Rung Động Ngọt Ngào - Lê Lạc Lạc

Chương 5:




[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

[15]

Tôi không biết Hạ Thiệu Hàng thích tôi từ lúc nào, khi ấy tôi làm theo yêu cầu của nhóc con kia, cả gan trêu chọc cậu.

Bây giờ biết cậu ấy cũng thích tôi, ngược lại càng khiến tôi ngượng ngùng hơn, không biết phải đối mặt với cậu thế nào, phải nói với cậu những gì.

Liên tiếp mấy ngày sau đó, tôi tránh mặt Hạ Thiệu Hàng để tự học, nhưng không ngờ là cho đến một hôm, sau khi ăn cơm xong, tôi đến khu dạy học thì chạm mặt cậu ấy.

Khoảnh khắc khi nhìn thấy tôi, như thể sợ tôi chạy trốn, Hạ Thiệu Hàng vội chụp lấy cổ tay của tôi, sau đó kéo tôi đến một chỗ vắng người.

「 Cốc Hân Duyệt. 」, cậu ấy nghiến răng, vành mắt hơi ửng đỏ.

Tôi đờ người, còn chưa kịp nói gì thì cậu lại nói tiếp:

「 Đã học xong Toán cao cấp chưa? 」

「 ... Chưa. 」

「 Vậy tại sao không đến tìm tôi? 」, Hạ Thiệu Hàng ngừng lại một lúc, sau đó lại lặp lại câu nói cũ:「 Cậu không học được, vậy tại sao không đến tìm tôi?」

Nhìn đôi mắt ửng đỏ của cậu, tôi cố biện ra một cái cớ để trốn tránh:

「 Nhưng mà tôi cũng không biết Vật Hoá, không thể chỉ học mỗi Toán thôi. 」

「 Thế thì tôi sẽ học Vật Hóa. 」, cậu nói:「 Cho dù có là hoàn thành nhiệm vụ của bút cảm ứng điện tử đi chăng nữa, thì cậu có thể tiếp xúc với tôi nhiều hơn được không? 」

「 Tôi biết hiện tại cậu không thích tôi, nhưng xin đừng tránh mặt tôi, có được không? 」

「 Tôi không có. 」, tôi không ngờ là những lời mà Hạ Thiệu Hàng nói thích tôi trước đó đều là thật.

「 Tôi chưa từng không thích cậu. 」

「 Tôi tránh mặt cậu, là vì cần thời gian để tiêu hóa lượng thông tin gây sốc này. 」

「 Em thích anh, từ rất lâu rồi. 」, tôi nói:「 Chỉ cần anh xuất hiện trong tầm mắt của em nhiều một chút, thì tình cảm của em dành cho anh cũng tăng thêm một phần. 」

Thân người của Hạ Thiệu Hàng đông cứng lại, dường như anh ấy không ngờ là tôi cũng thích anh.

Anh chớp chớp mắt, cố xua đi cảm giác khó chịu trong mắt, không chắc chắn mà hỏi lại:

「 ... Có thật không? 」

「 Nếu không thích anh, thì làm gì có ai chỉ vì một cái nhiệm vụ ngớ ngẩn mà ra ngoài đi chơi cùng anh. 」, tôi cúi đầu, thấp giọng bổ sung thêm:「 Đã vậy em còn mang theo cả thẻ căn cước nữa chứ. 」

Hạ Thiệu Hàng ngẩn người, thả bàn tay đang nắm cổ tay của tôi ra, đưa tay lên sờ sờ đầu của tôi rồi nói:

「 Hân Duyệt. 」

Tôi ngẩng đầu lên nhìn anh.

「 Đồng ý ở bên anh, được không? 」

Tôi chớp chớp mắt, mở miệng đáp:

「 Được. 」

「 Vậy ngày mai cùng tham gia tiệc lửa trại tối nhé? 」

「 Ừm? 」

「 Hôm đó anh ngồi ăn cơm bên cạnh bàn nhóm của em, nghe nói em và bạn muốn tham gia tiệc lửa trại tối. 」, anh nói:「 Có muốn cùng bạn trai tham gia không? 」

Tôi gật gật đầu, nói:

「 Muốn. 」

Hạ Thiệu Hàng mỉm cười, nghiêng người về phía tôi, chầm chậm kề sát gần tôi.

Nhịp tim của tôi đập mạnh, biết chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo nên đã chậm rãi nhắm mắt lại.

Mãi cho đến khi cảm giác ấm áp ở môi rời đi, tôi thật sự mới có cảm nhận chân thực rằng mình đã có bạn trai rồi.

Do vẫn còn muốn hôn tiếp nên tôi ngẩng đầu, nhẹ nhàng kiễng chân lên, vừa mới định chủ động hôn anh ấy thì đột nhiên nghe thấy giọng nói của cây bút cảm ứng điện tử, giọng nói non nớt của nó đầy bất mãn:

「 Đừng hôn đừng hôn. Xin hãy suy xét cho cảm nhận của ta. 」

Tôi ngừng động tác, thân người của Hạ Thiệu Hàng cứng đờ.

Tôi chớp chớp mắt, lên tiếng hỏi:

「 Anh cũng nghe thấy đúng không? 」

「 Ừm. 」, anh nói:「 Trước đây nó là bút cảm ứng điện tử của anh, yêu cầu cuối cùng nó đưa ra cho anh là đem bán nó cho em. 」

「 Vậy thì nhóc là ai? 」, tôi lấy chiếc bút cảm ứng điện tử từ trong túi ra, nghiêm túc nhìn nó, hỏi.

Ban đầu tôi còn tưởng là Hạ Thiệu Hàng, nhưng hóa ra anh ấy cũng chỉ làm nhiệm vụ mà nó đưa ra.

Nhãi ranh ấy cười khúc khích, nói:

「 Con là con trai tương lai của ba mẹ, bởi vì con muốn đi đầu thai, thay vì bị ràng buộc lựa chọn, chi bằng tự mình tạo ra. Con thực sự rất thích ba mẹ, cho nên mới tác hợp hai người đến với nhau, như vậy thì con mới có được một nơi đầu thai tốt được. 」

「 Bây giờ nhiệm vụ của con đã hoàn thành, cũng đã đến lúc phải rời đi rồi. 」

「 Hiện tại mong hai người ôm nhau trong vòng 30 giây, hoàn thành nhiệm vụ cuối cùng. 」

Hóa ra là như vậy.

Chính nhóc con này đã cho chúng tôi một cơ hội yêu nhau.

「 Khi con đi rồi, nhớ đừng quên con nhé. 」

Sau khi tôi và Hạ Thiệu Hàng ôm nhau im lặng trong 30 giây, nhóc con ấy lại lên tiếng.

Tôi ngước lên nhìn anh, chúng tôi cùng nhau mỉm cười.

. . .

[16]

Ngày thứ hai chúng tôi ở bên nhau, ban ngày chúng tôi cùng nhau học, cũng không cần thông qua bút cảm ứng điện tử, Hạ Thiệu Hàng kèm tôi 1:1.

Hôm nay sau khi đi mua kẹo cho bạn cùng phòng trở về, bên ngoài cửa phòng ký túc xá chúng tôi truyền đến tiếng gõ cửa.

Khi tôi ra mở cửa, nhìn thấy người đứng bên ngoài là Đổng Lâm, khuôn mặt của cô ấy mệt mỏi, trên mặt vẫn còn vương vệt nước chưa khô, vành mắt ửng đỏ.

「 Có phải cậu và Hạ Thiệu Hàng đã ở bên nhau rồi không? 」

Tôi gật đầu.

Nước mắt của cô ấy lại rơi.

「 Trước đây tôi... rất thích cậu ấy. 」, Đổng Lâm buồn bã nói:「 Nhưng tôi không phải là người không hiểu chuyện. 」

「 Đã có cậu ở bên cậu ấy, tôi sẽ không làm những chuyện vượt quá giới hạn nữa. 」, cô ấy mỉm cười chua xót:「 Chúc hai người hạnh phúc. 」

Trong lòng tôi cảm thấy hơi hụt hẫng, chỉ có thể gật đầu, đáp:

「 Cảm ơn cậu. 」

「 Cậu cũng sẽ tìm được hạnh phúc của riêng mình sớm thôi. 」

Đổng Lâm mỉm cười nhìn tôi, sau đó rời đi.

. . .

[17]

Buổi tối, tôi hẹn Hạ Thiệu Hàng tham gia tiệc lửa trại.

Trên bãi biển, những cơn sóng không ngừng vỗ vào bờ, hai chúng tôi nép sát cạnh nhau, kể về những tâm tư yêu thầm thầm của mình trong suốt mấy năm qua, khi kết thúc thì đã hơn 10 giờ tối.

Trong lúc đang đi, anh ấy đột nhiên ngừng bước, quay đầu lại nhìn tôi rồi nói:

「 Em có muốn xem nốt ruồi không, bé yêu? 」

Đầu óc tôi quay cuồng, vô thức sờ tay vào thẻ căn cước ở trong túi.

「 Có phải tiến triển của chúng ta quá nhanh rồi không? 」, tôi cố gắng đấu tranh, lên tiếng hỏi.

「 Không phải em từng hỏi trên mông của anh có nốt ruồi hay không, bây giờ anh sẽ đáp ứng nguyện vọng của em. 」

Tôi không đáp, nhưng bước chân ngoan ngoãn đi theo sau anh.

Hạ Thiệu Hàng đưa tôi đến một chỗ có bóng râm, nương theo ánh trăng, anh kéo cổ áo xuống.

? ? ?

Anh ấy định làm gì?

Không phải muốn đến khách sạn sao?

Anh thở dài, nói:

「 Trên mông của anh không có nốt ruồi, mà là ở đây. 」, Hạ Thiệu Hàng vừa chỉ tay vừa nói.

Nhìn bộ dạng này của anh, tôi không biết là anh ngốc thật hay giả vờ ngốc nữa.

Ánh trăng mờ ảo, khi tôi vừa định nhón chân lên nhìn cho rõ, kết quả bị anh ấy bất ngờ ôm lấy thắt lưng, môi của tôi cũng bị chặn lại.

Tôi không kịp phản ứng lại, đưa tay đẩy anh ra.

Một tay của Hạ Thiệu Hàng chụp lấy cánh tay của tôi, mơ hồ nói:

「 Con trai của chúng ta không có ở đây, không ai có thể làm phiền chúng ta nữa. 」

「 Vậy khi nào thì chúng ta sẽ sinh bé cưng đây? 」

「 Hửm? 」

Hơi thở của anh phả bên mặt của tôi, hô hấp gấp gáp, bổ sung thêm:

「 Anh thấy nhớ bé cưng rồi. 」

. . .

(Kết thúc.)

[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.