Rung Động Ngọt Ngào - Lê Lạc Lạc

Chương 3:




[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

[7]

Mãi mới ăn xong được một bữa cơm đầy ngượng ngùng, lúc chúng tôi ăn xong chỉ mới 7 giờ 30, vẫn còn một tiếng rưỡi nữa trước khi buổi tiệc lửa trại chính thức bắt đầu.

Hạ Thiệu Hàng và tôi cùng tản bộ dọc theo lối bờ biển, ven đường có không ít tiểu thương đã dựng sạp bán hàng, hầu hết đều là những món đồ mà bọn trẻ con yêu thích.

Tôi tùy ý đảo mắt nhìn xung quanh, bên tai loáng thoáng nghe thấy tiếng loa phóng thanh, chỉ nghe được mỗi tiếng vo vo, không rõ là gì.

Lòng hiếu kỳ thôi thúc tôi đến chỗ đấy, là thử thách ném bóng trúng quà, một lần 10 tệ, bốn quả bóng, tương ứng với bốn chiếc thùng khác nhau.

Vị trí của bốn chiến thùng này được thiết kế khéo léo, nó được đặt ở một góc sao cho bạn vừa vặn nhìn thấy được đáy thùng.

Nếu như có thể ném vào cả bốn quả bóng thì có thể trúng được một em gấu bông 80cm.

Trời sinh tôi không thể cưỡng lại mấy món đồ chơi lông xù này, nhất thời ánh mắt bị thu hút.

「 Cậu muốn thứ đó à? 」, dường như Hạ Thiệu Hàng nhận thấy phản ứng chậm chạp của tôi, bèn nghiêng đầu hỏi.

Tôi gật gật đầu, thành thật đáp:

「 Muốn. 」

「 Được, vậy—— 」

Cậu ta nhìn về phía xa xa, tìm kiếm bóng dáng của chủ quầy hàng, đột nhiên có một giọng nữ dễ nghe truyền đến:

「 Hạ Thiệu Hàng, sao cậu lại ở đây? 」

Khi nhìn về phía nơi phát ra giọng nói kia, tôi bắt gặp một cô gái, trên tay bê một thau inox, bên trong có bốn quả bóng.

Hẳn đây là chủ quầy hàng này.

Ánh mắt của Hạ Thiệu Hàng khẽ dao động, nhàn nhạt hỏi ngược lại:

「 Sao cậu lại ở đây? 」

Cô gái kia mỉm cười tươi như hoa, đáp:

「 Đây là quầy hàng của ba tớ, tớ giúp ông ấy trông cửa hàng một lúc. Cậu muốn chơi à? 」

Cậu ta chỉ tay về phía tôi, nói:

「Cô ấy muốn chơi. 」

Dường như lúc này cô gái kia mới nhìn thấy tôi, hơi nghiêng đầu, hỏi:

「 Cậu là? 」

「 Tôi là Cốc Hân Duyệt, khoa Hóa học. 」

「 Ồ. 」, cô gái kia tự giới thiệu:「 Tôi tên Đổng Lâm, giống với Hạ Thiệu Hàng cũng học khoa Máy tính, là bạn cùng lớp của cậu ấy. 」

「 . . . 」

Ừm, không nhất thiết phải giải thích chi tiết đến vậy đâu, dẫu sao tôi cũng đâu có hứng thú về mối quan hệ giữa hai người, càng không cần tỏ ý thù địch với tôi như vậy.

Trong lòng tôi thầm gào thét, nhưng trên mặt vẫn giữ nguyên nụ cười, nói:

「 Ửm, tôi muốn chơi trò này, 10 tệ đúng không? 」

「 Đúng, sang bên này quét mã thanh toán. 」, nói rồi Đổng Lâm chỉ tay vào mã QR thanh toán được dán trên tấm bảng.

Tôi gật đầu, lấy điện thoại quét mã thanh toán 10 tệ rồi nhận mấy quả bóng từ tay cô bạn kia.

Sau khi do dự một hồi lâu, tôi thử ném quả bóng đầu tiên.

Quả bóng ném tới đáy thùng, vừa chạm đáy thử bị dội ngược trò lại, được Đổng Lâm thành thục chụp lấy.

Tôi cắn nhẹ môi, trong lòng không phục, lại ném thêm một quả bóng nữa.

Hết ba lượt ném, trước khi ném quả bóng cuối cùng, nhìn thấy Đổng Lâm đứng bên chiếc thùng thứ nhất, thế là tôi bắt đầu ném bóng.

Ba phát trật cả ba.

Xung quanh là những tiếng hò reo, trong lòng tôi vô cớ thấy khó chịu, sau đó ném quả bóng cuối cùng ra ngoài như muốn trút giận.

Quả bóng bị nảy ngược trở lại, nhìn theo quỹ đạo chuyển động của nó, thấy sắp rơi trúng người khác, tôi khẽ lên tiếng:

「 Cẩn thận! 」

Còn chưa kịp nói xong thì quả bóng đá được Hạ Thiệu Hàng nhanh tay chụp được.

Đối phương nhìn chằm chằm tôi một hồi lâu, khẽ nhướng mày, ngữ điệu bất lực hỏi:

「 Cậu muốn phần thưởng nào? 」

Tôi ngạc nhiên nhìn cậu.

Cậu ta thở dài, lại nói tiếp:

「 Tôi ném cho cậu. 」

Đôi môi của tôi mấp máy, không nói gì, ánh mắt thành thật nhìn về phía phần thưởng con gấu bông lớn nhất.

. . .

[8]

「 Hạ Thiệu Hàng, cậu muốn chơi à, vậy thì không cần bỏ tiền, tớ miễn phí cho cậu. 」

Hạ Thiệu Hàng khẽ nhướng mày, liếc nhìn Đổng Lâm, thấp giọng nói:

「 Không cần, tôi thanh toán rồi. 」, nói rồi cậu ta đưa lịch sử chuyển khoản cho Đổng Lâm xem.

Cô ấy ngượng ngùng, động tác cứng nhắc mà đưa cái thau inox trên tay cho Hạ Thiệu Hàng.

Hạ Thiệu Hàng cầm quả bóng lên, hướng về phía chiếc thùng rồi bắt đầu ném.

Quả bóng đàn hồi trong tay tôi, khi vào tay của cậu ta lại trở nên vô cùng ngoan ngoãn.

Gần như chỉ trong một cái chớp mắt, bốn quả bóng nằm gọn gàng ở trong thùng, khiến cho những người xung quanh hò reo cảm thán.

「 Đây hẳn là con thú bông lớn nhất nhỉ? 」

「 Chắc cậu trai này muốn tặng nó cho bạn gái đây mà? 」

「 . . . 」

Bốn phía đều có người vây quanh, cậu một câu, tôi một lời.

Sắc mặt của Đổng Lâm không tốt cũng chẳng xấu, lấy con gấu bông từ trên giá xuống rồi đưa cho Hạ Thiệu Hàng.

Trước sự chứng kiến của biết bao cặp mắt, con gấu bông được cho là "phần quà được đem tặng cho bạn gái" được nhét vào lòng ngực của tôi.

Tôi vô thức nhận lấy, nửa khuôn mặt vùi vào trong người của con gấu bông, lên tiếng:

「 Cho tôi sao? 」

Hạ Thiệu Hàng gật đầu, vẻ mặt thờ ơ hỏi lại:

「 Không phải cậu muốn nó à? 」

「 . . . 」

Không lẽ cậu ta không nghe thấy những lời mà mọi người vừa nói sao?

Sắc mặt của Đổng Lâm khó coi, cô ấy hít một hơi thật sâu, giữa ánh mắt chăm chú nhìn của đám đông, hạ giọng nói:

「 Thiệu Hàng, có phải cậu đưa món quà này cho cô ấy là có hơi không ổn không... 」

Hạ Thiệu Hàng liếc nhìn Đổng Lâm, giọng điệu không nghe ra đang vui hay tức giận, cậu ta nói:

「 Tôi không đưa con gấu cho cô ấy, chẳng lẽ đưa cho cậu à? 」

「 Nhưng mà—— 」

Cô ấy còn chưa nói hết thì Hạ Thiệu Hàng nhìn tôi, hỏi:

「 Cậu còn muốn thứ gì nữa không? 」

Tôi ngẩng người, sau đó lắc lắc đầu.

Cậu ta dời tầm mắt khỏi những chiếc thùng, quay đầu lại nói với tôi:

「 Vậy thì đi thôi. 」

「 Ừm. 」

Nhìn sắc mặt bình thường của đối phương mà trái tim tôi điên cuồng nhảy múa.

Một cảm giác rất đỗi xa lạ.

Vì không muốn Hạ Thiệu Hàng phát hiện, tôi ôm con gấu bông lên cao hơn, vùi khuôn mặt đỏ bừng của mình vào người nó.

Do con gấu bông quá lớn nên vô thức thu hút được ánh nhìn của nhiều người đi đường, tôi ngượng ngùng, càng ôm con gấu bông chặt hơn.

Đột nhiên Hạ Thiệu Hàng ngừng bước, quay sang nhìn tôi, tôi không hiểu chuyện gì, chớp chớp mắt hỏi:

「 Sao vậy? 」

Cậu ta đưa tay ra nắm cánh tay đầy lông của con gấu bông, nhẹ nắm chặt, nói:

「 Hay là về lại trường trước? 」

「 Hả? 」

「 Đem cất con gấu trên tay của cậu trước. 」

Tôi ngớ người, không ngờ là người này lại cẩn thận quan sát như vậy, trong lòng cảm thấy ấm áp, gật đầu, đáp:

「 Được. 」

. . .

[9]

Khi trở về trường, tôi lập tức ôm con gấu bông về ký túc xá.

Bạn cùng phòng vẫn chưa đi, khi nhìn thấy con gấu bông lớn này, hai mắt của cô ấy mở to vì kinh ngạc, đưa tay sờ sờ thử nó, không chắc chắn mà nhìn tôi, hỏi:

「 Hân Duyệt, cậu lấy thứ này từ đâu vậy? 」

「... Chơi game nhận được. 」, tôi mơ hồ đáp.

「 Chơi game? 」, vẻ mặt của cô ấy tò mò nhìn tôi, bắt đầu dò hỏi:

「 Cậu đi chơi với ai? 」

Tôi hơi nghẹn lời, đáp:

「... Một người bạn. 」

「 Là bạn trai? 」

「 Không phải. 」, vẻ mặt của tôi kích động, hơi đỏ mặt đáp:「 Sao có thể có chuyện đấy được. 」

Biểu cảm của cô bạn cùng phòng kiểu: "Tớ hiểu mà", hơi nhướng mi mắt, nhìn tôi thêm vài lần rồi chậm rãi thu hồi tầm mắt lại, sau đó định mở miệng nói gì đó nhưng đúng lúc này tiếng chuông điện thoại đột ngột reo lên.

Tôi giật mình đến cả người run lên, do chột dạ nên cố gắng né tránh ánh mắt của cô ấy.

Dưới ánh mắt tò mò của cô bạn, tôi lấy điện thoại ra rồi vuốt lên để nghe máy:

「 Alo. 」

Giọng của Hạ Thiệu Hàng từ đầu dây bên kia ttruyền đến:

「 Ở bên chỗ tôi vừa đột xuất có một hoạt động, yêu cầu tôi phải tham gia, có thể hôm nay không thể dẫn cậu đi tiệc lửa trại được rồi. 」

Tôi "Ừm" ngắn gọn một tiếng đáp lại:「 Được, không sao đâu. 」

Dù sao thì nhiệm vụ cùng cậu ta ra ngoài cũng được hoàn thành rồi.

「 Xin lỗi. 」, giọng nói của Hạ Thiệu Hàng trầm thấp, bên cạnh còn có tiếng người đang nói chuyện với cậu ta, hẳn là đang thúc giục cậu.

「 Không sao, cậu cứ đi làm việc của mình đi. 」

Sau khi cúp điện thoại, bắt gặp ánh mắt hóng hớt của cô bạn, tôi bất lực cầm điện thoại, giải thích:

「 Chuyện là... bọn tớ đã hẹn nhau tối nay cùng tham gia tiệc lửa trại. 」

「 Ồ. 」, ngữ điệu của cô ấy vô cùng điềm tĩnh, nói:「 Cùng với một người bạn nam mà từ trước đến giờ tớ không nghe cậu nhắc đến, đã phát triển đến mức tặng quà, rồi đến bước hẹn hò. 」

「 Không phải. 」

「 Rồi rồi, tớ là người từng trải, biết rằng hiện tại cậu chưa muốn công khai, tớ sẽ không nói cho người khác biết đâu. 」, cô ấy lại nói tiếp:「 Khi nào đã sẵn sàng rồi thì nhớ phát đường cho tớ đấy nhá. 」

Khuôn mặt của tôi nóng bừng, nhắm mắt cam chịu, đáp:

「... Được. 」

「 Đúng rồi, vừa nãy có nghe cậu nói, lát nữa cậu có hẹn à? 」

Tôi lắc đầu, nói:

「 Không, cậu ấy nói có việc bận đột xuất. 」

「 Vừa đúng lúc, bọn mình cũng có việc đây, trước đây chúng ta có đăng ký một hoạt động giải đố, cậu còn nhớ chứ? 」

Tôi ngơ ngác, chậm rãi gật đầu, đáp:

「 Có nhớ. 」

「 Hôm nay là ngày tổ chức cuộc thi, sẽ bắt đầu lúc 7 giờ. 」

Tôi ngẩn người, hỏi lại:

「 Sao tớ lại không nhận được thông báo nào hết vậy? 」

Cô ấy nghi hoặc mà chớp chớp mắt, đáp:

「 Tớ cũng không biết, hay là chúng ta đến đấy xem thử đi. Nếu cậu có máy tính bảng hay bút cảm ứng điện tử thì mang theo chúng cũng được. 」

「 Ừm. 」

. . .

[10]

Tôi mang theo máy tính bảng và bút cảm ứng điện tử đến địa điểm tổ chức cuộc thi, ở đây có rất nhiều người.

Bởi vì những người có mặt ở đây đều là những người một là do áp lực học tập lớn, hai là chuẩn bị thi lên Thạc sĩ, vậy nên nhà trường đã đặc biệt tổ chức riêng một sự kiện như thế này để mọi người được thư giãn.

Khi vừa bước vào bên trong, tôi liền nhìn thấy một người đang đứng trên sân khấu, là cô gái mà mình đã gặp ngoài trường hôm nay—— Đổng Lâm.

Đổng Lâm với tư cách là người phụ trách tổ chức sự kiện lần này, đang chỉ đạo mọi người sắp xếp đồ vật.

Khoảng khắc khi tôi nhìn cô ấy, dường như đối phương cũng cảm nhận được điều gì đấy, ánh mắt của chúng tôi chạm nhau từ phía xa.

Giây tiếp theo, tôi lại nhìn thấy Đổng Lâm bước xuống sân khấu, đi đến trước mặt Hạ Thiệu Hàng đang ngồi hàng thứ hai, cúi người rồi nói gì đấy.

Gần như ngay lập tức, Hạ Thiệu Hàng quay đầu nhìn về phía của tôi, lòng tôi bắt đầu mất kiểm soát, cảm thấy căng thẳng, siết chặt cây bút cảm ứng điện tử đang cầm trên tay.

Lúc này tên nhóc kia mới lên tiếng:

「 Đừng có nhéo ta! 」

Nghe thấy tiếng trẻ con quen thuộc, tôi hơi buông lỏng tay, xoay người đi về phía chỗ ngồi của thí sinh.

Mới vừa đi chưa được hai bước thì tên quỷ nhỏ kia lại đưa ra một nhiệm vụ:

「 Ngồi vào chỗ bên cạnh Hạ Thiệu Hàng. 」

Bước chân của tôi ngừng lại, động tác cử động rõ ràng, suýt chút nữ thì ngã lăn ra đất.

Bạn cùng phòng bối rối mà hỏi tôi:

「 Cậu bị sao vậy? 」

Khóe miệng của tôi nở nụ cười cứng nhắc, nói:

「 Tớ có chút việc, cậu cứ tìm chỗ ngồi trước đi. 」

Cô ấy đưa tay về phía tôi, nói:

「 Vậy để tớ lấy máy tính bảng giúp cậu nhé. 」

Tôi cầm máy tính bảng, hơi cong người lại, đáp:

「 Không cần, có lẽ tớ phải đổi chỗ ngồi khác rồi. 」

Cô bạn: ?

Cô ấy đảo mắt nhìn xung quanh bốn phía, cuối cùng bất lực nói:

「 Được, thế tớ đi trước nhé. 」

Tôi vẫn đứng yên tại chỗ, cầm giác như chân mình nặng như đeo chì.

「 Không còn nhiệm vụ nào khác hả? 」, tôi bất đầu mặc cả với nó.

Giọng nói lạnh lẽo vô tình của tên ranh con kia truyền đến:

「 Xin hãy hoàn thành nhiệm vụ trong vòng 30 giây, bắt đầu tính giờ từ bây giờ. 」

「 . . . 」

Đúng là đồ ngốc.

Tôi không nhịn được mà thầm mắng nó trong lòng một câu, bấm bụng mà bước sang bên đấy.

Khi đi đến hàng thứ hai, Đổng Lâm vẫn còn đứng bên cạnh Hạ Thiệu Hàng, vậy nên tôi đi đến hàng đầu tên, đối diện với cậu ta, lên tiếng hỏi:

「 Bạn học, tôi có thể ngồi bên cạnh cậu được không? 」

Đối phương hơi nhíu mày, không nói gì, nhưng về phần Đổng Lâm thì sắc mặt cô ấy lại không vui, nói:

「 Cốc Hân Duyệt, chỗ của cậu là ở ghế thi đấu bên kia. 」

Giọng điệu lạnh lùng này, ý thù địch với tôi cũng quá lớn rồi.

Tôi ngượng ngùng, còn chưa kịp trả lời thì nhóc con nọ lại lên tiếng:

「 Xin hãy duy trì thiết lập trạng thái bé matcha trong vòng 10 phút, đã bắt đầu tính giờ. Nếu người thực hiện nhiệm vụ từ chối làm, nhiệm vụ coi như thất bại. 」

Tôi khẽ cắn môi, thay đổi ánh mắt khác nhìn về phía Hạ Thiệu Hàng, nói:

「 Anh trai~, người ta muốn ngồi bên cạnh anh, không được sao?~ 」

Hạ Thiệu Hàng chưa kịp lên tiếng thì vẻ mặt của Đổng Lâm hoàn toàn biến sắc, đưa tay ra muốn đẩy tôi.

Tôi nhanh tay nhanh mắt tránh được, chớp chớp mắt nhìn cô ấy rồi nói:

「 Aida, chị Đổng Lâm hung dữ quá đi~, không lẽ chị là bạn gái của anh Thiệu Hàng sao?~ 」

Sắc mặt của cô ấy trắng bệch, một hồi sau mới nghẹn ngào lên tiếng:

「 Mời tuân thủ theo quy định. 」

「 . . . 」

Tôi cũng muốn tuân thủ quy định lắm chứ, nhưng mà tôi vẫn còn nhiệm vụ phải làm nữa mà?!

Cậu cho rằng ai cũng thích làm matcha sao?

「 À... anh ơi~ 」, tôi lặng lẽ siết chặt lòng bàn tay của mình, cố nặn ra được vài giọt nước mắt, nói tiếp:「 Bạn gái của anh hung dữ quá, người ta hổng muốn ngồi ở đây nữa đâu~. 」

Lúc này Hạ Thiệu Hàng mới lên tiếng:

「 Tôi không có bạn gái. 」

「 Thật vậy sao? 」, tôi ngây thơ chớp chớp mắt, nghiêng đầu nhìn về phía của Đổng Lâm, hỏi:「Chị ơi~, chị không phải bạn gái của anh ấy, vậy tại sao lại muốn thay anh quyết định vậy?~ 」

Đổng Lâm siết chặt tay cầm micro.

「 Muốn ngồi cạnh tôi lắm sao? 」, Hạ Thiệu Hàng nhìn tôi, hỏi.

Cố gắng kìm nén nội tâm đang đấu tranh, tôi gật gật đầu.

「 Được. 」, cậu ta đứng lên, chỉ tay về phía vị trí bên cạnh mình rồi nói:「 Có muốn ngồi ở đây không? 」

「 Vậy em cảm ơn anh trai nha~ 」

Dưới ánh mắt cay nghiệt của Đổng Lâm, tôi vội vàng chạy đến, ngồi bên cạnh Hạ Thiệu Hàng.

Cô ấy cắn răng, sắc mặt bình tĩnh sắp không thể giữ được nữa, lên tiếng:

「 Tạm thời cứ vậy đi, lát nữa lên sân khấu nhớ hợp tác với nhau. 」

Khóe môi của Hạ Thiệu Hàng khẽ nhếch lên, ngữ điệu nghiền ngẫm:

「 Tôi đồng ý làm đồng đội với cậu khi nào? 」

「 Không phải cậu vừa nói—— 」

「 Tôi đã nói gì? 」

Đổng Lâm hít một hơi thật sâu, đáp:

「 Cậu nói mình không có đồng đội, tớ cũng không tìm được, vậy nên tớ nghĩ ý của cậu là chúng ta có thể hợp tác làm đồng đội với nhau. 」

「 Nếu theo ý của cậu, cậu viết một nửa mã code, tôi viết một nửa mã code, điều đó có nghĩa là tôi có thể sử dụng một nửa mã code cậu viết thành của mình đúng không? 」, Hạ Thiệu Hàng lại nói tiếp:「 Hơn nữa vừa rồi tôi không có đồng đội, nhưng bây giờ thì có rồi. 」

「 Ai? 」

「 Cô ấy. 」, Hạ Thiệu Hàng chỉ tay về phía tôi.

Tôi kinh ngạc nhìn cậu ta.

「 Không muốn sao? 」

「 Không... 」, tôi vừa định lên tiếng thì tên quỷ nhỏ kia lập tức phát ra OOC cảnh báo, ngừng lại một lúc, tôi bổ sung thêm:

「 Không, đương nhiên là em sẵn lòng làm đồng đội cùng anh rồi~ 」

Đổng Lâm trừng mắt nhìn tôi, sau đó thì xoay người rời đi.

. . .

[11]

Khi Đổng Lâm đã rời đi rồi, tôi lại nghe thấy giọng nói của ông trời con kia lại vang lên:

「 Thiết lập trạng thái bé matcha đã kết thúc. 」

Tôi hít một hơi thật sâu, cảm giác như mười phút này dài đằng đẵng.

「 Tại sao cậu lại muốn tôi làm đồng đội với cậu? 」, tôi hỏi Hạ Thiệu Hàng.

Cậu ta ngạc nhiên nhìn tôi, im lặng vài giây rồi lên tiếng:

「 Phong cách của cậu cũng thay đổi khá nhanh đấy. 」

「 . . . 」

Tôi phải giải thích chuyện này kiểu gì bây giờ?!

Tôi thở dài, nói:

「 Nếu tôi nói bản thân tôi không muốn làm điều này, cậu tin không? 」

Đối phương không đáp ngay, ánh mắt chăm chú nhìn tôi một lúc rồi nói:

「 Tin, có thể là nhân cách của cậu bị phân liệt. 」

Cmn nhân cách phân liệt!

「 Dù sao thì tôi cũng không muốn làm đồng đội với cậu. 」

「 Ồ. 」, Hạ Thiệu Hàng bắt đầu phân tích một cách lý trí:「 Cậu đã có đồng đội chưa? 」

Tôi lắc đầu, đáp:

「 Chưa có. 」

「 Có phải chỉ vừa mới nãy cậu đã đồng ý làm đồng đội với tôi không? 」

Tôi gật đầu, nói:

「 Đúng. 」

「 Thế nên nếu cậu không hợp tác làm đồng đội với tôi, mà tôi cũng không có đồng đội, tại sao chúng ta lại không thể làm đồng đội với nhau? 」, cậu ta thản nhiên nói.

「 Nhưng không phải cậu vừa mới nói... 」

「 Cái đó là nói với Đổng Lâm, không áp dụng với cậu. 」

?!

Còn có thể như vậy được luôn hả?

「 Cho nên thật ra cậu không muốn cùng nhóm với Đổng Lâm, nên mới nói với tôi như vậy, đúng không? 」

Hạ Thiệu Hàng không có ý kiến gì.

Tôi thở dài, không nhắc lại nếu không lại bất đồng ý kiến.

「 Được rồi, cứ như vậy đi, tôi về chỗ của mình trước. 」

Đối phương cảm thấy khó hiểu, hỏi lại:

「 Trở về? 」

「 Đúng, đây đâu phải chỗ ngồi của tôi. 」

「 Nếu chúng ta đã là đồng đội, không phải nên ngồi cùng nhau sao? 」

Tôi còn chưa kịp nêu ý kiến thì Hạ Thiệu Hàng lại nói tiếp:

「 Cho nên hoặc là tôi và cậu sang ngồi bên kia, hoặc là cậu ngồi đây cùng tôi, cậu tự chọn đi. 」

Hai cái này có gì khác nhau không?

Tôi được chọn chỗ ngồi sao?

Có được chọn luôn người ngồi cạnh mình không?!

. . .

[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.