Sắc Đêm Thiên Đường - Cô Nương Đừng Khóc

Chương 40: Quà:Tốt đẹp và đắt đỏ




[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Vào một ngày giữa tháng Chín, Mâu Văn nhận được điện thoại của nhân viên môi giới ở cổng khu dân cư.

Anh ta hỏi Mâu Văn có nhận thiết kế nhà cho một chủ hộ trong khu dân cư không? Bên môi giới bảo chủ hộ này vừa mới giao dịch thành công và đang muốn tìm một công ty thiết kế.

Mâu Văn vui vẻ nhận lời ngay.

Nhân viên môi giới hỏi khoản phần trăm hoa hồng cô nói trước đây liệu có còn tính không? Mâu Văn bảo: “Đương nhiên là tính chứ. Tôi làm việc anh cứ yên tâm.”

Nhân viên môi giới hẹn gặp cô ở cổng khu dân cư, cô bảo: “Năm phút nữa tôi ra đến nơi.”

Mâu Văn buông công việc đang làm dở trên tay ra rồi rời khỏi cửa, tại cổng khu dân cư, cô nhìn thấy nhân viên môi giới đang đứng đợi ở đó cùng một người phụ nữ xinh đẹp.

Phải hình dung về người phụ nữ ấy thế nào nhỉ? Trông cô ấy đẹp đến mức cứ như không phải là người thật vậy.

Nhân viên môi giới giới thiệu cho cô: “Cô đây họ Diêu, thiết kế căn hộ của cô ấy cũng y hệt như nhà cô vậy. Cô Diêu, đây chính là kỹ sư Mâu mà tôi đã nói với cô. Cô ấy cũng là chủ hộ trong khu dân cư này.”

Cô Diêu mặc một chiếc váy vest may đo cao cấp, chân đi đôi giày cao gót bằng da dê nhỏ màu trắng, gương mặt trang điểm vô cùng tinh tế. Cô ấy chủ động chìa tay về phía Mâu Văn, Mâu Văn tiến lên đón lấy rồi chào hỏi cô ấy.

Cô Diêu nói chuyện giọng rất dịu dàng, lại vô cùng lịch sự. Cô ấy bảo công việc của mình rất bận, không muốn cứ phải chạy qua chạy lại nơi này suốt, nghe bên môi giới nói trong khu dân cư có một chủ hộ là nhà thiết kế độc lập, cô ấy thấy thế thì còn gì bằng.

Yêu cầu của cô ấy rất đơn giản: Trong nhà cố gắng dùng màu trắng và màu gỗ nguyên bản ở mức tối đa, các màu sắc khác cô ấy đều không thích. Chỉ giữ lại đúng một phòng ngủ, chỗ còn lại đều biến thành các phòng chức năng: một phòng dùng để tập gym, một phòng làm phòng sách, một phòng làm phòng xem phim nghe nhạc, và một phòng riêng biệt chỉ để đựng túi xách.

Cô Diêu có hơn bảy mươi chiếc túi xách, sau này sẽ còn nhiều hơn nữa, cô ấy hy vọng chúng có thể được trưng bày một cách thật đẹp đẽ để tiện cho cô ấy lấy dùng mỗi khi ra ngoài.

Mâu Văn vừa lắng nghe vừa ghi chép vào sổ, cô Diêu nói xong liền đột ngột hỏi Mâu Văn một câu: “Chồng của cô Mâu họ Tạ phải không?”

Mâu Văn thật thà trả lời: “Đúng vậy. Sao cô biết?”

“Bên môi giới nói đấy. Tôi có một người bạn cũng họ Tạ, nhưng bọn tôi đã nhiều năm không gặp nhau rồi, bên môi giới bảo chồng cô họ Tạ, tôi liền thấy rất thân thiết.” Cô Diêu nói: “Căn nhà nhờ cô nhé.”

“Giao cho tôi cô cứ hoàn toàn yên tâm.” Mâu Văn nói: “Tôi sống ngay tại khu này, chạy qua giám sát công trình cũng thuận tiện. Nhưng đó đều là chuyện sau này, trước tiên tôi cứ lên một bản vẽ theo đúng yêu cầu của cô đã, không có vấn đề gì thì chúng ta mới ký hợp đồng.”

“Hôm nay ký luôn đi.” Cô Diêu nói: “Đã nghi thì không dùng, đã dùng thì không nghi. Tôi vừa gặp cô Mâu đã thấy có duyên rồi, con người tôi ấy mà, rất tin vào trực giác.”

Cô Diêu nói xong liền đặt chiếc chìa khóa vào lòng bàn tay Mâu Văn, bảo: “Đi thôi, chúng ta đi ký hợp đồng chứ?”

Mâu Văn suy nghĩ một chút rồi nói: “Thế thì qua nhà tôi ký nhé?”

“Có tiện không?”

“Tiện.”

Mâu Văn có ấn tượng rất tốt về cô Diêu.

Cô ấy giàu có, nhưng không hề có thói kiêu căng ngạo mạn, mỗi một cử chỉ động tác đều vô cùng có giáo dưỡng. Mâu Văn hiếm khi gặp được người như thế này, trong lòng cô có một sự yêu mến nhàn nhạt dành cho cô ấy. Đưa cô Diêu về nhà mình, cô chủ động dẫn cô Diêu đi tham quan một vòng.

Cô Diêu rất thích ý tưởng thiết kế của Mâu Văn: mỗi một tấc trong nhà đều được tận dụng rất tốt, nhưng lại vô cùng chừng mực. Đây là một ngôi nhà ấm áp.

Những món đồ nghệ thuật của Tạ Sùng bày trong phòng khách cũng khiến cô Diêu phải trầm trồ, cô ấy chân thành tán thưởng: “Gu thẩm mỹ của hai người không hề tầm thường chút nào.”

“Là của chồng tôi đấy.” Mâu Văn nói: “Anh ấy thích mấy thứ này, chứ tôi thì ngược lại, hoàn toàn là người ngoài nghề.”

“Lúc cô nói về chồng mình, cô đã không kiềm được mà mỉm cười đấy.” Cô Diêu nói: “Trông cô có vẻ rất hạnh phúc.”

Mâu Văn mỉm cười.

Cô đi in hợp đồng rồi mời cô Diêu ký. Cô Diêu cũng vô cùng dứt khoát đặt bút ký tên, Mâu Văn nhờ đó mà biết được tên của cô ấy: Diêu Bái Phàm.

Diêu Bái Phàm vừa ký vừa bảo: Chữ Phàm trong câu “Trực quải vân phàm tế thương hải”.

“Cái tên đẹp quá.” Mâu Văn nói.

Vì có việc bận nên cô Diêu không thể ở lại lâu, Mâu Văn hẹn cô ấy lần sau tới nhà dùng trà chiều.

Cô bảo: “Tôi sẽ tự tay nướng bánh ngọt, ăn tốt cho sức khỏe hơn đồ bên ngoài nhiều. Tôi lại pha thêm cho cô một ít đồ uống đặc biệt nữa, chúng ta có thể yên tĩnh chuyện trò với nhau.” Cô nói những lời này vô cùng chân thành.

Diêu Bái Phàm vui vẻ nhận lời, lúc chia tay cô ấy tiến lên lịch sự ôm nhẹ vào vai cô một cái, mùi hương thoang thoảng dịu nhẹ trên người cô ấy khiến Mâu Văn mê mẩn.

Cô ấy cuốn hút đến thế.

Mâu Văn thích cô ấy lắm.

Cô cảm thấy Diêu Bái Phàm chính là dáng vẻ trong mơ của rất nhiều người.

Lúc Mâu Văn gọi điện thoại cho Tạ Sùng có kể về chuyện này, hỏi Tạ Sùng có quen biết cô gái nào họ Diêu không, Tạ Sùng bảo không quen. Mâu Văn nói thế thì tiếc quá, em cứ tưởng là bạn cũ của anh cơ, vì cô ấy bảo nhiều năm trước có một người bạn họ Tạ.

Mâu Văn nói: “Hôm nay cô ấy đến nhà mình, còn khen nhà của chúng ta nữa cơ. Em đã hẹn cô ấy lần sau lại tới nhà, em muốn dùng trà chiều cùng cô ấy.”

Tạ Sùng im lặng lắng nghe cô nói, trong lòng dâng lên một chút không vui. Nhưng anh không ngắt lời Mâu Văn, mà chăm chú nghe cô kể cho xong.

Khoảng thời gian Tạ Sùng đi công tác, vì công việc rất bận, lại thêm anh phải bôn ba dịch chuyển ở khắp nơi trên thế giới, luôn phải chịu sự lệch múi giờ không cố định, thế nên thời gian họ có thể gọi điện thoại với nhau là rất ít. Ban đầu Mâu Văn không cách nào thích nghi được: Nỗi nhớ nhung của cô chẳng có nơi gửi gắm, không nghe thấy giọng nói của anh, không nhìn thấy gương mặt anh, chuyện đó khiến cô thấy thật đau lòng.

Nhưng sau khi công việc của cô bận rộn, cô liền quên phăng cái sự đau lòng ấy đi.

Cô ở đầu này thế giới, anh ở đầu kia thế giới, giữa họ được kéo bằng một sợi dây băng qua đại dương, cô khẽ cử động một chút, anh có thể cảm nhận được, anh khẽ cử động một chút, cô cũng có thể biết được.

Một khi họ gọi điện thoại với nhau là cô lại có bao nhiêu lời nói mãi không hết, cô đã tích lũy rất lâu, Tạ Sùng hoàn toàn chẳng thể xen nổi vào một câu nào.

Trước khi cúp điện thoại Tạ Sùng nói: “Mâu Văn, anh thương lượng với em một chuyện.”

“Sao thế?”

“Sau này đừng dẫn bất kỳ ai về nhà.” Anh bảo: “Anh không thích người khác đến nhà của chúng ta.”

Mâu Văn đột nhiên thấy không được tự nhiên.

Cô quên mất Tạ Sùng là một người rất có “cái tôi”, anh ghét những cuộc giao thiệp vô bổ, nhà là chốn dừng chân nương náu cuối cùng của anh, anh ghét người khác xâm chiếm khoảng không gian của mình, đối với chuyện này thậm chí có thể nói là vô cùng chán ghét.

Cô lập tức xin lỗi Tạ Sùng: “Em xin lỗi, em quên mất là anh không thích người khác đến nhà. Em cứ nóng lòng muốn ký cho xong hợp đồng nên đã quên mất chuyện này.”

“Không sao đâu.” Tạ Sùng nói: “Lần sau em có thể hẹn người ta ra quán cà phê.”

“Được.”

“Anh cúp máy đây, tạm biệt, cô Mâu.”

“Tạm biệt, anh Tạ. Nhớ anh.”

“Nhớ em.”

Sau khi cúp điện thoại Mâu Văn liền đứng dậy đi mở cửa sổ.

Đêm tháng Chín, ngọn gió mát lạnh ùa vào trong phòng, cô hít sâu liên tiếp hai hơi, cái cảm giác nghẹn ứ đột ngột ập đến lúc nãy mới tan biến đi. Bỗng dưng cô cảm thấy ngôi nhà trở nên chật hẹp tù túng hẳn, cứ như thể bất kể cô đứng ở vị trí nào cũng đều không đúng vậy, thế là cô mặc chiếc áo măng tô vào rồi ra khỏi cửa.

Chiếc áo măng tô vẫn là chiếc áo cũ trước đây.

Cô chăm chút cho nó vô cùng cẩn thận, không hề thấy cũ kỹ.

Đêm Bắc Kinh vào tháng Chín rất dễ chịu, cô ngồi trên chiếc ghế băng dài ven đường ngắm nhìn dòng xe cộ ngược xuôi một lát. Một chiếc lá rụng xuống từ trên cây, cô đặt vào lòng bàn tay để ngắm nghía chơi đùa.

Ngồi một hồi, nhân viên kinh doanh của cửa hàng đồng hồ gọi điện thoại cho cô, bảo sắp đến tháng Mười mùa thu vàng rồi, trong cửa hàng sẽ có một số hoạt động giảm giá, cô có thể qua đó xem thử.

Mâu Văn muốn tặng Tạ Sùng một chiếc đồng hồ đeo tay, nhưng tiền của cô vẫn chưa đủ. Trước đây cô từng hỏi nhân viên cửa hàng liệu có thể giảm giá không, nhân viên liền lộ ra vẻ mặt kinh ngạc: “Giảm giá? Hãng của chúng tôi mà giảm giá á? Xin lỗi, hãng của chúng tôi từ trước đến nay chưa bao giờ giảm giá cả. Nếu như cô muốn đợi giảm giá thì chẳng thà đi xem món quà khác đi.”

Mâu Văn chưa bao giờ mua món đồ nào đắt đỏ đến thế, cô cảm thấy mọi hàng hóa trên đời này đều có thể giảm giá được, bởi vì hầu như toàn bộ hàng hóa đều được bán ra với mức giá vượt xa giá trị thực tế của chính bản thân nó.

Lúc cô rời đi, ánh mắt của nhân viên cửa hàng lượn lờ quét một vòng từ đầu đến chân trên người cô, tiếp đó liền bĩu môi với đồng nghiệp của mình. Mâu Văn nhìn thấy cảnh này qua tấm kính phản quang của tủ kính trưng bày, cô cố ý giở trò tinh nghịch, đột ngột xoay người lại, nhân viên kia không kịp thu lại biểu cảm trên mặt, trông có phần vô cùng ngượng ngùng.

Mâu Văn mỉm cười với cô ta một cái rồi bỏ đi.

Nếu không phải vì món quà dành cho Tạ Sùng, cả đời này cô cũng không thèm bước chân vào đó. Cô ngồi tàu điện ngầm rồi đổi xe buýt, loay hoay mãi mới đến được Vương Phủ Tỉnh, vào đến trong cửa hàng, liền hỏi nhân viên: “Hôm nay được giảm giá bao nhiêu phần trăm?”

Nhân viên nói: “Mức tiêu dùng ngày hôm nay có thể tích được điểm số nhân đôi của trung tâm thương mại, điểm số có thể đổi quà tặng, tính ra thì cũng tương đương với giảm giá rồi ạ. Đồng thời với mức tiêu dùng trên ba mươi nghìn tệ, chúng tôi sẽ có bộ quà tặng nến thơm số lượng có hạn đấy.”

Cái kiểu giảm giá này không giống với kiểu giảm giá trong nhận thức của Mâu Văn.

Đám tư bản này lúc nào cũng phải bày ra những cái chiêu trò kỳ quái để thu hút người tiêu dùng, nhưng nhất quyết là không chịu hạ giá một cách thật sự. Cô không nói hai lời, xoay người bỏ đi luôn.

Một nhân viên khác bảo: “Loại nghèo kiết xác lại đến kiếm chác rồi kìa. Chọn cái đồng hồ rẻ nhất mà đến rõ là nhiều lần.”

“Vừa nghèo lại vừa hư vinh. Chẳng biết mua để làm gì nữa, mua một cái sơ đẳng, để đi cặp đại gia tốt số nào đấy chăng?”

Mâu Văn không nghe thấy những lời nói này, nhưng cô có thể hình dung ra họ sẽ nói những gì. Cô ứ thèm mua ở đây đấy!

Cô định bụng gọi điện thoại cho người bạn đang được cử đến nước ngoài của viện thiết kế, muốn nhờ xách từ nước ngoài về một chiếc, điện thoại đã gọi được rồi nhưng cô lại không nói chuyện này ra. Bạn học có thể sẽ trêu đùa hỏi cô có phải là đã thăng chức rồi không, cô nhất thời cũng không tiện giải thích.

Đúng lúc này Sở Lăng gọi điện thoại cho cô, nói với cô là cô ấy đang đi công tác ở Hồng Kông, có mua cho cô bánh trung thu nhân hạt sen lòng đỏ trứng muối! Mâu Văn lập tức vui mừng hẳn lên, nói bánh trung thu thì nhất định phải ăn rồi, nhưng cậu có thể tiện thể mua giúp tớ một chiếc đồng hồ đeo tay về được không?

Sở Lăng bảo: “Được chứ, bản thân tớ mua không nổi, nhưng tớ cực kỳ sẵn lòng đi mua. Bốn chúng ta dù sao cũng phải có một người được đeo đồng hồ tốt chứ? Vậy ngoài anh Vạn Liễu ra thì không còn ai khác nữa rồi!”

Mâu Văn bị Sở Lăng chọc cho cười nắc nẻ, cô nói: “Sở Lăng, cậu không biết tớ đã phải chịu bao nhiêu cái lườm nguýt đâu. Ngặt nỗi tớ keo kiệt đến thế, khoản tiền này nâng lên đặt xuống mấy lần rồi mà vẫn chưa tiêu đi được. Anh Vạn Liễu bảo tớ là Tỳ Hưu, thật đúng là chẳng sai chút nào.”

Tỳ Hưu Nhỏ đối xử với Tạ Sùng thật phóng khoáng. Cô muốn tiêu sạch bách toàn bộ số tiền mình kiếm được để tổ chức sinh nhật cho Tạ Sùng. Cô về đến nhà, tắm rửa xong xuôi, cầm cuốn sổ và cây bút nằm ườn trên giường để thiết kế sinh nhật cho Tạ Sùng.

Hai tai nhét nút bịt tai, hai bắp chân luân phiên lay động vắt vẻo, nửa thân trên rướn lên, nghiêm túc viết viết vẽ vẽ vào trong cuốn sổ.

Cô muốn trang hoàng lại ngôi nhà một lượt, muốn mua thật nhiều hoa tươi. Bàn ăn cũng phải bày biện một bàn tiệc thật đẹp đẽ. Cuối cùng chính là thực đơn.

Mâu Văn chuẩn bị làm một bàn tiệc sinh nhật kết hợp cả Trung lẫn Tây cho Tạ Sùng.

Cô thiết kế như thế, trong lòng liền cảm thấy vô cùng thỏa chí, không biết từ lúc nào đã ngủ thiếp đi.

Ba ngày sau Sở Lăng quay về từ Hồng Kông, cô ấy không muốn vòng vèo, nói muốn mang món quà qua tận nhà cho Mâu Văn. Mâu Văn sực nhớ tới lời Tạ Sùng nói không thích người khác đến nhà, trong một thoáng liền do dự. Cô là một người thành thật, dẫu cho Tạ Sùng không có nhà đi chăng nữa cô cũng không muốn đi ngược lại lời hứa. Cô đã hứa với Tạ Sùng rồi.

Sở Lăng nghe ra được sự khó xử của cô, liền bảo: “Thế này đi, cậu ra ngoài mời tớ ăn cơm, chúng ta bàn giao quà tặng!”

Cảm ơn Sở Lăng.

Mâu Văn có phần áy náy với Sở Lăng, nhưng cô lại chẳng biết phải làm sao để hình dung ra một cách chuẩn xác cảm xúc này cho Sở Lăng hiểu.

Chính là lúc ăn cơm Sở Lăng đã tìm giúp cô một cách biểu đạt hợp lý: “Cậu cảm thấy đó không phải là nhà của cậu, cậu cho rằng bản thân mình thiếu đi quyền phát ngôn và quyền chi phối đối với nơi đó.” Sở Lăng nói: “Trong lòng cậu đã quá mức để tâm đến anh ấy rồi.”

“Tớ xin lỗi cậu nhé Sở Lăng.” Mâu Văn nói: “Thói quen này của anh ấy khiến tớ không được thoải mái, nhưng anh ấy không chỉ yêu cầu mỗi một mình tớ, anh ấy còn nghiêm khắc với chính bản thân anh ấy hơn. Bọn tớ kết hôn lâu như thế rồi mà anh ấy chưa từng dẫn bất kỳ ai về nhà cả.”

Sở Lăng khuyên cô: “Văn Văn, hôn nhân mỗi nhà mỗi khác, con người ta cũng không ai giống ai. Đây không phải là chuyện mang tính nguyên tắc, tớ không để tâm đâu, cậu cũng đừng bận lòng làm gì.”

“Tớ biết rồi.” Mâu Văn hỏi Sở Lăng có muốn uống chút rượu không, Sở Lăng lắc đầu: “Không uống đâu, tớ đang chuẩn bị mang thai.”

“Chuẩn bị mang thai?” Mâu Văn có chút kinh ngạc, không ngờ Sở Lăng lại chuẩn bị mang thai nhanh đến thế.

“Đúng vậy, chuẩn bị mang thai.” Sở Lăng nói: “Tớ ấy mà, trong khoảng hai ba năm tới chắc là chẳng có không gian để thăng chức đâu. Đối với tớ mà nói, bây giờ chính là thời cơ tốt nhất để sinh em bé. Đợi tớ sinh con xong rồi quay lại chiến đấu tiếp cũng chưa muộn.”

Chốn công sở chính là như thế đấy, đặc biệt là công ty như của Sở Lăng.

Mọi người liều mạng gồng mình chen lên phía trên, kết hôn, sinh con đều phải quan sát thời cơ. Thời cơ đúng thì chẳng làm ảnh hưởng đến điều gì cả, thời cơ sai thì bắt buộc phải đợi thêm vài năm nữa. Sở Lăng là một người có lý tưởng, nhưng cô ấy lại thích trẻ con, thế nên cô ấy đề xuất sinh em bé vào lúc này, anh A hoàn toàn tôn trọng quyết định của cô ấy.

Hai người họ đã bắt đầu học cách làm bố làm mẹ rồi, các dịp cuối tuần họ đều sẽ tham gia đủ các lớp học. Để ăn uống được khỏe mạnh, bây giờ họ học cách nấu cơm ở nhà. Buổi trưa đến cả nhà ăn tập thể của cơ quan cũng hiếm khi xuống ăn.

Họ còn lên kế hoạch về nông thôn thuê một mảnh sân có kèm theo đất để tự mình trồng rau xanh nữa.

Mâu Văn cũng nói với Sở Lăng về suy nghĩ của mình.

Cứ làm việc suốt ở nhà mãi cũng không phải là chuyện lâu dài, con người vẫn phải tiến về phía trước. Cô muốn thuê một cửa hàng nhỏ ở gần khu dân cư để mở một công ty nhỏ. Nhưng hiện tại, cô vẫn chưa tìm được nơi có mức giá hợp lý.

“Cậu giỏi thật đấy.” Sở Lăng nói: “Cậu có thể có được dũng khí và khí phách như thế này, thực sự rất giỏi.”

“Phải cảm ơn anh Vạn Liễu đấy.” Mâu Văn trêu đùa nói.

Tạ Sùng không có nhà, kỳ nghỉ của cô đều được sắp xếp dành cho công việc. Diêu Bái Phàm làm việc nhanh gọn lẹ, mới có nửa tháng trời mà ngôi nhà của cô ấy đã biến thành nhà thô rồi. Vào ngày dỡ bỏ xong xuôi căn nhà, cô ấy đã thanh toán toàn bộ khoản tiền cho Mâu Văn.

Tính cả bản vẽ thiết kế cộng thêm việc giám sát công trình, tổng cộng là một trăm năm mươi nghìn tệ, còn công trình thì thầu cho người bạn của Diêu Bái Phàm làm. Diêu Bái Phàm rất thông minh, hiểu được cách làm sao để khiến người ta kiểm soát và cân bằng lẫn nhau. Mâu Văn chẳng có bất kỳ ý kiến gì với chuyện này, cô kiếm được tiền, lại giảm bớt được không ít trách nhiệm chức trách, vừa vặn có thể thừa ra thời gian để đi làm việc khác.

Sở Lăng nghe Mâu Văn kể những chuyện này, ánh mắt vô cùng tập trung và đầy tán thưởng. Lúc hai người chia tay, cô ấy một lần nữa nói với Mâu Văn: “Văn Văn, đừng vì chuyện hôm nay tớ không thể đến nhà cậu mà thấy tiếc nuối hay áy náy, chuyện đó vốn dĩ chẳng có vấn đề gì. Đó là nhà của hai vợ chồng cậu, cậu phải có được cảm giác thuộc về thực sự. Anh ấy dũng cảm bày tỏ nguyên tắc của anh ấy, thì cậu cũng có thể bày tỏ nguyên tắc của cậu mà!”

Mâu Văn nắm lấy tay Sở Lăng, không muốn chia tay với cô ấy. Bây giờ họ muốn gặp nhau ngày càng khó khăn, lạ thật đấy, ở ngay Bắc Kinh, rõ ràng khoảng cách chỉ có mười mấy cây số mà muốn gặp nhau một lần lại khó hơn cả lên trời.

“Cứ như trẻ con ấy.” Sở Lăng mỉm cười vỗ vỗ vai cô nói: “Cậu ấy, một mình cô đơn quá rồi, sau này dịp cuối tuần bọn tớ ra ngoài chơi, tớ hẹn cậu đi cùng có được không? Đừng có suốt ngày chỉ biết bận rộn với công việc thế.”

“Anh A sẽ trách tớ làm bóng đèn mất.”

“Anh ấy toàn bảo cậu nấu ăn ngon đấy thôi.”

Mâu Văn lưu luyến bịn rịn chia tay với Sở Lăng, tay trái cô xách chiếc đồng hồ đeo tay đắt đỏ kia, tay phải xách bánh trung thu, còn Sở Lăng thì đã guồng chân đuổi theo xe buýt rồi. Bóng lưng của cô ấy càng lúc càng mờ ảo, cuối cùng hòa lẫn vào trong biển người ngược xuôi.

Mâu Văn về đến nhà, cẩn thận dè dặt mở hộp quà được đóng gói tinh xảo ra, lớp này qua lớp khác, khi chiếc đồng hồ đeo tay kia hiện ra trước mặt cô, đôi mắt cô mở to: Mặt đồng hồ sáng loáng đến thế, tiếng kim đồng hồ chạy nghe hay đến thế. Lúc này cô lại cảm thấy khoản tiền này tiêu rất đáng giá. Tạ Sùng xứng với chiếc đồng hồ này.

Cô vốn không hề biết rằng, trong ngăn kéo phòng để quần áo của Tạ Sùng đang đặt mười mấy chiếc đồng hồ đeo tay, chiếc đắt nhất trị giá hàng triệu tệ. Tạ Sùng chỉ đeo đồng hồ vào những dịp thực sự cần thiết mà thôi.

Mâu Văn kìm nén hết mức khát vọng muốn chia sẻ của mình, không nói với Tạ Sùng về chuyện cô muốn tặng quà cho anh. Nhưng trong lòng cô đã reo hò nhảy nhót, cứ như có một chú ngựa nhỏ không ngừng chạy “bạch bạch bạch” vậy, cô hân hoan mong đợi biết bao dáng vẻ của Tạ Sùng khi nhận được món quà, cũng hy vọng Tạ Sùng có thể đón mỗi một ngày sinh nhật thật tốt.

Vào một ngày đầu tháng Mười, cô trở về từ một triển lãm, lúc bước chân vào cửa nhà liền nhìn thấy ở cửa có thêm một đôi giày. Cô lập tức nhảy cẫng lên, hét lớn: “Tạ Sùng!”

Tạ Sùng về sớm!

Trước đó anh bảo phải đến giữa hoặc cuối tháng Mười mới về được, vậy mà anh đã về sớm rồi!

Mâu Văn lại hét lớn: “Tạ Sùng!”

Tạ Sùng bước ra từ trong phòng vệ sinh, dưới cằm vẫn còn vương bọt cạo râu chưa kịp lau sạch, Mâu Văn đã nhảy lên người anh rồi. Anh dùng một tay đỡ lấy cô, tay còn lại đưa dao cạo râu ra xa, sợ quẹt phải cô.

“Bất ngờ lớn quá đi!” Mâu Văn cười lớn: “Bất ngờ lớn quá đi.”

Tạ Sùng dùng một tay bế cô xoay một vòng, thấy cô chẳng có ý định tuột xuống, liền bế thẳng cô vào trong phòng vệ sinh, bắt cô ngồi trên bệ bồn rửa mặt để giúp anh cạo râu.

Mâu Văn chân tay vụng về, tay lỡ trượt một cái, Tạ Sùng “shh” một tiếng, rỉ máu.

Mâu Văn xót xa kêu ôi ôi ôi mãi, Tạ Sùng an ủi cô: “Không sao đâu, em cạo tiếp đi.”

Đầu ngón tay Mâu Văn đặt trên chiếc cằm kiên nghị của anh, ánh mắt cũng dán chặt vào đó, tập trung nhìn ngắm vào làn da đang lộ ra chân râu xanh mờ.

Lâu vậy không gặp, cô cảm thấy Tạ Sùng có chỗ nào đó đã khác trước rồi.

Mâu Văn không nói rõ được.

Tạ Sùng dường như có sức mạnh hơn trước, hay nói cách khác là anh trông có vẻ “hoang dã” hơn trước nhiều. Dẫu cho anh không nói lời nào nhưng ánh mắt anh đã mãnh liệt hơn trước.

Mâu Văn không dám nhìn anh.

Cô cảm thấy mình cứ như thể là ngày đầu tiên quen biết Tạ Sùng vậy.

“Tạ Sùng, sao anh không nói gì?” Mâu Văn vừa lau mặt cho anh vừa nói: “Trước đây chẳng phải anh rất thích nói chuyện sao? Sao đi công tác một chuyến về là đổi tính đổi nết luôn rồi vậy?”

Bàn tay cô áp lên trước ngực anh, nhận ra khối cơ bắp bên trong đang căng cứng lại: “Cơ thể anh bị linh hồn khác chiếm giữ rồi à?… Anh…”

Tạ Sùng đột ngột hung hăng hôn lấy cô.

Đầu lưỡi anh vội vã cạy mở bờ môi cô, đi thẳng vào trong khoang miệng cô. Chẳng hiểu sao, cô có phần hơi sợ anh, đầu lưỡi theo bản năng ra sức né tránh anh, bàn tay anh đặt sau lưng cô dùng lực thu mạnh vào trong một cái, siết chặt cô ôm sát vào người, dính khít không một kẽ hở.

Một bàn tay nắm lấy cằm cô ép cô phải ngẩng đầu lên, cuối cùng quấn quýt lấy đầu lưỡi cô.

Trong cổ họng anh phát ra tiếng gầm gừ giống như thú hoang, bàn tay lách vào khoảng không gian ngăn cách giữa hai người rồi trượt dần xuống phía dưới.

“Lụt rồi.” Anh nói.

[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.