Mâu Văn thích ăn, thích ngủ, thích tự do tự tại chạy nhảy, thích kiếm tiền và gửi tiết kiệm; không thích tiêu tiền hoang phí, không thích lừa dối, không thích bị bắt nạt. Phía sau có một dòng chữ rất nhỏ: Không thích Tạ Sùng đi công tác, bởi vì mình sẽ nhớ anh ấy.
Tạ Sùng thích ăn, thích ngủ, thích tự do tự tại; không thích lừa dối, không thích đối phó qua loa.
Mâu Văn giao ra một trang giấy, Tạ Sùng giao ra một bức vẽ. Trên tờ giấy của Mâu Văn chữ viết rất ngay ngắn, còn bức vẽ của Tạ Sùng thì trông rất vui nhộn. Anh vẽ một đống đồ ăn, viết “all” rồi đánh dấu tích; lừa dối thì được thay thế bằng một cái miệng kèm theo một dấu chéo đỏ lòm thật lớn.
Hai người cầm tờ giấy này nhìn hồi lâu, cảm thấy chẳng thu hoạch được thông tin gì hữu ích, bởi vì những thứ này họ đều đã biết cả rồi.
Được cái Mâu Văn lạc quan, cô ghép hai tờ giấy lại với nhau rồi hỏi Tạ Sùng: “Anh xem, thế này có giống như hai chúng ta đang trò chuyện không? Em có thói quen nói năng hẳn hoi, nói câu nào rõ ràng câu nấy, còn anh thì cứ thích nói năng lung tung…”
“Em mới nói năng lung tung ấy, của anh gọi là lời ít ý nhiều.” Tạ Sùng cầm tờ giấy của Mâu Văn qua cẩn thận xem xét, Mâu Văn quả nhiên ngày nào cũng cầm bút nên chữ viết vô cùng trôi chảy, nhìn rất dễ chịu. Tạ Sùng cũng viết chữ rất đẹp, nhưng anh lười viết, chỉ thích vẽ bừa.
“Anh hỏi em nhé…” Tạ Sùng chỉ vào mấy dòng liên quan đến chữ “ăn” của Mâu Văn: “Em bảo em thích đồ ăn ngon, thế hải sản có ngon không?”
“Ngon chứ.”
“Nhưng em ăn xong vừa đi ngoài lại vừa nôn.” Tạ Sùng bảo: “Có phải bạn em mời em ăn tiệc xong em nôn sạch không?”
“Đúng.”
“Thế thì em phải viết là thích, nhưng không được ăn nhiều. Thứ yêu thích mà còn kèm theo đắn đo thì không được tính là thực sự yêu thích đâu.” Tạ Sùng bỗng nhiên thốt ra một câu nghe có vẻ đầy triết lý, anh nói xong liền nhìn Mâu Văn với ánh mắt đầy ẩn ý.
Hử? Hiển nhiên là Mâu Văn không hiểu, Tạ Sùng liền nói: “Mâu Văn em thông minh thế cơ mà, em thử nghĩ xem anh nói có đúng không.”
Anh mỉm cười cầm lấy hai tờ giấy đó, tìm ra mấy thanh gỗ nhỏ và tấm kính từ trong kho chứa đồ của mình, Mâu Văn hỏi anh định làm gì, anh thần bí bảo: Lát nữa em sẽ biết ngay thôi.
Tạ Sùng có một chiếc bàn thao tác, ngày thường sạch bong chẳng nhìn ra nó là gì. Lúc này kéo ngăn kéo ra, đủ các loại công cụ nhỏ xuất hiện. Anh đeo kính bảo hộ vào, bật chiếc đèn chiếu trên mặt bàn lên, trước tiên dùng chiếc cưa điện nhỏ để cắt tạo hình, tiếng sột soạt lách cách phát ra nghe rợn cả tóc gáy. Mâu Văn ngồi đối diện chống cằm ngắm anh.
Đây là lần đầu tiên cô nhìn thấy Tạ Sùng làm đồ thủ công.
Vì nguyên nhân công việc nên năng lực dùng tay của cô cực kỳ đáng nể. Lớn thì đường ống của cả một căn nhà, nhỏ thì một chiếc đinh trên tường, thứ gì cô cũng đều có thể làm, đều biết làm. Nhưng cô chưa từng làm đồ thủ công mỹ nghệ bao giờ.
Cô không biết làm, cũng chẳng hiểu.
Chế tác đồ mỹ nghệ là một kiểu khác, nó đòi hỏi những động tác vô cùng tinh tế tỉ mỉ. Ngón tay Tạ Sùng rất linh hoạt nhẹ nhàng, vê lấy một sợi chỉ mảnh, xỏ qua lỗ kim, rồi xuyên vào miếng da bò nhỏ màu nâu và màu đen, cô hỏi Tạ Sùng đang làm gì thế, Tạ Sùng bảo đang may cho “bức tranh” của hai chúng ta một tấm áo.
Dáng vẻ cúi đầu cụp mắt của anh trông rất khiến người ta thương yêu, Mâu Văn chẳng hiểu nổi tại sao mình lại đi thương yêu một người đàn ông có thể bế bổng cô lên để tập tạ squat cơ chứ.
“Tạ Sùng này, lần đầu tiên của anh có phải là với em không?” Mâu Văn rốt cuộc cũng hỏi ra câu hỏi hiếu kỳ bấy lâu nay. Bản thân cô cũng không hiểu mấy chuyện này lắm, nhưng cứ luôn cảm thấy vào đêm tân hôn hôm đó Tạ Sùng không được thuần thục cho lắm. Cô đã luôn muốn hỏi, nhưng lại thấy như thế thì mất lịch sự quá.
Nguyên do là vì cô chưa từng nghe Tạ Sùng nhắc tới bất kỳ một mối tình nào của chính anh cả, một lần cũng không. Một người như Tạ Sùng không thể đến mức chưa từng được ai thích, cũng chẳng đến mức chưa từng thích ai.
“Gì cơ?” Làn da của Tạ Sùng bắt đầu chậm rãi lan rộng một màu đỏ ửng từ phần cổ trở lên, sắc đỏ giống hệt như người bị dị ứng cồn vậy. Mâu Văn chưa từng thấy da của ai lại có thể đỏ đến mức này, sắc đỏ ấy lan lên tận gương mặt anh.
Mâu Văn đưa tay sờ mặt anh: “Anh không sao chứ? Sao người anh lại đỏ bừng bừng lên thế này, anh sắp tự bốc hỏa đến nơi rồi à?”
Tạ Sùng không nói lời nào, lại cúi gầm đầu xuống, nhưng vừa không cẩn thận, đầu kim liền chọc vào ngón tay.
“Oa, Tạ Sùng.” Mâu Văn bỗng nhiên hiểu ra: “Thế nên đêm hôm đó… anh không tìm thấy chỗ… anh…”
Tạ Sùng quăng đồ xuống đứng bật dậy, rướn người qua chiếc bàn để bịt miệng cô lại, Mâu Văn né người ra sau trốn tránh, bảo: “Ôi trời, phải không! Có phải vì anh là lần đầu tiên nên… anh…”
“Em thì không chắc?”
“Em có.” Mâu Văn trả lời: “Em đúng là thế đấy, thì sao nào?”
“Thế tại sao em lại chế giễu anh?”
“Em đâu có chế giễu anh.” Mâu Văn dùng hai tay nâng lấy gương mặt mình, tươi cười híp mắt ngắm nhìn Tạ Sùng. Sắc đỏ trên mặt anh đã bắt đầu chậm rãi rút dần xuống dưới từ vùng trán rồi.
Mâu Văn nói: “Chỉ là em rất bất ngờ thôi.”
Tạ Sùng vẫn cứ im lặng.
Anh không hiểu chuyện này thì có gì mà phải bất ngờ, thằng em của anh có phải mọc trên trán đâu mà cứ gặp ai là lại nghĩ đến chuyện phải làm một nháy với người ta trước đã. Anh gặp một người, đều phải qua não trước. Não thông qua rồi mới đến tim. Tim thông qua rồi mới tiếp tục đi xuống dưới.
“Hồi em đi học chỉ biết mỗi học thôi.” Mâu Văn nói: “Thời cấp ba thì nghĩ phải thi đỗ trường đại học tốt, bởi vì ở chỗ bọn em, học chính là con đường hữu hiệu nhất để đổi đời. Thầy cô thường bảo bọn em rằng: Dẫu cho các em có thi đỗ trường cao đẳng, trường dân lập hay trường công lập hạng hai đi chăng nữa, chỉ cần cứ mang danh nghĩa đi học để bước chân ra ngoài đã có thể nhìn ngắm được thế giới bên ngoài rồi. Thầy cô bảo tuổi còn trẻ mà đã ra ngoài làm thuê kiếm sống là vô cùng vất vả, vô cùng gian nan.”
Tạ Sùng dừng động tác trên tay lại, tựa người vào lưng ghế, nghiêm túc lắng nghe Mâu Văn nói.
“Thầy cô bảo em thông minh, công thức em chẳng cần phải học thuộc lòng, cứ áp dụng vào bài tập một lượt là tự sẽ khắc sâu vào trong đầu em. Em chỉ cần không ngừng làm bài tập, làm đủ các loại dạng bài là được rồi. Thế nên hồi đó em chuyên tâm làm bài tập, em cũng từng nhận được thư tình đấy nhé, nhưng vừa trao tay là em nộp luôn cho thầy cô rồi. Em không thích người khác cản trở việc học của mình. Cản trở việc em thi đỗ trường đại học tốt để nhìn ngắm thế giới bên ngoài.”
Tạ Sùng bĩu môi: “Nộp luôn cho thầy cô à? Tuyệt tình thế cơ?”
“Đương nhiên phải nộp cho thầy cô rồi. Thầy cô thật lòng muốn tốt cho em, còn nam sinh viết thư tình kia chẳng qua chỉ là để bộc phát thứ tình cảm cá nhân thôi, em mà không có tiền đồ tương lai tốt đẹp thì liệu cậu ta có thèm quan tâm em không? Có khi lại phủi mông chạy mất hút ấy chứ, anh nói có đúng không nào?”
Tạ Sùng quả thực vô cùng tán thưởng Mâu Văn.
Đầu óc Mâu Văn quá đỗi tỉnh táo, mới mười mấy tuổi mà đã có thể phân biệt rõ cái gì là chính cái gì là phụ, không hề bị lay động bởi đám nam sinh tầm thường kia.
Mâu Văn nói tiếp: “Lên đại học, em lại càng không có tâm trí đâu mà yêu đương. Tiền học bổng hậu hĩnh quá, em bắt buộc phải giành lấy học bổng, phải tranh thủ đủ mọi cơ hội. Có những bạn học ghét em lắm, họ cảm thấy em rất thực dụng hám lợi. Ban đầu em hoàn toàn không hiểu nổi: Tranh giành lấy thứ mình mong muốn có thể coi là hám lợi sao? Sau này em nghĩ thông suốt rồi, ai cũng muốn có cả, tranh không lại người ta thì quay sang bảo người giành được là hám lợi. Đây không phải vấn đề của em, đây là vấn đề của người khác.”
Mâu Văn thậm chí từng bị các bạn học cô lập.
Vì chuyện này mà cô từng có chút buồn lòng mất vài ngày, về sau thì sao, dần dần, mọi người cũng quen rồi. Cũng là nhờ vào một chuyện.
Nhà trường có suất trợ cấp khó khăn dành cho sinh viên nghèo, khoản tiền đó gần như tương đương với tiền học bổng luôn rồi, là một khoản tiền không hề nhỏ. Có bạn học lén lút bàn tán Mâu Văn chắc chắn là sẽ đăng ký suất đó, nhưng Mâu Văn không hề đăng ký.
Lý do cô không đăng ký rất đơn giản: Bố mẹ cô đều khỏe mạnh, hiện tại đều có năng lực lao động, bản thân cô có thể giành được học bổng lại còn có thể đi thực tập, tiền đủ dùng rồi. Tiền trợ cấp khó khăn nên để dành cho những bạn học thực sự cần đến nó, cô tuyệt đối không chiếm đoạt suất này.
Mâu Văn chỉ cần những thứ có được dựa vào chính năng lực của mình.
Đây chính là phẩm cách và khí phách.
Các bạn học hiểu rõ con người cô, từ đó về sau không còn ai ghét cô nữa. Cứ nhắc đến cô là họ còn giơ ngón tay cái lên bảo: Mâu Văn xứng đáng giành chiến thắng.
“Thế nên thời đại học em cũng chẳng có thời gian đâu mà yêu đương. Sau khi tốt nghiệp, em muốn đứng vững ở Bắc Kinh, rồi sau đó gặp được anh.” Mâu Văn nói: “Em không ngờ tới, gặp được anh, rồi chúng ta kết hôn. Đương nhiên, chuyện chúng ta kết hôn này cũng là do tự em tranh giành. Là em liên tục lại gần anh, đi tranh giành lấy sự chú ý từ anh. Là em luôn chủ động…”
“Em nói linh tinh.” Tạ Sùng cuối cùng cũng mở lời: “Sao em lại bắt đầu nói vớ vẩn rồi, anh là người mà người khác muốn tranh giành là có thể tranh giành được sao? Là người mà người khác chủ động là có thể có được à?”
“Hả?” Mâu Văn mãi sau mới phản ứng lại.
“Người anh không thích, anh không thèm nhìn thêm một lần đâu.” Tạ Sùng bảo: “Em bảo Ngô Kỳ Lạc xinh đẹp, từ nhỏ cô ta đã thích anh, cô ta cũng liên tục tranh giành anh đấy thôi, đã thành công chưa?”
“Ồ cũng đúng. Thế nên anh vừa gặp đã yêu em à?”
“??? Em hiểu chuyện này theo kiểu đấy à? Liệu có thể do hai chúng ta vì nguyên nhân công việc mà tiếp xúc vài lần, anh cảm thấy có thể làm bạn bè, rồi sau đó lâu ngày sinh tình không hả?” Tạ Sùng cố gắng giúp Mâu Văn sắp xếp lại mạch suy nghĩ, cái lối suy nghĩ không đen thì buộc phải trắng kia của cô cũng khá có phần cấp tiến. Kết quả Mâu Văn cứ như nước đổ đầu vịt, sớm đã tự đúc kết xong xuôi rồi.
“Không thể nào, anh đúng là vừa gặp đã yêu em rồi.”
Tạ Sùng bị cô làm cho tức cười, được được được, vừa gặp đã yêu.
“Em nói tiếp đi.” Tạ Sùng bảo: “Chẳng phải em vẫn chưa kể xong sao?”
“Đúng.” Mâu Văn gật đầu: “Thế nên em một đường bước đi đến ngày hôm nay, he he, tuy rằng thực ra em cũng chưa đi được bao xa, nhưng hình như em chưa từng vì chuyện gì mà đắn đo cả. Em muốn học thì học, chẳng cần đắn đo; muốn tranh học bổng thì nỗ lực học hành, chẳng cần đắn đo; muốn sớm kiếm tiền thì không thi cao học, ra ngoài đi làm luôn, chẳng cần đắn đo; thích anh muốn ở bên anh, chẳng cần đắn đo. Đương nhiên, trái lại anh mới là người có đắn đo ấy.”
“Anh thì đắn đo cái gì?” Tạ Sùng hỏi.
“Vì anh có rất nhiều tiền, thế nên luôn cảm thấy người khác thích tiền của anh hơn là thích con người anh. Đây chính là đắn đo của anh.” Mâu Văn nói trúng tim đen suy nghĩ của Tạ Sùng. Cô không ngốc, cô hiểu hết.
Tạ Sùng giàu có, thế nên anh có thói quen đem mọi thứ trên thế giới này ra định giá một cách rõ ràng. Đối với tấm chân tình của người khác anh cũng đem ra định giá. Có lẽ anh không thèm thanh toán rõ ràng với người ta, nhưng trong lòng anh, mỗi một thứ đều có giá trị của nó.
Tương tự như vậy, trong lòng anh, tình yêu Mâu Văn dành cho anh không chịu nổi sự cân nhắc. Anh biết Mâu Văn yêu anh, nhưng cũng sẽ nghĩ: Nếu anh chỉ là một người bình thường, Mâu Văn sẽ chẳng yêu anh đến nhường này. Anh cho rằng Mâu Văn yêu tiền của anh trước, rồi sau đó mới yêu con người anh. Anh hoàn toàn quên bẵng đi mất một chuyện: Bản thân anh còn có sức hút hơn tiền của anh nhiều, xứng đáng được yêu thương hơn nhiều.
Những chuyện này Mâu Văn đều hiểu.
Nhưng đối với những chuyện này cô luôn không biết phải mở miệng nói từ đâu.
Nói nhiều quá thì trông giống như một sự che đậy vô cùng cố tình; không nói thì lại trông như thể biết rõ mà còn giả ngu.
Cô mong đợi biết bao Tạ Sùng có thể đừng có vòng vo như thế, mong đợi biết bao vào khoảnh khắc anh nhìn thấy chiếc đồng hồ sẽ nói: “Trời ơi, anh có một chiếc y hệt.”
Mà cô không hề biết đó chính là chiếc đồng hồ đầu tiên trong cuộc đời của Tạ Sùng, nếu biết, cô sẽ vui lắm. Cô sẽ nghĩ: Chiếc đồng hồ đeo tay đầu tiên trong cuộc đời anh và chiếc đồng hồ đầu tiên mình tặng anh ấy giống hệt nhau. Đây phải là thứ nhân duyên do trời định đoạt như thế nào mới có được sự trùng hợp như vậy chứ?
“Thế nếu như anh không xu dính túi, hoặc sau này trở thành một kẻ không xu dính túi, liệu em có còn thích anh nữa không?” Tạ Sùng hỏi.
“Anh đang đưa ra giả thiết sao?” Mâu Văn hỏi.
“Đúng, giả thiết lúc em quen biết anh, anh chỉ là Tiểu Cố chuyên đi đo đạc khảo sát phòng ốc của công ty các em, liệu em có còn thích anh nữa không?”
“Ngoại trừ việc không có tiền ra, những đặc điểm khác của anh có còn giữ nguyên không? Thông minh, chính trực, thú vị, cầu tiến… những điều này còn giữ nguyên hết chứ?” Mâu Văn hỏi: “Trong giả thiết của anh, chỉ là gạt bỏ đi thân phận thôi đúng không?”
Tạ Sùng suy nghĩ một lát, đáp: “Phải. Những cái đó vẫn còn.”
“Em sẽ thích.” Mâu Văn khẳng định chắc chắn: “Em nhìn ra được anh là người như thế nào, em có thể hình dung ra cuộc sống được sáng tạo qua đôi bàn tay của hai chúng ta cũng sẽ không đến nỗi quá tệ, em vẫn cứ sẽ yêu anh thôi.”
“Nhưng nếu như anh không có tiền, mà những phẩm chất em thích kia cũng đều không còn nữa, thế thì em sẽ không yêu anh đâu.” Mâu Văn không biết đây có phải là câu trả lời Tạ Sùng muốn nghe hay không, nhưng cô muốn nói lời thật lòng: “Em sẽ không yêu một người mà chỉ cần liếc mắt nhìn một cái là đã có thể hình dung ra cuộc sống tương lai sau này tồi tệ đến nhường nào. Tạ Sùng, em bước chân ra khỏi Nha Khắc Thạch là để hướng đến một cuộc sống tốt đẹp hơn, chứ không phải là để đi đến một Nha Khắc Thạch khác, thậm chí còn chẳng bằng cả Nha Khắc Thạch.”
Ý Mâu Văn không phải Nha Khắc Thạch không tốt.
Cô yêu Nha Khắc Thạch lắm.
Thế nhưng lối thoát của cô nằm ở nơi khác, ít nhất là vào lúc này, không nằm ở Nha Khắc Thạch.
Cô chẳng biết Tạ Sùng liệu có thể hiểu được suy nghĩ của cô không, cô rất mong anh có thể hiểu được.
Đôi mắt Tạ Sùng đang nóng sực lên, trên mặt kính của chiếc kính bảo hộ đã phủ một lớp sương mù trắng xóa. Anh tháo kính bảo hộ đặt sang một bên, cứ thế nhìn Mâu Văn chăm chú.
Anh rất cảm kích vì Mâu Văn có thể mở lòng thẳng thắn nói với anh những lời này.
Cô thẳng thắn phơi bày hết bản thân mình trước mặt anh.
Cô dắt anh về Nha Khắc Thạch, để anh biết được hoàn cảnh trưởng thành chân thực của cô. Từ trước đến nay cô chưa từng cố ý lảng tránh tất cả những chuyện đó, trái lại, chính hoàn cảnh như thế đã đắp nặn nên một cô bằng xương bằng thịt, không ngừng nỗ lực vươn lên phía trước để sống.
“Sao anh không nói gì thế Tạ Sùng.” Mâu Văn bảo: “Anh cũng nói gì đi chứ?”
Tạ Sùng nói: “Mâu Văn, anh có một chiếc đồng hồ đeo tay y hệt. Anh chẳng biết tại sao em dọn vào đây ở lâu đến thế rồi mà chưa từng mở ngăn kéo của anh ra bao giờ, chưa từng nhìn thấy chiếc đồng hồ đó. Em ở trong ngôi nhà này cứ như khách thuê trọ vậy, chỉ ra vào ở khu vực mà em cho là thuộc về em thôi.”
“Anh hoàn toàn không bận tâm em tặng anh cái gì đâu, cho dù không tặng gì, đơn thuần chỉ vì anh mà nấu một bữa cơm, anh đã vui lắm rồi. Nhưng một chiếc đồng hồ đeo tay y hệt thế này, rất đáng quý, cũng rất châm biếm.”
“Đồng hồ của anh đặt ngay trong ngăn kéo của phòng để quần áo của anh, không hề khóa lại. Mọi đồ đạc trong nhà, ngoại trừ chiếc két sắt ra thì toàn bộ đều không khóa. Chúng đều mở rộng ra vì em, bởi vì đây cũng là nhà của em. Những thứ đó vừa thuộc về anh nhưng cũng vừa thuộc về em. Anh chưa bao giờ nghĩ đến chuyện phải đề phòng em cả, cũng chưa từng có suy nghĩ không cho em chạm vào.”
“Dù như thế, em lại chưa từng bước chân vào căn phòng đó. Chưa từng một lần tò mò kéo ngăn kéo ra xem xem anh có những gì. Mâu Văn, em không hề tò mò về anh, anh phơi bày cái gì ra thì em nhìn cái đó, em chưa bao giờ quan tâm đến những thứ thuộc về tầng sâu kín trong anh cả.”
“Em cũng chẳng có sự chiếm hữu nào với anh. Có một người phụ nữ lạ đến nhà tìm anh, em chẳng có một chút nào là không vui cả, trái lại còn khen người ta xinh đẹp, quay sang hỏi anh tại sao lại không thích cô ta nữa.”
“Những chuyện này đều không đúng.” Tạ Sùng bảo: “Đều không đúng. Đây không giống với vợ chồng trong tưởng tượng của anh, anh cứ ngỡ đáng lẽ chúng ta phải càng thân mật hơn, dù cho chúng ta có cãi vã, xích mích mãnh liệt đi chăng nữa cũng chẳng có vấn đề gì cả. Anh không thích cái kiểu thích hời hợt như thế này.”
“Anh không thích em làm một người ngoài cuộc, làm một khách trọ trong ngôi nhà này.”
Tạ Sùng nói ra cũng thấy tủi thân, anh cũng từng nghĩ xem liệu có phải do bản thân mình làm chưa đủ tốt nên cô mới lo sợ việc thực sự tiến lại gần anh hay không. Hay do bản thân anh vốn dĩ đã là người không xứng đáng có được tình yêu chân chính rồi.
Mâu Văn cảm thấy Tạ Sùng thực sự là một người vô cùng trong sáng.
Anh thường xuyên chọc cô cười, trông cứ như một tên ngốc đến đâu hay đến đó, lại giống như một thiếu niên không hiểu sự đời. Nhưng thực ra anh hiểu hết, chỉ là anh không nói ra thôi.
Hôm nay anh nói ra rồi, lại là bằng cái phương thức dịu dàng như thế này.
Mâu Văn rất thích anh, rất yêu anh.
Cô hết lần này đến lần khác yêu anh, lần sau lại càng yêu anh hơn lần trước.
Cô dang hai cánh tay về phía Tạ Sùng: “Ôm ôm.”
Tạ Sùng liền đứng dậy bước đến trước mặt cô, kéo cô dậy rồi ôm chầm lấy cô.
Mâu Văn cảm thấy cuộc sống do chính mình lựa chọn là chính xác.
Cô lựa chọn Tạ Sùng, lựa chọn tình yêu và một cuộc sống luôn hướng về phía trước, đây đều là đáp án đạt điểm tối đa, cô rất biết đủ.
Về sau Tạ Sùng tốn mất sáu tiếng đồng hồ để đem những thứ hai người viết chế tác thành một khung ảnh đồ thủ công mỹ nghệ, bày biện ngay trong phòng khách của họ. Chiếc khung ảnh mỹ nghệ đó rất đẹp, Mâu Văn yêu thích không buông tay, ôm khư khư lâu thật lâu.
Mâu Văn sinh ngày 22 tháng 11.
Cô không hiểu mấy chuyện cung hoàng đạo lắm, Sở Lăng là vì có mấy thực tập sinh dưới quyền nghiện chiêm tinh nên mới nghiên cứu qua một chút. Cô ấy nói với Mâu Văn: “Ngày sinh nhật của cậu đặc biệt lắm đấy nhé. Vào ngày này, chính là điểm giao thoa của sự thay đổi trong thuật chiêm tinh đấy. Nước và lửa, sao Diêm Vương và sao Mộc vào ngày này sẽ giao thoa xếp chồng lên nhau một cách vô cùng mạnh mẽ. Ngày này mang ý nghĩa là một bước ngoặt lớn lao và một sức mạnh thay đổi khổng lồ.”
Mâu Văn bị mấy lời của Sở Lăng làm cho ngơ ngẩn cả người.
Sở Lăng bảo: “Tóm lại ấy mà, cuộc đời của cậu đều đang lật đổ cái cũ để xây dựng nên cái mới.”
“Vậy là tốt hay là không tốt đây?” Mâu Văn hỏi.
“Biện chứng mà nhìn nhận thì tốt, mà cũng chẳng tốt. Không tốt ở chỗ lúc nào cậu cũng không thỏa mãn với hiện trạng, tốt ở chỗ cậu sẽ vĩnh viễn vững bước tiến về phía trước.”
“Được rồi, được rồi.” Mâu Văn bảo: “Cậu nói quá có lý lẽ luôn. Hi hi.”
Cô sắp đón sinh nhật rồi, năm nay cô không phải đón sinh nhật eo hẹp như thời còn đi học nữa. Cô đã có một chút xíu tiền rồi, nên muốn mình cũng được đón một sinh nhật hẳn hoi. Nên đón thế nào đây nhỉ? Cô suy nghĩ mãi.
Cô cũng sẽ tò mò: Liệu Tạ Sùng có tặng quà cho mình không? Anh ấy bảo không tổ chức ở Bắc Kinh, vậy rốt cuộc sẽ đến đâu để tổ chức đây?
Hồi nhỏ Mâu Văn mong đợi bố mẹ tổ chức sinh nhật cho cô, bây giờ lại mong đợi Tạ Sùng tổ chức sinh nhật cho cô.
Sáng ngày 21 tháng 11, sau khi họ mở mắt ra, Tạ Sùng bỗng nhiên nói: “Mâu Văn, thu dọn hành lý.”
“Làm gì cơ?”
“Thu dọn hành lý, đi theo anh.”
[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]