Sắc Đêm Thiên Đường - Cô Nương Đừng Khóc

Chương 45: Quà:Bất ngờ và tốt đẹp




[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Chập tối, họ hạ cánh xuống Nam Ninh.

Lúc Tạ Sùng đi lấy xe, Mâu Văn đứng bên ngoài, cảm nhận làn gió ẩm ướt thổi vào mặt. Có người bóp giọng hỏi cô muốn đi đâu, có đi xe không, giọng điệu y hệt người bạn Quảng Tây của cô.

Mâu Văn thực sự không nhịn được, bật cười.

Tạ Sùng cầm chìa khóa xe bước ra, hỏi cô: “Em nhe răng trắng bóc ra cười gì thế?”

Mâu Văn bảo: “Người Quảng Tây nói chuyện vui ghê, em nhớ ngay đến người bạn Quảng Tây của em.” Cô cũng bóp giọng học theo một câu: “Anh thuê xe đấy à?”

Tạ Sùng nói: “Không thuê, mượn của bạn. Bên đại lý thuê xe không có chiếc nào ra hồn cả.”

“Anh cũng có bạn ở Quảng Tây à?”

“Cũng là người làm ăn ở Quảng Tây, quen nhau lúc tham gia hoạt động.”

“Ồ ồ ồ. Chúng ta đi đâu thế?”

“Em cứ đi theo anh là được.” Tạ Sùng bảo: “Không đến nơi đông người đâu, tới một nơi hoàn toàn khác biệt với quê em.”

Nơi họ định đến là Sùng Tả*.

*Thành phố thuộc Quảng Tây, Trung Quốc

Trước đó, Mâu Văn chưa từng nghe qua cái tên này. Nhắc đến Quảng Tây, cô chỉ biết câu “Non nước Quế Lâm đẹp nhất thiên hạ” trong sách giáo khoa, và quán bún Quế Lâm cô vẫn đi ngang qua mỗi khi đến tòa nhà sách Trung Quan Thôn. Có lẽ còn điều khác nữa, nhưng hai thứ này là sâu sắc nhất.

Đây là chuyến du lịch thực sự đúng nghĩa đầu tiên của Mâu Văn.

Cô cảm thấy chuyến du lịch đúng nghĩa đầu tiên trong đời mình này có điểm xuất phát hơi quá cao rồi.

Đến sân bay, họ vào phòng chờ trước, thấy bên trong có rất nhiều đồ ăn. Tạ Sùng gợi ý cô ăn mì thịt bò, anh bảo: “Nói một cách công bằng thì món mì thịt bò này bỏ thêm chút tương ớt với giấm ăn cũng không tệ, đương nhiên, em bảo họ múc thêm cho ít thịt bò cũng chẳng sao cả.” Bản thân anh khi đi công tác không muốn ăn suất ăn trên máy bay thì sẽ vào phòng chờ ăn món này.

Vốn dĩ sức ăn của Mâu Văn rất tốt, nghe bảo những thứ này đều miễn phí liền nghiêm túc ăn một bữa. Mì thịt bò, bánh ngọt nhỏ, món xào nóng hổi, thứ gì cô cũng lấy một ít.

Trước khi lên máy bay, loa phát thanh thông báo hành khách đặc biệt được ưu tiên lên trước, Tạ Sùng liền dắt cô định đi. Mâu Văn đáng thương cầu xin anh: “Chúng ta đi dạo chút đi.” Cô muốn đi lại cho tiêu cơm để lên máy bay còn ăn tiếp.

Tạ Sùng lườm một cái, nắm tay cô đi dạo trong sảnh chờ bay. Đi từ đầu này đến đầu kia suốt hai lăm phút đồng hồ, người ta lên máy bay xong xuôi thì họ vừa vặn bước lên.

Thậm chí Tạ Sùng còn nghi ngờ nếu không phải không gian khoang máy bay quá nhỏ, có khi Mâu Văn còn tập vài hiệp chạy nâng cao đùi ở trong đó rồi ấy chứ. Cô tự nhiên quá mức, chẳng thèm bận tâm đến ánh mắt của Tạ Sùng, cũng chẳng quan tâm ánh mắt của người khác. Cô cảm thấy đã bỏ tiền ra rồi thì mình phải ăn gỡ gạc lại chút chứ?

Một kẻ theo chủ nghĩa thực dụng đích thực sẽ không bao giờ bị trói buộc bởi ánh mắt “soi mói” của người khác.

Nhưng cô cũng có lúc không được tự nhiên.

Lúc tiếp viên hàng không nửa quỳ trước mặt để thông báo về hành trình bay, mắt cô chẳng biết phải đặt vào đâu, cô không thể tự nhiên lắng nghe rồi chậm rãi gật đầu như những người khác. Cô không biết làm thế. Điểm này Tạ Sùng lại y hệt cô, anh cũng không thích. Tạ Sùng không thích là vì anh cảm thấy việc đó đã phá vỡ khoảng cách xã giao thoải mái của mình.

Anh quá tôn trọng không gian riêng tư của mình.

Thế nên anh trực tiếp nói với tiếp viên: “Tôi nghe rõ rồi, không cần phải nói riêng nữa đâu, cảm ơn.”

Mâu Văn cũng rất thích đồ ăn ở khoang hạng nhất, đĩa lớn đĩa nhỏ bày ra trông rất đẹp mắt, cô ăn hết.

Trái lại Tạ Sùng không thấy bất ngờ với sức ăn của cô, thậm chí anh còn cảm thấy đây là chiếc vé máy bay khoang hạng nhất xứng đáng nhất mà anh từng bỏ tiền ra mua: Không hề lỗ vốn, ăn gỡ lại được hết sạch. Nhờ đó mà anh bắt đầu vô cùng mong đợi vào chuyến du lịch này.

Trên đường đi đến Sùng Tả, hoàng hôn buông xuống nhân gian.

Hoàng hôn của thảo nguyên là không có gì che chắn, còn hoàng hôn của Quảng Tây thì lại thấp thoáng ẩn hiện sau những rặng núi trùng điệp. Những ngọn núi sừng sững kỳ vĩ mọc lên từ lòng đất, ánh hoàng hôn xuyên qua khe núi, trải dài trên làn nước xanh biếc.

Cửa kính xe hạ xuống, ngọn gió thổi mái tóc họ rối tung. Mâu Văn đưa tay ra ngoài cảm nhận ngọn gió từ xe mui trần mở ra, làn gió mang theo hơi ẩm làm mềm đi linh hồn khô cằn của cô. Một lát sau cô rụt tay lại bảo: “Ôi chao, lạnh quá.”

Tạ Sùng nhìn nét biểu cảm của cô qua chiếc kính râm, cười ha hả.

Chiếc xe đi xuyên qua con đường lộ uốn lượn, thác nước, núi non, sông ngòi, đồng ruộng, trang viên, mọi thứ đều trở nên vô cùng dịu dàng trong buổi hoàng hôn nhân gian này.

Mâu Văn trái ngược hoàn toàn với vẻ mồm năm miệng mười ngày thường, cô trở nên vô cùng im lặng. Cô cảm thấy đôi mắt mình nhìn không xuể, cô giống như một đứa trẻ mới chào đời, không ngừng ngắm nhìn thế giới mới lạ này.

Cô không nhịn được gọi điện thoại cho bố mẹ, bảo mình đã đến Quảng Tây rồi.

Cát Vân Thanh bảo: “Quảng Tây? Xa thế cơ à.”

Xe tải cỡ lớn của Mâu Đức Xương từng chạy qua Quảng Tây, ông bảo cô: “Hai đứa lái xe phải chậm một chút nhé, chỗ đường cua nhớ phải bấm còi. Buổi tối đừng có lái xe ra ngoài, bên đó ban đêm tối lắm.”

“Không tối đâu bố, bây giờ là năm 2012 rồi chứ có phải năm 1995 đâu ạ.” Mâu Văn vừa nói xong liền nhìn thấy đoạn đường phía trước, kêu ôi chao một tiếng: “Bố ơi bố nói đúng rồi, tối thật ạ, tối đen như mực luôn.”

Tạ Sùng nói: “Bố đừng lo lắng, con có kinh nghiệm mà, với cả bọn con cũng sắp đến Sùng Tả rồi ạ.”

“Mau đi chơi đi, không nói chuyện nữa.” Người già vô cùng dứt khoát cúp điện thoại, sợ làm ảnh hưởng đến việc họ lái xe.

Họ băng qua một khoảng tối tăm, sau đó đỗ xe lại giữa một vùng tiếng ếch nhái kêu ran. Xung quanh tối đen như mực, mấy ngọn đèn nhỏ đặt trên mặt đất dẫn lối cho họ bước đến trước một ngôi nhà.

Họ sống giữa đồng ruộng và núi non.

Mãi đến tận khi mở mắt ra vào ngày hôm sau, Mâu Văn mới nhìn thấy hết thảy những cảnh này. Cô nhìn thấy một cụ già đang dắt một con trâu già đi trên bờ ruộng phía trước, đi một hồi liền rẽ lên cây cầu nhỏ, cuối cùng biến mất dưới chân núi.

Yên tĩnh quá.

Tiếng ve sầu kêu, tiếng ếch nhái râm ran, tiếng trâu già “nghé ọ”, ngọn gió thổi ruộng lúa phát ra tiếng động rì rào, ngập tràn cả cánh mũi là hương thơm của cỏ xanh. Mâu Văn vui vẻ chạy ra khỏi phòng, lao về phía đồng ruộng.

Tạ Sùng đuổi theo cô từ phía sau, hai người chạy một vòng lớn quanh khách sạn, bấy giờ mới quay về phòng tắm rửa.

Tạ Sùng bảo Mâu Văn lựa chọn cách chơi: Một kiểu là ngày nào cũng đi sớm về muộn, chạy qua thật nhiều nơi để chơi cho bằng sạch nơi này; một kiểu khác là ngày nào cũng ngủ đến khi tự tỉnh giấc, thong dong đi dạo quanh địa phương.

Tạ Sùng sợ Mâu Văn chọn kiểu thứ nhất. Kiểu một là cách chơi anh ghét nhất, anh sẽ thấy mệt rã rời. Nhưng anh tôn trọng Mâu Văn, người đón sinh nhật là cô, cô có thể lựa chọn phương thức mình mong muốn.

Mâu Văn chọn kiểu thứ hai.

Cô đã ở ngay trong lòng phong cảnh rồi, cô chẳng vội vã chạy đường nữa.

Họ ở Sùng Tả suốt sáu ngày liền.

Ngày nào cũng ngủ đến khi tự tỉnh giấc rồi mới lái xe ra ngoài lượn lờ, nhìn thấy nơi nào đẹp là lại dừng xe lại ngồi chơi một lát. Hầu như ngày nào cũng ra ngoài “lướt” trên mặt nước, ngoại trừ ngày mưa lớn ra, đây chính là phần Mâu Văn yêu thích nhất.

Làn nước ở nơi này hình như vô cùng yên ả.

Chiếc bè tre của họ bồng bềnh trên mặt nước, họ nằm trên bè tre, bầu trời xanh mây trắng lùi dần phía sau như chiếc đèn kéo quân, nhìn mỏi mắt rồi thì lại nhắm mắt ngủ một lát.

Tạ Sùng hỏi Mâu Văn tại sao lại thích lướt nước đến thế, Mâu Văn bảo cái cảm giác đó kỳ diệu biết bao nhiêu chứ, cứ như thể mình là một chiếc lá tự do tự tại vậy, nương theo ngọn gió mà đi, nương theo làn nước mà trôi, đều được.

“Sao em không tưởng tượng mình là một con giun nhỉ, muốn rúc vào chỗ nào là rúc vào chỗ đó…” Tạ Sùng trêu cô.

Mâu Văn đấm đá anh, liền bị anh nắm chặt lấy tay.

Bàn tay họ đan siết đặt ở khoảng giữa cơ thể hai người, Tạ Sùng bảo: “Ngủ một lát đi.”

Thế là lại ngủ một lát.

Có một ngày họ thức dậy nhìn thấy bên ngoài đổ trận mưa giông lớn, cô vô cùng vui vẻ, trực tiếp lao thẳng vào trong màn mưa. Mái tóc và quần áo cô nhanh chóng bị dội ướt sũng, thời tiết mười mấy độ C sắp sửa làm cô rét buốt thấu xương. Thế mà cô vừa cười vừa chạy trong làn mưa lớn, hét lớn: “Vui quá! Thế giới này vui quá đi!”

Tiếp đó cô lao thẳng về phòng, phi vào phòng tắm, dội một trận nước nóng từ đầu đến chân. Rồi tự pha cho mình một tách trà nóng, ngồi trước cửa kính sát đất ngắm mưa.

Cô ngắm mưa, Tạ Sùng ngắm cô.

Cô chẳng lạc điệu một chút nào cả, cô hòa quyện vào phong cảnh, bản thân cô chính là phong cảnh rồi.

Sau đó cô bước đến bên cạnh anh, dựa vào đầu giường song song với anh, cùng ngắm nhìn thế giới xanh mướt, ẩm ướt đã được trận mưa lớn gột rửa sạch sẽ bên ngoài kia.

Họ l*m t*nh vào ngày mưa rơi này.

Dù sao thì cũng chẳng đi đâu được cả.

Cô ngồi trên người anh, kéo bàn tay anh lên áp vào má mình. Đầu ngón tay anh khẽ khàng lướt trên cánh mũi cô, đáp xuống chóp mũi đáng yêu của cô, rồi lại trượt xuống dưới, dừng lại trên đôi môi cô.

Đầu ngón tay anh thay thế cho bờ môi hôn cô, phác họa theo làn môi cô, thật khẽ khàng, lượn lờ qua lại. Cô khẽ nghiêng mặt đi một chút, ngậm lấy đầu ngón tay anh.

Ánh mắt cô trở nên mơ màng mê đắm, cứ như mảnh đất được trận mưa lớn tưới tắm đẫm nước vậy. Anh rút ngón tay về, cô lại ngậm lấy.

“Hôn em đi, Tạ Sùng.” Cô nói đầy mơ màng trong căn phòng tối mờ, anh ngồi bật dậy, ngậm lấy môi cô. Bàn tay anh lách vào trong áo cô, liền bị cô ấn giữ lại, cô bảo: “Đừng vội, chậm một chút được không anh? Dù sao hôm nay cũng chẳng có việc gì cả.”

Cô muốn dùng cách này để mài hết một ngày dài.

Về sau Tạ Sùng trả đũa cô, anh nhận ra cô sắp sửa chạm đỉnh đến nơi liền đột ngột dừng lại.

Mâu Văn lửng lơ ở giữa lên không xong xuống không được, khó chịu biết mấy, anh lại bảo: “Đừng vội, chậm một chút, dù sao hôm nay cũng chẳng có việc gì cả.”

Liên tiếp ba lần liền, cô đều bị bỏ lửng ở bờ rìa quanh quẩn, cô sắp sửa phát điên lên, mỗi một tế bào của cô đều đang căng cứng lại, đều được huy động lên rồi. Cô khóc lóc xin anh: “Tạ Sùng, cho em đi.”

“Gọi chồng.” Tạ Sùng bắt cô phải gọi chồng.

“Chồng, em yêu anh. Chồng…”

Tạ Sùng đột ngột bế bổng cô lên khỏi giường, cơ thể cô uốn cong giống như cây cầu vòm nhỏ bên ngoài kia. Anh nhìn thấy trước ngực cô dập dềnh sóng cuộn dữ dội theo từng động tác của anh, nhìn thấy vùng cổ, vùng cằm của cô đỏ ửng thành một mảng lớn. Ngay sau đó mọi cử động của cô đều khựng lại, cây cầu vòm đổ sụp xuống dưới.

Mâu Văn như thể thần trí rối loạn, trận mưa bên ngoài lớn đến thế, cô ở trong này cũng đang tuôn mưa xối xả.

Bàn tay cô túm chặt lấy chăn gối, đôi mắt nhìn Tạ Sùng thật lâu.

Bàn tay anh lại áp lên má cô, khẽ giọng vỗ về cô: “Đừng vội, chúng ta còn có cả một ngày dài mà.”

Bên ngoài mưa rơi cả ngày trời, họ còn có cả một ngày dài bên nhau.

“Nếu như mưa cứ mãi không chịu tạnh thì sao?” Giọng cô run rẩy hỏi anh.

“Thì cứ làm suốt thôi, làm đến khi mưa tạnh.”

Họ đều không vì chuyện này mà thấy xấu hổ.

Họ vốn là nam nữ đang độ xuân xanh, họ sở hữu những tư tưởng sôi nổi nhất và cơ thể khoẻ mạnh nhất, họ gặp gỡ nhau vào khoảng thời gian tốt đẹp nhất của cuộc đời, có thể quên sạch mọi phiền não của nhân gian vào những khoảnh khắc như thế này, không ngừng không nghỉ, yêu đến quên mình. Như vậy đáng quý biết bao nhiêu.

Đây quả thực là một cuộc gặp gỡ quý báu biết bao nhiêu.

Mâu Văn cảm thấy cơ thể mình hoàn toàn trong suốt, là bị trận mưa lớn bên ngoài dội cho thấu suốt, bị tắm nước nóng đến thấu suốt, và bị Tạ Sùng khơi thông rồi. Mỗi một lỗ chân lông của cô đều vui vẻ, các tế bào của cô lại kích động, hét lớn câu “Em vui lắm”!

Vào đêm trước ngày rời đi, Tạ Sùng đưa cho Mâu Văn một chiếc phong bì.

Mâu Văn hỏi cái này là gì thế?

“Quà sinh nhật.” Tạ Sùng nói: “Sinh nhật vui vẻ.”

Mâu Văn mở chiếc phong bì đó ra, cô nhìn thấy bên trong là một chiếc thẻ nạp tiền của hãng hàng không.

“Em đi đi.” Tạ Sùng bảo: “Sau này muốn đi đâu thì tự mình mua vé.”

Anh hy vọng Mâu Văn có thể vui vẻ.

Kể từ chuyến hành trình này trở đi, cô luôn dùng phương thức của mình để biểu đạt tình yêu dành cho thế giới này: Bất kể là đồ ăn kiểu gì, đủ các loại bánh phở, cháo chua, mẹt đồ ăn, cô đều phải nghiêm túc nếm thử; bất kể là con đường thế nào, bờ ruộng, đường núi, đường lộ, cô đều muốn đi bộ. Cô nhiệt tình lao vào mỗi một cảnh sắc phong cảnh, đứng dưới thác nước ngửa mặt nghênh đón những giọt nước đang “chảy băng băng”, cô cầm một chiếc ô nhỏ ngồi giữa vùng núi non đang giăng mưa phùn.

Thậm chí cô còn chặn đường cụ già dắt trâu, dắt hộ ông con trâu đến tận chân núi.

Đi ngang qua nơi có nước, cô soi bóng mình trên mặt nước, ngắm nghía chiếc khăn quàng đầu của dân tộc Choang mà cô mua; nghe thấy ca sĩ đường phố hát rong, cô sẽ đứng đó dừng lại một lát; có bà cụ dân tộc thiểu số hát sơn ca, cô liền chạy qua học theo người ta; những món cô thấy ngon miệng, phở vịt quay, ốc đá xào, lợn sữa quay… cô đều đi học hỏi ông chủ cách làm ra sao.

Cô yêu hết thảy mọi chuyện xảy ra trong chuyến du lịch.

Ngày nắng ráo ngút ngàn, ngày mưa phùn liên miên, cô đều yêu.

Dùng lời của cô mà nói thì: “Thế giới này vui quá đi!”

Tạ Sùng bị cô lây nhiễm theo.

Anh chưa từng có một chuyến du lịch nào như thế này: Một chuyến du lịch thừa hứng mà đi, tận hứng mà về. Anh thậm chí còn cảm thấy mình bị Mâu Văn dắt mũi biến thành một tên ngốc rồi.

Nếu như nhân viên công ty anh có mặt ở đây nhìn thấy anh, chắc chắn sẽ không tài nào tin nổi: Tại sao sếp mặt lạnh nghiêm nghị đến thế, lại có thể ngồi xổm bên lề đường để ăn phở cơ chứ?

“Em có chút không nỡ rời đi.” Mâu Văn nói: “Tạ Sùng, đây là sinh nhật long trọng nhất em từng được đón đấy.”

“Thế thì mỗi năm sinh nhật đều đón kiểu này.”

“Có được không?” Mâu Văn cười hì hì: “Thế có phải quá xa xỉ không?”

“Không sao. Anh có tiền.”

Sau khi quay trở về Bắc Kinh, Tạ Sùng lại đi công tác rồi.

Có một ngày Mâu Văn nhìn thấy Ngô Kỳ Lạc ở cổng khu dân cư.

Cô nhìn một cái là nhận ra Ngô Kỳ Lạc ngay, cô ta rất xinh đẹp và vô cùng nổi bật.

Ngô Kỳ Lạc chào hỏi cô bảo cô ta chuẩn bị sửa sang lại căn nhà của mình, cũng ở trong khu này luôn, hỏi Mâu Văn có sẵn lòng nhận việc này không? Cô ta bảo cô ta chuyện trò với bên môi giới, bên môi giới bảo kỹ sư Mâu trong khu dân cư, tức là vợ của anh Tạ chính là nhà thiết kế độc lập, có thể giúp cô ta sửa sang nhà cửa.

Ngô Kỳ Lạc trông có vẻ khá chân thành: “Cô có muốn giúp tôi làm không? Tôi sẽ trả tiền theo đúng quy định.”

Mâu Văn sực nhớ tới lời Tạ Sùng bảo Ngô Kỳ Lạc thích anh, nhưng từ nhỏ anh đã ghét Ngô Kỳ Lạc rồi. Dẫu cho cô vô cùng muốn nhận việc này, nhưng cô không muốn gây rắc rối cho Tạ Sùng. Hơn nữa chẳng biết tại sao, Mâu Văn cảm thấy Ngô Kỳ Lạc đến đây với ý đồ không tốt.

Cô lịch sự bảo: “Xin lỗi cô Ngô, công việc hiện tại của tôi đã xếp kín lịch rồi, không thể giúp cô sửa nhà được. Cô có thể liên hệ với các công ty khác xem sao.”

Cô nói xong định bỏ đi, nhưng liền bị Ngô Kỳ Lạc chặn lại. Ngô Kỳ Lạc hỏi cô: “Người khác đều không biết Tạ Sùng kết hôn rồi, nhưng tôi biết. Hai người kết hôn rồi đúng không?”

Mâu Văn chẳng biết Ngô Kỳ Lạc nói thế là có ý gì, nên cô đứng im đó không nói gì cả.

“Tôi khá bất ngờ khi Tạ Sùng lại kết hôn đấy, bởi vì từ nhỏ Tạ Sùng đã thích…” Cô ta nói được một nửa liền dừng lại, bày ra dáng vẻ muốn nói lại thôi: “Ôi không nói nữa. Tôi sửa xong cũng sẽ chuyển qua đây sống, sau này mời hai vợ chồng cô qua nhà ăn cơm nhé.”

Mâu Văn lại mỉm cười.

Cô đâu có ngốc, kỹ năng diễn xuất của Ngô Kỳ Lạc quá đỗi vụng về.

Cô nói thẳng luôn: “Cô Ngô muốn nói từ nhỏ Tạ Sùng đã có người mình thích đúng không? Không sao đâu, tôi đã biết chuyện này từ sớm rồi. Chuyện này không tạo thành trở ngại cho tôi được đâu. Trái lại là cô Ngô đấy, tôi từng hỏi Tạ Sùng rồi, anh ấy bảo không hoan nghênh cô đến nhà chúng tôi đâu, hai người cũng chẳng phải bạn bè gì cả. Anh ấy bảo anh ấy đã ghét cô từ nhỏ rồi.”

Mâu Văn nhìn thấy nét biểu cảm trên mặt Ngô Kỳ Lạc thay đổi hẳn, cô nhún nhún vai. Nếu như Ngô Kỳ Lạc động tay động chân với cô vào lúc này, vậy cô cũng chuẩn bị tẩn cho cô ta một trận. Cô ghét nhất kẻ khác phá hoại tình cảm giữa cô và Tạ Sùng.

Cô cho phép tình cảm của họ chậm rãi chết đi theo dòng chảy của thời gian, nhưng tuyệt đối không cho phép kẻ khác đến phá hoại gây chuyện.

Chắc Ngô Kỳ Lạc cứ tưởng cô là cừu non tính cách mềm nắn rắn buông, thế nên mới dám gào thét kêu la loạn cả lên trước mặt cô. Thế thì cô ta thực sự nhìn nhầm người rồi.

Đáng lẽ cô ta nên lau sạch đôi mắt của mình trước, rồi hãy đến chọc ghẹo cô.

Mâu Văn nói xong liền ngẩng cao đầu ưỡn ngực bước đi.

Buổi tối cô nói với Tạ Sùng chuyện Ngô Kỳ Lạc định chuyển về đây sống, Tạ Sùng bảo: “Có phải cô ta đã phá nát căn nhà hiện tại đang ở rồi không?”

“Ý anh là sao?” Mâu Văn hỏi.

“Ngô Kỳ Lạc là đồ phá gia chi tử.” Tạ Sùng bảo: “Có một năm bị người ta dắt mũi qua Ma Cao đánh bạc, thua đứt luôn một căn nhà.”

“Hả?” Mâu Văn vô cùng chấn động: “Đánh bạc bao lâu mà thua mất một căn nhà?”

“Ba tiếng.” Tạ Sùng bảo: “Bố mẹ cô ta tức điên lên được. Loại người như Ngô Kỳ Lạc ấy mà, cách tốt nhất để giữ vững gia nghiệp chính là nhốt cô ta ở trong nhà. Nếu không nhà cô ta sớm muộn gì cũng bị cô ta phá cho sạch bách thôi.”

Mâu Văn nghe Tạ Sùng nói như thế, thấy vô cùng may mắn vì mình đã từ chối Ngô Kỳ Lạc. Nếu không chắc cô đã làm việc vô ích, sửa sang nhà cửa cho cô ta xong lại chẳng lấy nổi tiền.

Cuối năm 2012, Mâu Văn gom đủ tiền thuê cửa hàng mặt phố, bắt đầu lo liệu tìm kiếm phòng. Cô mời Tiểu Cố về làm việc cùng mình, Tiểu Cố vui vẻ nhận lời ngay.

Hai người họ cùng nhau ăn một bữa món Hồ Nam, phá lệ uống một chút rượu, nâng ly chúc mừng cho sự hợp tác “vĩ đại” này. Lúc chia tay, Tiểu Cố tặng Mâu Văn một cuốn sách “Cây Brooklyn Xanh Biếc”. 

Tiểu Cố bảo: “Kỹ sư Mâu, trong những cuốn sách chị đọc dạo gần đây, cuốn này là chị yêu thích nhất. Cô bé này lấy khu ổ chuột ở Brooklyn làm điểm xuất phát, chưa bao giờ từ bỏ việc học hành, cuối cùng lấy tri thức làm nấc thang, thi đỗ vào trường Đại học Michigan, thực hiện một bước nhảy vọt trọng đại của cuộc đời. Lúc chị đọc nó, chị liên tục nghĩ đến chúng ta, đây chính là câu chuyện thuộc về chúng ta.”

Mâu Văn ôm cuốn sách đó, áp chặt vào lồng ngực mình: “Cảm ơn chị, Tiểu Cố. Thực ra em không nên gọi chị là Tiểu Cố, chị lớn hơn em vài tuổi mà.”

“Cứ gọi là Tiểu Cố đi.” Tiểu Cố bảo: “Chúng ta đều trẻ như nhau mà.” Tiểu Cố nói xong liền ôm lấy Mâu Văn một cái, vì buổi tối còn phải làm một buổi chia sẻ sách đọc cho trẻ em nên cô ấy vội vã rời đi.

Mâu Văn ôm cuốn sách đó bước vào trong đêm đông giá rét của Bắc Kinh, ánh mắt rực sáng bước vào năm 2013, tiến đến năm 2014.

Bước ra khỏi khu ổ chuột Brooklyn, bước vào trường Đại học Michigan.

[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.