Sắc Đêm Thiên Đường - Cô Nương Đừng Khóc

Chương 84: Tranh giành:Tiếp cận và tự nhiên




[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Mâu Văn cảm thấy Tạ Sùng điên rồi.

Nhưng ngay sau đó cô liền hiểu ra: Tạ Sùng xưa nay vẫn luôn như vậy, muốn làm gì thì làm nấy, có phải anh chưa từng nổi điên bao giờ đâu. Người như anh luôn thích làm theo ý mình, giống như trên đời này chẳng có bất cứ thứ gì xứng đáng để anh phải kiềm chế lại vậy.

Mâu Văn không thích Tạ Sùng thế này, cô đặt số điện thoại của anh vào chế độ không làm phiền.

Tạ Sùng nhìn xe của Mâu Văn phóng đi, vẫn đứng im tại chỗ tức giận. Tiền Tụng trốn ở đằng xa lúc này không dám xuất hiện trước mặt Tạ Sùng, bởi vì sắc mặt của Tạ Sùng thực sự quá khó coi. Nhưng anh ta cũng thấy Tạ Sùng khá đáng đời, đã bao lâu rồi, Mâu Văn là người thế nào anh vẫn chưa nhìn rõ, còn muốn làm cái chuyện nói ra có phần ngu ngốc này, tưởng mình đang diễn phim tình cảm sâu đậm chắc.

Hôm nay Tạ Sùng đã hẹn trước với một vị “đại sư” chuyên thiết kế nhà riêng cao cấp, đại sư này rất lợi hại, từng thiết kế biệt thự cho nhiều ngôi sao và chính trị gia. Tạ Sùng cảm thấy những kẻ hữu danh vô thực trong ngành này rất nhiều, nhưng vị này thì thực sự có tài năng. Nếu Mâu Văn có thể trò chuyện với “đại sư”, biết đâu sẽ có thêm những chiêm nghiệm mới.

“Đại sư” đã định cư ở Tokyo, đang trong trạng thái nghỉ hưu, hẹn được ông ấy uống trà không hề dễ dàng, thế mà Mâu Văn lại bảo mình có việc. Việc của Mâu Văn chính là đi ăn cơm với một người đàn ông với đôi mắt lấp lánh như sao.

Chuyện này không trách Tạ Sùng tức giận. Tiền Tụng lúc này lại quay sang bênh vực bạn mình, anh ta gửi tin nhắn cho Mâu Văn: “Cô có biết hôm nay cô đã bỏ lỡ điều gì không? Là “cây đa cây đề” trong ngành của các cô đấy.”

“Cây đa cây đề trong ngành của bọn tôi chết hết rồi.” Mâu Văn nhắn lại.

“… Tôi nói thật đấy.”

“Thật á?” Mâu Văn hỏi: “Tạ Sùng toàn lừa bịp, thật thật giả giả chẳng biết đường nào mà lần.”

Tiền Tụng tiếc nuối bảo: “Tạ Sùng đã hẹn trước rất lâu rồi đấy.”

“Ồ.” Mâu Văn nói.

Tiền Tụng bất lực thở dài một tiếng, nhịn rồi lại nhịn, rốt cuộc không nhịn nổi, lại gửi tin nhắn cho Mâu Văn: “Sếp Mâu à, tôi nói thật với cô thế này nhé, Tạ Sùng hy vọng cô sự nghiệp thành công.”

“Thế thì tôi cảm ơn anh ta nhé. Cái dáng vẻ vừa rồi của anh ta đâu có giống như hy vọng tôi sự nghiệp thành công, dáng vẻ vừa rồi của anh ta là muốn ngày này năm sau đi tảo mộ cho tôi thì có.” Mâu Văn trả lời.

Trong thâm tâm Mâu Văn vốn có mười phần nổi loạn, phản ứng vừa rồi của Tạ Sùng khiến cô vô cùng khó chịu. Trong thời gian ngắn cô không muốn giao tiếp với Tạ Sùng nữa.

Tiền Tụng nhìn thấy câu trả lời của Mâu Văn, quay đầu đi khuyên nhủ Tạ Sùng: “Tôi bảo này người anh em, hay là cậu đổi chiến thuật khác xem sao?” Tiền Tụng nói xong thấy Tạ Sùng không lên tiếng, bèn nói: “Cậu đã thấy cô gái nào thích người đàn ông nổi giận với mình chưa? Thế không phải là bị dở à? Cậu ghen thì cậu nhịn đi chứ.” Tiền Tụng nói xong liền dùng tay đẩy khóe miệng mình lên: “Cậu cứ thế này này, cho dù trong lòng có tức chết đi chăng nữa thì mặt vẫn phải cười hớn hở.”

“Tôi không làm được. Tôi đâu phải người giả.”

“Vấn đề là người ta có yêu đương hay không, yêu ai, quả thực là chẳng liên quan gì đến cậu cả.” Tiền Tụng nói: “Cậu nói xem đúng không. Ngày nào cậu cũng tỏ ra như một tên b**n th** ấy…”

Thấy Tạ Sùng trừng mắt nhìn mình, anh ta lập tức ngậm miệng, chỉ tay về phía trước nói: “Cậu xem, có phải Mâu Văn đâm vào vỉa hè rồi không?”

Tạ Sùng lao vút đi như một mũi tên, chạy được vài bước mới phản ứng lại là Mâu Văn đã đi từ đời nào rồi, anh quay người định đá cho Tiền Tụng một phát, nhưng Tiền Tụng đã chạy biến ra xa mười mét rồi.

Anh ta ra vẻ ngứa đòn nói với Tạ Sùng: “Sau này tôi sẽ quay lại cái bộ dạng quỷ quái này của cậu, ngày nào cũng cười nhạo cậu. Quen biết cậu bao nhiêu năm nay, cuối cùng tôi cũng nắm được thóp của cậu rồi!”

Tạ Sùng trở về nhà, lại cảm nhận được một cảm giác lạnh lẽo trống trải. Bây giờ anh không thích về nhà nữa, có thể tăng ca ở công ty là anh sẽ tăng ca, không biết từ bao giờ lại trở thành người thuộc ban quản lý có thời gian ngồi văn phòng lâu nhất. Đến mức ngay cả Luke cũng từng hỏi anh có phải đã thực sự yêu công việc này rồi hay không? Anh đáp: “Đúng thế, tôi muốn cống hiến cả đời cho Lăng Mỹ.” Quay đi một cái liền bác bỏ ngay một phương án thiết kế.

Tạ Sùng dẫn dắt đội ngũ vô cùng nghiêm khắc.

Nhân viên cấp dưới đều bảo anh còn nghiêm khắc hơn cả Luke trước đây, năng lực của từng người trong bộ phận thế nào anh đều nắm rõ trong lòng bàn tay, người có năng lực mạnh thì làm nhiều dự án lớn kiếm nhiều tiền, người năng lực yếu thì đi làm dự án nhỏ kiếm ít tiền, nghỉ việc cũng được. Người khác cũng chẳng có thứ gì có thể khống chế hay đe dọa anh, tiền, anh có; sơ yếu lý lịch, anh có; năng lực, ai nấy đều rõ như ban ngày. Dần dần mọi người lại càng sợ anh hơn, nhưng trong lòng cũng sẽ nghe theo lời anh.

Nếu như cấp dưới của anh nhìn thấy dáng vẻ của anh vừa rồi, chắc chắn sẽ cảm thấy sếp của mình là một tên b**n th** siêu cấp.

Trần Khoan Niên gửi cho anh báo cáo tài chính của công ty để anh ký tên đóng dấu cá nhân, anh mở két sắt ra lấy con dấu. Anh nhìn thấy những tấm thiệp mà Tưởng Vu tặng anh thời niên thiếu. Khi đó họ ở trường đua ngựa, lúc rảnh rỗi sẽ tự giết thời gian của riêng mình. Tiền Tụng đi đâm đầu vào cây, bảo là ông nội anh ta thích đâm vào cây, đâm vào cây tốt cho sức khỏe; Tạ Sùng thì đi trồng cây chuối, bảo là thế giới đảo ngược trông sẽ khác đi; còn Tưởng Vu thì thích vẽ vời viết lách bậy bạ, vẽ xong liền chia ra, mỗi người một tờ. Người khác xem xong liền tiện tay vứt đi, chỉ có Tạ Sùng là giữ lại. Anh rất trân trọng những thứ như thế này.

Anh chăm chú nhìn từng tờ từng tờ một, những chuyện thời niên thiếu lướt nhanh qua trong tâm trí anh, đó cũng là chút sắc màu ấm áp hiếm hoi trong những năm tháng tuổi trẻ của anh.

Anh gọi một cuộc điện thoại cho Tưởng Vu, Tưởng Vu rất bất ngờ khi anh gọi cho mình. Bọn họ đã lâu lắm rồi không liên lạc với nhau.

“Tạ Sùng, sao cậu lại gọi điện cho tớ thế?” Tưởng Vu vui vẻ hỏi.

“Tôi vừa mới mở két sắt ra, nhìn thấy mấy tấm thiệp cậu vẽ hồi trước vẫn ở bên trong. Có một tấm cậu vẽ huấn luyện viên Tưởng và sư mẫu, cậu có muốn xem thử không?” Tạ Sùng cầm tấm thiệp nhỏ đó lên, huấn luyện viên Tưởng và sư mẫu bị Tưởng Vu vẽ thành hai người đầu ngựa, trông rất thú vị.

“Vậy cậu gửi tớ xem nào.”

Tạ Sùng chụp một bức ảnh gửi qua, Tưởng Vu nhìn thấy thì im lặng nửa ngày, tiếp đó bật cười: “Hồi nhỏ tớ cứ nghĩ bố mẹ tớ đều là ngựa lớn.”

“Tôi nhớ.” Tạ Sùng nói: “Cậu còn muốn xem mấy thứ khác nữa không?”

“Muốn chứ. Cậu gửi hết cho tớ đi.” Tưởng Vu nói. Cô ấy đã hiểu ra ý định ban đầu của cuộc điện thoại này từ Tạ Sùng, anh muốn gửi lại những ký ức này cho cô ấy, nếu cô ấy không cần nữa, có lẽ anh sẽ tiêu hủy chúng.

Tưởng Vu biết, sâu thẳm trong lòng Tạ Sùng là một người vô cùng dịu dàng và lương thiện.

“Được, tôi sẽ gửi cho cậu.” Tạ Sùng nói.

“Bây giờ cậu vẫn nghĩ là bản thân yêu tớ sao?” Tưởng Vu hỏi: “Trước đây cậu hiểu lầm rằng mình yêu tớ, tớ biết đó không phải là yêu, nhưng cậu cứ không chịu tin.”

Tạ Sùng cười: “Sao tự dưng cậu lại nói chuyện này?”

“Bởi vì cậu đã bị nó quấy nhiễu rất nhiều năm.” Tưởng Vu thở dài một tiếng: “Tớ cũng vậy.”

“Bây giờ tôi đã biết thế nào là tình yêu thực sự rồi.” Lúc Tạ Sùng nói câu này, anh chợt nhớ tới chiếc kẹp tóc hoa bị hỏng và đôi giày canvas bị hở mõm của Mâu Văn. Tình yêu đích thực có lẽ chính là việc anh đã vô số lần nhìn thấy dáng vẻ chật vật, nhếch nhác của cô, nhưng anh lại thấy xót xa cho cô, rồi ngày đêm nhớ nhung cô, tiến về phía cô.

“Vậy là tốt rồi, Tạ Sùng, vậy là tốt rồi.” Tưởng Vu thở phào một hơi dài: “Tuyệt quá, nếu có thời gian, mời cậu dẫn cô ấy đến trường đua ngựa, tớ dạy cô ấy cưỡi ngựa.”

“Cô ấy biết cưỡi ngựa.” Tạ Sùng nói: “Cô ấy cưỡi ngựa Mông Cổ, hoang dã lắm, động tác tung người lên ngựa trông rất đáng sợ, cứ như sắp đi đánh trận đến nơi ấy.”

Tưởng Vu nghe Tạ Sùng nói thế thì cười không dứt nổi: “Dũng mãnh thế cơ à?”

“Đúng vậy, vô cùng dũng mãnh.” Tạ Sùng cũng bật cười: “Cô ấy là người phụ nữ khỏe nhất mà tôi từng gặp, khỏe như bê con vậy.”

“… Cậu vẫn khen người ta thế đấy à?” Tưởng Vu nói: “Trời ơi, sao cô ấy chịu đựng nổi cái miệng này của cậu thế? Sao cậu không nói thẳng là cô ấy có sức sống rất kiên cường, rất khỏe mạnh đi?”

“Một ý cả thôi.” Tạ Sùng nói: “Tôi đang khen cô ấy mà.”

Tưởng Vu yên lặng, trong lòng cô ấy cảm thấy rất an ủi, cũng có chút cảm động. Cô ấy biết từ nay về sau, tình bạn giữa cô ấy và Tạ Sùng sẽ kéo dài mãi mãi. Cuối cùng họ đã có thể nói chuyện trên trời dưới biển giống như những người bạn bình thường, khung cảnh đó mới tốt đẹp làm sao. Cái cảm giác tương tự như người nhà giữa họ rốt cuộc đã được cả hai cùng thẳng thắn đối diện.

“Cảm ơn cậu, Tưởng Vu.” Tạ Sùng chân thành cảm ơn cô ấy: “Cảm ơn huấn luyện viên Tưởng năm đó đã cứu tôi ra ngoài, cảm ơn sư mẫu đã chăm sóc tôi, cảm ơn cậu và Tiền Tụng đã luôn ở bên cạnh tôi.”

“Đừng khách sáo.” Tưởng Vu nói: “Tớ đợi hai người ở trường đua ngựa.”

“Được. Nếu tôi còn có cơ hội dẫn cô ấy đi cùng.”

Tạ Sùng xếp tất cả những tấm thiệp kia vào một chiếc hộp nhỏ, còn thắt một chiếc nơ thật đẹp rồi gửi đi cho Tưởng Vu. Két sắt của anh đã trống đi một chút, ngoại trừ những món đồ quý giá ra thì không còn gì khác nữa. Không đúng, anh nhớ là vẫn còn một thứ.

Anh mở tất cả các tập tài liệu ra xem, cuối cùng nhìn thấy ở giữa bản thỏa thuận cổ phần của anh và Trần Khoan Niên có kẹp một viên kẹo sữa. Anh thở phào nhẹ nhõm, viên kẹo sữa vẫn còn đó.

Lúc này anh nghĩ: Thứ này liệu có hết hạn không nhỉ? Mình ăn vào không bị độc chết đấy chứ?

Anh gửi cho Mâu Văn một tin nhắn, muốn hỏi một chút về chuyện viên kẹo sữa, nhưng Mâu Văn không trả lời anh.

Mâu Văn không chỉ không trả lời anh vào ngày hôm đó, mà cả những ngày sau cô cũng không nhắn lại, Mâu Văn cứ như thể đã bốc hơi khỏi nhân gian vậy.

Anh có tới công ty cô một chuyến, cửa công ty đã khóa ngoài, mọi người đều đã ra ngoài làm việc rồi. Anh gọi điện cho Vương Chí Cường, nhưng vì dạo này Mâu Văn ngày nào cũng cảnh cáo Vương Chí Cường, nên cậu ấy cũng không dám tiết lộ quá nhiều, chỉ nói lấp l**m qua loa với anh: “Anh Tạ, dạo này công ty bận lắm, ngày nào bọn em cũng phải chạy qua chợ vật liệu.”

Tạ Sùng có giới thiệu bạn bè qua chỗ Mâu Văn thiết kế, lúc anh đi cùng họ tới chợ vật liệu đã tình cờ đụng mặt Mâu Văn hai lần. Một lần nghe thấy cô đang nũng nịu gọi điện thoại cho ai đó, bảo là muốn đi làm spa tinh dầu, còn gọi đối phương là “anh yêu”, Vương Chí Cường nói cô yêu rồi. Cô vừa nhìn thấy anh liền vắt chân lên cổ chạy biến, anh nhấc chân đuổi theo, đuổi đến nơi nói được một hai câu cô lại tóm lấy cơ hội chuồn mất; còn một lần khác anh đụng phải cô khi cô đang ngồi xổm trên đất nghiên cứu sàn nhà, cứ như thể sau gáy mọc mắt vậy, anh còn chưa kịp tiến lên cô đã chạy rồi.

Mâu Văn coi anh như thú dữ rắn độc, cuộc sống của cô hoàn toàn đóng cửa với anh.

Trong lòng Tạ Sùng thấy khó chịu.

Một ngày nọ, Tiền Tụng kể với anh rằng bên cạnh Mâu Văn thực sự không hề thiếu đàn ông, Tạ Sùng nghe vậy trong lòng lại đau như dao cắt. Tiền Tụng thấy anh nhíu chặt lông mày, bèn hỏi: “Cậu làm sao thế?”

Tạ Sùng nói: “Hình như tôi mắc bệnh tim rồi.”

Anh nghe nói Mâu Văn đang xoay xở cải tạo căn nhà ở vùng ngoại ô để làm tác phẩm dự thi, việc đó chắc chắn sẽ phải đốt rất nhiều tiền, thế nên cô hiện tại đang liều mạng tìm kiếm khách hàng. Tạ Sùng mở két sắt của mình ra, nhìn mấy cuốn sổ hồng bên trong, quyết định sẽ sửa sang lại toàn bộ các căn nhà này.

Anh chụp một bức ảnh sổ hồng gửi qua cho Mâu Văn: “Tôi đang chuẩn bị sửa lại toàn bộ những căn này.”

Mâu Văn chưa đầy mười giây đã nhắn lại cho anh: “Trời ơi, thật hả?”

Tạ Sùng nói: “Tôi đã tìm được một công ty khá tốt rồi, đang chuẩn bị ký hợp đồng.”

“Ký ở đâu?” Mâu Văn hỏi: “Anh đừng ký, để tôi xem giúp anh xem bên kia có đáng tin cậy hay không đã, tiền của anh cũng đâu phải gió thổi đến đâu.”

“Tiền của tôi chính là gió thổi đến đấy. Tôi ký ngay đây.”

Mâu Văn lập tức gọi điện thoại qua, cô cuống lên rồi: “Tạ Sùng, anh không được ký!”

“Tại sao?” Tạ Sùng hỏi: “Tôi vốn dĩ muốn hợp tác với công ty các cô, nhưng cô không quan tâm đến tôi.”

“Tôi qua tìm anh ngay đây.” Mâu Văn nói: “Anh đang ở đâu?”

“Nhà tôi.”

Mâu Văn cúp điện thoại liền lập tức đi ra ngoài. Cô bất chấp hết, chỉ cần có cơ hội làm ăn xuất hiện là cô tuyệt đối không thể bỏ lỡ. Công ty đã kiên trì chống đỡ đến thời điểm hiện tại, sắp sửa bước vào giai đoạn tiếp theo rồi, mỗi một khách hàng đều là tổ tông, là thượng đế của cô. Bao gồm cả Tạ Sùng.

Cô vội vã chạy đến nhà Tạ Sùng, trực tiếp bấm mật khẩu đi vào.

Thế nhưng lúc bước vào cửa lại thấy bên trong chẳng có ai khác ngoài Tạ Sùng.

Mẹ sư. Trong lòng Mâu Văn lập tức hiểu ra, Tạ Sùng lại đang trêu cô.

Cô đứng ở cửa lưỡng lự không biết có nên đi vào hay không.

Đi vào, cô lo sợ Tạ Sùng lại nổi điên giống như lần trước, ở trong nhà của anh, cô chưa chắc đã đánh lại được anh; không vào, cô thực sự không muốn bỏ lỡ hợp đồng béo bở như thế này.

Tạ Sùng vừa uống nước vừa ghim chặt vào cô, sự đấu tranh trong ánh mắt của cô đều bị anh thu hết vào tầm mắt, nhưng anh không hề lên tiếng, chỉ lẳng lặng đứng đó.

“Người đâu rồi?” Mâu Văn hỏi anh: “Không phải nói ký hợp đồng sao?”

Tạ Sùng lật bản hợp đồng đến trang cuối cùng, trưng ra cho Mâu Văn xem từ xa: Trên đó chỉ còn trống mỗi chữ ký của anh. Lúc này anh cầm một cây bút ký từ trên bàn lên, chuẩn bị đặt bút ký tên.

Mâu Văn đến giày còn chưa kịp cởi đã lao vọt vào trong, thế nhưng Tạ Sùng đột nhiên giơ cao bản hợp đồng lên. Mâu Văn kiễng chân lên cướp, anh vừa cao tay vừa dài, cô làm sao cướp cho nổi? Cô nhảy lên một cái, anh liền kiễng chân lên theo. Cô kéo lấy cánh tay anh, nói: “Anh không được ký!”

Trong lúc giằng co, cô bị dồn vào khoảng trống giữa anh và chiếc bàn, cô đột nhiên bất động, ngẩng đầu lên nhìn Tạ Sùng.

Ánh mắt cô lướt qua cằm, môi anh, cuối cùng nhìn sâu vào trong mắt anh. Lúc này cô chợt nhớ đến vô số nụ hôn giữa hai người họ trước đây, anh lúc nào cũng dùng chiếc lưỡi không ngừng quấn quýt lấy cô, khiến cô luôn dâng lên những đợt sóng ngầm cuộn trào chỉ trong một khoảnh khắc ngắn ngủi.

Cô cứ ngỡ Tạ Sùng làm vậy là muốn cô hiến thân, đương nhiên cô sẽ không làm vậy rồi. Thôi mẹ đi, Tạ Sùng lúc nào cũng mưu toan dùng những thủ đoạn kiểu này để nắm thóp cô. Cô không cần nữa, tiền không đủ thì cô đi vay, dù sao Sở Lăng và Chu Hàn Bách đều đã nói với cô rồi: Thiếu tiền cứ tìm họ mà vay. Chỉ là cô không muốn mở miệng mà thôi.

Cô đẩy mạnh Tạ Sùng một phát, nhưng Tạ Sùng vẫn đứng sừng sững bất động tại chỗ, cô như đang ra sức đẩy một ngọn núi vậy. Đôi mắt Tạ Sùng vẫn luôn nhìn cô đăm đăm, thấy cô bắt đầu cuống lên, trong mắt anh đột nhiên len lỏi vài phần ý cười.

Anh mở bản hợp đồng ra cho Mâu Văn xem, Mâu Văn lập tức nhìn thấy con dấu đỏ của công ty mình trên đó. Cô sững sờ.

Vậy mà Vương Chí Cường đã giấu cô qua đây từ trước rồi.

“Điều kiện là gì?” Cô theo bản năng hỏi.

“Không có điều kiện gì cả.” Tạ Sùng nói.

“Thật không?” Cô ngước đầu lên, Tạ Sùng vẫn đứng ở một vị trí rất gần cô. Anh chỉ cần khẽ cúi đầu xuống là đã có thể hôn lên môi cô rồi. Bờ môi mềm mại, dịu dàng, luôn run rẩy của cô mỗi khi đạt đến cao trào. Tạ Sùng thực sự muốn nuốt tươi nuốt sống cô vào bụng cho rồi.

“Giả đấy.” Ánh mắt Tạ Sùng dời từ bờ môi cô lên đôi mắt cô: “Nếu không có điều kiện gì, vậy chẳng phải lại tiếp tục mặc cho em bạo lực lạnh tôi sao? Thế không được đâu. Tôi đem tiền ném xuống đất còn nghe thấy tiếng cơ mà.”

“Anh nói đi.”

“Điều kiện của tôi là: Lúc nào tôi muốn thấy em thì phải gặp được em.”

“Hết rồi?”

“Hết rồi.”

“Gặp mặt xong thì làm gì?” Mâu Văn hỏi.

“Chẳng làm gì cả. Chỉ ngồi đó thôi.” Tạ Sùng nói: “Ngồi thế thôi, trò chuyện.”

“Trò chuyện bao lâu?” Mâu Văn lại hỏi.

Tạ Sùng nhẹ giọng nói: “Em thật sự rất ranh ma.” Đôi mắt anh lại rơi lên môi Mâu Văn, d*c v*ng trong đầu óc và cơ thể lại bắt đầu cuộn trào mãnh liệt.

“Không ranh ma có mà bị anh nhai đến mức hết cả bã.”

“Hai tiếng.” Tạ Sùng nói.

“Chốt đơn.” Mâu Văn nói, bàn tay cô quờ quạng ra phía sau bàn tìm được cây bút, đưa cho Tạ Sùng: “Ký, ký ngay bây giờ.”

“Tôi không ký. Tôi muốn ký điều kiện vừa rồi vào thỏa thuận bổ sung.”

“Được.” Mâu Văn nghiến răng nói. Cô thật sự muốn cắn chết tên khốn Tạ Sùng này: “Tôi viết ngay đây. Dùng máy tính nhà anh một lát được chứ?”

Tạ Sùng giơ tay lên, ra hiệu cho Mâu Văn cứ tự nhiên sử dụng.

Mâu Văn bước vào căn phòng làm việc quen thuộc kia. Căn phòng mà cô đã từngở suốt bao đêm để vẽ bản thiết kế. Mọi thứ trong phòng làm việc đều không hề thay đổi, không thừa một món, cũng chẳng thiếu một món nào. Ồ không đúng, có thừa ra một thứ. Trên bàn có thêm một ly nước rất đẹp.

Mâu Văn vừa nhìn một cái là nhận ra ngay chiếc ly nước đó vô cùng đặc biệt, có lẽ là do Tạ Sùng đã dùng con mắt thẩm mỹ của mình săn tìm được ở đâu đó.

Cô mở máy tính lên, chuẩn bị gõ chữ.

Tạ Sùng nãy giờ vẫn luôn đứng ở cửa nhìn cô bỗng nhiên lên tiếng: “Thật ra cũng không cần phức tạp thế đâu, em chỉ cần tự tay viết một câu là được rồi.”

“Thế sao anh không nói sớm?”

“Bây giờ nói cũng đâu có muộn.” Tạ Sùng bảo, tiếp đó liền hỏi: “Ly đẹp chứ?”

“Khá đẹp.” Mâu Văn thành thật trả lời.

Trong lòng cô vẫn luôn thấp thỏm lo sợ không biết Tạ Sùng lại định giở trò gì, mãi cho đến khi anh rũ bỏ nét chữ rồng bay phượng múa ngày thường để ký từng nét tên của mình vào, trái tim cô mới xem như được đặt lại vào lồng ngực.

“Cảm ơn anh, Tạ Sùng.” Mâu Văn nói: “Tôi không muốn giả ngu khi đã tỏ tường, thật ra tôi hiểu cả.”

“Em hiểu gì?” Tạ Sùng hỏi cô.

Mâu Văn mỉm cười đầy ẩn ý, rồi cầm bản hợp đồng rời đi. Tạ Sùng đi theo sau cô, cô nói: “Không cần tiễn đâu.”

“Chưa đủ hai tiếng.” Tạ Sùng nói: “Thế này không tính là một lần được đâu nhé.”

“…”

Hai người cùng nhau đi ra ngoài, anh hỏi cô: “Căn nhà ở ngoại ô kia của em có không gian sáng tạo rất lớn. Nếu thực sự muốn dùng để dự thi, có khi lại thành công thật đấy.”

“Sao anh biết tôi muốn tham gia cuộc thi?” Mâu Văn hỏi.

“Đây là bí mật sao?” Tạ Sùng nói: “Lâm Vi Sâm cũng tham gia. Hôm nọ tôi gặp anh ta ở một sự kiện, chính miệng anh ta nói thế. Anh ta còn nói học trò anh ta từng dẫn dắt có lẽ cũng sẽ tham gia cuộc thi này. Tôi nghĩ ngay đến học trò đó chính là em.”

“Ồ. Anh ta luôn chú ý đến tôi nhỉ. Anh ta định dùng gì để dự thi? Công trình thực tế hiện tại của anh ta hình như là một căn homestay.” Mâu Văn nói: “Nhưng cũng chưa chắc chắn, có khi anh ta còn có công trình khác, anh ta xảo quyệt vậy mà.”

“Không cần bận tâm đến anh ta. Anh ta chẳng là cái thá gì.” Tạ Sùng nói.

“Thế sao năm đó anh còn ký hợp đồng với anh ta để sửa căn nhà này chứ?”

“Tôi không phải vì anh ta mà ký hợp đồng.”

“Thế thì vì cái gì?”

“Nhìn em trông vô cùng đáng tin cậy.” Tạ Sùng nói: “Đáng tin hơn những người khác nhiều. Đây mới là lý do thực sự năm xưa tôi chọn Lâm Vi Sâm. Em không biết sao?”

“Tôi không biết.”

“Thế thì bây giờ em biết rồi đấy.”

Lúc này Mâu Văn cũng không khiêm tốn nữa, cô nói: “Đương nhiên rồi, tôi vừa đáng tin, chuyên nghiệp lại còn có tài nữa. Mấy căn nhà này của anh giao cho tôi anh cứ yên tâm đi!”

Tạ Sùng tiễn cô đến bên cạnh xe của cô, Mâu Văn nói: “Thế thì đừng…”

Tạ Sùng đã nhanh chân kéo cửa xe ra ngồi lên: “Vẫn chưa hết giờ.”

“Anh nghiêm ngặt thế cơ à?”

“Thiếu một giây cũng không được.”

“Thế thì anh xuống xe đi, chúng ta đứng bên lề đường nói chuyện.”

“Sức khỏe tôi không tốt, không thể đứng đón gió bấc được.”

Bất kể Mâu Văn có nói gì đi chăng nữa, Tạ Sùng vẫn luôn có câu từ chực sẵn để đáp lại. Anh cứ như một tên vô lại bám người vô cùng khó nhằn.

“Đi thôi, đưa em về nhà.” Tạ Sùng thúc giục: “Mau.”

Mâu Văn không nói lại anh, đành phải lái xe đi. Mười mấy phút sau, cô tấp xe vào lề đường rồi dừng lại.

“Hết giờ rồi, dịch vụ lần này kết thúc tại đây. Mời anh xuống xe cho.” Mâu Văn lịch sự nói, tiếp đó liền tinh nghịch lắc lư cơ thể một cái, giống như đang trêu ngươi: Anh đánh tôi đi này!

Cô lại tìm lại được dáng vẻ của những ngày đầu mới quen nhau, thi thoảng lại lộ ra một chút tính trẻ con như thế.

Tạ Sùng khẽ nhíu mày, tiếp đó liền lắc đầu bật cười.

Sau khi bước xuống xe, anh đặt hai tay lên mép cửa sổ xe đã hạ xuống, nói với Mâu Văn: “Mâu Văn, nói thật lòng một câu, tôi hy vọng em có thể thắng. Nếu nhất định phải có một người đoạt giải, người đó tại sao lại không thể là em chứ? Tôi thực sự nghĩ như vậy đấy.”

Ánh mắt Mâu Văn sáng rực lên, cô nói: “Tôi nhất định sẽ thắng. Anh cứ nhìn mà xem.”

Tạ Sùng nói: “Chiếc ly nước trên bàn làm việc của tôi là tôi thiết kế riêng cho em đấy. Ý nghĩa của nó là: Gió lành mượn sức, đưa ta lên trời xanh.”

Mâu Văn sững sờ một lát, tiếp đó khẽ mỉm cười hiểu ý.

Cô đã hiểu rồi, Tạ Sùng rốt cuộc cũng đã thông suốt: Sợi tơ liễu mượn ngọn gió đông để bay thẳng lên chín tầng mây, còn anh, chẳng qua cũng chỉ là một cơn gió mà thôi. Không có cơn gió là anh đây, vẫn sẽ có cơn gió tiếp theo.

Sớm muộn gì cô cũng sẽ tự mình bay xa.

[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.