Sắc Đêm Thiên Đường - Cô Nương Đừng Khóc

Chương 8: Nước chảy:Tích cực và tiêu cực




[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Ngày tháng tựa làn nước chảy, từng ngày từng ngày, xuôi dòng về phương Đông.

Mùa đông Bắc Kinh, hiếm hoi lắm mới có một ngày cuối tuần nắng đẹp không chút gió.

Mâu Văn ngủ nướng đến khi mặt trời lên cao, cô mặc quần áo, đeo theo chiếc “tấm đệm lót mông” của mình rồi đến nhà sách lớn. Đây là cách hưởng thụ cuối tuần mà cô yêu thích nhất.

Cô chọn vài cuốn sách trong hiệu sách, tìm một góc khuất yên tĩnh, ném tấm đệm lót của mình xuống sàn rồi ngồi khoanh chân đọc sách.

Mâu Văn thích đọc sách.

Đọc sách là thú vui giải trí hạnh phúc nhất của cô.

Quê hương cô xa xôi hẻo lánh đến mức đi thêm trăm cây số nữa là đến biên giới, người lớn thường bàn chuyện “đồng cỏ”, “hạt giống”, “nghỉ đông”. Ban đầu, mọi nhận thức của cô về thế giới này đều có được từ trang sách.

Trước kia thị trấn nhỏ không có thư viện, chỉ có duy nhất một tiệm sách, sách trong tiệm rất ít, Mâu Văn hễ rảnh là lại tới xem. Bố lái xe tải đường dài, ngoài việc mang về đồ ăn từ khắp mọi miền, ông còn mang về cho cô những cuốn sách từ khắp mọi nơi.

Những ngày cuối tuần được đọc sách, cô thường ngồi ở đây đến tận bốn giờ chiều, sau đó mua vài cuốn mang về. Cô thích mua sách ở đây vì nhân viên sẽ dùng những sợi dây thừng xinh xắn buộc sách lại rồi mới đưa cho cô.

Cô sẽ xách đi một cách cẩn trọng, như thể đang nâng niu món báu vật quý giá nào đó.

Trên đường về sẽ đi ngang qua mấy tiệm đồ ăn vặt, cô thường ghé ăn một bát miến Quế Lâm, thêm một quả trứng kho. Cửa nhà hàng bên cạnh thường có các “cung nữ”, “thái giám” mặc trang phục triều Thanh đứng đón khách, lần nào đi ngang qua cô cũng phải rảo bước thật nhanh, cứ như sợ bị người ta lôi vào trong để thiến vậy.

Điều kỳ diệu nhất là, có một ngày cô đột nhiên nhìn thấy Tạ Sùng. Lối vào nhà hàng đó rất hẹp, mấy người đang chỉ dẫn anh lái xe vào trong. Cô đứng từ xa nhìn vài cái, rồi tưởng tượng ra dáng vẻ Tạ Sùng mặc đồ thái giám, thật là buồn cười chết đi được.

Sau đó cô nghĩ: Phen này Tạ Sùng được ăn một bữa ngon rồi, không cần lo người khác phun nước bọt vào bát mình nữa.

May mà anh không thấy cô, mà cô cũng chỉ tình cờ gặp anh duy nhất lần đó.

Sau bữa ăn lần ấy cô không gặp lại Tạ Sùng nữa, từ lúc đó có gọi điện hai lần vì chuyện trang trí, giọng anh nghe có vẻ rất bận rộn, chỉ bảo cô: Cô cứ quyết định đi, tôi tin cô. Có vấn đề gì tôi tự chịu trách nhiệm. Sau đó liền vội vã cúp máy.

Mâu Văn bạo gan, anh đã nói thế thì dĩ nhiên cô dám quyết định.

Huống hồ gia đình thầy mới đón thêm một nàng công chúa nhỏ, công việc không quán xuyến hết được, hầu như tất cả khách hàng đều do Mâu Văn giúp theo sát, trong thời gian ngắn cô đã trở thành một “tay lão luyện”.

Ngày làm việc của cô ngoài vẽ hình là đi ra “công trường”. Ban ngày cô luôn xuyên qua Thành phố Bắc Kinh, dần dà bắt đầu trở nên quen thuộc với nơi này. Phong cách của mỗi “công trường” đều khác nhau, gần đây có một căn sắp sửa hoàn thiện, đã ra dáng một tổ ấm. Cô tưởng tượng cảnh người khác sẽ sống hạnh phúc ở đây, trong lòng trào dâng một cảm giác thành tựu to lớn.

Ngày hôm đó cô ở nhà sách đến hơn ba giờ, bưu điện gọi điện bảo cô đi nhận hàng. Đồ của mẹ Cát Vân Thanh gửi đã tới nơi rồi.

Cô vừa lấy đồ ở bưu điện ra thì Lâm Vi Sâm lại gọi điện, nhờ cô đi cùng Tạ Sùng đi xem các loại điện máy và kích thước.

Mâu Văn nhìn chiếc thùng lớn của mình, dứt khoát từ chối: “Thầy, để mai xem được không ạ, giờ mà em đi thì phải về ký túc xá cất đồ trước, rồi mới chạy đến trung tâm thương mại được, lúc đó người ta cũng sắp đóng cửa rồi.”

“Được rồi.”

Mâu Văn cúp máy bắt đầu nghiên cứu tuyến đường về: Cô muốn đi xe buýt để mang thùng đồ về, không muốn bắt taxi. Dù sao cô cũng đầy sức lực.

Cô ngồi xổm xuống, nhấc một đầu thùng lên đặt lên mu bàn chân. Động tác tiếp theo còn chưa kịp thực hiện thì điện thoại của Tạ Sùng đã gọi tới.

“Cô đang ở đâu?” Tạ Sùng hỏi.

“Tôi đang ở bưu điện. Mai mấy giờ đi xem ạ?”

“Xem bây giờ luôn.” Tạ Sùng nói: “Tôi qua đón cô.”

“Đồ của tôi nhiều lắm… anh…”

Mâu Văn còn chưa nói hết câu, Tạ Sùng đã cúp máy. Mười phút sau, xe của anh đã dừng trước mặt cô. Anh thấy một Mâu Văn mặc đồ lông xù trông như một chú gấu nhỏ đang ngồi trên cái thùng lớn quấn đầy băng dính, trong lòng ôm vài cuốn sách.

Anh nhìn cái thùng to tướng rồi hỏi: “Cái gì đây? Cô định phi tang xác chết à?”

Mâu Văn đã kiệt sức vì cái thùng này, lúc này ngẩng đầu nhìn anh với vẻ mặt đáng thương: “Chẳng phải đã hẹn là mai sao? Anh xem tình cảnh này của tôi thì đi thế nào được?”

“Đứng dậy đi.” Tạ Sùng nói.

“Tôi không muốn đứng dậy, tôi mệt rồi.”

Tạ Sùng lùi lại hai bước mở cửa xe, ra hiệu cho Mâu Văn lên xe.

“Anh không định vứt cái thùng của tôi đi đấy chứ? Đó đều là báu vật mẹ tôi gửi cho tôi đấy.”

“Đừng có nói nhảm.” Tạ Sùng kéo cô dậy ấn vào trong xe, rồi quay người đi tới bên cạnh cái thùng, cúi người nhấc nó lên một cách nhẹ nhàng rồi nhét vào cốp xe. Cái thùng này, từ nơi cách xa hơn một nghìn cây số trôi dạt đến tận Bắc Kinh, bám đầy bụi bặm, cũng làm bẩn luôn chiếc áo măng tô của Tạ Sùng.

Sau khi lên xe, anh bảo Mâu Văn: “Cô đền tiền giặt đồ cho tôi.”

“Thế thì thà rằng lúc nãy tôi bắt taxi về cho rồi.” Mâu Văn nói: “Đâu phải tôi bảo anh tới đâu, là các anh ép tôi cuối tuần phải tăng ca đấy chứ.”

Mâu Văn là người “keo kiệt” nhất mà Tạ Sùng từng gặp.

Anh hoàn toàn tin chắc rằng: Nếu anh không tới, dù cô có mệt đứt hơi cũng sẽ bắt xe buýt để mang cái thứ to lớn kia về. Anh làm kinh doanh thường nghe khách hàng phàn nàn chuyện “một đồng bẻ làm đôi để tiêu”, anh luôn khinh khỉnh. Giờ anh gặp được người “một đồng bẻ làm tư” rồi, mới thấy những người “bẻ làm đôi” kia cuộc sống vẫn còn dư dả chán.

“Đến trung tâm thương mại trước, sau đó đi ăn, cuối cùng đưa cô về.” Tạ Sùng dứt khoát tuyên bố lịch trình, sợ Mâu Văn lại đòi ăn mấy thứ “kỳ quặc” nên cảnh báo luôn: “Hôm nay ăn gì do tôi quyết định.”

“Có tính là bữa cơm công việc không?” Mâu Văn hỏi: “Tôi không mời lại anh được đâu, vì tôi không có tiền.” Cô rút chiếc ví nhỏ của mình ra cho Tạ Sùng xem: “Anh nhìn xem, thực sự không có tiền mà.”

Tạ Sùng liếc qua một cái rồi bảo: “Sao cô giống Grandet* thế nhỉ?”

(*) Grandet là nhân vật chính trong tiểu thuyết kinh điển “Eugénie Grandet” (1833) của nhà văn Pháp Honoré de Balzac. Lão là biểu tượng điển hình cho sự keo kiệt, hám vàng vô độ, một nhà tư sản giàu sụ ở Saumur nhưng sống cuộc đời tằn tiện, chi phối toàn bộ cuộc sống gia đình bằng sự bần tiện, dẫn đến bi kịch cho vợ và con gái. 

“Tôi không giống Grandet. Lão ta có tiền mà không nỡ tiêu, còn tôi là thực sự không có tiền.”

“Thế nếu cô có tiền thì cô có nỡ tiêu không?”

“Cái đó còn tùy xem là tiêu cho ai.” Mâu Văn nói xong thấy Tạ Sùng lạnh lùng lườm mình một cái liền im bặt ngay.

Mâu Văn đã đưa khách đi dạo xem điện máy vài lần rồi, giờ đã quen cửa quen nẻo. Căn hộ đặt làm riêng của Tạ Sùng phải xem trước mọi thứ để dự tính kích thước, rất tốn công sức.

Lần đầu gặp mặt rõ ràng anh nói sẽ dành tâm huyết cho phần nội thất mềm, giờ thì hay rồi, chẳng muốn bỏ chút tâm sức nào cả. Chút tâm sức duy nhất anh bỏ ra chính là đốc thúc Lâm Vi Sâm và Mâu Văn.

Giống như lúc này đây.

Đến cửa hàng, anh ngồi xuống đó, để mặc Mâu Văn đi xem. Anh cũng coi như là tinh tế khi nhờ nhân viên tìm giấy bút cho Mâu Văn để cô tiện ghi chép.

“Anh không tham gia chút nào à?” Mâu Văn hỏi anh: “Đó là nhà của anh mà, ít ra anh cũng phải tìm hiểu qua các thông số của điện máy chứ.”

“Tôi đang tham gia còn gì.” Tạ Sùng nói: “Tôi đến đây đã là tham gia rồi.”

Mâu Văn không kìm được mà vung nắm đấm về phía anh, cô thực sự muốn đấm anh một trận. Cái hạng lười biếng như anh mà ở quê cô có đi xin ăn cũng chẳng ai cho. Tàu xin ăn ít ra cái miệng cũng phải ngọt cơ chứ!

Tạ Sùng không thèm nhúc nhích, cứ bắt Mâu Văn phải chạy đi chạy lại. Cô đứng trong tầm mắt của Tạ Sùng chỉ cho Tạ Sùng xem những mẫu mã đã chọn được, anh gật đầu là cô đi trao đổi thông số. Trao đổi xong lại chạy đến trước mặt anh, ngồi cạnh anh để báo cáo.

Đôi chân Mâu Văn rất nhanh nhẹn, chạy đi chạy lại bao nhiêu chuyến cũng không thấy mệt. Đằng nào khách hàng đều như vậy cả, Tạ Sùng đã được coi là khách hàng rất tốt rồi, ít ra anh hào phóng, cũng không kiếm chuyện vô lý.

Tạ Sùng nhìn cô chăm chú nghiên cứu những thứ đó.

Đầu óc cô rất linh hoạt, mọi không gian và kích thước trên bản vẽ đều nằm lòng trong đầu cô. Khi xem điện máy, cô phác thảo vài nét ra hình khối rồi giảng giải cho Tạ Sùng. Chọn cái này thì hiệu quả mang lại sẽ thế nào, bị ảnh hưởng bởi những yếu tố nhất định thì sẽ biến thành ra sao, cô đều giảng giải rất tỉ mỉ.

Tạ Sùng ít khi nói chuyện, chỉ lặng im nghe cô nói.

Thực ra mấy ngày nay Tạ Sùng sống không tốt lắm, có chút cảm giác vận đen đeo bám. Trong công việc liên tiếp gặp phải những kẻ tiểu nhân lật lọng, lại cãi nhau với Tưởng Vu, rồi người bạn thân thiết đột nhiên phản bội anh, tóm lại là mọi việc đều không thuận lợi.

Vì thế anh nghe Mâu Văn nói chuyện cảm thấy trong lòng rất dễ chịu.

Chi phí trang trí anh trả là minh bạch, giữa họ không có sự ràng buộc về tiền bạc. Cô toàn tâm toàn ý trang trí nhà cho anh, mỗi câu nói ra đều là đang cân nhắc cho anh. Rất nhiều chi tiết chính anh còn chưa kịp nghĩ tới thì Mâu Văn đã nghĩ thay anh hết rồi. Ít ra cô sẽ không lừa anh.

Mâu Văn liến thoắng không ngừng, hỏi Tạ Sùng thế này có được không? Tạ Sùng không đáp lại. Cô liền ngẩng đầu nhìn anh: “Có được không hả? Anh cho một câu đi chứ.”

Dáng vẻ cô sốt sắng chờ đợi câu trả lời của anh thật sinh động, trong thoáng chốc Tạ Sùng không nhớ nổi trong số những người mình gặp gần đây có ai chân thành được như cô.

“Được.” Anh nói. Ánh mắt rơi trên tay cô. Vì cô thường xuyên cầm bút nên khớp ngón trỏ và ngón giữa đã mòn thành những vết chai mờ.

Mâu Văn nhìn theo ánh mắt anh, rồi hào sảng xòe tay ra: “Cái này có gì mà nhìn! Anh cứ đi nhìn tay học sinh lớp 12 mà xem, ai cũng thế cả!”

“Cô có mệt không?” Tạ Sùng hỏi: “Tôi thấy cô cứ chạy đi chạy lại, càng chạy càng thấy hưng phấn, cô không biết mệt à?”

“Tôi mệt chứ. Anh có trả tiền tăng ca cho tôi không?”

“Không trả.”

“Thế thì anh hỏi làm gì?” Cô cố tình gắt gỏng với anh một cái.

“Tôi mệt rồi.” Tạ Sùng nói: “Tôi ngồi mệt rồi.” Anh đứng dậy bảo: “Chúng ta đi ăn thôi.”

“Xem nốt rồi đi ăn, không thì lát nữa người ta đóng cửa mất.” Mâu Văn muốn việc hôm nay chớ để ngày mai, không thể kéo dài đến hôm sau được.

Tạ Sùng lại bảo: “Ăn trước đã, không xem kịp thì mai xem tiếp.”

“Mai cũng phải tăng ca?” Mâu Văn giả bộ không vui: “Lúc đầu tôi tìm việc thực tập là nhắm tới chế độ nghỉ hai ngày cuối tuần đấy nhé!”

Tạ Sùng túm lấy cổ áo cô xách lên: “Đi thôi, đi ăn cơm.”

Thực ra Mâu Văn cũng đói rồi, nhưng cô không thể ăn cơm của khách hàng. Cô đề nghị hai người chia nhau đi ăn, ăn xong rồi lại tập hợp.

Tạ Sùng ngừng động tác nhìn chằm chằm vào cô. Ánh mắt anh thực sự rất đáng sợ, Mâu Văn chỉ muốn trốn sau cái tủ lạnh trưng bày. Anh dọa đủ rồi liền quay người bỏ đi. Mâu Văn lạch bạch chạy theo sau anh.

Trong trung tâm thương mại này không có nhiều đồ để ăn, Tạ Sùng nhìn cái gì cũng thấy không ngon. Mâu Văn tùy tiện chỉ:

“Tiệm này, món Hồ Nam, tốn cơm!”

“Tiệm này, lẩu, sôi sùng sục nóng hổi luôn.”

“Tiệm này, món Đông Bắc, lượng nhiều bao no!”

Tất cả những thứ này Tạ Sùng đều không muốn ăn. Cuối cùng anh lái xe đưa Mâu Văn đi ăn một tiệm món bản địa. Nhà hàng có biển hiệu trông đã không tầm thường, vừa bước vào trong lại càng là một bầu trời khác hẳn.

Mâu Văn ở nhà ăn thấy món bản địa đều né xa, lúc này chỉ dám ngậm đắng nuốt cay không dám hó hé. Tạ Sùng hỏi cô muốn ăn gì, cô bảo gì cũng được. Tạ Sùng liền nhanh chóng gọi vài món.

Lần trước ăn cơm cùng nhau, anh chỉ lo bảo vệ đĩa thức ăn của mình, chẳng nói với Mâu Văn bất cứ một câu nào. Lần này yên tĩnh rồi, Tạ Sùng lại chẳng biết nên bắt đầu câu chuyện từ đâu. Anh cảm thấy trái tim mình đang u ám, tiêu cực, cảm giác mọi thứ đều chẳng có ý nghĩa gì.

Không sao cả, Mâu Văn biết nên nói gì.

Cô tranh thủ thời gian lấy những bản vẽ đã vẽ xong ra, bắt đầu thuyết phục Tạ Sùng chốt ngay lập tức. Ngày mai cô còn muốn ngủ nướng cơ.

Tạ Sùng cảm thấy tai như có ruồi bay vào vo ve không ngớt, anh rút bản vẽ nhét xuống dưới điện thoại, hỏi Mâu Văn: “Cô là người ở đâu?”

“Tôi á?”

“Phải.”

“Tôi là người Nội Mông.”

“Cô có cưỡi ngựa đi học không?” Tạ Sùng cố ý hỏi thế, anh không muốn xem bản vẽ, anh muốn thoải mái một chút.

“Tôi vừa sinh ra đã biết cưỡi ngựa rồi!” Mâu Văn nghe vậy cũng cố tình trêu lại anh: “Chỗ chúng tôi ai không biết cưỡi ngựa là bị tru di cửu tộc đấy.”

Khóe miệng Tạ Sùng nhếch lên, cuối cùng cũng bật cười.

“Thế cô có biết cưỡi ngựa thật không?” Anh lại hỏi.

“Tôi biết chứ!” Mâu Văn hào hứng hẳn lên: “Biết thật mà! Hồi nhỏ tôi theo mẹ về khu chăn nuôi thăm người thân, đúng vậy, mẹ tôi có người thân ở khu chăn nuôi. Người ta đặt tôi lên lưng ngựa, tôi chẳng cần ai dạy mà tự biết cưỡi luôn!”

“Giỏi thế cơ à. Thế cô có biết kỹ thuật cưỡi ngựa không?” Tạ Sùng lại hỏi.

“Cái đó thì tôi không biết. Tôi chỉ biết phóng ngựa cho vui thôi. Anh biết không?”

Tạ Sùng học cưỡi ngựa từ nhỏ. 

Giống như bạn bè xung quanh đều được gửi đi học kỹ thuật cưỡi ngựa, điều kỳ lạ là anh thích ngựa nhưng lại không thích kỹ thuật cưỡi ngựa. Anh chỉ thích ở bên cạnh ngựa, thích xem đóng móng ngựa, cho ngựa ăn, cho ngựa uống nước. 

Kỹ thuật cưỡi ngựa của Tưởng Vu rất cừ, họ quen nhau ở trường dạy cưỡi ngựa, Tưởng Vu là con gái của một thầy giáo dạy cưỡi ngựa ở đó.

Anh đột nhiên im lặng.

May mà món ăn đã được bưng lên.

Mâu Văn không thích ăn món bản địa, nhưng cô càng không muốn lãng phí. Món ăn đậm màu đậm vị này trộn với cơm trắng cũng rất hợp. Thế là cô gọi hai bát cơm, ăn một cách ngon lành.

Tạ Sùng thấy cô ăn ngon miệng, cảm giác thèm ăn cũng dâng lên, bắt đầu ăn lấy ăn để.

Lúc này Mâu Văn nhìn anh, lại thấy anh chẳng khác gì mấy cậu bạn cùng lớp của mình. Đều là những người đàn ông nhỏ bé cũng có một 

mũi hai mắt, lúc ăn cơm thì sống động như rồng như hổ. Anh với phiên bản như thế này thực ra trông thuận mắt hơn nhiều.

Anh cũng khá tốt, ngoại trừ cái tính cách nắng mưa thất thường kia ra.

“Đã từng ăn cơm cùng khách hàng khác chưa?” Tạ Sùng hỏi cô.

“Cơm hộp có tính không?” Mâu Văn kể lại chuyện từng ăn cơm hộp cùng khách hàng ở chợ vật liệu. Vị khách đó cũng là một người kỳ lạ, mua biệt thự đơn lập hơn 600 mét vuông nhưng cứ khăng khăng đòi ra chợ vật liệu. Lúc ăn cơm là ăn cơm hộp, Mâu Văn mời. Dĩ nhiên Mâu Văn không bỏ tiền túi, cô về công ty tìm Lâm Vi Sâm thanh toán rồi.

Tạ Sùng nghe cô kể mấy chuyện này thấy khá thú vị. Anh bảo: “Tôi không bắt cô mời, nhưng có thể xuất hóa đơn để cô về thanh toán.”

Mâu Văn vội xua tay: “Ôi trời! Không làm thế được đâu!”

Tạ Sùng nhún vai.

Anh ăn xong lại không đi ngay mà phải ngồi đó uống chút nước, ăn trái cây tráng miệng, cái quy trình này dài lê thê, Mâu Văn cứ thầm trợn mắt trong lòng. Khó khăn lắm mới kết thúc thì trung tâm thương mại cũng đóng cửa rồi.

Anh đưa Mâu Văn về, đến nơi anh đỗ xe rồi đi xuống bê cái thùng, nhưng cái thùng đó bị rách vì không chịu nổi sự hành hạ của quãng đường dài. Tạ Sùng nhìn thấy những thứ bên trong: Kẹo sữa, phô mai, váng sữa, trà sữa đóng túi, còn có một chiếc áo len dệt tay và một đôi găng tay.

Mâu Văn bóc một viên kẹo sữa nhét vào miệng, vị sữa thơm nồng lan tỏa trong khoang miệng, cô bỗng thấy nhớ nhà da diết, đôi mắt cay xè.

Cô ra hiệu cho Tạ Sùng xòe lòng bàn tay ra, anh không hiểu chuyện gì nhưng vẫn làm theo.

Cô bốc một nắm kẹo sữa thật đầy đặt vào lòng bàn tay anh.

“Ăn đi, hôm nay tâm trạng anh không tốt. Ăn vào là sẽ thấy khá hơn ngay.” Mâu Văn nói.

Nhịp thở của Tạ Sùng khựng lại trong giây lát, anh mơ hồ cảm thấy mình vừa được cô an ủi.

[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.