Rõ ràng giọng điệu nghe rất ôn hòa, nhưng luôn khiến người khác cảm giác như sau lưng có một luồng sát ý —— hôm nay nếu anh không quay trở lại ăn cơm, đời này chắc chắn xong rồi.
Trịnh Huy sau đó hơi lùi một bước, xách món quà mua tạm ở sau lưng ra, “Anh cũng không biết em thích cái gì, vừa vặn thấy trái cây cũng được, liền mua một ít cho em. Đồ ăn vặt với đồ uống này nọ chắc em cũng không thiếu.” Nếu không phải chợ hải sản ở quá xa, Trịnh Huy hận không thể xách một thùng cua sống tới đây.
Có đồ trong tay, anh giống như cũng thêm phần dũng khí, bước vào trong nhà, “Lần đầu tiên đến đây, anh cũng không biết rốt cuộc nên mang theo gì.”
“Cái gì cũng không cần mang.” Văn Minh liếc mắt nhìn đồ anh mang, trực tiếp kéo người vào trong, “Không cần thay dép lê đâu, cứ trực tiếp vào là được, trong nhà dù sao cũng không sạch sẽ gì cho lắm. Huy ca, anh thật sự không cần mang trái cây, nhà em cơ bản ngày nào cũng đầy trái cây.”
Trịnh Huy đi vào vài bước liền đến phòng khách, dưới kệ TV chất đầy thùng trái cây: táo, lê, quýt, kiwi… Đủ loại màu sắc rực rỡ. Nhiều như vậy thật sự có thể mở một cửa tiệm trái cây ngay trong nhà.
Vốn dĩ Văn Minh không muốn làm chuyện mất lịch sự như vậy, nhưng nếu Trịnh Huy đã mang trái cây đến, cậu cũng phải đáp lại phần nào. “Đến đến đến, Huy ca, anh nhìn xem, bên này năm thùng là của anh, lát nữa ăn cơm xong nhớ mang về.”
Một thùng cũng là tình cảm, hai thùng là nể tình. Nhưng đã là anh chủ động mang trái cây đến, thì nhất định phải đáp lễ bằng cách để anh mang về thôi.
Văn Minh bỗng nhiên nhớ ra chuyện gì, “Huy ca, hôm nay anh lái Minibus đúng không —— thế thì chắc có thể chở được nhiều lắm. Hay là không cần lẻ tẻ, cứ làm hẳn mười thùng nhé?”
Trò vui này có thể quá đáng như vậy sao?
Dù nhìn theo góc độ nào, hôm nay cũng phải gắng sức mà đáp lại. “Mười thùng có phải hơi nhiều quá không?” Trịnh Huy cũng không hiểu sao mình lại chột dạ, từng bước từng bước lùi về phía sau, cho đến khi dán hẳn lưng vào tường.
Văn Minh càng lúc càng tiến gần, như muốn nhìn thấu tận đáy lòng anh. Trên người cậu dường như tỏa ra một hương vị thuộc về ánh mặt trời, ấm áp, khiến anh cũng thấy mình ấm lên —— gần quá, thật sự gần quá.
“Huy ca, anh trốn cái gì vậy?” Văn Minh hơi kỳ lạ, đưa tay lấy xuống một chiếc lá dính trên người anh, “Anh đi mua trái cây hay đi đánh trận thế? Sao mà lá cây với trái cây đều dính đầy trên quần áo thế này?”
Bùm —— bùm ——
Đó là tiếng tim anh đập. Chỉ cần cúi đầu một chút là có thể chạm vào Văn Minh, đặt tay lên ngực tự hỏi, anh thật sự cam tâm sao? Cùng Văn Minh làm bạn cả đời ư? Ngay từ đầu, anh chưa từng nghĩ muốn trở thành cái gọi là bạn bè. Chỉ là ——
Luôn có quá nhiều cái cớ khiến anh dậm chân tại chỗ.
Trước giờ anh luôn cười nhạo người khác khi gặp chuyện liền lùi bước, không ngờ đến lượt mình, anh cũng trở thành kẻ đào binh, luôn muốn trì hoãn cái ngày phải lật bài, như vậy anh vẫn có thể giữ vị trí của một người bạn, lại yên ổn thêm được một ngày.
Nhưng chỉ có trời mới biết, cái sự yên ổn ấy chẳng qua là vì Văn Minh vẫn còn độc thân, để anh có cái ảo giác rằng bản thân vẫn còn cơ hội.
Bọn họ không thể mãi mãi tiếp tục như vậy, anh so với bất kỳ ai khác đều rõ điều đó.
Có lẽ, bởi vì anh biết, từ trước đến nay mình vốn là một kẻ nhát gan. Rõ ràng khao khát rất nhiều thứ, nhưng lại chưa bao giờ nghĩ sẽ chủ động tranh giành, ngược lại luôn hy vọng đứng yên tại chỗ, chờ người khác chủ động tìm đến mình.
Giống như hôm nay, anh lặng lẽ đứng chậm lại một bước, cho Văn Minh một lý do có thể bỏ quên anh, đứng ở cửa, chờ đến khi nào Văn Minh phát hiện ra sự tồn tại của mình.
Mỗi lần như vậy, Văn Minh chưa bao giờ để anh phải chờ quá lâu.
Cậu luôn nhanh chóng nhận ra sự hiện diện của anh, sau đó —— trực tiếp lôi anh từ nơi góc khuất ra ngoài. Lần này cũng không ngoại lệ. Văn Minh dường như chưa từng để ý đến những suy nghĩ vụn vặt của anh, nhưng lại luôn có thể vô tình chiều theo những ý nghĩ ấy.
Thấy Trịnh Huy vẫn đứng bất động ở cửa, Văn Minh quay đầu lại, mặt không kiên nhẫn, “Huy ca, anh nhìn cái gì ở cửa vậy, bên ngoài có gì đẹp sao, ngay cả em còn chẳng buồn nhìn?”
Không đợi Trịnh Huy trả lời, cậu trực tiếp nhét cái chậu rửa mặt vào tay anh, “Huy ca, anh biết làm tôm chứ. Chỗ tôm này giết hết đi, lát nữa cho vào nồi. Xin lỗi, đến nhà em ăn cơm thì không có chuyện ngồi không đâu.”
Dù là Trịnh Huy, cũng phải vào bếp mà tung hứng với muỗng và kéo.
Cúi xuống nhìn một chậu tôm đang giương nanh múa vuốt, trong tay còn cầm chiếc kéo đầy mùi tanh của biển. Lúc này, mọi dáng vẻ phong độ hay đẹp đẽ gì đều tan biến hết, chỉ còn lại sự nghiêm túc đối với công việc trước mắt. Với tính cách của Văn Minh, nếu anh mà làm không ra hồn, có khi cậu sẽ bắt anh đóng gói hết số tôm này mang về mất. Hôm nay đã phải mang quá nhiều đồ, thật sự không cần phải thêm cả đống tôm này nữa.
Văn Minh nhìn đồng hồ, thấy nồi thịt bò hầm cà chua còn một lúc nữa mới xong, cậu bèn quay lại cầm kéo, ngồi xổm xuống cùng xử lý tôm với anh. Những việc này cậu làm rất thành thạo, vài giây đã xử lý xong một con, ném vào chậu sạch bên cạnh.
Vừa làm, cậu vừa trò chuyện đôi câu với Trịnh Huy, “Hai hôm nay ăn tôm hùm là đúng thời điểm đẹp nhất, thời tiết bắt đầu nóng, tôm hùm trong nước đều đang thay vỏ, vừa dễ lột lại rẻ.” Xử lý tôm hùm cũng có mẹo, đầu tiên cậu xốc phần đầu để móc sạch não, cắt bỏ phần dơ bên trong, cuối cùng nắm lấy mảnh ở giữa đuôi tôm, xoắn nhẹ một cái là ruột đã được kéo ra sạch sẽ.
Cuối cùng, Văn Minh còn lấy bàn chải đánh răng chà rửa tôm hùm thật kỹ cả trong lẫn ngoài, như vậy khi ăn mới ngon. Nhưng loại việc này nếu chỉ có một mình cậu làm, làm đến một nửa chắc chắn sẽ trở mặt mắng chửi người khác, giờ chẳng phải đang muốn nhanh chóng kiếm đồng minh sao.
“Huy ca, khi nào rảnh thì qua đây ăn tôm hùm, em làm hẳn một nồi to, kèm thêm chút bia, miễn bàn luôn.” Rồi sau đó, uống thêm vài ly rượu nhỏ, trực tiếp ngủ lại nhà cậu một đêm, chẳng phải là tốt nhất sao.
Trịnh Huy không trả lời, chỉ cúi đầu chuyên tâm xử lý mấy con tôm trong tay, tập trung đến mức không nhận ra tôm trong chậu đã trống từ khi nào.
“Hảo, anh ra ngoài ăn chút trái cây đi.” Văn Minh nhanh nhẹn đứng dậy, trực tiếp đẩy anh ra ngoài, “Đi đi, để em cho tôm vào nồi, xào thêm hai món rau là xong, anh ở phòng khách ăn trái cây, rửa tay đi, lát nữa là có cơm ăn.”
Xèo xèo — tiếng tôm trong chảo dầu sôi ùng ục, mùi thơm từ bếp càng lúc càng nồng.
Đôi mắt Trịnh Huy tuy vẫn nhìn chằm chằm vào TV, nhưng suy nghĩ đã sớm bay tới người trong bếp. Đối phương một mình trong phòng bếp, mồ hôi nhễ nhại, còn anh thì ngồi ở phòng khách xem TV. Cảm giác giống như bao cảnh tượng mà anh từng ảo tưởng ngàn vạn lần rốt cuộc đã thành hiện thực, anh có thể chạm tay vào giấc mơ mà mình tha thiết mong muốn.
Nhưng anh vẫn vô cùng rõ ràng rằng, tất cả chỉ là ảo tưởng trong đầu anh mà thôi. Anh vẫn là kẻ cô đơn.
“Ăn cơm rồi!” Văn Minh bưng đồ ăn ra, vừa đi vừa gọi, “Huy ca, ăn cơm thôi, mau nếm thử tay nghề của em, nếu nói không ngon, em liền đổ thẳng vào họng anh luôn.”
Nói xong, Văn Minh giơ tay vỗ mạnh một cái lên lưng anh, Trịnh Huy cả người căng cứng vẫn không nhúc nhích, như vậy thì mất vui quá. Không phải nên bị hoảng sợ đến nỗi run rẩy chứ? Đinh Lỗi chỉ cần bị chạm một cái là bản năng nhảy dựng lên rồi.
Huy ca à? Anh có hơi… quá cứng nhắc đấy.
“Anh, anh có phải nên phối hợp một chút không?” Văn Minh rốt cuộc không nhịn được, “Phối hợp mà nhảy dựng lên một chút? Như thế này em thật sự chẳng có chút cảm giác thành tựu nào, cảm giác như bản thân bị anh bao dung, bao nhiêu sức lực đều hóa thành trò đùa nhỏ nhặt.”
Trịnh Huy gắp một con tôm, rất nghiêm túc trả lời, “Ăn rất ngon. Tôm này chín tới vừa đúng, hương vị đậm nhạt vừa vặn, thịt tôm rất mềm. Đây là món tôm ngon nhất mà anh từng ăn.”
Ánh mắt anh chuyên chú nhìn về phía cậu, như thể trên thế giới chỉ còn mình cậu tồn tại. Chẳng lẽ điều này không thể gọi là tình yêu sao?
Văn Minh vô cùng hài lòng, nhìn vào mắt anh rồi tiếp tục, “Nói thêm vài câu nữa đi, còn rau thì sao?”
“Tươi mới, ngon miệng. Tiểu Minh của chúng ta càng ngày càng giỏi.” Trịnh Huy thật lòng cảm khái, anh vẫn còn nhớ lần đầu tiên gặp cậu bé quật cường ấy, rõ ràng là bản thân đi nhầm, thế nhưng thế nào cũng phải nói cậu là đang xông vào địa bàn của mình.
Giờ đây, cậu đã trưởng thành. Bọn họ, đều đã trưởng thành.
Có thể mỉm cười mà tiễn anh ra cửa, rồi lại sẽ gặp cậu ở một nơi khác. Nhưng Trịnh Huy chưa từng nghĩ rằng, cuộc gặp lại lần này lại quá nhanh như vậy, ngay khi anh vừa rẽ qua một cổng trường khác?
Khoảnh khắc ấy, anh còn tưởng rằng mình nhìn nhầm, không dám tin mà dụi dụi mắt —— nhưng không, không nhìn nhầm. Là Văn Minh, mặc bộ đồ tình nguyện viên của một trường học khác, đang đứng ở cổng trường điều khiển giao thông.
Anh thậm chí còn nhìn quanh tìm xem có quầy bán đồ ăn vặt nào không, bởi vì hễ nơi nào có Văn Minh, quanh đó chắc chắn sẽ có hàng quán.
Sự chấn động này khiến anh gần như quên mất rằng trước cổng trường này vốn dĩ không hề có quầy bán đồ ăn vặt. Siêu thị gần nhất thì nằm ở phía sau, ngay bên cổng phụ, và anh cũng vừa định rẽ qua đó.
Người tình nguyện đứng cách xa vẫy tay lia lịa với Trịnh Huy, không cho anh chút thời gian chần chừ. Anh chỉ có thể nổ máy xe, chậm rãi lái về phía trước —— ánh mắt hai người giao nhau, Văn Minh cố ý nháy mắt với anh —— đúng vậy, chính là người quen thuộc của anh.
Dù sao hôm nay cũng là chuyến cuối cùng của mình, Trịnh Huy thấy vậy thì không chịu nổi, vội vàng quay xe về phía sau siêu thị để kiểm kê hàng hóa xong xuôi, rồi nhanh chóng chạy về cổng chính bên này. Anh thật sự không hiểu nổi, “Sao cậu lại ở đây chỉ huy giao thông thế này?”
“Anh xem này, bên này tan học muộn hơn tiểu học một tiếng, đầu bên tiểu học kia chẳng có khách khứa gì, để lão Văn trông quán cũng được. Em chạy qua đây làm chân sai vặt kiêm đứng gác, một tiếng được hai trăm, đi đâu kiếm được tiền dễ như vậy nữa?”
Quầy bán đồ ăn vặt thì phần lớn doanh thu bị lão Văn chiếm mất, nhưng tiền chạy chân này thì đều là của cậu, nặng nhẹ thế nào cậu vẫn phân biệt rất rõ.
Gia hỏa này ——
Trịnh Huy khẽ thở dài một tiếng, nhỏ đến mức khó nghe thấy, rồi chủ động nhận tấm bảng chỉ dẫn trong tay Văn Minh, “Đưa áo khoác cho anh, anh tạm đứng thay cho, em qua bên nghỉ ngơi đi……”
“Vậy còn tiền?” Văn Minh vội vàng che túi nhỏ của mình, từ xưa đến nay, biết bao bạn bè thân thích trở mặt vì tiền, bọn họ cũng không thể đi lại vết xe đổ đó.
“Tiền đều là của em, anh làm lao động nghĩa vụ thôi.” Trịnh Huy quay mặt đi, lập tức nhập vai, “Vị phụ huynh kia, xe không được đỗ trước cổng trường, mời dịch sang bên cạnh một chút.”
“Con tôi ra ngay đây, lập tức đi ngay, lập tức đi.”
Mấy đứa học sinh vừa đùa giỡn vừa chạy từ trong cổng trường ra, phía sau một bóng người lao ra nhanh hơn bọn chúng, dường như đã có mục tiêu, không chút do dự, cúi người ôm lấy chân một đứa trong đó, hung hăng kéo ra ngoài ——
“Bốp!” —— Cậu bé bị giữ chân ngã nhào xuống đất, đầu đập mạnh xuống đất.
[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]