Mâu Văn lại ra trước cửa sổ nhìn, cả ba người họ vẫn đứng im lặng ở đó.
Cô bày biện bữa sáng lên bàn. Một bữa sáng kiểu Tây với bánh mì lát tự nướng, trứng bác, dưa chuột muối, ớt vòng, xà lách và sốt cà chua cay do cô tự tay làm. Mỗi thứ một đĩa riêng, muốn ăn gì thì cứ phết lên lát bánh mì là xong.
Cô khá thích kiểu bày biện đĩa lớn đĩa nhỏ của bữa sáng phương Tây, mỗi đĩa chỉ đựng một chút thức ăn nhưng bày lên bàn trông rất ra trò.
Tạ Sùng trở vào, vẻ mặt anh không được vui lắm. Mâu Văn hỏi anh có chuyện gì, anh đáp: “Hôm nay dở hơi thật đấy. Để lát nữa về anh kể em nghe.”
Anh cầm lát bánh mì xếp đồ lên, ốp thêm một lát nữa thành chiếc sandwich đơn giản, rồi ngửa cổ uống cạn cốc sữa nóng trước khi cầm đồ ăn ra khỏi cửa. Trong lúc đợi thang máy, anh ăn ngấu nghiến cho xong, lòng hơi hậm hực vì bữa sáng ngon thế này lẽ ra phải được ngồi thong thả cạnh bàn mà thưởng thức mới đúng.
Tiền Tụng và Ngô Kỳ Lạc vẫn đang đợi ở đó.
Ngô Kỳ Lạc là một trong những người bạn trong nhóm học cưỡi ngựa, bề ngoài có vẻ rất thân thiết với Tưởng Vu. Họ đến tìm Tạ Sùng vì Tưởng Vu bị gãy xương.
Sau khi kết hôn, Tưởng Vu cắt đứt liên lạc với bạn bè, thỉnh thoảng có nói vài câu cũng kết thúc vội vàng. Qua điện thoại, lúc nào cô ấy cũng tỏ ra bận rộn, không gian xung quanh luôn ồn ào và chẳng có ý định muốn trò chuyện với mọi người.
Tạ Sùng về sau cũng không liên lạc với Tưởng Vu, anh chỉ nghe loáng thoáng người khác nhắc đến mà thôi.
Hôm nay đột nhiên nghe tin Tưởng Vu bị gãy xương, anh cũng muốn đi thăm. Sáng sớm Tiền Tụng gọi điện nhưng Tạ Sùng không nghe máy, nên họ mới vội vàng tìm đến tận nhà. Tới cửa định vào trong thì bị Tạ Sùng đưa tay cản lại, bảo ra ngoài nói chuyện. Vốn Tiền Tụng không nghĩ nhiều, thấy Tạ Sùng không cho vào nhà liền đâm ra bực tức.
Anh ta hỏi Tạ Sùng tại sao?
Tạ Sùng đáp: “Cậu tự biết lý do.”
Ngô Kỳ Lạc cũng bất bình thay cho Tiền Tụng, đứng bên cạnh châm chọc: “Trước đây cứ ngỡ cậu thật lòng với Tưởng Vu lắm, giờ xem ra Tưởng Vu không chọn cậu là đúng.”
“Cậu nói với họ rồi à?” Tạ Sùng quay sang hỏi Tiền Tụng, tưởng Tiền Tụng đã kể chuyện của mình cho Ngô Kỳ Lạc. Tạ Sùng không thích Ngô Kỳ Lạc, Ngô Kỳ Lạc là cái loa phát thanh. Có những người nói nhiều một cách đơn thuần thì không đáng ghét, nhưng Ngô Kỳ Lạc lại thuộc kiểu nói nhiều gây rắc rối cho người khác. Tạ Sùng chưa bao giờ kể chuyện riêng với hạng người như Ngô Kỳ Lạc, anh cực kỳ ghét việc bị đem ra làm chủ đề bàn tán.
“Nói cái gì?” Tiền Tụng thầm nghĩ cậu đừng có mà vu oan cho tôi, chuyện cậu kết hôn tôi chưa hề hé răng với ai, thế là anh ta lập tức hỏi Ngô Kỳ Lạc: “Cậu nói cho rõ ràng đi, đừng có mà nói nhăng nói cuội! Đang yên đang lành nhắc chuyện cũ làm gì? Cậu mà còn thế này thì tự đi mà thăm Tưởng Vu, đừng đi cùng bọn tôi nữa. Vốn dĩ cũng chẳng muốn đưa cậu đi!”
Ngô Kỳ Lạc nói: “Tưởng Vu mới kết hôn được mấy ngày? Giờ cậu ấy bị thương mà cậu không muốn đi thăm, dù sao cũng là bạn bè cơ mà?”
Tiền Tụng nhún vai với Tạ Sùng để chứng minh mình trong sạch: “Đi thôi, không thăm thì không tiện, nghe nói vào cả ICU rồi, suýt thì mất mạng đấy. Nể mặt huấn luyện viên Tưởng cũng phải đi một chuyến chứ.”
Nhắc đến huấn luyện viên Tưởng, Tạ Sùng không thể từ chối, đành phải đi cùng họ.
Nhà mới của Tưởng Vu ở ngoại ô.
Chồng cô ấy là Tống Kiêm có một khu đất ở đó, xây căn nhà một tầng lớn. Tưởng Vu sống ở đó rất tự do, hàng ngày nuôi gà nuôi vịt, sáng sớm ra chuồng nhặt trứng. Điều phiền lòng duy nhất là ồn ào.
Tống Kiêm thích mọi người gọi mình là TK.
Bạn bè của TK nườm nượp kéo đến nhà, một đám người ngày nào cũng nhậu nhẹt, đàn hát. Ban đầu Tưởng Vu còn thấy thú vị, lâu dần đâm ra chán ghét. Cô ấy cảm thấy TK và đám bạn của anh ta đã phá hỏng cuộc sống bình yên kiểu “Tam Mao”* của mình, nên quyết định bỏ nhà đi bụi.
*Sống tự do, lưu lạc.
Đám người kia uống rượu đến nửa đêm, cô ấy khoác ba lô bỏ đi. Đầu làng đang sửa đường tạm thời, cô ấy không nhìn thấy biển chỉ dẫn nên lọt xuống hố, thế là gãy tay.
Tạ Sùng và mọi người đến nhà thăm cô ấy.
Đó là ngôi nhà kiểu “không tưởng” của cô ấy.
Họ thấy trong sân có mấy chú mèo đang ngủ nướng, gà vịt ngỗng chạy nhảy tự do, lại thêm hai chú chó con trông nhà thấy người lạ là vẫy đuôi mừng rỡ.
Tưởng Vu đang ngồi sưởi nắng trong sân, cánh tay đeo nẹp, gương mặt không chút phấn son, da phơi nắng cháy đen, tóc tai xõa tung. Chồng cô ấy là TK đang đứng bên cạnh chải đầu cho cô ấy.
Hình như chỉ trong khoảnh khắc đó, Tạ Sùng đã hiểu vì sao Tưởng Vu lại kết hôn chớp nhoáng. Ở cái sân phía sau trường đua ngựa năm xưa, cô ấy cũng từng có được sự tự do như thế. Nhưng những ngày tháng ấy đã một đi không trở lại, nên cô ấy mới lặn lội tìm đến nơi này.
TK mang hai chiếc ghế cho Tiền Tụng và Ngô Kỳ Lạc, nhưng tuyệt nhiên không đưa cho Tạ Sùng, bảo Tạ Sùng tự tìm chỗ mà ngồi. Tạ Sùng im lặng ngồi xuống bậc thềm.
“Chẳng phải bảo suýt chết phải vào ICU sao?” Tạ Sùng hỏi.
Tiền Tụng cười he he: “Không nói thế sao cậu chịu đến?”
Tạ Sùng không nói gì thêm.
TK vẫn mải miết chải đầu cho Tưởng Vu, Tiền Tụng muốn uống nước, anh ta bảo Tiền Tụng tự đi mà lấy: “Kiểu gì cũng chỉ ở trong nhà, cậu cứ coi như nhà mình ấy.”
Bọn họ đều không thích TK, nghe anh ta nói vậy thì đồng loạt trợn mắt. Tưởng Vu cũng không lên tiếng, cứ nhắm mắt lim dim ngồi đó.
Đã lâu lắm rồi cô ấy mới gặp lại Tạ Sùng.
Kể từ khi quen biết Tạ Sùng, đây là khoảng thời gian xa cách lâu nhất. Dường như Tạ Sùng đã có gì đó thay đổi, anh không còn vẻ cáu kỉnh với mọi thứ như trước nữa. Trông anh có vẻ rất hài lòng với cuộc sống hiện tại.
Tưởng Vu cũng có chút nhớ Tạ Sùng, nhưng không phải kiểu nhớ nhung nam nữ, cô ấy không còn thích Tạ Sùng nữa. Cuộc đời cô ấy có nhiều cách sống, bố đã mất rồi, mẹ thì đến Tân Cương chăn ngựa, cô ấy một mình tự do tự tại, muốn làm gì thì làm. Thiếu tiền thì tìm cách kiếm, kiếm được rồi thì đi chơi, đôi khi vừa chơi vừa kiếm tiền, không một ai là điểm dừng chân của cô ấy cả. Tạ Sùng không phải, và TK chắc cũng không phải.
Cô ấy là người như vậy, cô ấy không giống Tạ Sùng, vẫn luôn chẳng yêu đương gì như thể đang chờ đợi cô ấy, nhưng thực chất là do bản thân anh mắc bệnh sạch sẽ về tình cảm. Ngay từ đầu anh đã muốn một tình yêu mãi mãi tồn tại. Bảo cô ấy coi thường “thói nhà giàu” của anh là giả, cô ấy sợ sự nghiêm túc của anh mới là thật.
Bây giờ Tạ Sùng đã khác rồi.
Tưởng Vu có thể nhận ra, Tạ Sùng chắc hẳn đã thích người khác. Nhưng cô ấy không hỏi gì cả.
Cô ấy đưa tay ra đòi lì xì: “Mỗi người năm nghìn tệ, đưa xong thì đi cho, nhà tớ hôm nay không tiếp khách.”
Tiền Tụng lại thấy tủi thân.
Bạn bè chẳng ai thèm nể mặt anh ta, lái xe gần trăm cây số đến tận Mật Vân, mông chưa kịp ấm chỗ thì chủ nhà đã đuổi khách.
TK vốn dĩ cũng chẳng ưa đám bạn của Tưởng Vu, cảm thấy bọn họ ai cũng thích làm màu, nên cũng chẳng buồn giữ họ lại làm gì.
Bước vào nhà tổng cộng chưa nói được vài câu, để lại lì xì rồi đi luôn.
Cho đến lúc họ đi, TK vẫn còn đang chải đầu cho Tưởng Vu: Chẳng biết cái lược đó có ma lực gì mà phải chải mãi không thôi.
“Tưởng Vu thay đổi rồi.” Ngô Kỳ Lạc nói: “Tôi chẳng thích cậu ấy bây giờ chút nào.”
“Thế cậu ấy của ngày xưa cậu thích chắc?” Tạ Sùng đột nhiên lên tiếng: “Hôm nay chẳng qua cậu chỉ muốn xem Tưởng Vu sống tốt hay không nên mới tới thôi. Đừng tưởng tôi không biết cậu nghĩ gì. Cái thói ngấm ngầm tị nạnh cậu giỏi nhất đấy.”
Một câu của Tạ Sùng đã l*t tr*n bộ mặt của Ngô Kỳ Lạc.
Cô ta chẳng hề thích Tưởng Vu, cô ta thích Tạ Sùng, nhưng Tạ Sùng lại thích Tưởng Vu. Bao nhiêu năm nay, Ngô Kỳ Lạc chưa bao giờ được như ý muốn. Lúc Tưởng Vu kết hôn cô ta đã rất vui, vì nghĩ Tưởng Vu cuối cùng cũng buông tha cho Tạ Sùng, cơ hội của mình đã đến. Kết quả Tạ Sùng lại bảo: “Tôi không thích cậu. Trước đây không, sau này cũng không.”
“Thế cậu thích kiểu người như thế nào?”
“Tôi có cơ chế loại trừ cậu.” Đó là nguyên văn lời của Tạ Sùng, anh hiếm khi nói với phái nữ như vậy, nhưng với hạng người như Ngô Kỳ Lạc thì không đáng để anh khách sáo.
Gia cảnh Ngô Kỳ Lạc cực tốt, từ nhỏ đã được nuông chiều như công chúa, bị Tạ Sùng liên tiếp từ chối nên trong lòng sinh ra oán hận. Cô ta có điểm nào không bằng Tưởng Vu cơ chứ? Sáng sớm nay đứng trước cửa nhà Tạ Sùng, rõ ràng nghe thấy tiếng động trong bếp nhà anh, vậy mà anh nhất quyết không cho họ vào nhà.
Cô ta hỏi Tiền Tụng xem nhà Tạ Sùng có người không, Tiền Tụng bảo: “Có người? Sao tôi không biết nhỉ? Có người mà tôi lại không biết à?”
Dù Tiền Tụng có cãi nhau với Tạ Sùng nhưng những lời Tạ Sùng dặn anh ta đều để trong lòng. Tạ Sùng không cho nói thì anh ta tuyệt đối không nói. Làm bạn là phải đáng tin cậy như thế.
Ngô Kỳ Lạc vẫn truy hỏi: “Thế tại sao không cho chúng ta vào nhà ngồi một lát?”
“Thế thì cậu đi mà hỏi Tạ Sùng ấy, hỏi tôi làm gì?” Tiền Tụng cũng phát phiền với Ngô Kỳ Lạc. Anh ta thấy cô ta như dở hơi ấy, từ nhỏ đã chẳng bình thường. Mọi người ai cũng có ngựa riêng, cô ta cứ khăng khăng đòi con ngựa của Tưởng Vu mới chịu. Ngựa của Tưởng Vu rất khó thuần, cô ta chưa được phép đã đòi lên cưỡi, bị ngựa đá cho một cái, bố mẹ cô ta liền đi khiếu nại huấn luyện viên Tưởng. Chính vì chuyện đó mà Tưởng Vu bị phạt đứng, vì huấn luyện viên Tưởng bảo Tưởng Vu không trông chừng kỹ ngựa của mình.
Tiền Tụng nói thế, Ngô Kỳ Lạc càng tin chắc nhà Tạ Sùng có người, cô ta định bụng sẽ tìm lúc nào đó tới xem.
Ngô Kỳ Lạc chỉ muốn biết: Rốt cuộc là thần thánh phương nào mới có thể ở trong nhà của Tạ Sùng.
Hôm đó, Mâu Văn gặp lại Lâm Vi Sâm ở khu nhà mới của Chử Ngọc Khê.
Sau khi nghỉ việc, ngoài Tiểu Cố ra cô không liên lạc với bất kỳ ai, Lâm Vi Sâm từng gọi hai cuộc điện thoại hỏi cô đang làm gì, cô bảo đang chuẩn bị học lái xe và thi cao học.
Chử Ngọc Khê ngừng hợp tác với Lâm Vi Sâm khiến Lâm Vi Sâm cực kỳ bực bội, tìm đủ mọi cách mà không biết lý do tại sao. Hôm nay thấy Mâu Văn đi ra từ căn hộ của Chử Ngọc Khê, anh ta lập tức hiểu ra tất cả.
Mâu Văn đúng là loại ăn cháo đá bát.
Từ cái nhìn đầu tiên, Lâm Vi Sâm đã thấy ngọn lửa bùng cháy trong mắt Mâu Văn, anh ta cảm thấy cô gái này có dã tâm quá lớn. Với tư cách là thầy của Mâu Văn, dù anh ta tỏ ra quan tâm chăm sóc nhưng khi công ty quyết định tuyển dụng Mâu Văn chính thức, anh ta vẫn có dự cảm chẳng lành.
Công ty vốn có chế độ cộng sự, không dựa vào thâm niên mà chỉ dựa vào đóng góp cá nhân. Nếu giành được khách hàng Chử Ngọc Khê này, năm đó anh ta sẽ được thăng chức cộng sự nghiệp vụ, được hưởng đãi ngộ tốt hơn hẳn. Thế nên anh ta mới cướp Chử Ngọc Khê từ tay Mâu Văn.
Không ngờ cuối cùng Mâu Văn lại cướp lại Chử Ngọc Khê từ tay mình.
Dù sao Lâm Vi Sâm cũng là người từng trải, anh ta mỉm cười tiến lên bắt chuyện: “Kỹ sư Mâu, lâu rồi không gặp. Em làm gì ở đây thế?”
Lần này Mâu Văn không giấu giếm nữa, thẳng thắn đáp: “Em đến công trường xem tiến độ.”
“Của anh Chử à?”
“Vâng.”
Mâu Văn nói: “Thầy, thầy đừng giận em nhé. Hoàn cảnh của em thầy biết rồi đấy, lúc đó em đã nói với thầy là em rất cần khách hàng này mà.”
Lâm Vi Sâm vẫn giữ vẻ lịch sự bên ngoài, nói với cô: “Không sao, thầy không trách em đâu. Một thân một mình ở Bắc Kinh không dễ dàng gì, thầy hiểu mà. Lúc đó thầy chỉ nghĩ em mới vào nghề, thiết kế căn nhà lớn như vậy cho anh Chử có thể sẽ không chu toàn được, giờ xem ra thầy lo xa quá rồi, em làm tốt lắm.”
“Cảm ơn thầy đã thấu hiểu.” Mâu Văn chỉ ra ngoài: “Thầy, em đi trước nhé.”
“Anh Chử trả em bao nhiêu tiền?” Lâm Vi Sâm đột nhiên chặn cô lại hỏi.
“Em lấy nửa giá thôi.” Mâu Văn buột miệng nói dối: “Em lấy nửa giá thôi.” Bây giờ cô đã khôn ngoan hơn, không bao giờ lộ hết bài tẩy cho người khác biết, nhất là với hạng người như Lâm Vi Sâm, tâm cơ quá sâu, đến giờ vẫn có thể đứng đây cười nói vui vẻ với cô thì đủ biết anh ta lợi hại thế nào.
“Được, em kiếm được tiền là tốt rồi.” Lâm Vi Sâm cuối cùng cũng để cô đi. Ngay sau đó, anh ta nhắn vào một nhóm kín trong giới: “Để ý một người tên Mâu Văn, là thực tập sinh cũ tôi từng dẫn dắt, cực kỳ thiếu nguyên tắc.”
“Hiểu rồi.”
“Cướp đơn của cô ta.”
“…”
Những người trong nhóm đều nói như vậy.
Mâu Văn vốn đã nghe phong thanh về cái gọi là “nhóm” này.
Đó là do Tạ Sùng kể cho cô nghe.
Tạ Sùng nói ở đâu cũng có văn hóa “nhóm”, có những người biến nó thành công cụ làm ăn để môi giới giao dịch. Cái gọi là nhóm thực chất là gom một nhóm người lại để cùng làm một việc gì đó.
Mâu Văn nghe xong liền có ý thức gia nhập vài nhóm nhà thiết kế, thấy trong đó thường chia nhỏ công việc ra để làm. Lúc rảnh cô cũng nhận vài việc lặt vặt. Thỉnh thoảng cô cũng thấy trong nhóm có người chửi bới kẻ nào đó cướp khách của mình… Từ đó cô suy luận rằng Lâm Vi Sâm cũng có nhóm của riêng anh ta, và đó là cái nhóm có uy tín nhất trong ngành.
Cô biết hết những chuyện đó nhưng cô không sợ.
Từ khi kết hôn với Tạ Sùng, cô có nhiều thời gian rảnh hơn để đọc sách, cô đọc sách kinh tế học, biết thế nào là “thị trường chìm”*, thế nào là “thị trường cạnh tranh, thị trường mới”*, không một cá nhân hay sản phẩm nào có thể chiếm lĩnh 100% thị trường. Thế nên Mâu Văn chẳng thèm sợ Lâm Vi Sâm.
*Thị trường hạ tầng hoặc thị trường chìm/thị trường phân khúc thấp: là thuật ngữ kinh doanh chỉ các khu vực có sức tiêu thụ ít hơn tại các thành phố cấp 3, cấp 4, cấp 5, các huyện lỵ và khu vực nông thôn.
*Thị trường cạnh tranh là những thị trường đã tồn tại và được khai thác triệt để; thị trường mới là những khoảng trống thị trường chưa được khai thác, không có hoặc có rất ít đối thủ cạnh tranh.
Cô cũng từng nghĩ, nếu sau này Lâm Vi Sâm gây khó dễ cho cô, cô sẽ sẵn sàng đối đầu trực diện với anh ta.
Lúc này Tiểu Cố gọi điện đến, nói trong công ty buổi chiều đang truyền tai nhau chuyện cô nghỉ việc xong cướp khách của Lâm Vi Sâm, còn bảo cô cặp đại gia, làm bà nội trợ.
Mâu Văn cười nắc nẻ: “Làm bà nội trợ thì cướp khách kiểu gì? Có cướp cũng làm gì có thời gian mà làm chứ, mâu thuẫn quá đi mất!”
Tiểu Cố nghĩ lại thấy cũng đúng, cô ấy dặn Mâu Văn phải cẩn thận một chút.
Mâu Văn muốn kể cho Tiểu Cố chuyện mình kết hôn, cô không muốn giấu Tiểu Cố. Thực ra cô cũng có kế hoạch của riêng mình, cô đã nhắm được một cửa hàng nhỏ ngay cổng khu dân cư nhà Tạ Sùng, muốn thuê lại để đăng ký một công ty nhỏ.
Cô muốn Tiểu Cố giúp mình một tay.
Cô hẹn Tiểu Cố hôm khác đi ăn rồi cúp máy.
Buổi tối về đến nhà, cô đang định nấu cơm thì Tạ Sùng gọi điện nói: “Anh biết bây giờ nói với em hơi gấp, nhưng anh cũng vừa mới nhận được thông báo: Bố mẹ anh sắp tới nơi rồi. Đến ngay bây giờ.”
Mâu Văn đột nhiên trở nên căng thẳng.
Cô chưa từng gặp bố mẹ Tạ Sùng.
Lúc kết hôn cô đứng bên cạnh Tạ Sùng, gọi điện báo cho bố mẹ cùng anh. Hai ông bà cảm thấy họ kết hôn quá vội vàng, nhưng vì Tạ Sùng kiên quyết nên họ cũng không nói gì thêm.
“Nhưng trong nhà hết thức ăn rồi, em đi mua.”
“Không cần.” Tạ Sùng nói: “Ra ngoài ăn đi. Hai mươi phút nữa anh về đến nhà.”
Chuông cửa reo, Mâu Văn ra mở cửa.
Cô đã gặp bố mẹ Tạ Sùng: Tạ Đông Phong và Liêu Hiểu Hoa.
Đó là hai người có phong thái không tầm thường, toát lên vẻ giàu sang quyền quý nhưng lại rất hòa nhã, họ hỏi cô: “Con là Mâu Văn?”
“Vâng. Mọi người vào nhà đi ạ.” Mâu Văn quay người lấy dép lê đặt xuống sàn.
Cô đứng đó hơi lóng ngóng nhìn họ thay giày, không biết nên gọi là “dì” hay gọi là “mẹ”.
Tạ Đông Phong ít nói, rất lịch sự, đúng là một “phiên bản già của Tạ Sùng”. Liêu Hiểu Hoa thì rất thanh lịch nhưng tốc độ nói khá nhanh.
Bước vào nhà, bà nói với Mâu Văn: “Mẹ tham quan nhà các con một chút được chứ? Nếu không được thì cứ bảo mẹ nhé.” Nhưng bà chẳng đợi Mâu Văn trả lời đã bắt đầu đi một vòng quanh nhà.
Liêu Hiểu Hoa không ngờ nhà của con trai mình lại như thế này: Nào là hoa cỏ, đôi dép lê trông trẻ con, rồi cả cô vợ đang đeo bờm tai thỏ nữa. Tất cả những thứ này đều không phù hợp với tưởng tượng của Liêu Hiểu Hoa.
Liêu Hiểu Hoa cứ ngỡ dù không phải Tưởng Vu thì Tạ Sùng cũng sẽ tìm một người có nét giống Tưởng Vu, hoàn toàn không ngờ lại là kiểu như Mâu Văn.
“Tối nay ăn gì thế con?” Liêu Hiểu Hoa hỏi: “Mẹ đói rồi.”
“Tạ Sùng bảo ra ngoài ăn ạ.”
“Định để mẹ đói chết rồi nó đến nhặt xác sao?” Liêu Hiểu Hoa xì một tiếng: “Ăn tạm cái gì ở nhà đi. Chúng ta cùng nấu.”
Mâu Văn không hiểu ý bà là gì, lẳng lặng đi theo bà lấy đồ trong tủ lạnh, rồi lại theo sau vào bếp. Vào đến bếp, Liêu Hiểu Hoa cầm thứ này lên xem, nghiên cứu thứ kia một lát rồi bảo: “Thế này đi, con nói xem con thích ăn gì, mẹ nấu cho, con đứng đấy mà xem.”
Mâu Văn nhận ra rồi, mẹ Tạ Sùng cũng giống hệt anh, chẳng biết nấu ăn gì cả.
Cô cũng không nói gì, nhanh nhẹn khoác tạp dề vào, đưa tay mời sang một bên: “Mẹ cứ đứng đây đợi con một lát đi.”
Vốn dĩ ấn tượng ban đầu của Liêu Hiểu Hoa với Mâu Văn chỉ bình thường, nghĩ đây là một cô gái thông minh từ thành phố nhỏ muốn đổi đời bằng cách bước chân vào tầng lớp thượng lưu, nhưng động tác này của cô rất đáng yêu khiến Liêu Hiểu Hoa không nhịn được mà bật cười.
Ngay sau đó bà nén cười, ra vẻ kiêu ngạo đứng sang một bên nhìn cô nấu nướng.
Cô gái này thực sự rất giỏi, còn trẻ mà đã “xoay xở” căn bếp đâu ra đấy. Cô không phải kiểu người nấu cơm với vẻ mệt mỏi hay oán hận, mà là thực sự yêu thích việc nấu nướng. Cô thao tác với đống nguyên liệu nhẹ nhàng như đang dạo chơi, quan trọng nhất là cô còn quay sang nói với Liêu Hiểu Hoa: “Mẹ nhìn kỹ nhé, con lật nó lại này!”
Mâu Văn thấy có người nhìn mình, chẳng lẽ lại không trổ tài một chút, thế là cô lật món trong chảo một cách đẹp mắt, sau đó xóc chảo lên, ngọn lửa bùng lên trong chảo khiến Liêu Hiểu Hoa kêu “mẹ ơi” một tiếng rồi ôm ngực chạy mất hút, chẳng bao giờ dám bước chân vào bếp nữa.
Lúc Tạ Sùng về đến nhà thấy bố mẹ đang ngồi thong thả trên sofa, trong bếp tỏa ra mùi thơm của thức ăn.
Anh nói: “Sao bố mẹ không báo trước một tiếng? Làm con bị động quá. Bố mẹ cũng chẳng chuẩn bị lì xì.”
Liêu Hiểu Hoa trợn mắt, lôi từ trong túi ra hai bao lì xì đỏ chót: “Anh tưởng mẹ anh không biết điều thế sao?”
“Thế thì tốt.” Tạ Sùng nói: “Con bảo ra ngoài ăn, sao lại nấu cơm ở nhà?”
“Mẹ đói, mẹ không muốn ra ngoài ăn.” Liêu Hiểu Hoa nhìn Tạ Sùng: “Mẹ biết tại sao con lại kết hôn với con bé rồi.”
“Tại sao?”
“Con đang tìm bảo mẫu cho mình!” Liêu Hiểu Hoa nói: “Đừng tưởng mẹ không nhìn ra, con chỉ là thấy con bé giống bà nội với bà ngoại con, có thể chăm sóc con, nấu cơm cho con ăn. Chuyện này không ổn đâu, nói thật là không công bằng với con gái nhà người ta.”
“Sao lại không công bằng? Mẹ làm sao biết người ta muốn cái gì chứ?” Tạ Sùng muốn giải thích rõ chuyện này với Liêu Hiểu Hoa. Anh muốn nói rằng anh tuyệt đối không bao giờ bước vào một cuộc hôn nhân không có tình cảm, tất cả là do anh cam tâm tình nguyện.
Tạ Đông Phong lại ngắt lời họ: “Hai mẹ con muốn nói gì thì ra ngoài mà nói.”
Mâu Văn ở trong bếp loáng thoáng nghe thấy vài câu, lúc này cô thầm trách thính giác mình tốt quá làm gì, những lời không nên nghe cứ thế lọt vào tai.
Phòng khách im lặng trở lại.
Mâu Văn bưng thức ăn ra nói: “Ăn cơm thôi ạ.”
Liêu Hiểu Hoa đưa hai bao lì xì lớn cho cô, Mâu Văn nhận lấy, gọi “Bố”, “Mẹ” một cách giòn giã, chẳng chút ngại ngùng.
Thấy cô như vậy, Liêu Hiểu Hoa lại lén cấu vào tay Tạ Sùng một cái, cảm thấy con trai mình ít nhiều cũng đang bắt nạt cô gái đến từ thành phố nhỏ này rồi.
Lúc ăn cơm, đến lượt Mâu Văn nâng ly, cô giơ ly rượu lên nói: “Bố, mẹ, con không biết bố mẹ nhìn nhận cuộc hôn nhân của con và Tạ Sùng như thế nào. Điều con muốn nói là con không phải người xấu, Tạ Sùng cũng vậy, con kết hôn với Tạ Sùng, đầu tiên là vì con thích anh ấy.”
Nói đoạn cô quay sang nhìn Tạ Sùng: “Chuyện này anh biết mà!”
Tạ Sùng “Ừm” một tiếng, Mâu Văn nói tiếp: “Tạ Sùng cũng thích con, thế nên chúng con mới kết hôn.”
Cô lại nhìn Tạ Sùng: “Con sẽ chăm sóc Tạ Sùng thật tốt, con tin Tạ Sùng cũng sẽ chăm sóc con thật tốt, chúng con sẽ sống những ngày hạnh phúc bên nhau. Xin bố mẹ hãy tin tưởng chúng con.”
Nói xong cô ngửa cổ uống cạn ly rượu đó.
Rượu có chút đắng.
[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]