[12]
Dù sao đều là ngồi cạnh nhau, không bằng án binh bất động.
Hạng mục trò chơi hôm nay là: Cậu vẽ, tôi đoán.
Đầu tiên yêu cầu tôi căn cứ vào từ khóa trên máy tính bảng để vẽ một bức tranh, sau đó để Hạ Thiệu Hàng đoán.
Khi tôi đứng sau cánh gà chuẩn bị lên sân khấu, Đổng Lâm - người từ nãy đến giờ vẫn chưa tìm được đồng đội, lặng lẽ không một tiếng động mà đến bên cạnh tôi rồi lên tiếng
「 Tôi không biết cậu đã dùng cách gì để khiến Hạ Thiệu Hàng thích cậu, nhưng tôi khuyên cậu nhân lúc còn sớm mà từ bỏ đi. 」
Tôi ngây người:「 Hả? 」
「 Suốt ba năm Đại học, tôi chưa từng thấy cậu ấy đặc biệt xem trọng ai, người như cậu không phải chưa từng có, nhưng cậu ấy chưa bao giờ nghiêm túc cả. Từ khi học Đại học thì tôi và Hạ Thiệu Hàng đã là bạn tốt của nhau, cậu ấy nhất định phải là của tôi. 」
Chậc chậc chậc.
Lúc nghe được câu đầu tiên cô ấy nói thì trong đầu tôi xuất hiện vô số hình ảnh:
Motif tổng tài bá đạo thường có trong những cốt truyện tiểu thuyết, nay thực sự đã xuất hiện trong đời thực.
Khi nhìn bộ dạng vênh váo không xem ai ra gì của Đổng Lâm khiến tôi thấy nực cười, bèn muốn chọc tức cô ấy:
「 Cậu thích cậu ấy? 」
Đổng Lâm không trả lời.
Tôi mỉm cười, nói:
「 Đáng tiếc thật nha, cậu là bạn học ba năm với Hạ Thiệu Hàng, mỗi ngày đều cố khiến cho cậu ấy cảm nhận được sự tồn tại của mình, nhưng lại không đợi được đến ngày đối phương liếc nhìn mình một cái. 」
「 Mà chỉ có thể chạy đến đây đe dọa tôi. 」
Khóe môi của tôi khẽ nhếch lên, ngữ điệu thờ ơ bổ sung thêm:
「 Nếu như cậu có bản lĩnh, chi bằng đến tìm Hạ Thiệu Hàng đi, khiến cậu ấy sớm thích cậu, có phải tốt hơn không. 」
「 Cậu... 」, Đổng Lâm trừng to hai mắt nhìn tôi, suy nghĩ bị nhìn thấu.
「 Tôi cũng chỉ muốn tốt cho cậu. 」, vài giây sau, cô ấy nhanh chóng điều chỉnh lại cảm xúc, nghiêm túc nói:「 Phần thưởng hôm nay là một cây bút cảm ứng điện tử, nếu cậu có thể giúp tôi và Hạ Thiệu Hàng chung một nhóm tham gia hoạt động, vậy thì tôi sẽ tặng phần thưởng đó cho cậu, thấy thế nào? 」
Tôi chậc lưỡi, hỏi:
「 Cậu có chắc là nếu như cậu tham gia thì chắc chắn sẽ giành được phần thưởng không? 」
Đổng Lâm gật đầu, đáp:
「 Có. 」
「 Không cần. 」, tôi cười khẽ, nói:「 Tôi có thể tự mình lấy được phần thưởng đó, hơn nữa tôi cũng không tin cậu. 」
Cô ấy hừ lạnh đáp:
「 Vậy thì cứ chờ xem! 」
Lúc này ông nhõi con kia khẽ ngâm nga:
「 Bây giờ là lúc thông báo nhiệm vụ tiếp theo. 」
「 Gì cơ? 」
Trong lúc mọi người thúc giục tôi lên sân khấu, tôi nghe thấy giọng nói không nhanh không chậm của nó:
「 Ôm Hạ Thiệu Hàng trên sân khấu trong vòng 30 giây. 」
Sân khấu, trên sân khấu?!
Sao có thể thế được?!
Trước khi tôi kịp suy nghĩ thì cuộc thi đã bắt đầu.
Hạ Thiệu Hàng ngồi đối diện tôi, phía sau là từ khóa được hiển thị trên màn hình lớn.
Vòng đầu tiên, từ khóa được đưa ra là: Con voi.
Tôi cầm cây bút cảm ứng điện tử trên tay, bối rối không biết phải làm thế nào, bởi vì tôi không có năng khiếu hội họa.
Vốn dĩ ban đầu tôi cứ nghĩ chỉ yêu cầu những món đồ vật nhỏ đơn giản, nhưng không ngờ là ngay từ đầu lại đưa ra yêu cầu đồ vật có độ khó cao như vậy.
牛皮都吹出去了。
(*) Khúc này tui tra Google mà chưa ra nghĩa, mọi người ai biết thì góp ý giúp tui nha~
Nếu thua thì chẳng phải sẽ rất mất mặt sao?!
Nhìn cây bút cảm ứng điện tử trên tay, tôi không nhịn được mà phát tín hiệu cầu cứu với nó:
「 Nhóc con có thể vẽ được không? 」
Ông con này nói bằng giọng tràn đầy tự tin:
「 Cô cứ việc vẽ, ta đảm bảo cô sẽ giành chiến thắng. 」
Thật hay giả đây?
Còn nước còn tát*.
(*) Câu gốc là 死马当成活马医 (Tử mã đương thành hoạt mã y): Đây là một thành ngữ Trung Quốc, mang ý nghĩa cố gắng hết sức để làm một điều gì đó dù rõ ràng biết trước kết quả đạt được không như ý muốn.
Dù kết quả có thế nào thì tôi cũng phải thử một lần.
Tôi cầm bút, vụng về miễn cưỡng vẽ trong thời gian quy định.
Khi hình tròn tôi vẽ được giơ lên, khán giả bên dưới được dịp xôn xao bàn tán.
Trong lòng tôi càng thấy hồi hộp hơn, bàn tay cầm máy tính bảng bắt đầu cảm thấy trơn trượt.
Dưới ánh mắt lo lắng của tôi, Hạ Thiệu Hàng lười biếng tựa người vào ghế, mỉm cười nói:
「 Con voi. 」
Hai mắt của tôi mở to vì kinh ngạc, ban đầu chỉ cảm thấy là một sự trùng hợp, nhưng những lần tiếp theo sau, cậu ta luôn đoán đúng.
Lòng tôi dấy lên sự nghi ngờ, Hạ Thiệu Hàng ở trước mặt tôi đấy có điểm nào đấy không được đúng lắm.
Đến câu hỏi cuối cùng, đáp án là mèo con.
Đầu bút của tôi lơ lửng trên máy tính bảng một lúc, tùy ý vẽ nguệch ngoạc lên đó vài đường nhưng đối phương vẫn có thể đưa ra được đáp án chính xác:
「 Mèo con. 」
「 . . . 」
Giữa những tiếng hò reo của mọi người xung quanh, tôi chăm chú nhìn cậu ta.
Không đúng
Thật sự có điều gì đó không ổn.
Tại sao cho dù tôi có vẽ thứ gì đi chăng nữa thì người này vẫn có thể đoán đúng.
. . .
[13]
Hạ Thiệu Hàng mỉm cười đi về phía tôi, vui vẻ nói:
「 Chúng ta thắng rồi. 」
Tôi gật đầu, mỉm cười gượng gạo.
「 Bây giờ cô phải ôm cậu ta. 」, nhóc ranh kia lại tên tiếng.
Ánh mắt tôi do dự nhìn nó, nếu dựa theo mấy lời thề non hẹn biển của nó trước đây, liệu nó có thật sự là cây bút cảm ứng điện tử không vậy?
Một khi nghi vấn này xuất hiện, nó sẽ nảy mầm và phát triển nhanh trong lòng tôi.
Cánh tay của tôi không thể nhấc lên được.
「 Nhiệm vụ này chị không làm được. 」, tôi lùi về phía sau một bước, bổ sung thêm:「 Nhóc cứ trừng phạt chị đi. 」
Ranh con ấy không nói gì.
Trong lòng tôi ngổn ngang tâm sự đi lên nhận giải, khi trở về ký túc xá, đầu ngón tay nhẹ nhàng xoa xoa chiếc bút cảm ứng điện tử mới, do dự một lúc rồi gọi điện thoại cho Hạ Thiệu Hàng:
「 Để tôi đưa cây bút này cho cậu. 」
「 Không cần, cậu cứ giữ dùng đi. 」, cậu ta nói:「 Tôi dùng cây bút cũ của cậu là được rồi. 」
Cử động ngón tay của tôi ngừng lại, hỏi:
「 Sao cậu biết bút của tôi là đồ cũ? 」
「 Trước đây cậu từng nói qua. 」
「 Tôi chưa từng nói. 」, tôi cảm thấy giống như mình vừa nắm được một manh mối mơ hồ nào đó, vội nói thêm:「 Còn nữa, tranh của tôi vẽ xấu như vậy, tại sao cậu biết là tôi đang vẽ gì? 」
Hạ Thiệu Hàng không nói lời nào.
Dù sao thì cũng cách một lớp màn hình, tôi lại nói tiếp:
「 Trước đó, giọng nói của cậu bị khàn là do bị nhiệt thật sao? 」
Cậu ta trầm mặc một lúc lâu, sau đó giọng khàn khàn lên tiếng:
「 Vậy tại sao lúc ở phòng tự học cậu lại hẹn tôi ra ngoài? Tại sao lại gửi tin nhắn muốn hẹn gặp tôi? 」
「 Cậu—— 」
「 Cậu cái gì, tôi cái gì. 」, Hạ Thiệu Hàng ngắt lời tôi, tự mình nói.
「 Cây bút cảm ứng điện tử của tôi có thể nói chuyện. Lúc cậu bị khan tiếng cũng là khi nó đã giảng đề Toán cao cấp cho tôi suốt 2 giờ, cho nên...」, tôi hít một hơi thật sâu, rồi lại nói tiếp:「 Cây bút cảm ứng điện tử của tôi, có phải chính là cậu không? 」
Hạ Thiệu Hàng lắc đầu, rồi lại gật đầu, nói:
「 Không phải tôi, nhưng người giảng bài cho cậu quả thực là tôi. 」
「 Tôi và cậu cùng làm một nhiệm vụ giống nhau. 」, cậu ta nói:「 Cây bút cảm ứng điện tử của cậu vốn dĩ từng là của tôi. Sau khi tôi mua nó thì phát hiện nó có thể nói chuyện, về sau, mỗi lần tôi đại diện Học viện đứng trên bục phát biểu, tất cả đều là vì muốn cậu chú ý đến tôi. 」
「 Vậy... những quả táo bất ngờ xuất hiện trong đêm Giáng Sinh, Tết Đoan ngọ thì có bánh chưng, ở lễ hội tôi nhận được hoa tươi, tất cả đều do cậu gửi sao? 」
Hạ Thiệu Hàng lập tức trả lời:
「 Là tôi. 」
Tim tôi như thắt lại, sau khi cân nhắc một hồi bèn lên tiếng:
「 Cậu tặng những thứ đó cho tôi, đều là vì nhiệm vụ sao? 」
「 Ban đầu là vậy. 」, cậu ta thành thật đáp:「 Nhưng kể từ lần thứ hai tặng táo cho cậu, tôi đã có tình cảm với cậu rồi, lâu dần tình cảm của tôi dành cho cậu càng tăng lên theo thời gian. 」
「 Ý của tôi là, hiện tại tôi vô cùng vô cùng thích cậu. 」
Tôi cảm thấy đầu óc của mình choáng váng, vốn dĩ khuôn mặt đã bớt nóng, bây giờ lại nóng bừng trở lại.
「 Bây giờ cậu... 」
Hạ Thiệu Hàng còn chưa nói xong, tay chân của tôi luống cuống, vội vàng cúp máy.
Sau đó liếc nhìn con gấu bông lớn, mặt lại càng nóng hơn nữa, tôi vùi đầu vào người của nó, hai mắt nhắm chặt lại.
Hạ Thiệu Hàng nói thích tôi.
Ngay từ lúc bắt đầu thì đã luôn đối tốt với tôi, quả thật tôi cũng từng nghĩ đến nguyên do là đâu, nhưng tôi chưa bao giờ dám nghĩ đến chuyện, người cậu ấy thích, lại chính là tôi.
. . .
[14]
Tôi có một bí mật mà bấy lâu không hề nói cho người khác biết.
Đó là lý do tôi thích Hạ Thiệu Hàng.
Nếu nói khi cậu ấy làm Chủ tịch đại biểu Học viện, đứng trên bục phát biểu đã thu hút sự chú ý của tôi, tôi muốn nói, cậu ấy thực sự đã làm được.
Lúc đó tôi còn đang mơ ngủ, bị lôi từ ổ chăn ấm nệm êm khỏi giường để nghe bài phát biểu, lúc ấy tôi chỉ cảm thấy mơ hồ, đầu óc như quay cuồng.
Sau khi kết thúc buổi phát biểu, tôi mơ mơ màng màng đi đến nhà ăn, khi đi đến sân bóng, ở đấy có một bậc thang nhỏ, do không cẩn thận nên bị vấp ngã, là Hạ Thiệu Hàng đã đỡ tôi, giọng nói rất đỗi dịu dàng:
「 Cẩn thận. 」
Tôi ngước lên nhìn, cậu ấy đang mặc một bộ lễ phục, trên tay cầm bản thảo phát biểu.
Chỉ cần một ánh nhìn, tôi đã có ấn tượng với Hạ Thiệu Hàng.
Tôi luôn mong đợi đến những lần phát biểu sau đó của cậu.
Hạ Thiệu Hàng là một chàng trai tốt, tôi cảm thấy bản thân chỉ nên dừng lại ở sự ngưỡng mộ, chôn vùi tình cảm của mình dành cho anh vào một góc thật sâu trong trái tim.
Không một ai biết.
Chuyện Hạ Thiệu Hàng cũng thích tôi, hệt như một giấc mơ vậy.
Tôi ngồi trên giường, bần thần hết cả nửa ngày, cố gắng liên lạc với chiếc bút cảm ứng điện tử của mình, nhưng không có phản hồi.
. . .
