Nỗi ấm ức của Mâu Văn cứ thế trào ra từng chút một.
Cô nhớ mình chẳng làm sai chuyện gì, vậy mà lại phải chịu sự lạnh nhạt của Tạ Sùng. Lâm Vi Sâm từng lén hỏi cô có đắc tội gì với Tạ Sùng không, có hành động nào không đúng mực với anh không. Mâu Văn đã không nói với thầy rằng đó là vì sự “nhếch nhác” của cô.
Ai mà muốn phô bày dáng vẻ đó trước mặt người khác cơ chứ? Cô cảm thấy mình vừa phải chịu một nỗi oan ức mà chẳng thể giãi bày cùng ai.
Mâu Văn thu hồi ánh mắt, cúi người tháo chiếc bọc giày còn lại.
Những lúc thực sự thấy tủi thân, cô thường chẳng muốn nói năng gì, vì cô biết, dù có nói ra thì Tạ Sùng cũng chẳng thể hiểu nổi.
Cô tự nhủ thầy cũng sắp về rồi, kỹ sư Lưu lại là đội trưởng hợp tác lâu năm nhất của công ty, phía Tạ Sùng chắc cũng chẳng cần cô phải tới nữa. Sau này có lẽ họ cũng chẳng còn dịp gặp lại.
Nhưng vì phép lịch sự, cô vẫn chào tạm biệt Tạ Sùng: “Tôi vừa trao đổi xong với kỹ sư Lưu rồi, mấy ngày tới chỉ là công đoạn tháo dỡ thôi, chắc không có vấn đề gì lớn đâu. Thầy tôi cũng sắp về rồi, anh Tạ không cần lo lắng.”
“Chúc anh Tạ thi công thuận lợi, sớm ngày dọn về nhà mới.”
Thái độ của cô rất xa cách, tay nắm chặt hai chiếc bọc giày, vai đeo túi tài liệu, trên bộ đồ mới rốt cuộc cũng dính chút bụi, cô đưa tay phủi nhẹ, rồi vẫy tay với Tạ Sùng: “Hẹn gặp lại!”
Cô quay người đi nhấn nút thang máy.
Cô cảm thấy lưng mình nóng bừng, nhưng không hề ngoảnh lại để xác nhận xem Tạ Sùng có đang nhìn mình hay không.
Cái thang máy chết tiệt này sao hôm nay lại chậm chạp đến thế!
Mâu Văn thầm thúc giục “nhanh lên”, “nhanh lên”, cuối cùng thang máy cũng tới, cô bước chân vào thì nhận ra phía sau có động tĩnh, ngoảnh lại thấy Tạ Sùng cũng bước vào thang máy.
“Tôi cũng đi.” Tạ Sùng nói.
“Ồ.”
Lời chào khách sáo nói hơi sớm rồi. Mâu Văn nghĩ bụng, đáng lẽ nên để dành vào thang máy mới nói. Thật bực mình.
“Cô chưa nhấn tầng.” Tạ Sùng nhắc nhở.
“Anh đứng gần bảng điều khiển hơn mà.” Mâu Văn nói.
Tạ Sùng liếc nhìn cô một cái, giúp cô nhấn tầng 1.
“Anh chưa nhấn tầng hầm B1.” Mâu Văn bảo.
“Tôi không xuống hầm.” Tạ Sùng đáp: “Tôi tiễn cô xuống lầu.”
Mâu Văn ngẩng đầu nhìn anh, thấy anh dường như đang cố nhịn cười.
Mâu Văn rốt cuộc không nhịn được nữa: “Tứ chi tôi đầy đủ, không cần anh tiễn đâu. Thời gian của anh quý báu, anh mau lên lầu đi.”
“Xin lỗi cô. Hôm đó ở công ty, tôi đã nói với kỹ sư Lâm là sau này có việc gì cứ để anh ấy liên lạc với tôi. Thành thật xin lỗi cô.” Cửa thang máy mở ra, Tạ Sùng đưa tay giữ nút mở để Mâu Văn ra trước.
Lời xin lỗi đột ngột của Tạ Sùng khiến nỗi ấm ức vừa nén xuống trong lòng Mâu Văn lại bắt đầu trỗi dậy.
Cô bước ra ngoài như một cỗ máy, Tạ Sùng lẳng lặng đi phía sau.
Tiết trời lúc giao mùa Thu Đông, một cơn gió nổi lên, lá rụng thi nhau trút xuống, chớp mắt trên vai mỗi người đều vương một chiếc lá, trên đầu Mâu Văn cũng rớt trúng một chiếc.
“Tôi nghĩ có lẽ mình đã hiểu lầm rồi.” Tạ Sùng vốn là người thẳng tính, sự cẩn trọng dè dặt của Mâu Văn hôm nay khiến anh thấy hổ thẹn. Một lần nữa anh nhận ra mình đã vô thức dùng cái tâm thái gọi là “bề trên” để chà đạp lên một cô gái mới chân ướt chân ráo vào đời. Anh thật sự không nên làm vậy.
“Hiểu lầm cái gì?” Mâu Văn nghe mà ngơ ngác, cô chẳng nghĩ ra nổi giữa họ ngoài cái gọi là “khoảng cách giàu nghèo” thì còn có thể có hiểu lầm gì khác.
“Tôi hiểu lầm là cô có cảm tình với tôi.” Tạ Sùng thành thật nói: “Mâu Văn, tôi sợ phiền phức.”
“Hả?” Đôi mắt Mâu Văn mở to. Cô thích căn nhà của anh, thích chiếc xe của anh, thích sự tu dưỡng của anh, nhưng cô chẳng thích cái sự ngạo mạn tự phụ hiện giờ của anh chút nào.
Cô cũng không hiểu rõ lắm lời Tạ Sùng nói.
Lùi lại mà nói, được người khác thích thì có gì mà phiền phức cơ chứ?
Đôi mắt cô xoay chuyển liên hồi, rồi dừng lại trên người Tạ Sùng, bỗng sực nhận ra: “Anh sợ tôi lừa tiền anh chứ gì!” Nói xong cô liền bịt miệng: “Trời ạ, sao anh lại nghĩ thế được! Sao tôi có thể lừa tiền anh chứ? Tôi mà làm quân lừa đảo, mẹ tôi sẽ đánh gãy chân tôi mất! Tôi còn phải vì bố tôi…”
Mâu Văn nói đến đây thì khựng lại, cô nhận ra mình đã bộc bạch quá nhiều. Cô hào sảng phẩy tay: “Anh cứ yên tâm đi, tôi không làm lừa đảo đâu.”
“Cái phiền phức tôi nói không phải là chuyện đó.” Tạ Sùng bảo: “Tuy cô thông minh, nhưng cũng chưa đến mức lừa được tôi đâu.”
“Thế thì là cái gì?”
Tạ Sùng nhún vai: “Không có gì, không quan trọng nữa, tóm lại là xin lỗi cô.”
Mâu Văn cũng chẳng mặn mà muốn biết đó rốt cuộc là phiền phức gì, cô thở phào nhẹ nhõm: “Vậy là giữa chúng ta không còn hiểu lầm gì nữa chứ? Anh sẽ không nhằm vào tôi nữa đấy nhé?”
Tạ Sùng lắc đầu: “Không còn nữa. Sau này cũng sẽ không.” Anh đưa tay nhặt chiếc lá trên đỉnh đầu cô xuống, động tác rất lịch sự, ngay cả sợi tóc cũng không chạm tới: “Thực ra qua mấy lần gặp gỡ này, tôi thấy cô là một người khá đáng yêu, dĩ nhiên tôi sẽ không làm khó cô nữa.”
Mâu Văn đột ngột chìa tay ra trước mặt anh.
“Gì thế?”
“Hay là anh đặt cọc đi! Tôi thấy tính cách của anh không ổn định lắm, giờ thì bảo không làm khó tôi, quay lưng cái lại đi khiếu nại tôi thì sao, tôi không muốn uổng phí công sức đâu!” Tay cô vẫn bướng bỉnh chìa ra: “Đưa đây! Nhanh lên!”
Tạ Sùng thực sự lấy ví tiền từ trong túi ra, Mâu Văn thấy trong ví có một xấp tiền dày cộp và một tấm ảnh, cô không nhìn rõ diện mạo người trong ảnh vì tầm mắt đã bị xấp tiền thu hút, nhiều tiền quá đi mất. Hóa ra thực sự có người mang theo nhiều tiền mặt như thế bên mình, trong khi cô lần nào cũng chỉ rút đúng 500 tệ từ cây ATM thôi.
Tạ Sùng rút ra một ít đưa cho cô, cô thực sự nhận lấy, nghiêm túc đếm ra năm tờ, còn lại trả lại cho anh.
“Chỉ cần anh không gây khó dễ cho tôi, sau khi anh thanh toán hết tiền trang trí, tôi sẽ trả lại anh 500 tệ này.”
“Chỉ đáng giá 500 tệ thôi sao?” Tạ Sùng hỏi.
“Đúng thế.” Mâu Văn khẳng định chắc nịch: “Chỉ đáng giá 500 tệ thôi.”
Tạ Sùng bật cười.
Bình thường anh là người hay bới lông tìm vết, tính tình vừa thối tha vừa cứng rắn, nhưng chuyện bắt nạt kẻ yếu thì anh không mấy khi làm, cảm giác rất đê tiện. Sau khi nói rõ ràng với Mâu Văn, anh thấy nhẹ nhõm hơn nhiều.
Lúc anh cười trông rất đẹp trai.
Mâu Văn cũng nheo mắt bắt chước anh cười một cái.
Trong nụ cười đáp lễ qua lại này, cô cảm thấy Tạ Sùng đã dành cho mình sự tôn trọng, tâm trạng cô thực sự đã tốt lên rất nhiều. Sự vui vẻ của cô lại bắt đầu nảy nở khắp muôn nơi.
Cô vẫy tay chào tạm biệt Tạ Sùng, lại nói câu đó: “Anh Tạ, anh đúng là một người tốt!”
“Thế hai hôm trước tôi là gì?”
“Đồ tồi đó. Còn có thể là gì được.” Mâu Văn nói xong liền bĩu môi với anh rồi co giò chạy biến.
Tạ Sùng nhìn theo bóng cô ra khỏi khu dân cư, lúc này mới quay xe trở về.
Tối nay anh có hẹn với Tưởng Vu.
Nơi gặp mặt là một nhà hàng xoay, Tưởng Vu rất thích nơi này vì có thể ngắm trọn vẹn đêm Bắc Kinh.
Hôm nay cô ấy đến sớm hơn Tạ Sùng, vừa thấy anh đã vẫy tay chào.
Tạ Sùng ngồi xuống vị trí đối diện, nhận ra hôm nay Tưởng Vu có trang điểm. Trước đây Tưởng Vu gặp anh chẳng bao giờ trang điểm, theo lời cô ấy: Cô ấy vốn thế nào thì gặp Tạ Sùng thế nấy.
“Sao hôm nay lại trang điểm thế?” Tạ Sùng hỏi.
“Hôm nay đi xem triển lãm.” Tưởng Vu rất hào hứng kể cho Tạ Sùng nghe về buổi triển lãm tiên phong đó, Tạ Sùng biết buổi triển lãm ấy, rác rưởi. Bản thân anh làm kinh doanh tác phẩm nghệ thuật nên cực kỳ coi thường loại triển lãm lòe loẹt, rỗng tuếch đó. Nhưng anh không nói gì.
Nếu anh lên tiếng, Tưởng Vu lại bảo anh ngạo mạn cho xem.
Tưởng Vu nói xong liền hỏi Tạ Sùng: “Hôm nay trông tâm trạng cậu có vẻ khá tốt.”
“Cũng tạm.” Tạ Sùng bảo: “Nhà khởi công rồi.”
“Thế thì tốt quá.” Tưởng Vu nói: “Bao lâu thì xong?”
“Tầm nửa năm.”
“Vậy rất nhanh mà.” Tưởng Vu vừa nói vừa thuận tay búi tóc lên, để lộ chiếc cổ thanh tú, thấy Tạ Sùng đang nhìn mình chằm chằm, cô ấy liền xòe lòng bàn tay chắn tầm mắt anh lại: “Chẳng phải đã giao kèo rồi sao? Cứ làm bạn tốt thôi.”
“Thế thì làm sao giờ? Tôi tự móc mắt mình ra nhé? Hay là lúc nói chuyện với cậu tôi nhắm mắt lại?”
“Tạ Sùng!” Tưởng Vu đứng dậy đánh anh: “Cậu lại thế nữa rồi!”
Tưởng Vu thực sự thích Tạ Sùng.
Nhưng Tạ Sùng luôn như vậy, cái miệng chẳng nhường nhịn ai bao giờ, bất kể lúc nào cũng không chịu thua. Tưởng Vu luôn bảo chính gia cảnh đã khiến anh ngạo mạn như thế, Tạ Sùng liền hỏi ngược lại cô ấy: “Gia cảnh ư? Ở Bắc Kinh này tôi là cái thá gì chứ? Cậu biết đấy, Bắc Kinh không thiếu nhất là người giàu.”
Tạ Sùng ngậm miệng không nói nữa.
Vốn dĩ anh đã chuẩn bị quà sinh nhật cho Tưởng Vu, nhưng lúc này nghe cô ấy kể về món quà rất thích do một người bạn tặng: Là một món đồ trang trí tự tay điêu khắc mất rất nhiều thời gian. Cô ấy cảm thấy món quà chứa đựng tâm ý lớn lao, rất có ý nghĩa.
Thế là Tạ Sùng không nhắc gì đến chuyện quà cáp nữa. Anh biết lấy ra rồi Tưởng Vu lại bảo: Tớ không thích những thứ hào nhoáng mà vô dụng này đâu. Cũng giống như việc anh không hiểu nổi vì sao cô ấy lại thích cái buổi triển lãm chả ra gì kia vậy.
Tưởng Vu thực sự không thích, nhưng những thứ cô ấy thích, Tạ Sùng thực sự cũng không biết làm.
Sau khi dùng bữa cùng Tưởng Vu, anh đưa cô ấy về nhà.
Hai người bước đi trong đêm, Tạ Sùng vô tình xích lại gần Tưởng Vu một chút, cô ấy liền đưa tay ra ra hiệu: “Khoảng cách một nắm đấm, quên rồi à?”
Đường này Tạ Sùng không biết đi thế nào nữa, anh bảo Tưởng Vu: “Hay là sau này cậu lắp sẵn một đường ray đi, tôi đi bộ cùng cậu thì cứ đi trong đường ray đó?”
“Được thôi.” Tưởng Vu nói: “Vậy cậu đợi tớ lắp xong nhé!”
Tạ Sùng cảm thấy tâm trạng tốt của mình sắp bị Tưởng Vu làm cho tan tành mây khói hết rồi.
Lần nào trước khi gặp cô ấy anh cũng rất vui, gặp xong lại mang một bụng tức về nhà. Khổ nỗi anh lại là kẻ bướng bỉnh, Tưởng Vu càng như thế, anh lại càng muốn đối chọi.
Tâm trạng tốt của ngày hôm nay đã chẳng còn lại bao nhiêu.
Lúc ở trên xe, Tạ Sùng không nói lấy một lời.
Tưởng Vu thấy trên thảm lót sàn ở ghế phụ có bùn, liền vô tình hỏi một câu: “Xe cậu chở ai à?”
“Ừ, người của công ty trang trí.” Tạ Sùng bảo: “Mấy hôm nay chưa có thời gian đi rửa xe.”
“Cậu bận gì mà đến thời gian rửa xe cũng không có thế?”
“Tôi đang kiếm tiền.”
“Được thôi.” Tưởng Vu né chân khỏi vũng bùn trên thảm, không nói gì thêm. Lúc xuống xe, Tưởng Vu bảo Tạ Sùng: “Tớ không trói buộc cậu, cậu có thể hẹn hò với người khác mà, chúng ta vốn dĩ cũng chỉ là bạn thôi, đúng không?”
“Ý cậu là gì?” Tạ Sùng hỏi.
“Ý là tính cách của hai ta thực sự không hợp.” Tưởng Vu nói: “Lần nào gặp cậu tớ cũng không thấy vui, tớ cũng chẳng biết tại sao nữa. Không vui nghĩa là không hợp.”
“Được thôi, tôi sẽ đi hẹn hò với người khác.” Tạ Sùng nói lẫy một câu rồi lái xe đi thẳng.
Anh lái xe lang thang vô định trong thành phố, đường vành đai 3 về đêm không có nhiều xe, anh hạ kính cửa sổ xuống định cảm nhận chút tự do, nhưng chưa đầy hai giây đã kéo lên ngay lập tức.
“Mẹ nó, lạnh thật.” Anh chửi thề một câu: “Mình đúng là thằng ngu.”
Mùa đông Bắc Kinh chính thức tràn về trong cái lạnh lẽo như thế.
Tạ Sùng chẳng thích mùa đông Bắc Kinh chút nào, nó trơ trụi và xám xịt. Anh cũng chẳng buồn ghé qua căn nhà kia, bên trong thì đổ nát ngổn ngang, anh nhìn mà thấy nản lòng.
Thế là anh gọi điện cho Mâu Văn.
Mâu Văn đang tăng ca, một vị khách muốn sửa sang lại căn hộ cũ vừa nhỏ vừa nát, bảo rằng hiệu suất sử dụng không gian quá thấp, bắt Mâu Văn phải nghĩ cách để “gấp gọn và lưu trữ” tất cả mọi thứ lại.
Mâu Văn đối diện với bản vẽ, không ngừng sắp xếp đồ đạc, tính toán kích thước, nhưng khó quá. Nhà vệ sinh nhỏ, nếu lắp cửa kính phòng tắm, cửa mở ra ngoài sẽ va trúng bồn rửa mặt; lắp giàn phơi đồ ở ban công thì cửa tủ bên cạnh lại không mở được; sách của trẻ con cần chỗ để, nhưng phòng trẻ em lại không có chỗ kê giá sách.
Chuyện này không làm khó được Mâu Văn.
Cô sắp tìm ra cách thì cuộc gọi của Tạ Sùng cắt ngang dòng suy nghĩ.
Cô chẳng thèm nhìn xem là ai, cúp máy thẳng tay.
Tạ Sùng ở đầu dây bên kia tưởng mình gọi nhầm, nhìn lại số điện thoại một lần nữa mới gọi lại lần hai.
Mâu Văn bực mình kêu lên một tiếng “trời hỡi”, đành phải cầm điện thoại lên. Thấy là Tạ Sùng, cô “ơ” một tiếng: Quỷ Dạ Xoa. Anh ta gọi cho mình làm gì nhỉ?
“Chào anh Tạ.” Mâu Văn không đợi Tạ Sùng kịp phản ứng, hỏi thẳng luôn: “Có việc gì không?”
“… Vừa nãy cô từ chối cuộc gọi của tôi.”
“Làm gì có…” Mâu Văn sống chết không nhận: “Có chuyện gì thế?”
“Tiến độ trang trí thế nào rồi?” Tạ Sùng hỏi.
“Đang cạy gạch lát nền.” Mâu Văn bảo: “Anh Tạ có thể tự mình đến xem mà, hôm nay kỹ sư Lưu còn nhắc đấy, bảo là từ lúc khởi công đến giờ anh chưa ghé qua lần nào.”
Tạ Sùng nói: “Tôi không muốn đến, trong đó bẩn lắm.”
“Ồ.” Mâu Văn lơ đãng nói: “Lát nữa chúng tôi đi hiện trường về sẽ báo cáo lại với anh sau nhé.”
“Được. Cảm ơn cô.”
“Không có gì.” Mâu Văn đang vội vẽ hình nên bảo thẳng luôn: “Vậy chào anh nhé!” Rồi dứt khoát cúp máy.
Tạ Sùng nghe tiếng tút tút trong điện thoại mà nghĩ thầm: Có phải mình quá hiền với cô ta rồi không? Mà cô ta dám cúp máy của khách hàng kiểu này?
Hai ngày sau vào buổi chập tối, anh ghé qua căn nhà.
Vừa bước ra khỏi thang máy đã thấy cửa mở, nghe thấy tiếng người đang nói chuyện bên trong. Là Mâu Văn.
Tạ Sùng bước vào, thấy Mâu Văn đang đeo khẩu trang, ngồi xổm trên sàn xem thợ cạy gạch có phẳng không, cô suýt nữa thì dán cả mặt xuống đất luôn.
Thấy Tạ Sùng đến, cô liền nhảy dựng lên, trên chiếc khẩu trang trắng dính đầy bụi, trông bẩn nhem nhuốc. Cô chẳng hề hay biết, lấy từ trong túi ra một chiếc khẩu trang mới đưa cho Tạ Sùng: “Anh Tạ mau đeo vào đi, nhiều bụi lắm.”
Tạ Sùng nhận lấy khẩu trang, đưa mắt nhìn quanh.
Họ làm việc quả thực rất đẹp, mới vài ngày trôi qua, những bức tường cần dỡ đã dỡ xong, sàn nhà cần cạy cũng đã cạy xong, phế thải xây dựng cũng đã được dọn đi hết. Giờ đây cả căn nhà trống huơ trống hoác, trông càng thêm rộng rãi.
“Hài lòng chứ!” Đôi mắt lộ ra của Mâu Văn ngập tràn vẻ mong đợi Tạ Sùng khen ngợi.
“Cũng tạm được.”
“Tạm được á?” Mâu Văn không vui: “Làm đẹp thế này mà anh bảo là tạm được sao?”
“Cô thay cái khẩu trang đi.” Tạ Sùng nói: “Cái đó bẩn rồi, nhìn khó chịu lắm.”
Mâu Văn tháo khẩu trang ra nhìn, rồi lại đeo vào: “Bên trong có bẩn đâu.” Rồi cô giới thiệu với Tạ Sùng bước tiếp theo: “Sau khi định hình không gian xong sẽ bắt đầu đi dây điện. Sau này anh nhất định phải xem cách đi dây của kỹ sư Lưu của chúng tôi, đẹp như tác phẩm nghệ thuật luôn!”
Kỹ sư Lưu đứng bên cạnh cười hì hì.
Lúc ra về, Tạ Sùng hỏi Mâu Văn: “Cô thích công việc này đến thế cơ à? Lần nào gặp cô cũng thấy như được tiêm máu gà ấy.”
“Dĩ nhiên rồi! Công việc này thú vị lắm luôn!” Trên mặt Mâu Văn vẫn còn vết hằn của khẩu trang, cô vừa xoa vừa nói: “Sao lại có người không thích được nhỉ? Xây nhà này, trang trí này, toàn là những thứ rất vui mà.”
Tạ Sùng đột nhiên hỏi: “Cô ghé qua chỗ tôi lúc này là do kỹ sư Lâm bảo cô tới à?”
“Không. Mấy hôm nay thầy bận quá, không có thời gian. Tôi ở gần đây nên tan làm ghé qua xem chút thôi.” Mâu Văn vỗ ngực: “Anh giao cho tụi tôi thì cứ yên tâm đi! Công việc của tụi tôi đều làm thật ăn thật, chẳng cần anh phải thúc giục đâu!”
Cô đúng là rất biết cách mèo khen mèo dài đuôi.
Tạ Sùng mỉm cười đưa tay nhìn đồng hồ, đã gần bảy giờ rưỡi rồi, trời đã tối mịt.
“Tối nay cô ăn gì?” Anh hỏi. Anh muốn cảm ơn Mâu Văn một chút, anh không ngờ cô lại tâm huyết với căn nhà của mình đến thế, điều này khiến anh khá cảm động.
“Lát nữa tôi về ngõ sau ký túc xá ăn.” Mâu Văn bảo: “Trong đó nhiều đồ ngon lắm.” Cô không nhận ra Tạ Sùng muốn mời mình ăn cơm, cứ tự nói một mình: “Hôm nay tôi phải ăn thật nhiều mới được, ban ngày bận quá chẳng có thời gian mà ăn.”
“Ý tôi là tôi có thể mời cô ăn tối.” Tạ Sùng thở dài: “Cô không hiểu ý tôi à?”
“Hả?” Mâu Văn lúc này mới phản ứng lại, cô hơi hoảng loạn vì ý tốt của anh mà xua tay: “Không cần không cần đâu, đây đều là việc tôi nên làm mà.”
Thấy Tạ Sùng bắt đầu thiếu kiên nhẫn, cô liền nói ngay: “Hay là thôi, nếu không thì anh cùng tôi ra ngõ nhỏ ăn đại món gì đó nhé?” Cô quan niệm vô công bất thụ lộc, không dám ăn bữa cơm thịnh soạn do Tạ Sùng mời. Ăn rồi lại phải nghĩ chuyện trả lễ, mà chút tiền đó của cô sao trả nổi cái ân tình của Tạ Sùng.
Cô mở miệng là ngõ nhỏ, Tạ Sùng chẳng hề biết đó là nơi nào. Anh cũng thấy tò mò nên bảo: “Được, đi thôi.”
Mâu Văn khăng khăng đòi đi xe buýt, bảo rằng như thế tiết kiệm được thời gian tìm chỗ đỗ xe, có thể bớt đói được chút nào hay chút nấy. Chắc là cô đói thật rồi, trên xe buýt cô bị ép đến mức suýt thì bẹp dí. Tạ Sùng bao nhiêu năm rồi không đi xe buýt, giờ một thân hình cao lớn lù lù đứng đó, lúc thì bị khuỷu tay người ta va vào eo, lúc thì bị người ta giẫm vào chân.
Mâu Văn thấy vậy thì thầm đắc ý: Anh cũng có ngày này!
Nhưng chung quy cô vẫn là người tốt, đưa tay kéo anh vào chỗ của mình, còn cô thì đứng đối diện che chắn cho Tạ Sùng, một tay vịn lưng ghế trước, một tay nắm cột đứng, dựng lên một không gian tương đối yên tĩnh cho anh.
“Cảm ơn.”
“Khách sáo gì chứ.” Mâu Văn nói: “Chỉ có vài trạm thôi mà.”
Tạ Sùng chưa bao giờ được người ta bảo vệ như thế này, anh cảm thấy bản thân lúc này chắc chắn là trông rất “đáng thương” và “bất lực”. Ý nghĩ này khiến anh chỉ muốn tìm cái lỗ nào mà chui xuống cho rồi.
May mà xuống xe ngay sau đó.
Đi theo sau Mâu Văn, băng qua một cánh cửa nhỏ, rẽ vài vòng là thấy một bầu trời hoàn toàn khác. Cái gọi là ngõ sau trong miệng cô thực chất là một khu chợ đêm nhỏ, bên trong cái gì cũng có, đông nghịt người.
Tạ Sùng từ nhỏ đã không thích những nơi đông đúc, cứ hễ vào môi trường như thế này là anh lại bực bội một cách vô thức. Giống như đi ăn, nếu nhà hàng bắt anh phải xếp hàng là anh quay đầu đi thẳng.
Mâu Văn dẫn Tạ Sùng đi ăn xiên nhúng ngay.
Bà chủ người Tứ Xuyên thấy bên cạnh Mâu Văn có một người đàn ông khí chất phi phàm liền hỏi cô: “Dẫn bạn đến ăn à?”
“Vâng ạ, khách hàng của cháu đấy!” Mâu Văn nhiệt tình giới thiệu, kéo một chiếc ghế, chỉ huy Tạ Sùng cùng chen vào ngồi xuống với cô.
Cánh tay Tạ Sùng dán sát vào cánh tay Mâu Văn, đầu gối chạm vào đầu gối cô, anh cảm thấy không lịch sự nên nhích sang bên cạnh, khổ nỗi lại chạm vào đầu gối của người lạ. Thế là anh lại nhích về chỗ cũ. Sợ người lạ lại tưởng anh là lưu manh.
Nồi nước dùng bốc hơi nghi ngút, trong mắt Mâu Văn lộ ra tia sáng “tham lam”. Cô quen cửa quen nẻo chọn xiên, ngoảnh đầu hỏi Tạ Sùng ăn gì, Tạ Sùng bảo: “Gì cũng được.”
“Thế anh tự nhặt trong nồi đi.”
“Được.”
Ở đây chẳng có chút riêng tư nào cả, người bên cạnh nói gì Tạ Sùng nghe rõ mồn một. Anh cũng lo nước bọt của người ta bắn vào bát nước chấm của mình, nên một tay cứ phải che khư khư bát chấm, giống như gà mẹ đang bảo vệ quả trứng mình vừa đẻ ra vậy.
Mâu Văn vừa ăn vừa liếc trộm anh, chẳng hiểu sao nhìn thấy Tạ Sùng như vậy, trong lòng cô lại vui như mở hội. Cô còn giả bộ quan tâm hỏi anh: “Sao thế? Có phải không ngon không?”
Tạ Sùng chẳng thèm để ý đến cô, nhặt vài xiên trong nồi ra ăn.
Cái thứ này cũng chẳng ngon nghẻ gì cho cam. Anh không hiểu sao Mâu Văn lại ăn ngon lành đến thế. Hơi nóng hun đến mức anh phiền lòng, chỉ muốn nhanh nhanh chóng chóng mà đi cho rồi.
May mà Mâu Văn ăn nhanh như hổ đói, anh nhanh chóng thanh toán tiền rồi đi ra ngoài trước.
Bà chủ người Tứ Xuyên nhỏ giọng nói với Mâu Văn: “Cậu ấy ăn ít thật đấy.” Chẳng mảy may nghi ngờ là do anh thấy đồ ăn của bà “không ngon”.
Mâu Văn gật đầu: “Đúng thế ạ, ăn ít thật luôn!”
Sau khi ra ngoài, cô hỏi Tạ Sùng ăn có ngon không? Cô còn bảo trước đây xem phim thần tượng, mấy phú hào đều rất thích những nơi bình dân như thế này mà! Tạ Sùng hỏi cô: “Cô có muốn nghe lời thật lòng không?”
“Có chứ.”
“Tôi thấy cái này chỉ để lấp đầy bụng thôi.” Tạ Sùng nhớ lại tiếng ợ hơi của người ngồi cạnh, anh lại thấy buồn nôn.
Anh rất hối hận vì đã đề nghị mời Mâu Văn ăn cơm.
Mâu Văn là một người rất tốt, nhưng họ thực sự không cùng một gu ăn uống.
“Tôi tiễn cô xuống lầu.”
“Không cần không cần đâu.” Mâu Văn xua tay: “Anh đừng tiễn nữa, tạm biệt!”
Tạ Sùng không nói gì, lầm lũi đi về phía nhà Mâu Văn, đến dưới lầu mới bảo cô: “Lên đi. Hôm nay vất vả cho cô rồi.”
“Bye bye.”
Mâu Văn vẫy tay chào tạm biệt anh.
Cô nhanh chóng chạy lên lầu, ra ban công nhỏ, từ trên cao nhìn xuống.
Cô gắng sức tìm kiếm Tạ Sùng giữa đám người đông đúc dưới cầu vượt, anh dường như đang bắt taxi. Nhưng xe đến rồi lại bị người khác nẫng tay trên trước.
Đây là lúc hiếm hoi anh tỏ ra lóng ngóng, Mâu Văn phì cười một tiếng.
“Cậu đang nhìn gì thế?” Sở Lăng hỏi cô.
Đúng thế, mình đang nhìn cái gì nhỉ? Tại sao mình lại vội vã chạy lên đây nhìn anh ta chứ?
Mâu Văn bỗng thấy hoang mang.
[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]