai cũng biết, ta là đích nữ duy nhất nhà họ Diệp, là đứa con được nuông chiều nhất. Nếu ta thực sự bị chúng hại chếc, cha và huynh trưởng của ta chắc chắn sẽ liều mạng với chúng.
Đến lúc đó, nhà họ Diệp chắc chắn sẽ đứng về phía Hoàng đế.
Tô Uyển nói: "Tiêu lang, dù sao chúng ta cũng từng có tình cảm, th.i.ế.p sẽ không để ngươi cô đơn trên đường xuống hoàng tuyền đâu. Yên tâm đi, th.i.ế.p sẽ phóng hỏa đốt trụi nơi này, có cả tửu lầu người bồi táng cùng ngươi."
"Cái gì!" Tiêu Tự Bạch trợn tròn mắt, "Kẻ ngươi muốn giếc là ta, chỉ cần một đao cho xong chuyện là được rồi, đừng có hại người vô tội."
Hôm nay là Tết Nguyên Tiêu, tửu lầu chắc chắn đông khách hơn mọi khi. Đây là nghiệp hắn gây ra, không thể liên lụy người ngoài, Tiêu Tự Bạch thầm nghĩ.
Tô Uyển không thèm để ý đến hắn, ra lệnh cho kẻ bên cạnh tưới dầu.
Tiêu Tự Bạch lăn tới dưới chân kẻ đó, cắn chặt lấy gấu quần hắn ta, cố ngăn cản.
Nhưng vô ích, còn bị hắn ta đạp cho mấy cái.
Ta nhẩm tính thời gian, chắc cũng sắp tới lúc rồi.
Trong lúc chúng đang lảm nhảm, ta đã dùng ống hút thổi thuốc mê vào trong phòng.
Đám ngu ngốc này vậy mà không hề phát hiện ra.
Đúng là phản diện thường chếc vì nói nhiều.
Thuốc phát huy tác dụng, chúng bắt đầu hoa mắt c.h.óng mặt, tứ chi rụng rời.
Cuối cùng thì ngã vật xuống đất.
Ta đẩy cửa bước vào.
Tiêu Tự Bạch nằm dưới đất, nhìn thấy ta thì cười khẽ, rồi vẻ mặt lại trở nên căng thẳng: "Mau, mau chạy đi, mau chạy đi..."
"Chạy cái đầu ngươi ấy."
Ta lấy thuốc giải cho hắn uống, rồi trực tiếp cõng hắn lên.
Còn về hai kẻ nằm dưới đất kia, ta để lại cho chủ tửu lầu, bảo hắn đi báo quan.
Kết cục của chúng chắc chắn là bị Cảnh Vương vứt bỏ.
Dù sao trong mắt Cảnh Vương, chúng sợ là còn chẳng được tính là quân cờ.
Tiêu Tự Bạch nằm trên lưng ta, cứ rên hừ hừ không ngừng.
Ta lạnh lùng cất tiếng: "Ngươi ngoan ngoãn cho ta."
"Miên Miên, may mà có nàng ở đây, không thì hôm nay ta xong đời rồi."
Nói đoạn, hắn còn dụi dụi mặt vào cổ ta.
Ta dứt khoát hăm dọa: "Còn dám nhúc nhích nữa, tin hay không ta vứt ngươi xuống đất."
Tiêu Tự Bạch vùi đầu vào vai ta, không dám hó hé gì thêm.
[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]