Sắc Đêm Thiên Đường - Cô Nương Đừng Khóc

Chương 41: Quà:Thiêu đốt và cuộn trào




[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Mâu Văn ngẩng đầu lên nhìn anh.

Cô nhìn thấy ánh mắt anh mỗi lúc một mãnh liệt, như chẳng thể tan ra được nữa. Cảm nhận được những ngón tay anh đang v**t v* mình giống như đang m*n tr*n chậu hoa nở rộ ngoài ban công, sợ làm rụng mất cánh hoa, thật khẽ khàng, thật dịu dàng, vân vê rồi lại xoay xoay.

Cô cúi đầu xuống, hai bàn tay bấu chặt lấy bệ bồn rửa mặt, chẳng dám thở mạnh. Anh lại đưa tay nâng cằm cô lên, ép cô phải nhìn thẳng vào anh.

Cô nhìn anh, đầu ngón tay anh cứ lách vào sâu thêm một đốt là hơi thở của cô lại dồn dập thêm một phần, đến lúc cô muốn há miệng th* d*c thì bàn tay anh đã giữ chặt lấy sau gáy cô, ngấu nghiến hôn cô thật sâu. Tiếng của cô còn chưa kịp phát ra đã lọt vào khoang miệng anh, bị anh nuốt trọn vào trong bụng rồi.

Mâu Văn lúc này mới nhận ra mình nhớ anh đến nhường nào.

Nỗi nhớ cô dành cho anh vô cùng cụ thể.

Không chỉ là việc ngày qua ngày mong được nhìn thấy anh, mong được thấy anh đi đi lại lại trong ngôi nhà này như một tướng quân, mong được nghe anh nói mấy lời trẻ con, muốn náo loạn đùa nghịch với anh, mà còn muốn cùng anh làm thế này nữa.

Cô hoàn toàn không cách nào phủ nhận được, trong tiềm thức của mình, nỗi nhớ nhung dành cho anh bao hàm cả nỗi thầm kín không thể chia sẻ cùng bất kỳ ai. Vào mỗi một đêm thanh vắng, ý nghĩ ấy sẽ nhảy tót ra ngoài, tựa như một đốm lửa nhỏ thiêu đốt lấy cô.

Yêu con người này, yêu hết thảy mọi thứ thuộc về anh.

Thân xác này và cả linh hồn này của anh, cô đều yêu, đều muốn có.

Tạ Sùng cuối cùng cũng chịu buông bờ môi cô ra, chiếc cằm còn vương mùi nước cạo râu cứ cọ cọ vào má cô, cọ đến mức làm má cô đau rát, đỏ ửng cả lên. Cô dựa đầu lên vai anh, hai cánh tay vòng chặt lấy cổ anh, bật thốt lên tiếng nghẹn ngào.

Anh lại kéo hai cánh tay cô xuống, dùng lực bẻ ngoặt ra sau lưng cô, một tay tóm chặt lấy hai cổ tay cô. Cô theo bản năng ra sức vùng vẫy, nhưng bàn tay anh lại giống như chiếc gọng kìm bằng sắt, ghìm chặt lấy cô, khiến cô không tài nào nhúc nhích nổi.

“Tạ Sùng, Tạ Sùng…” Mâu Văn gọi tên anh, giọng mỗi lúc một dồn dập, tiếng cuối cùng nghẹn lại nơi cổ họng cô, mãi chẳng thể thốt ra ngoài. Cổ tay cứ như bị lửa đốt vậy, đau vô cùng, mãi mới được anh buông lỏng ra.

Anh vẫn cứ nhìn cô chằm chằm.

Đốm lửa trong mắt đang rực cháy, cảm xúc cuộn trào.

Một chân Tạ Sùng chậm rãi lùi về sau, người cũng từ từ hạ thấp xuống. Mâu Văn cúi xuống nhìn anh từ trên cao, tư thế của anh thành kính biết bao, cứ như thể đang chuẩn bị thực hiện một buổi cầu nguyện vĩnh cửu vậy.

Cô nhìn thấy anh quỳ một gối ở đó, ngửa đầu nhìn cô chăm chú. Mâu Văn chẳng biết anh định làm gì, chân mày khẽ nhíu lại đầy thắc mắc hỏi: “Sao thế? Tạ Sùng. Sao anh lại làm thế? Anh đứng lên đi được không?” Giọng cô mang theo vài phần như đang van nài vậy.

Anh không nói lời nào, ánh mắt chậm rãi hướng xuống dưới.

Mâu Văn như đã hiểu ra điều gì, ngượng ngùng định bỏ chạy nhưng liền bị anh giữ lại.

“Đừng động đậy.” Anh ra lệnh cho cô: “Không được động đậy.”

Bàn tay cô túm chặt lấy tóc anh, dùng lực một cái khiến anh có chút đau nhói, nhưng anh vẫn cứ ghìm chặt lấy.

Mâu Văn bị bao vây bởi một thứ cảm giác kỳ quặc và xa lạ, cô cảm thấy cả thế giới này đều ngập tràn những bọt bong bóng mềm mại và những trận mưa ngập nước. Thứ cảm giác lạ lẫm ấy suýt chút nữa đã làm cô khóc thành tiếng, cô nhắm nghiền mắt lại, nơi khóe mắt vương vất những giọt nước mắt.

Cả thế giới đều đang được gột rửa sạch sẽ.

Cô vùng vẫy một cách dữ dội, lưng đập vào mặt tường, mặt tường đá hoa lạnh ngắt và ẩm ướt. Cô run rẩy một cái, rúc sâu vào trong vòng ôm của anh.

“Em không thích sao?” Anh hỏi cô.

Cô vừa lắc đầu lại vừa gật đầu, gật đầu rồi lại lắc đầu. Cô chẳng thể nói thành lời, cô cảm thấy mình không còn là mình nữa rồi. Rõ ràng cô muốn từ chối, nhưng bàn tay lại bấu chặt lấy tóc anh. Ngặt nỗi tóc anh lại không đủ dài, cô luôn không có cách nào dùng lực cho tốt được, dẫn đến việc cô cứ hết lần này đến lần khác kéo đầu anh sát về phía mình.

“Mãnh liệt quá.” Cô bảo: “Em sợ.”

Cuối cùng anh cũng nhìn thấy giọt nước mắt chưa kịp khô nơi khóe mắt cô, hỏi cô: “Em khóc à?”

Mũi cô vẫn còn đang nghẹt lại, cô bướng bỉnh lắc đầu, nhất quyết không chịu thừa nhận là mình khóc.

Rồi Tạ Sùng quăng cô lên giường.

Việc đầu tiên sau khi anh về nhà là lao thẳng vào phòng ngủ, nhìn thấy cô đã tạo một khung cảnh mới ngoài ban công phòng ngủ của anh, phía trên đặt một chiếc bể cá hình bầu dục, vài nhành thủy sinh trôi lững lờ trên mặt nước, hai chú cá nhỏ cứ bơi qua bơi lại dưới nhành thủy sinh.

Cô còn bày cho anh một chiếc giá gỗ nhỏ xinh, trên giá bày những chậu hoa so le cao thấp.

Phòng ngủ của anh không còn vẻ lạnh lẽo trống trải như trước nữa, mà trở nên vô cùng dịu dàng và đầy chất thơ. Còn trên giường của anh thì đã được thay bộ chăn ga gối đệm mới tinh. Bốn góc của ga trải giường có thêu vài bông hoa nhí thanh nhã. Sau khi anh cởi bỏ áo khoác ngoài liền nằm trên giường một lát, ngửi thấy mùi hương thoang thoảng dịu nhẹ giữa lớp chăn gối.

Tất cả mọi thứ đều đang nhắc nhở anh rằng: Trong ngôi nhà này đã có một người phụ nữ, người phụ nữ ấy yêu cuộc sống, cô dùng phương thức của chính mình để trang hoàng cho ngôi nhà này đẹp đẽ như một bài thơ vậy. Đúng thế, cô yêu cuộc sống đến nhường ấy. Tình yêu của cô dành cho cuộc sống đã len lỏi vào từng ngóc ngách của ngôi nhà này. Ồ không, mới chỉ len lỏi vào những ngóc ngách mà cô quen thuộc mà thôi. Có những căn phòng cô thậm chí chưa từng bước chân vào đến một lần.

Cô không hề kéo bất kỳ một chiếc ngăn kéo hay cánh tủ nào của những căn phòng đó ra cả, chưa từng kiểm tra, cô đối đãi với mấy căn phòng đó vô cùng lịch sự, cứ như thể cô chỉ là một người khách vậy. Việc làm quá trớn duy nhất của người khách này chính là uống hết một chai rượu của anh dưới sự xúi giục của anh. Chai rượu đó đặt ở dưới cùng, là một chai tương đối đắt trong tủ rượu của anh. Nhưng anh biết cô không cố tình làm vậy, có lẽ cô chỉ coi chai rượu đó là loại rượu rẻ tiền nhất mà uống.

Chỉ có thế mà thôi. Cô không hề đặt chân vào những căn phòng đó nữa.

Anh ở trong ngôi nhà của mình, quả thực đang nắm giữ quyền lợi và sự tự do tuyệt đối.

Mâu Văn sờ thấy ga giường đã ướt sũng một mảng, nhưng cô chẳng muốn động đậy nữa rồi, cô mệt rã rời. Tạ Sùng liền kéo cô về phía mình, bảo: “Hai chúng ta nằm sát vào nhau, ngủ tạm vậy đi.”

Mâu Văn chẳng mở nổi mắt ra nữa, bảo được thôi.

Cô ngủ một cách mê mệt choáng váng, còn anh thì lại không sao ngủ được. Hai người nằm sát sạt, chỉ cần không cẩn thận chạm phải chỗ nào là chỗ đó lại có thể lan rộng thành một trận hỏa hoạn lớn ngay lập tức.

Cô mơ mơ màng màng nhận ra điểm bất thường, liền hậm hực lẩm bẩm một tiếng: “Tạ Sùng, ngủ nào.”

“Em ngủ việc em.” Tạ Sùng bảo.

Mâu Văn làm sao mà ngủ nổi nữa, con sâu ngủ của cô đã chạy biến đi đâu từ lâu rồi, thế là lại lăn lộn cùng anh một trận.

Mãi cho đến tận trưa ngày hôm sau, cứ ngủ rồi lại tỉnh, tỉnh rồi lại ngủ, trải qua mấy bận trầm luân và thăng hoa. Cứ ngỡ con người ta sẽ vì thế mà mệt mỏi rã rời, ngủ liền một mạch ba ngày ba đêm, nhưng thực tế lại không phải vậy.

Họ đều đói bụng rồi.

Mâu Văn nấu một bát mì, hai người ngấu nghiến ăn sạch bách, đánh răng xong xuôi lại lăn đùng ra ngủ tiếp, ngủ mãi đến tận chiều tối, mở mắt ra thì thấy cả cơ thể mình lẫn cả thế giới như được thay một lớp áo mới tinh.

Mâu Văn ra ban công tưới hoa, vừa ngẩng đầu lên liền nhìn thấy bầu trời bên ngoài: Ánh hoàng hôn đã nhuộm đỏ rực toàn bộ bầu trời, sắc đỏ ấy cứ tầng tầng lớp lớp tràn về phía chân trời xa xôi. Có người đang đứng dưới lầu dừng bước nhìn lên bầu trời mà nghệt mặt ra ngắm nghĩa, trẻ nhỏ cũng đưa tay chỉ trỏ, dùng chất giọng ngây ngô trẻ con mà bảo: “Cháy rồi, cháy rồi.”

Bầu trời rực cháy rồi.

“Tạ Sùng, ra ngắm hoàng hôn này.” Mâu Văn gọi anh: “Anh nhìn kìa.”

Tạ Sùng bước đến trước cửa sổ, đứng song song cạnh cô, hai người cùng ngắm nhìn buổi hoàng hôn say đắm lòng người này. Ánh nắng hướng Tây rọi xuống mặt họ, ấm áp vô cùng. Cô tựa đầu lên vai anh, cuộc sống này tốt đẹp quá, tốt đẹp đến mức cô không nhịn nổi bật cười “khì khì” thành tiếng.

Tạ Sùng kinh ngạc nhìn cô, cô chống nạnh, bày ra điệu bộ anh đừng quan tâm em, em thích thế đấy.

“Tạ Sùng, em muốn ra ngoài đi bộ quá.” Mâu Văn bỗng nảy ra hứng thú: “Đi không anh?”

“Đi chứ.” Tạ Sùng bảo: “Đến Đại học Nhân dân đi, đi dạo xong chúng ta đi ăn đêm.”

“Được đấy, được đấy.” Mâu Văn nói: “Cuối cùng em cũng không phải đi bộ một mình nữa rồi.”

“Em nói nghe cứ như thể lúc anh không có nhà thì cuộc sống của em mất hết trật tự không bằng.” Tạ Sùng nói: “Anh thấy em sống tốt lắm mà.”

“Hả?” Mâu Văn không hiểu ý anh là gì.

Tạ Sùng bảo: “Lúc về anh có gặp nhân viên môi giới ở cổng khu dân cư, anh ta bảo em đã bắt đầu mở rộng nghiệp vụ trong khu dân cư rồi.”

“Hì hì.” Mâu Văn bật cười một tiếng: “Lúc đầu em bảo em là chủ nhà ở đây, bên môi giới không thèm tin em. Sau đó em bảo em là vợ của anh Tạ ở tòa số bảy, nhân viên môi giới lập tức nhớ ra anh, rồi mới chịu tin em đấy.”

Mâu Văn khoác lấy cánh tay Tạ Sùng bảo: “Chồng à, cái tên của anh dễ dùng thật đấy. Em hận không thể sau này trên người mình chỗ nào cũng dán chữ vợ Tạ Sùng để đi lừa gạt khắp nơi luôn ấy chứ…”

Tạ Sùng bị cô chọc cho phì cười.

Họ bước xuống lầu, không nhịn nổi mà ngước đầu nhìn lên bầu trời kia. Một buổi chiều tối như thế này ở Bắc Kinh quả thực là hiếm có vô cùng.

Đó chính là buổi hoàng hôn nhân gian làm say đắm lòng người mà.

Mâu Văn sực nhớ ra căn nhà của Diêu Bái Phàm hôm nay phải sơn tường, cô bị Tạ Sùng quấn lấy cả ngày trời nên vẫn chưa có thời gian để qua xem, thế là kéo Tạ Sùng đi cùng.

Trên đường đi Mâu Văn nói: “Cô Diêu giỏi thật đấy, cô ấy còn trẻ mà đã làm quản lý cấp cao của một doanh nghiệp rồi. Gia cảnh cũng rất tốt nữa, trước đây bố mẹ cô ấy đến em có nhìn thoáng qua một cái, hai ông bà trông khí chất lắm. Cô Diêu tốt như thế, chẳng biết người đàn ông thế nào mới xứng với cô ấy nữa.”

“Em mở miệng ra là khen người khác, quên cả mình luôn rồi.” Tạ Sùng bảo: “Em soi gương thử xem đi, em cũng tốt lắm mà, chỉ có anh mới xứng với em thôi.”

Mâu Văn bị lời nói của anh làm cho ngọt hết lòng mề.

Đến căn nhà của Diêu Bái Phàm, cô đi kiểm tra từ trong ra ngoài một lượt. Đội thi công do bạn của Diêu Bái Phàm tìm hộ làm việc không được quy củ cho lắm, Mâu Văn lúc nào cũng phải chạy qua chạy lại xem hết lần này đến lần khác. Có một lần cô thực sự lo lắng, định nói chuyện với Diêu Bái Phàm. Nào ngờ Diêu Bái Phàm sớm đã nhìn ra rồi, cô ấy bảo Mâu Văn: “Cô cứ trông coi giúp tôi là được, chỗ nào có vấn đề cứ việc nói thẳng với họ. Tôi dùng đội thi công của bạn chẳng qua cũng chỉ là để trả ân tình mà thôi. Chỉ là khiến cô vất vả quá rồi.”

Diêu Bái Phàm không phải là người chỉ có mỗi vẻ bề ngoài xinh đẹp, cô ấy cũng rất thấu tình đạt lý.

Mâu Văn phát hiện ra bề mặt sơn không được phẳng, liền gọi điện thoại cho Diêu Bái Phàm.

Diêu Bái Phàm bảo tôi biết rồi, để tôi đi tìm họ. Sao hôm nay chiều tối muộn thế này cô lại qua xem vậy?

“Tôi và chồng cùng xuống lầu đi dạo.” Mâu Văn nói: “Tiện đường ghé qua xem một cái.”

“Thế à?” Diêu Bái Phàm nói: “Thế thì cũng làm phiền anh Tạ quá rồi.”

Lúc cô gọi điện thoại, Tạ Sùng cứ đứng im bên cạnh, đợi cô cúp máy mới hỏi Mâu Văn: “Đây chính là người lần trước em dẫn về nhà đúng không?”

“Đúng rồi.” Mâu Văn bảo: “Xin lỗi anh nhé, hôm đó em quên mất là anh không thích em dẫn người lạ về nhà. Lúc đó em vội quá.”

“Không sao.” Tạ Sùng nói.

“Em rất để tâm đến cảm nhận của anh, thế nên Sở Lăng xách bánh trung thu từ Hồng Kông về cho em, vốn dĩ định mang qua tận nhà, sau đó bọn em lại hẹn nhau ở bên ngoài.” Mâu Văn nói: “Bọn em ăn cơm ở bên ngoài.”

Tạ Sùng “ồ” một tiếng, nói với Mâu Văn: “Thế thì sau này bạn bè của anh cũng đều hẹn ở bên ngoài hết. Em bảo Sở Lăng đừng để tâm.”

Tạ Sùng chẳng biết mình bị làm sao nữa, lần này quay về xong lại càng không thích người khác đến nhà mình hơn. Chữ “người khác” này thậm chí còn bao hàm cả Tiền Tụng nữa.

Tiền Tụng biết anh về, bảo bọn họ lâu ngày không gặp nhau rồi, muốn qua nhà ngồi chơi một lát, Tạ Sùng liền từ chối anh ta. Anh bảo: “Chúng ta ra ngoài ăn. Tôi mời.”

“Tôi không được đến nhà cậu nữa rồi à?” Tiền Tụng hỏi.

“Không được. Cậu ghét Mâu Văn, tôi không muốn hai người chạm mặt nhau.”

Đây chỉ là một khúc nhạc đệm, Tạ Sùng không hề nói cho Mâu Văn nghe. Họ đón ngọn gió đêm nắm tay nhau đến trường Đại học Nhân dân đi dạo, ngọn gió thổi mái tóc dài của Mâu Văn lòa xòa trên vai anh, ngứa ngáy vô cùng. Anh hỏi Mâu Văn: “Lúc anh không có nhà có ai bắt chuyện với em không đấy?”

“Bắt chuyện á?” Mâu Văn suy nghĩ một chút, đúng là có thật. Có lúc cô gặp một người đàn ông không quen biết ở bên ngoài, người ta mượn cớ chuyện trò với cô vài câu, sau đó người ta nói gì cô cũng chẳng nhớ nổi nữa. Phương thức liên lạc hiển nhiên là không cho rồi.

“Thế lúc anh ở nước ngoài có cô nào bắt chuyện với anh không?” Mâu Văn hỏi anh.

“Có chứ.” Tạ Sùng đáp: “Tầm hai ba người gì đó.”

“Anh xử lý thế nào?”

“Anh á?” Tạ Sùng lấy ra một chiếc hộp nhung đỏ từ trong túi chiếc áo măng tô của mình, sau khi mở ra thì cầm một chiếc nhẫn, đeo vào ngón tay áp út của mình ngay trước mặt Mâu Văn: “Anh xử lý thế này này.”

Anh tuyên bố thân phận đã kết hôn của mình với người ta, có thể bớt được rất nhiều phiền phức.

Lúc này Mâu Văn mới sực nhớ ra họ kết hôn mà chưa hề mua nhẫn cưới.

Tạ Sùng lại lấy ra thêm một chiếc hộp đựng nhẫn nữa từ trong túi áo măng tô rồi mở ra. Dưới màn đêm, một cặp nhẫn tỏa sáng lấp lánh.

Mâu Văn nghệt mặt ra.

Tạ Sùng ra hiệu bảo Mâu Văn đưa tay ra, cô liền ngoan ngoãn đưa thẳng bàn tay mình đến trước mặt anh. Anh cúi đầu nắm lấy đầu ngón tay cô trước, dáng vẻ vô cùng trịnh trọng, tiếp đó chậm rãi đeo chiếc nhẫn ấy vào ngón áp út của cô.

Mâu Văn chưa bao giờ đeo nhẫn cả.

Cô thậm chí còn chẳng có lấy một món trang sức nào ra hồn.

Chiếc nhẫn mát lạnh này xuyên qua ngón tay áp út của cô, cứ như thể đi thẳng vào tận sâu trong tim cô vậy. Cô theo bản năng khẽ rụt tay lại một cái, lại bị anh kéo giữ lấy.

“Kỳ lắm đúng không?” Tạ Sùng nói: “Lần đầu tiên anh đeo cũng có cảm giác này đấy. Cứ như thể bị cái gì đó trói buộc vậy. Đeo quen là sẽ ổn thôi.”

Mâu Văn đưa bàn tay về phía bầu trời, mượn ánh trăng để ngắm nghía bàn tay đang đeo nhẫn của mình. Nhưng ngay sau đó lại lo lắng bị mất, liền tháo xuống đặt lại vào trong hộp nhẫn, để Tạ Sùng cất hộ cô.

“Không đeo sao?” Tạ Sùng hỏi.

“Đắt quá. Với cả lúc làm việc cũng không thuận tiện nữa. Em cất cho thật kỹ.” Mâu Văn thực sự nghĩ như vậy đấy, cô sợ mất. Tuy cô không am hiểu đồ xa xỉ nhưng cô hiểu Tạ Sùng. Tạ Sùng không bao giờ tùy tiện mua đồ, Mâu Văn đoán cặp nhẫn này có khi cũng trị giá đến tám mươi nghìn một trăm nghìn tệ.

“Em mua một cái hàng nhái được không?” Mâu Văn bảo: “Sở Lăng nói lúc cậu ấy kết hôn là đeo hàng nhái đấy, cất chiếc hàng thật đi rồi.”

“Anh không có tiền để mất đúng không?” Tạ Sùng bảo: “Em cứ đeo hàng thật đi để anh xem cả đời này em có thể làm mất được mấy chiếc? Mười chiếc có đủ không?”

Mâu Văn vội vàng xua tay: “Đừng đừng, mất một chiếc thôi là đủ làm em xót đứt cả ruột rồi.” Cô dỗ dành Tạ Sùng: “Anh nghĩ mà xem, ngày nào em cũng phải chạy qua công trường, khó tránh khỏi việc va quệt. Chiếc nhẫn tốt thế này, nhỡ đâu bị xước một vết là em thực sự sẽ xót lắm đấy.”

Tạ Sùng không nói tiếp nữa, anh cất chiếc nhẫn đi.

Họ đi ăn đêm, ngay dưới chân cầu vượt nơi Mâu Văn từng sống trước đây, ban đêm xuất hiện rất nhiều người đẩy xe nhỏ bán đồ ăn, hai người nương theo ngọn gió thu ăn một chút.

Mâu Văn nhận ra Tạ Sùng đang giận, liền nghiêm túc dỗ dành anh: “Anh đừng giận nữa mà, ngày mai em mở cho anh một chợ đêm nhỏ ở nhà được không?”

Tạ Sùng rất dễ bị cô dỗ dành, cố tình làm bộ làm tịch bảo: “Anh phải xem chợ đêm của em mở ra có hình thù gì đã rồi mới quyết định xem có nên tha thứ cho em không.”

Về đến nhà Mâu Văn mở chiếc nhẫn Tạ Sùng tặng cô ra ngắm nghía thật kỹ, cô nhìn thấy mặt trong của nhẫn có khắc các chữ cái tiếng Anh, cẩn thận phân biệt một lát, nhận ra đó chính là họ của hai người.

Trên thế giới này cuối cùng cũng có một thứ thuộc về cô và cũng thuộc về anh, đại diện cho cô và cũng đại diện cho anh rồi.

Mâu Văn nắm chiếc nhẫn ấy vào trong lòng bàn tay, không biết từ lúc nào đã nắm đến mức nóng sực lên rồi. Xòe lòng bàn tay ra, nhìn thấy trong lòng bàn tay bị chiếc nhẫn cấn ra một vệt đỏ, chạm vào thấy hơi đau, hơi ngứa.

Mâu Văn vừa ngân nga hát vừa khóa chiếc nhẫn vào trong chiếc két sắt nhỏ của mình, trong chiếc két sắt đó đang đựng toàn bộ những món đồ quý giá nhất của cô.

Khóa vào trong rồi thấy yên tâm hẳn.

Ngày hôm sau cô thực sự mở cho Tạ Sùng một “chợ đêm nhỏ”.

Cô tốn mất cả một buổi chiều để phục chế lại các món ăn vặt chợ đêm cho Tạ Sùng. Xiên nhúng, đậu phụ thối, bánh mì nướng lạnh, mì xào, thịt cừu xiên nướng, nộm rau dưa…

Trước mỗi một món ăn đều bày một nhãn giá, Tạ Sùng muốn ăn thì phải bỏ tiền ra mua. Hai người chơi trò đồ hàng. Vừa thấy việc này thật ấm ớ, mặt khác lại thấy thật vui vẻ. Vừa chơi vừa cười đến mức không gập nổi người lại, cuối cùng mới chịu ngồi xuống cùng nhau ăn đồ ăn đêm.

Mâu Văn hỏi Tạ Sùng: “Đây có phải cuộc sống anh mong muốn không? Anh có cảm thấy hạnh phúc không?”

“Đây là cuộc sống anh mong muốn.” Tạ Sùng khẳng định chắc chắn: “Cuộc sống này vô cùng hạnh phúc.”

Mâu Văn tràn ngập cảm giác thành tựu, ngẩng cao đầu ưỡn ngực, một chân gác lên ghế: “Làm chủ cuộc sống!” Lời khẩu hiệu hô vang chấn động cả trời xanh.

Rất nhanh đã đến ngày sinh nhật của Tạ Sùng.

Vào buổi trưa Diêu Bái Phàm qua xem tiến độ trang trí nhà, muốn mời Mâu Văn đi ăn một bữa cơm. Mâu Văn bảo hôm nay thực sự không được rồi, lát nữa tôi có việc rồi.

“Việc gì thì chẳng phải cũng vẫn cần ăn cơm sao?” Diêu Bái Phàm nói.

“Thôi thôi, hôm nay là công trình lớn.” Mâu Văn bảo: “Hôm nay là sinh nhật của anh Tạ nhà tôi, tôi phải chuẩn bị cho anh ấy một chút.”

“Anh Tạ hạnh phúc thế cơ?” Diêu Bái Phàm hoàn toàn không cách nào hình dung nổi một người phụ nữ lại đi chuẩn bị sinh nhật cho một người đàn ông từ tận buổi trưa như thế. Cô ấy cảm thấy cuộc đời mình hiếm khi xuất hiện một người xứng đáng để cô ấy phải bỏ ra tâm sức đến nhường này.

Xe của Diêu Bái Phàm đỗ ở cổng khu dân cư, Mâu Văn đi tiễn cô ấy. Hai người vừa nói chuyện vừa bước ra ngoài, từ đằng xa nhìn thấy chiếc xe của Tạ Sùng đang lái tới, rẽ vào lối vào của hầm gửi xe.

Cửa kính xe của anh hạ xuống, một tay tùy ý gác bên ngoài xe, những ngón tay thuôn dài xuất chúng biết bao. Họ nhìn thấy góc nghiêng lạnh lùng nghiêm nghị đang đeo kính râm của anh.

Lúc anh không ở bên cạnh cô, anh vô cùng nghiêm túc và lạnh lùng, một Tạ Sùng như thế Mâu Văn rất hiếm khi được thấy, nhìn như vậy, trong lòng lại thấy đàn ông lạnh lùng cũng cuốn hút thật đấy.

Mâu Văn vừa quay đầu lại liền nhìn thấy ánh mắt Diêu Bái Phàm vừa thu trở về.

“Đó cũng là hàng xóm của chúng ta sao?” Diêu Bái Phàm nói: “Cô sống ở đây lâu rồi, từng thấy chưa?”

“Ai cơ?” Mâu Văn chỉ tay về hướng Tạ Sùng vừa biến mất: “Chiếc xe vừa rồi á? Đó là chồng tôi đấy.”

“Thế sao?” Diêu Bái Phàm nói: “Chồng cô trẻ thật, trông cũng rất lịch lãm. Hai người rất xứng đôi.”

Mâu Văn có chút ngượng ngùng mỉm cười.

Sau khi chia tay Diêu Bái Phàm tâm trạng của cô rất tốt, nhanh chóng đi siêu thị rồi lại nhanh chóng quay về. Về đến nhà thấy Tạ Sùng đã lại ra ngoài rồi, có lẽ anh chỉ về nhà để nhìn cô một cái mà thôi.

Cô gọi điện thoại cho Tạ Sùng hỏi anh lúc nãy có phải anh về nhà không?

Tạ Sùng bảo phải.

Mâu Văn cố ý trêu anh: “Anh còn bảo là anh yêu em, vừa rồi xe của anh lao đến cát bụi mù mịt ở cổng khu dân cư, chẳng thấy em luôn!”

“Thế à? Anh cứ tưởng em ở nhà nên không ngó nghiêng xung quanh.”

“Không trêu anh nữa đâu, buổi tối mấy giờ anh về thế?”

“Em muốn anh về mấy giờ nào?” Tạ Sùng nói: “Bây giờ anh có thể quay đầu xe về ngay được.”

Mâu Văn vội vàng từ chối: “Đừng đừng, anh về muộn chút đi.”

“Tại sao?” Tạ Sùng có phần tò mò hỏi: “Tại sao em lại muốn anh về nhà muộn?”

“Bởi vì lát nữa em phải ra ngoài, em muốn anh tiện đường ghé qua đón em.” Mâu Văn nói một lời nói dối đầy sơ hở, được cái Tạ Sùng chẳng có thời gian đâu mà suy nghĩ, bởi vì anh đã bước vào văn phòng rồi, ngay lập tức bị những chuyện vặt vãnh quấn chân.

“Được. Trước khi về anh sẽ gọi điện cho em.” Tạ Sùng nói: “Em nói anh biết em ở đâu.”

“Bai bai.” Mâu Văn nói: “Yêu anh nhiều.”

Tạ Sùng liếc nhìn văn phòng đang đầy người, gương mặt nghiêm nghị xoay người đi, bước ra ngoài cửa mới nói: “Yêu em nhiều.”

Cúp điện thoại bước trở lại văn phòng, ngay lập tức lại biến thành một con người khác.

[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.