Mẹ của Đồng Diệu trợn to mắt nhìn, rõ ràng không thể tin được, “Đồng Diệu! Đây là nhẫn cưới của mẹ, con chôm từ đâu ra được chứ!” Nó còn dám đưa nó cho cô bé kia.
Tuy cô bé kia nhìn cũng được, bà cũng có chút thiện cảm. Nhưng chuyện này tính chất hoàn toàn khác. Thằng nhóc này dám trộm trang sức của chính mẹ mình để đi “nuôi” bạn gái nhỏ. Nghe xem, có giống chuyện của một đứa con ngoan sẽ làm không? Sau này chẳng lẽ muốn bà phải bỏ tiền ra nuôi cả nhà nó sao?
Chuyện này phải chặn ngay từ đầu.
“Hay nhỉ, họ Đồng kia, trộm vòng cổ vàng của mẹ còn chưa đủ, còn dám cầm luôn nhẫn kim cương của mẹ nữa. Con giỏi thế sao không tự kiếm tiền mà mua? Còn dám nhắm đến cả hộp trang sức của mẹ!” Bao nhiêu đồ hợp kim rẻ tiền và ngọc trai giả thì không lấy, lại chọn ngay hai thứ đắt nhất.
Nghĩ tới đây, mẹ Đồng Diệu càng tức, tay đánh càng mạnh.
Vậy mà Đồng Diệu vẫn còn ấm ức, “Mẹ đã nói, nếu sau này con có người thích, sẽ đưa chiếc nhẫn này cho cô ấy. Giờ con đã tìm được người con thích, sao mẹ lại không giữ lời?”
Lúc bị mẹ đánh, cậu không khóc, chịu ấm ức cũng không khóc, nhưng nghĩ đến việc mẹ có thể đổi ý, cậu thật sự buồn bã, nước mắt rơi lã chã không kìm nổi, “Mẹ gạt con, mẹ gạt con, mẹ từng nói nhẫn này sau này sẽ truyền cho vợ con mà.”
Mẹ Đồng Diệu chẳng hề bị lung lay bởi màn khóc lóc ăn vạ này. Nhìn thấy thằng con lăn ra đất, bà liền thu dù lại, quát một tiếng, sai bố Đồng Diệu, “Xách nó dậy, nếu không xách dậy được thì cứ đánh luôn tại chỗ.”
Không phải nó mê chơi gái sao, vậy để nó mất mặt ngay trước mặt cô bé nó quý trọng xem.
Có bố ra tay, hiệu quả rõ rệt. Chỉ một tay đã xách cậu nhóc lên, một cái lườm cũng đủ khiến cậu nhóc đứng im tại chỗ, không dám nhúc nhích thêm nửa bước.
Nhắm miệng lại, không khóc nháo nữa thì nhìn mới thuận mắt hơn nhiều.
Nếu không có cảnh khóc lóc ồn ào ở đây, mọi người cũng có thể ngồi xuống mà bàn bạc cho rõ ràng ngọn nguồn sự việc.
Mẹ của Đồng Diệu vốn đã nghĩ kỹ trong lòng từ lâu, lúc này nói ra cũng cảm thấy nhẹ nhõm, “Hôm qua, Đồng Diệu nhà tôi nói muốn tham gia một buổi bán hàng từ thiện, gom rất nhiều đồ trong nhà mang đi. Ta nghĩ dù sao cũng là việc tốt, nên đồng ý để nó đi. Ai ngờ tối về nhà, tôi phát hiện mất một chiếc vòng tay vàng, sau đó nghe chủ nhiệm nói thằng nhóc này bán nó với giá một trăm tệ. Tôi tức muốn chết…”
Bà ngừng lại hai giây, liếc nhìn sắc mặt của mẹ Đường Vân rồi lại tiếp tục.
“Vốn tối qua tôi đã định cho nó một trận, nhưng nghĩ đến việc hôm nay nó đã hẹn bạn bè đi chơi, tôi cũng không nỡ làm mất hứng. Ai ngờ vừa rồi tôi với ba Đồng Diệu tính đi dạo phố, mở hộp trang sức ra tìm nhẫn cưới —— thì nhẫn cưới lại mất. Nghĩ đến chuyện tối qua nữa, tôi tức quá nên cầm dù chạy thẳng đến đây.”
Chỉ là tạm thời chưa đánh thôi, chứ không phải là không đánh. Hôm nay không đánh cho mông nó nở hoa, ngày mai không biết nó còn gây ra chuyện gì cho bà nữa.
Cuối cùng, bà cũng không quên xin lỗi mẹ Đường Vân, “Thật sự xin lỗi, vừa rồi dì làm con sợ rồi phải không. Việc này Đồng Diệu làm thật chẳng ra gì. Đi chơi với bạn bè thì cứ nói thẳng, muốn bao nhiêu tiền dì cũng vui vẻ cho. Tại sao lại phải làm chuyện lén lút thế này. Thật ngại quá.”
Mẹ của Đường Vân vốn dĩ trong lòng cũng có lửa giận —— con gái ngoan nhà mình bị một thằng nhóc lôi đi chơi, ai mà chẳng bực. Nhưng nhìn thấy thằng bé kia bị đánh đến bầm mặt, cơn giận cũng nguôi. Cô còn đứng bên cạnh khuyên nhủ:
“Con trai đều thế, bướng bỉnh và nghịch ngợm, dạy dỗ tốt là được, đánh chưa chắc đã có hiệu quả.”
“Không sao, da thịt nó dày lắm.” Mẹ Đồng Diệu đập mạnh lên vai con trai, ấn cậu nhóc xuống, “Mau, xin lỗi Đường Vân với mọi người đi, làm người ta cũng phải chạy tới sốt ruột một chuyến. Còn dám rủ rê bạn nghỉ học thêm, con muốn bị trời đánh à?”
Càng nói bà càng tức, liền túm lấy tai cậu, vừa kéo vừa mắng: “Ngày nào con mới chịu cho mẹ bớt lo đây? Mẹ vì con mà tốn tiền, tốn sức, cũng đủ để sinh thêm một đứa nữa rồi! Nếu con còn như thế này, mẹ sẽ làm lại từ đầu, luyện thêm một đứa ngoan hơn, rồi đuổi con ra ngoài cho xong…”
Mọi người đứng đó nhìn theo bóng dáng bà mẹ “hùng ưng” càng lúc càng xa, thật lâu vẫn chưa hoàn hồn.
“Vị khách này, anh muốn hoa hồng phải không, tới ngay đây.” Văn Minh lập tức quay lại làm việc của mình. Xem náo nhiệt xong rồi, khách hàng mà nổi cáu bỏ đi thì coi như mất mối.
“Đúng đúng, thế này mới được.”
Người vừa đi, mấy vị khách bắt đầu bàn tán.
“Cậu bảo, nếu mấy đứa con trai nghịch ngợm mà tôi gặp cũng có bà mẹ ‘máu lửa’ như vậy, chắc tôi cũng thông cảm được.”
“Đừng nói nữa, mấy hôm trước tôi đi tàu cao tốc, có một thằng nhóc chạy suốt dọc toa. Tôi nhắc nhẹ với mẹ nó, mẹ nó lập tức bùng nổ, hét lớn: ‘Tôi mà quản được nó thì đã chẳng thế này! Ai cần cô xen vào?’ Chả phân phải trái gì cả, không nghe thì đánh, ai mà không hiểu được điều đó?”
Khổ nỗi, đằng sau mỗi thằng nhóc nghịch như “giặc trời” đều có một phụ huynh kiểu “hổ báo”. Bên kia, có đứa chơi parkour trong hành lang, mà bố mẹ còn đứng vỗ tay khen ngợi, thực sự bó tay!
Tất cả đều là chuyện ở quán.
Nói đến “đứa trẻ nghịch ngợm”, ai cũng có một bụng tức giận, chủ đề này nói mãi không hết, toàn là chuyện thật ngoài đời. Nhưng khổ nỗi, ai cũng phải sống chung với “đứa trẻ nghịch ngợm” nhà mình, bởi vì đằng sau chúng đều có những bậc trưởng bối vô lý, kể ra toàn là những câu chuyện đầy chua chát và nước mắt.
Nếu trong lòng mệt mỏi, vậy thì ăn nhiều một chút cho đỡ buồn. Văn Minh nhân cơ hội đẩy mạnh bán lẩu Oden của mình, “Lẩu Oden có muốn mua thêm chút không? Nước dùng là tôi tự ninh, đảm bảo không hóa chất, không đồ công nghiệp.” Gia vị cũng được cậu chú trọng làm giống như đồ nhà làm.
Cậu cũng không muốn cho quá nhiều bột ngọt, nhưng lần nào khách ăn ở ngoài cũng bảo “không đậm vị” nếu cho ít. Nên đành theo khẩu vị của khách, gia vị phải nêm đậm hơn chút. Nhưng dù sao, cậu cũng dùng gia vị loại tốt, ăn thì không lo ngại gì.
Nồi nước dùng này, ngay cả cậu tự nấu lẩu ở nhà cũng dùng được, chỉ là trước khi bán ra quán, cậu luôn thêm một muỗng “ma thuật” —— bột ngọt.
Khách nếm một miếng, lập tức mỉm cười quen thuộc với Văn Minh: “Đúng rồi, chính là cái vị này. Ngon thật.”
Đúng vậy, đó chính là “bột ngọt đang nhảy múa trên đầu lưỡi”. Con người thật khó mà kháng cự được thứ tinh luyện này, quả thật khiến thần trí phải ngây ngất.
Hơn nữa, Văn Minh còn tự làm ớt sa tế, kết hợp với mấy loại gia vị mua online, thêm hành lá, rau thơm, đến cả đồ bình thường cũng có thể biến thành món ăn tuyệt diệu. Giá bán của Văn Minh cũng không đắt, đồ chay chỉ một đồng, huyết heo các loại thì hai đồng, những món nhìn “cao cấp” như trứng cá phúc, lạp xưởng thì mắc hơn chút. Nếu chỉ muốn ăn đơn giản, lấy chút tàu hũ ky, rong biển, miến… đầy cả bát cũng chưa tới mười đồng, lại đủ để no một bụng.
Ở cổng trường học thì không mấy được hoan nghênh, nhưng ở cửa công viên giải trí thì đúng là đông đến mức chen chúc.
Sau một ngày phải chịu cảnh nước uống giá mười tệ, cơm hộp dở giá năm mươi tệ như đòn chí mạng, giờ nhìn thấy quán lẩu Oden giá cả bình ổn thế này, h*m m**n mua sắm không phải bùng nổ thì là gì?
Chẳng mấy chốc, hàng trong nồi bị vét sạch hơn nửa, chỉ còn lại vài món đắt đỏ còn nằm trong nồi —— những món kiểu này thật khó nói. Không có thì thấy thèm, nhưng muốn mua thì lại thấy quá đắt, chẳng nỡ bỏ tiền.
Văn Minh gọi đùa những món đó là “khách quý thường trú”.
Đúng vậy, chẳng khác nào vị trí của cậu trong lòng Trịnh Huy sao? Quan trọng thì có quan trọng, nhưng chưa bao giờ là lựa chọn số một.
Dường như cảm nhận được ánh mắt cậu, Trịnh Huy khựng tay lại, cầm miếng thịt xiên trên tay, không biết có nên bỏ lại vào nồi hay không, “Sao vậy, món này không phải để cho anh ăn à?”
Đúng là Huy ca ăn cơm hộp cả ngày cũng đủ sống, vứt cho hộp cơm nào cũng được, nhưng làm một ngày trời mà lại chỉ được đãi ngộ thế này sao?
Văn Minh thật sự lấy xiên thịt trong tay anh về, “Đúng đó, để xuống, đừng ăn. Trong nhà còn thịt bò tươi, về nhà hầm nồi thịt bò ngon cho anh. Để em thể hiện tay nghề một chút.”
Không ngờ vừa nghe xong, nặt Trịnh Huy liền đầy cảnh giác, “Em chắc chứ?” Anh mà được ăn một bữa tiệc lớn sao?
“Sao vậy, coi thường ai vậy. Ngày thường em bạc đãi anh lắm à?” Cậu vừa nói vừa làm ra vẻ như kẻ tư bản keo kiệt, “Huy ca, bình thường en có bạc đãi anh đâu. Giờ mời anh ăn một bữa tử tế, sao lại phản ứng lớn vậy.” Cậu nhớ rõ, đồ lẩu Oden còn dư mỗi ngày cậu đều đóng gói cho Đinh Lỗi ăn mà.
Mấy thầy giáo trẻ này mỗi ngày tan làm xong đều mốc meo trong ký túc xá, cho cái gì cũng ăn được hết. Nhưng thật ra nguyên liệu dư mỗi ngày cũng chẳng còn nhiều, dù có thừa chút ít, Văn Minh cũng đem về quê cho ông bà nuôi gà.
Mỗi ngày đều là Văn Minh lo chuyện ăn uống ở nhà, cậu tự nhận mình có tay nghề khá ổn, vậy mà Trịnh Huy lại tỏ ý từ chối, chẳng lẽ không nên vui vẻ nhận lời sao?
“Huy ca, anh sẽ không nghi ngờ tay nghề của em chứ? Hôm nay anh nhất định phải ở lại, ít nhất cũng phải nếm thử xem em nấu thế nào.”
Lời đã nói đến mức này, Trịnh Huy còn có thể không đi sao? Trước giờ anh chủ yếu chỉ ghé qua quán nhỏ của Văn Minh với tư cách bạn bè hoặc khách mua hàng, thật sự vào tận nhà của cậu thì số lần đếm trên đầu ngón tay. Chưa đến nơi, Trịnh Huy đã tìm cho mình một cái cớ: “À đúng rồi, Tiểu Minh, anh chợt nhớ còn việc chưa làm, em đợi một lát, anh sẽ quay lại ngay.”
Cái cớ nghe rõ là gượng gạo, ánh mắt Văn Minh đầy nghi ngờ: “Anh, anh không phải nghĩ em muốn nhân cơ hội này đầu độc anh chứ, định tranh thủ chạy trốn?”
“Sao có thể.” Trịnh Huy theo bản năng phủ nhận, rồi vội bồi thêm một câu: “Thật sự có việc, anh quay lại ngay.”
“Nếu anh không quay lại, em sẽ đóng gói hết đồ ăn treo ngay trước cửa nhà anh.” Văn Minh giơ nắm tay uy h**p.
Bất kể Trịnh Huy cuối cùng có quay lại hay không, bữa cơm này Văn Minh vẫn phải nấu. Cậu làm đúng như kế hoạch: hầm canh cà chua thịt bò, chuẩn bị một đĩa rau trộn, hai món rau khác rửa sạch sẵn sàng để xào, còn cậu đang bận xử lý tôm thì nghe tiếng động ngoài cửa.
Tay đang ướt nhẹp, cậu không tiện mở cửa, bèn gọi to: “Huy ca, tự đẩy cửa vào đi, em đang bận tay.”
Dù cửa chỉ khép hờ, nhưng không ra đón thì cũng không hay, Văn Minh vừa xách kéo, vừa cầm con tôm, hai người chạm mặt nhau ngay hành lang — rắc — lưỡi kéo bén ngọt cắt đôi phần đầu con tôm, động tác lật kéo khéo léo, làm sạch luôn cả phần gạch và đường chỉ đen trên lưng tôm, gọn gàng sạch sẽ.
Răng rắc.
Con tôm thứ hai bị cắt rụng đầu. Văn Minh vừa thao tác nhanh gọn, vừa tươi cười niềm nở chào đón:
“Ai da, Huy ca, anh cuối cùng cũng tới rồi. Tới là tốt rồi, mang theo gì vậy?”
[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]