Tạ Sùng lúc này cũng tự rót cho mình một ly rượu, nói: “Con cũng nâng ly.”
“Mẹ hỏi trước, tại sao con lại nâng ly?” Liêu Hiểu Hoa cố tình hỏi vặn lại. Bà hiểu những gì Mâu Văn vừa nói, nhưng cũng muốn nghe lời nói thật lòng từ Tạ Sùng. Đi nửa đời người, chứng kiến bao nhiêu hư tình giả ý, bà chỉ mong trong nhà mình được thuần khiết một chút.
“Con kết hôn rồi, đương nhiên con phải nâng ly chứ. Vợ con đã mời rồi, giờ đến lượt con.” Tạ Sùng nhích lại gần phía Mâu Văn, dùng vai huých nhẹ vào vai cô: “Xin bố mẹ đừng nhìn chúng con bằng ánh mắt thế tục. Đương nhiên con sẽ không kết hôn với người mà mình không yêu rồi.”
Anh quay sang nhìn Mâu Văn: “Chuyện này em không biết sao?”
Mâu Văn chưa bao giờ nghe Tạ Sùng nói những lời như thế. Trước mặt bố mẹ anh, anh khẳng định chắc nịch rằng: Họ kết hôn là vì tình yêu.
Cô vô cùng kinh ngạc, trong tiềm thức cô vốn chẳng dám tin. Nhưng cô nhìn thấy đôi mắt của Tạ Sùng, anh đang mỉm cười nhìn cô, ánh mắt ấy chân thành biết bao.
Mâu Văn lại thấy vui sướng, niềm hạnh phúc trong cô như đang tung cánh bay về muôn phương.
Lúc này cô hào sảng nói: “Vậy em uống cạn!”
“Với tửu lượng đó của em, uống một ngụm thôi!” Tạ Sùng bật cười, cụng ly với bố mẹ.
“Em không chịu, em phải uống cả ly cơ!” Mâu Văn kiêu hãnh ngẩng cao đầu.
Tạ Đông Phong và Liêu Hiểu Hoa nhìn nhau mỉm cười.
Hai ông bà ít khi quay về Bắc Kinh.
Phần vì ham đi chơi, phần vì bận rộn kinh doanh. Ở Bắc Kinh thực tế cũng chẳng còn mấy người thân thiết để về, mà công việc làm ăn chủ yếu lại ở miền Nam và nước ngoài. Lần này đột xuất về Bắc Kinh là vì Tạ Sùng đã kết hôn.
Đáng lẽ lúc họ lấy giấy chứng nhận kết hôn là ông bà đã về rồi, nhưng vì Liêu Hiểu Hoa phải làm một cuộc phẫu thuật nhỏ nên bị trì hoãn, giờ mới về thăm nhà mới của Tạ Sùng được. Sau khi gặp Mâu Văn, họ cảm thấy cô là người sẽ mang lại hơi ấm cho gia đình, vì thế họ thấu hiểu cho lựa chọn của Tạ Sùng.
Ai có thể nói rằng sự lựa chọn này không phải vì tình yêu chứ?
Có ấm áp mới nuôi dưỡng được tình yêu.
Bốn người ăn cơm xong, Liêu Hiểu Hoa và Tạ Đông Phong định ra về, Tạ Sùng và Mâu Văn tiễn họ xuống dưới lầu. Mâu Văn biết họ có lẽ có chuyện riêng muốn nói nên mượn cớ lên lầu trước.
“Giống bà nội con là sao chứ?” Tạ Sùng nói với Liêu Hiểu Hoa sau khi Mâu Văn đã đi khỏi: “Ý mẹ là con cưới bà nội về chắc? Chẳng biết mẹ đang mắng con hay đang mắng bà nội nữa!”
Liêu Hiểu Hoa tức đến mức đánh mạnh vào người anh: “Con ăn nói cái kiểu gì thế hả? Con cháu bất hiếu!”
“Thì đúng thế còn gì. Con kết hôn mẹ nhắc đến bà nội bà ngoại làm gì, còn nói gì mà tìm bảo mẫu… Con không thích nghe!” Tạ Sùng nói: “Lúc nãy là có bố ngăn lại, không thì con chắc chắn đã cãi nhau một trận với mẹ rồi.”
“Con giỏi thật đấy!” Liêu Hiểu Hoa bị anh làm cho vừa giận vừa buồn cười, đánh thêm cái nữa rồi mới đi.
Tạ Sùng vào nhà thấy Mâu Văn đang dọn dẹp nhà bếp liền bước vào theo.
Anh kéo Mâu Văn sang một bên, tự mình đứng bên bồn rửa bát. Còn Mâu Văn cứ đứng đó nhìn anh chăm chú.
“Nhìn gì mà nhìn?” Tạ Sùng hỏi.
“Lúc nãy anh nói kết hôn với em là vì tình cảm kìa.”
“Em thì không phải sao?” Tạ Sùng hỏi ngược lại: “Nếu không phải, anh phải bái phục kỹ năng diễn xuất của em đấy.” Nói xong còn lườm Mâu Văn một cái.
Mâu Văn cố ý “hứ” một tiếng: “Đương nhiên là em biết chứ.” Đoạn tiến lên ôm chầm lấy Tạ Sùng: “Ôi, em vui quá đi mất.”
“Vui cái gì?”
“Vui vì anh đã tiếp lời em, vì anh đã khẳng định em trước mặt bố mẹ anh.” Mâu Văn đã sợ biết bao nếu lúc đó Tạ Sùng im lặng, cô sẽ trách anh đến một lời nói dối cũng không biết nói, lòng cô chắc chắn sẽ buồn lắm.
“Đừng nói mấy lời đó nữa!” Tạ Sùng bảo: “Anh không thích nghe.”
Buổi tối trước khi đi ngủ, Tạ Sùng mang lược đến, nhất quyết đòi chải đầu cho Mâu Văn.
Mâu Văn cũng không biết tại sao anh lại muốn vậy, cứ thế im lặng ngồi đó, đợi anh kể chuyện lúc sáng. Cô muốn biết tại sao Tạ Sùng lại đứng dưới lầu cãi nhau với người khác, có phải anh đã gặp chuyện gì không vui không.
“Hôm nay anh đi thăm một người bạn. Cậu ấy gả cho một người mà bọn anh đều không thích, mấy hôm trước bỏ nhà đi thì bị ngã xuống hố gãy xương.” Tạ Sùng nói đơn giản.
“Có cưới một người mà bạn bè anh đều không thích giống như anh không?” Mâu Văn mỉm cười trêu chọc.
“Ý em là sao?” Tạ Sùng hỏi.
Mâu Văn nói: “Em biết người đàn ông lúc sáng là bạn thân của anh, Tiền Tụng phải không? Hai anh vẫn thường gọi điện cho nhau, còn có lúc trước trong tiệc cảm ơn của công ty anh cũng đưa anh ấy theo. Tuy em chưa gặp nhưng em biết có người như thế.”
“Không phải cậu ta không thích em.” Tạ Sùng nói. Tiền Tụng chỉ cảm thấy Mâu Văn là lừa đảo, anh ta với tư cách bạn thân nên lo lắng cho Tạ Sùng, nhưng anh biết một khi định kiến được xóa bỏ, Tiền Tụng sẽ không ghét Mâu Văn.
Mâu Văn không nói tiếp nữa.
Ánh mắt Tiền Tụng nhìn lên lúc sáng mang theo vẻ chán ghét, Mâu Văn có thể cảm nhận được. Thực tế cô có thể hiểu cho Tiền Tụng. Ngay cả công ty của cô còn đang thêu dệt đủ chuyện về cô, huống chi là bạn thân nhất của Tạ Sùng?
Nhưng điều khiến người ta day dứt nhất là Mâu Văn không thể hoàn toàn không thẹn với lòng mà nói rằng: Mình kết hôn với Tạ Sùng chỉ vì tình yêu thuần khiết, mình chỉ yêu anh ấy thôi, chẳng hề cân nhắc gì khác.
Không phải vậy, cô có cân nhắc.
Tạ Sùng đặt lược lên bàn, xoay người Mâu Văn lại đối diện với mình, nhìn vào mắt cô và nghiêm túc hỏi: “Nếu anh không có gì hết, em có kết hôn với anh không?”
Câu hỏi này thật phức tạp, Mâu Văn đang suy nghĩ nên trả lời anh từ đâu, Tạ Sùng vốn tưởng cô sẽ trả lời “Có” một cách dứt khoát, thấy cô do dự liền nói: “Anh biết ngay mà!”
Anh không trách Mâu Văn.
“Anh nói em nghe chuyện này.” Tạ Sùng bảo: “Anh sắp phải ra nước ngoài khoảng hai tháng.”
“Ừm hửm, em biết mà, công việc của anh phải đi suốt. Không sao đâu.” Mâu Văn nói: “Anh cứ yên tâm mà đi, em sẽ lo liệu việc nhà chu đáo. Dù nhà cũng chẳng có gì cần lo mấy.”
“?” Sắc mặt Tạ Sùng trầm xuống: “Anh muốn nghe em nói mấy câu này à?”
“? Thế phải nói gì?” Mâu Văn ngơ ngác: “Hay là em ôm chân không cho anh đi nhé?”
“Em im miệng.” Tạ Sùng nói: “Em mà nói nữa là anh giận thật đấy.”
Anh hy vọng Mâu Văn sẽ bày tỏ chút quyến luyến và nhớ nhung, nhưng Mâu Văn lại… hiểu chuyện đến thế. Anh chẳng cần một người vợ hiểu chuyện quá mức, anh cần một người vợ thực sự yêu anh.
Mâu Văn thấy Tạ Sùng đang hậm hực liền bắt đầu hồi tưởng lại cuộc đối thoại vừa rồi để tìm ra vấn đề của mình. Thật đáng tiếc, cô thấy câu trả lời của mình đạt điểm tuyệt đối, cô là một người vợ hoàn hảo. Thế là cô chống nạnh bảo Tạ Sùng đừng có vô lý, nói anh mà còn thế này em cũng giận đấy!
Cuộc tranh cãi đầu tiên sau khi kết hôn của họ đã nảy sinh trong hoàn cảnh kỳ quặc như thế. Ban đầu cả hai đều chỉ muốn giả vờ giận, nào ngờ giả vờ một hồi lại thành giận thật. Tạ Sùng cảm thấy Mâu Văn không quan tâm anh có ở bên cạnh hay không; Mâu Văn lại thấy Tạ Sùng quá khắt khe với mình, thế là chẳng ai thèm quan tâm đến ai.
Mâu Văn đá Tạ Sùng một cái rồi về phòng mình ngủ. Tạ Sùng tức đến mức cả đêm không ngủ được.
Ngày hôm sau Mâu Văn đi làm về liền vào bếp nấu cơm, bát đũa trong bếp kêu leng keng rộn ràng. Tạ Sùng đi ngang qua bếp lén nhìn trộm mấy lần, anh đói rồi, đang đợi Mâu Văn nấu xong sẽ gọi anh ăn. Anh nghĩ: Chỉ cần em gọi anh ăn cơm, anh sẽ làm hòa với em.
Kết quả Mâu Văn bưng lên hai món mặn một món canh, xới một bát cơm, không có phần của anh. Cả hai đều có sức ăn lớn, mỗi lần ăn cơm đều phải có ít nhất bốn món, hai món nghĩa là bảo anh tự đi mà tìm chỗ ăn đi.
Tạ Sùng liền gọi điện cho nhà hàng, bảo họ mang tới một bàn “sơn hào hải vị”. Mâu Văn vốn là người thích ăn ngon, thấy Tạ Sùng có bao nhiêu món ngon mà không cho mình ăn, cô lại càng giận hơn.
Buổi tối đi ngủ, trước khi vào phòng Tạ Sùng đứng trước cửa phòng ngủ ho một tiếng, thấy phòng Mâu Văn không có động tĩnh gì lại qua cửa phòng cô ho thêm một tiếng nữa rồi mới về phòng mình.
Anh nằm trên giường yên tâm đợi cái đầu nhỏ nhắn của Mâu Văn lách qua khe cửa nói “Em tới đây~” rồi lao lên giường anh, kết quả Mâu Văn không tới.
Tạ Sùng đợi đến một giờ sáng, nghe thấy bên ngoài có tiếng động liền ra xem. Thấy Mâu Văn đang tự làm đồ ăn kèm trong bếp. Giữa đêm hôm khuya khoắt, cô làm những ba loại đồ kèm để phủ lên mì, trộn lên ăn.
Mùi thơm biết bao nhiêu!
Tạ Sùng cố tình nghiêm mặt nói: “Nửa đêm không ngủ còn bày trò gì thế! Mình không ngủ cũng không để người khác ngủ à.”
Mâu Văn quay lại cười he he với anh, rồi lập tức đanh mặt lại: “Không cho anh ăn đâu!”
Tạ Sùng tiến lên khóa cổ cô, cô khó chịu bảo còn lâu em mới cho anh ăn! Để anh tự đi mà ăn Mãn Hán Toàn Tịch*! Đồ ăn mảnh! Cô quên mất chính mình là người đầu tiên không cho anh ăn cơm.
*Là bữa tiệc ẩm thực xa hoa bậc nhất thời nhà Thanh, kết hợp tinh hoa món ăn Mãn Châu và Hán tộc, nổi tiếng từ thời Hoàng đế Khang Hy. Đây được coi là đỉnh cao nghệ thuật ẩm thực Trung Hoa với hơn 100 món ăn quý hiếm, thường tổ chức trong các dịp lễ quan trọng.
Náo loạn một hồi mới nhớ ra thực ra chẳng có chuyện gì to tát, quan trọng nhất là bát mì của Mâu Văn với ba loại đồ kèm phủ bên trên trông thực sự quá hấp dẫn. Tạ Sùng thèm quá, nói muốn thử độc cho Mâu Văn.
Mâu Văn hứ một tiếng, đưa bát đã múc sẵn cho anh, rồi lại như làm phép lấy ra thêm một bát mì nữa, vẻ mặt vô cùng đắc ý và chảnh choẹ.
Tạ Sùng bỗng nhiên muốn “xử” cô một trận ra trò.
Anh không giải thích được, chỉ là có cảm giác muốn vò nát Mâu Văn rồi nhét vào trong cơ thể mình vậy.
“Em tha lỗi cho anh đấy.” Mâu Văn nói: “Ban cho lão ăn mày anh bát mì này.”
“Vậy thì tôi cảm ơn.”
Hai người ngồi bên bàn ăn mì, đều gác một chân lên ghế. Mâu Văn hỏi Tạ Sùng có muốn làm tép tỏi không, Tạ Sùng vốn không thích ăn tỏi sống nên lắc đầu: “Anh không ăn đâu, mùi lắm.”
“Thế thì em ăn!” Mâu Văn thật sự bắt đầu ăn tỏi.
Tạ Sùng hỏi có phải cô đang thiết kế cho khách hàng người Thiểm Tây không, cô vô cùng kinh ngạc: “Sao anh biết?”
Tạ Sùng chỉ chỉ vào bát mì. Anh hiểu Mâu Văn, cô giống như một đứa trẻ mới chào đời, luôn tràn đầy tò mò với thế giới này. Trong quá trình tiếp xúc với khách hàng, những gì khách hàng nhắc tới, những sở thích họ bày tỏ cô đều sẽ đi nghiên cứu, vì thế mới có bữa sáng kiểu Tây, mới có bát mì “ba topping” đêm khuya này.
Cô quá tò mò với thế giới, khiến cuộc sống của Tạ Sùng cũng luôn được trải nghiệm những thứ khác biệt, ăn uống hay trang hoàng trong nhà họ đều thường xuyên thay đổi.
Thú vị lắm.
Cuộc sống này thật sự thú vị vô cùng.
Tạ Sùng chưa bao giờ thấy cuộc đời lại hay ho đến thế.
Anh vừa ăn mì vừa hỏi Mâu Văn: “Cỏ ở Hô Luân Bối Nhĩ bây giờ đã xanh mướt chưa? Hoa đã nở hết chưa?”
“Xanh rồi! Cũng nở rồi! Hoa nở khắp núi đồi luôn! Cây cối ở dãy Đại Hưng An Lĩnh cũng xanh tốt lắm, đẹp cực kỳ, lại còn mát mẻ nữa!” Nói xong cô hỏi: “Anh hỏi chuyện này làm gì?”
Tạ Sùng bảo: “Trước khi anh ra nước ngoài, anh muốn về nhà em một chuyến.”
Bàn tay đang gắp mì của Mâu Văn khựng lại, cô không ngờ Tạ Sùng lại có ý định đó. Cô cứ ngỡ cả đời này Tạ Sùng cũng không muốn chủ động đi, đương nhiên nếu cô nhắc thì anh sẽ không từ chối. Nhưng cô không nhắc là vì cô tưởng anh không hứng thú, tưởng anh không muốn đi.
Cô không muốn Tạ Sùng cảm thấy về nhà cô là một nhiệm vụ, không muốn bố mẹ mình phải khó xử. Nên cô chưa từng nhắc tới.
“Về nhà em thăm bố mẹ em á?” Mâu Văn hỏi: “Với tư cách là con rể sao?”
“Chứ sao? Hay với tư cách là nhân tình của em?” Tạ Sùng lùa mạnh một miếng mì, ngon thật đấy, không biết có phải bánh bao của mẹ Mâu Văn càng ngon hơn không?
Mâu Văn đứng dậy đánh anh, mắt đỏ hoe: “Anh định khi nào thì đi?”
“Anh muốn ngày mai đi luôn.”
“Ngày mai?” Mâu Văn kinh ngạc: “Gấp quá.”
“Nên anh quyết định thứ Hai tới sẽ xuất phát, em lo liệu công việc trước đi.”
Mâu Văn hỏi Tạ Sùng định về bằng gì, Tạ Sùng bảo lái xe về. Mâu Văn chưa bao giờ tự lái xa đến thế, nghe bảo lái xe là mắt tròn mắt dẹt: “Lái từ Bắc Kinh đến Nha Khắc Thạch? Lái xe?!”
“Chứ sao nữa?”
“Thì đi máy bay, đi tàu hỏa chứ…” Mâu Văn nói: “Có người thực sự lái xe xa như thế được sao?”
“Có. Đang đứng ngay trước mặt em đây.”
Ngày họ xuất phát thật thú vị.
Mâu Văn mặc bộ đồ trông như một chú ong mật nhỏ, trên người phối mấy lớp màu sắc. Tạ Sùng hỏi: “Em mặc thế này là định làm gì? Đi hút mật à?”
Mâu Văn liền xoay quanh anh hai vòng bảo đúng thế, đi hút mật của đóa hoa anh túc là anh đây này.
Tạ Sùng lấy tay che mặt đẩy cô ra bảo cô xích ra xa chút, anh còn phải kiểm tra lại hành lý lần nữa. Lần này anh lái một chiếc xe việt dã cỡ lớn, Mâu Văn chưa bao giờ thấy chiếc xe này.
“Anh thuê xe à?” Mâu Văn nói: “Chưa thấy anh lái bao giờ.”
“Có phải em chưa bao giờ xuống hầm gửi xe ở nhà không?” Tạ Sùng hỏi cô.
“Là sao?”
“Xe của anh. Anh có rất nhiều xe.”
Tạ Sùng thích xe, thích từ nhỏ. Những lời anh nói trong hoạt động lần trước là thật, anh có rất nhiều xe. Việt dã, xe thể thao, sedan, SUV, tất cả đỗ ngay ngắn trong hầm, mỗi lần anh sẽ dựa vào tâm trạng mà chọn xe. Chỉ là ngẫu nhiên, Mâu Văn toàn thấy anh lái chiếc xe kia mà thôi.
“Hóa ra anh còn giàu hơn em tưởng tượng.” Mâu Văn gật đầu: “Mắt nhìn người của em đúng là tốt thật đấy.”
Bây giờ cô đã chẳng còn bận tâm đến suy nghĩ của Tạ Sùng nữa rồi. Cô nghĩ thông suốt rồi, dù sao Tạ Sùng đã nghĩ như vậy thì cô cũng chẳng cần cố ý lảng tránh nữa. Ví dụ như bây giờ, cô cố tình bảo em cực kỳ thích việc anh có tiền.
Tạ Sùng nghe vậy liếc nhìn cô một cái, nhận lấy vali của cô cho lên xe. Mâu Văn nhìn thấy trong cốp xe xếp năm thùng rượu Mao Đài, hai thùng thuốc lá Trung Hoa, còn có mấy hộp quà trà, cùng một số hộp không nhìn thấy bên trong là gì, liền hỏi: “Mấy cái này để làm gì vậy? Bố em không hút thuốc cũng chẳng uống rượu đâu.”
“Em đừng quan tâm.” Tạ Sùng bảo: “Em chẳng hiểu gì cả, không hiểu thì nói ít thôi.”
Mâu Văn thấy hơi xót tiền.
Cô xót cho mỗi sự lãng phí, bất kể là vì ai hay việc gì cũng không thay đổi. Tạ Sùng không cho cô quan tâm, nhét cô lên xe rồi họ xuất phát.
Mâu Văn lên đường với tâm trạng như đi du xuân, nên cô tự mình chuẩn bị rất nhiều món ngon. Cô xách theo một chiếc túi lớn, bên trong đựng sáu bảy hộp cơm, ôm khư khư trong lòng như báu vật.
Tạ Sùng hỏi cô: “Đó là cái gì thế?”
“He he.” Mâu Văn cố ý lấp lửng: “Lát nữa anh sẽ biết ngay thôi.”
Cô cũng tự mình mua một ít đồ ăn vặt: khoai tây chiên, sô-cô-la, que cay…
Vừa bóc gói que cay ra, Tạ Sùng bắt đầu càm ràm: “Mẹ, xe của anh, toàn mùi que cay! Em cất đi cho anh!”
Mâu Văn giả vờ không nghe thấy, ăn một miếng rồi bảo: “Thơm lắm luôn! Anh có ăn không?”
“Anh không ăn mấy thứ rác rưởi này…”
Mâu Văn nhét que cay vào miệng anh, Tạ Sùng nhai hai cái, lặng thinh. Một lát sau bảo: “Em ít ăn mấy thứ không tốt cho sức khỏe này, để anh gánh vác thay em một chút.”
Mâu Văn cười ha hả, lại đưa thêm cho anh một ít nữa.
Đến trạm dừng chân, đỗ xe xong, Tạ Sùng định đi tìm đồ ăn. Trạm dừng chân hướng Bắc chẳng có gì ngon, anh không muốn ăn gì cả nên đi tay không quay lại. Nào ngờ thấy trên nắp ca-pô bày một hàng hộp nhỏ, Mâu Văn đang đứng đó làm “lễ tân”: “Chào mừng quý khách, mời dùng bữa.”
Cô làm chân gà ngâm, thịt bò kho, sườn hầm, rửa sạch dưa chuột cà chua, lại có cả dưa muối tự làm và màn thầu hấp.
Trời đất ơi.
Tạ Sùng ra ngoài đã bao giờ có được đãi ngộ thế này, suýt chút nữa là quỳ xuống lạy Mâu Văn luôn. Mâu Văn rất đắc ý: “Lúc nãy anh còn mắng em, giờ anh xin lỗi em đi. Không, anh xin lỗi đống đồ ăn này đi!”
“Anh thành khẩn xin lỗi.” Tạ Sùng nói.
Họ vừa cười vừa tiến về hướng Bắc, đi về quê hương của Mâu Văn nào!
[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]