16.
Về tới vương phủ, ta vứt Tiêu Tự Bạch lên giường, định quay đít bỏ đi.
Chẳng ngờ Tiêu Tự Bạch túm chặt lấy tay ta.
"Miên Miên, ta khó chịu quá."
Ta hất tay ra: "Ngươi đã uống thuốc giải rồi, lát nữa là đỡ thôi."
Tiêu Tự Bạch vén áo lên, lộ ra mảng lớn vết bầm tím trên ngực.
Hắn ủy khuất nói: "Là kẻ đó đạp ta."
Ta bất lực, đành tìm thuốc vứt cho hắn.
Tiêu Tự Bạch vẫn không chịu buông tha: "Nàng bôi cho ta đi."
Ta tức quá hóa cười: "Muốn ta thưởng cho ngươi một cái tát không?"
Tiêu Tự Bạch ôm lấy ngực: "Đau lắm, khó chịu thật đấy."
Người biết làm nũng đúng là có số sướng.
Quả nhiên ta không phải đối thủ của hắn.
Ta đổ thuốc ra tay, rồi bôi lên ngực cho hắn.
Đầu ngón tay ta chạm vào làn da hắn, cảm giác ấm nóng lan tỏa.
Ta ngẩng đầu, ánh mắt va chạm với hắn.
Tiêu Tự Bạch chậm rãi áp sát vào, ngay khi khoảng cách chỉ còn trong gang tấc, ta đẩy mạnh hắn ra.
"Được rồi."
Ta quay đầu đi, không thèm nhìn hắn nữa, khuôn mặt đã nhuốm sắc ửng hồng.
Tiêu Tự Bạch cúi đầu: "Vẫn còn."
Hắn chỉ chỉ vào sau lưng.
Thật không biết xấu hổ.
"Ngươi, tự mình bôi đi."
"Ta không nhìn thấy, với lại... nàng cũng đâu phải chưa từng xem qua."
"Ngươi, ta......" Ta tức đến mức không nói nên lời.
......
Ta bảo: "Tổ tông sống, còn có chuyện gì nữa?"
Tiêu Tự Bạch lắc lắc đầu: "Hết rồi."
Ta ngồi bên mép giường ngáp một cái.
Vốn định nhân dịp Tết Nguyên tiêu có thể đi xem đèn hoa, nào ngờ mọi chuyện đều tan thành mây khói.
Tiêu Tự Bạch tiến lên bóp vai cho ta: "Miên Miên, nàng có đói bụng không, có muốn dùng chút dạ khuya không?"
"Dạ khuya, tốt lắm, cõng chàng cả quãng đường, ta đã đói từ lâu rồi, ta muốn ăn......"
Lời còn chưa dứt, bên ngoài đã vang lên tiếng động ồn ào.
Ta nhíu mày: "Không ngờ lại nhanh đến thế."
Chẳng bao lâu sau, đám binh lính xông vào, nói là phải bắt ta đi.
Tiêu Tự Bạch chưa rõ tình hình thế nào, nhưng hắn đã vội vàng che chở ta ra sau lưng, mắng đám binh lính kia muốn làm gì.
Binh lính: "Xin Thế tử hãy tránh ra."
"Nàng ấy là Thế tử phi, các ngươi dám đụng vào một sợi tóc của nàng ấy thử xem!"
Binh lính: "Xin Thế tử đừng làm khó thuộc hạ, thuộc hạ chỉ phụng mệnh hành sự, nếu không trở về không biết ăn nói thế nào."
"Phụng mệnh cái con khỉ, các ngươi phụng mệnh của kẻ nào?"
"Bệ hạ."
Tiêu Tự Bạch lộ vẻ chấn động, nhưng chỉ trong thoáng chốc: "Bệ hạ cũng vô dụng thôi, bắt người thì phải có lý do chứ."
Binh lính ấp úng nói: "Diệp Thiên bị nghi ngờ, nghi ngờ thông đồng với địch b*n n**c."
Diệp Thiên chính là phụ thân của ta, cũng là nhạc phụ của Tiêu Tự Bạch.
"Không thể nào!" Ta quát lên, "Phụ thân ta là Đại tướng quân bảo vệ đất nước, không thể nào thông đồng với địch b*n n**c."
Một trong số những binh lính có cấp bậc cao hơn chắp tay hành lễ: "Thế tử, đắc tội rồi."
Tiêu Tự Bạch ôm chặt lấy ta vào lòng: "Các ngươi dám bắt nàng ấy thử xem!"
......
Cuối cùng, ta bị áp giải vào ngục, Tiêu Tự Bạch cũng theo ta vào trong đó.
Hai người chúng ta ngồi trên mặt đất, trân trân nhìn nhau.
Ta bảo: "Ngươi có đi không?"
Tiêu Tự Bạch: "Ta không đi."
"Kẻ họ muốn bắt là ta, ngươi theo vào đây làm gì?"
"Nàng là nương tử của ta, nàng ở đâu thì ta ở đó."
Ta hít sâu một hơi, phải kiên nhẫn với kẻ ngốc này: "Ngươi ở bên ngoài mới có thể tìm cách cứu ta ra, ở trong này thì chỉ có thể trơ mắt nhìn ta chịu khổ thôi."
Tiêu Tự Bạch suy nghĩ, thấy cũng có lý.
Hắn đứng dậy, phủi mông: "Miên Miên, nàng đợi ta, nhất định ta sẽ cứu nàng ra ngoài, không chỉ nàng, mà còn ca ca và nhạc phụ đại nhân nữa."
Sau khi Tiêu Tự Bạch rời đi, ta nhìn quanh căn ngục tối.
Lần này, nhà họ Diệp chúng ta thực sự kết thúc rồi sao?
17.
Ta ở trong ngục đã trọn hai ngày, ngay cả một hớp nước cũng không được uống.
Tử tù trước khi lên đoạn đầu đài còn có bữa cơm cuối.
Thế này là thế nào chứ!
Quả là trái với thiên lý.
Cứ thức là thấy đói, ta dứt khoát nằm xuống chiếu rơm mà ngủ.
Chưa kịp chợp mắt bao lâu, đã loáng thoáng nghe thấy có âm thanh gì đó.
Ta đứng dậy kiểm tra, phát hiện âm thanh phát ra từ dưới lòng đất.
Ta áp tai xuống đất.
Tiếng động nghe rất gần.
Ta nhíu chặt mày, trực giác mách bảo ta có chuyện chẳng lành sắp xảy ra.
Thấy tình hình không ổn, ta vội đứng phắt dậy.
"Cạch" một tiếng, mặt đất nứt ra.
Không biết thứ gì đang chui ra từ cái lỗ đó.
Ta không thèm suy nghĩ, tung một cước đá thẳng lên.
Cảm giác này, sao mà quen thuộc đến thế.
Lại còn hơi mềm nữa.
Lúc này, một giọng nói uất ức kèm theo tiếng nức nở vang lên.
"Nương tử, nàng làm gì mà đá ta?"
Khoan đã, giọng nói này nghe quen quá.
Ta mở mắt ra nhìn, hóa ra là Tiêu Tự Bạch.
Trên mặt hắn còn nguyên dấu giày, m.á.u mũi không ngừng chảy ra.
Đám người hầu dưới lỗ thấy vậy, vội vàng hỏi: "Thế tử, ngài có sao không?"
Uy lực của Thế tử phi bọn họ đã nghe đồn từ lâu, nhưng trăm nghe không bằng một thấy.
"Các ngươi cứ đợi dưới đó đi."
Tiêu Tự Bạch trèo ra khỏi lỗ, nắm lấy tay ta, bảo: "Nương tử, chúng ta mau rời khỏi đây thôi."
Ta chưa hiểu rõ tình hình, hất tay hắn ra: "Đi đâu?"
"Hoàng thượng ra lệnh, nhà họ Diệp sẽ bị xử trảm vào mùa thu."
Ta "Ồ" một tiếng, rồi quay lại chiếu rơm ngồi xuống: "Ta không đi."
Tiêu Tự Bạch ngồi xổm xuống, nắm lấy bàn tay ta: "Nương tử, là ta vô dụng, hai ngày nay mọi cách ta có thể nghĩ ra đều đã thử, thế nhưng......"
"Nghe lời ta đi, nàng mau c.h.óng rời đi, nếu nhạc phụ và ca ca thấy nàng tuổi trẻ mà mất mạng, họ nhất định sẽ rất đau lòng."
Ta hỏi: "Vương phủ có bị liên lụy không?"
"Người trong phủ đều đã bị quản thúc."
"Vậy sao chàng lại thoát ra được?"
"Ta chui qua lỗ c.h.ó mà ra đấy."
"......" Ta không nhịn được mà bật cười, "Chàng quả nhiên rất thông minh."
Tiêu Tự Bạch gãi gãi đầu, không biết nương tử đang khen mình thật hay sao?
"Tóm lại, nàng vẫn là mau c.h.óng rời đi đi."
Ta nhìn hắn: "Còn chàng thì sao?"
"Ta...... ta không đi đâu, ta là độc đinh nhà họ Tiêu, nếu thực sự có chuyện gì xảy ra, ta phải ở lại gánh vác trách nhiệm."
"Chàng nghĩ ta sợ chếc sao?"
Tiêu Tự Bạch vội lắc đầu, nắm tay ta chặt hơn: "Ta biết nàng dũng cảm hơn ta, nhưng ta không muốn nàng chếc, thật sự không muốn nàng chếc."
Đôi mắt Tiêu Tự Bạch ngấn lệ, như thể sắp khóc đến nơi.
Nhìn bộ dạng này của hắn, ta dở khóc dở cười: "Chàng là đấng nam nhi, có thể đừng hở một tí là khóc được không?"
"Nương tử, chỉ cần nghĩ đến cảnh nàng bị chém đầu, ta không kìm lòng được mà muốn khóc."
Trí tưởng tượng của chàng cũng phong phú thật đấy.
"Nương tử, ta sai rồi, trước kia không nên đối xử với nàng như vậy. Nàng mau rời khỏi đây đi, ta đã sắp xếp ổn thỏa cả rồi, nàng ra khỏi thành sẽ có người tiếp ứng. Chuyện cuộc sống sau này ta cũng lo liệu xong xuôi, tiền bạc nàng không cần phải lo lắng."
Hắn vẫn cố chấp muốn thuyết phục ta rời đi.
Ta dứt khoát từ chối.
Tiêu Tự Bạch nổi nóng, định dùng vũ lực đưa ta đi.
Ta lập tức điểm huyệt khiến hắn không thể động đậy.
Ta ôm lấy hắn: "Được rồi, ta cam đoan với chàng, ta sẽ không sao đâu."
Ta kiễng chân, đặt một nụ hôn lên môi hắn.
Sau đó ta tiến đến cửa hang, dặn dò người bên trong: "Đưa Thế tử đi đi, đừng để hắn chạy lung tung. Còn nữa, sau khi về hãy bẩm báo chuyện hôm nay với Vương gia."
18.
Tiêu Tự Bạch sau khi về đến nhà liền bị nhốt trong phòng, mặc hắn khóc lóc gào thét cũng chẳng ai thèm đếm xỉa.
Vì thế, Tiêu Tự Bạch còn giở trò tuyệt thực.
Chỉ trong vài ngày ngắn ngủi, Tiêu Tự Bạch đã gầy rộc đi một vòng.
Khi ta đẩy cửa phòng ra, tên này đang nằm trên đất, trông chẳng khác nào một xác chếc.
"Tỉnh lại, tỉnh lại đi." Ta gọi hắn hai tiếng.
Tiêu Tự Bạch mơ màng mở mắt ra.
Thấy là ta, hắn không dám tin, lắc lắc cái đầu.
"Không, nhất định là mình đang nằm mơ."
Để hắn phân biệt đâu là mộng, đâu là thực, ta giơ tay tặng hắn một cái tát.
Tiêu Tự Bạch ôm lấy nửa mặt vừa bị tát, đau, đau thật sự.
Xem ra không phải là mơ rồi.
Tiêu Tự Bạch không kiềm chế được, "oa" một tiếng khóc òa lên.
Nước mắt làm ướt đẫm y phục của ta.
"Nương tử, có phải nàng đã chếc rồi không, giờ là linh hồn về tìm ta?"
"......"
Ta thực sự muốn tặng thêm cho hắn hai cái tát nữa.
"Ta không có chếc."
Tiêu Tự Bạch đưa tay chạm vào má ta: "Thật sự không chếc sao?"
Tiêu mẫu đứng bên cạnh thấy bộ dạng này của con trai thì cảm thấy mất mặt: "Tự Bạch, Miên Miên đúng là không sao cả, đừng có ngồi dưới đất nữa, có chuyện gì thì đứng lên mà nói."
Tiêu Tự Bạch hỏi: "Nương tử, Phụ thân, Mẫu thân, chuyện này rốt cuộc là thế nào?"
Tiêu phụ nói: "Thực ra đây là vở kịch do Hoàng thượng cùng hai nhà Tiêu - Diệp chúng ta phối hợp diễn, nhằm nhổ tận gốc lũ gian thần phe cánh Cảnh Vương."
"......Ồ." Tiêu Tự Bạch nhìn quanh những người ở đó, cảm thấy có gì đó sai sai, "Khoan đã, mọi người đều biết cả rồi sao?"
Ta, Tiêu phụ và Tiêu mẫu đều gật đầu.
Tiêu Tự Bạch cảm thấy trời đất như sụp đổ, hóa ra cả nhà đều biết, chỉ có mình hắn là bị dắt mũi như con rối.
"Các người......" Tiêu Tự Bạch cảm thấy m.á.u dồn hết lên não.
Tiêu mẫu vội vàng an ủi con trai: "Tự Bạch, không phải không nói cho con, mà là con quả thực có chút không thông minh...... Con trai, đừng hiểu lầm, Mẫu thân không phải chê con ngốc... chỉ là thấy con có chút đơn thuần thôi... không phải có ý nói con không tốt, mà là..."
Mọi lời giải thích đều trở nên vô nghĩa.
Tiêu Tự Bạch đã hiểu ra, hắn bị cả nhà ghét bỏ rồi.
Ta đứng bên cạnh, suýt chút nữa là nhịn không nổi mà bật cười thành tiếng.
Tiêu mẫu nghiêm túc dạy bảo con trai: "Tự Bạch, đã biết mình không thông minh thì sau này phải biết nghe lời Miên Miên."
Tiêu Tự Bạch ôm lấy vai ta: "Sau này ta đều nghe lời nương tử."
......
Đêm khuya.
Tiêu Tự Bạch đứng cạnh bể tắm: "Nương tử, ta muốn tắm cùng nàng."
"Cút."
"Tuân lệnh."
Tiêu Tự Bạch cởi bỏ y phục rồi nhảy tũm xuống nước.
Ta nghi ngờ, hắn không chỉ có vấn đề về não mà tai cũng hỏng rồi.
"Nương tử, tắm rửa thì đừng mặc y phục nữa, để ta cởi giúp nàng."
......
Cái cuộc sống “thú vị” như này, có lẽ còn dài dài lắm!!!!!
[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]