Tạ Sùng đi công tác về đến Bắc Kinh, gửi tin nhắn cho Mâu Văn: “Thực hiện hợp đồng.”
Mâu Văn gửi cho anh một định vị, rồi lại bận rộn tiếp. Lúc này trên đầu cô buộc một chiếc khăn vuông, mặc một chiếc quần yếm ống rộng, bên trong mặc chiếc áo phông dài tay, đeo khẩu trang, khắp người bám đầy bụi bặm. Đây là trang bị lao động của cô.
Kết cấu căn sân nhỏ của cô đã làm xong, hiện đang đo đạc lại kích thước. Tạ Sùng đến nơi, cô liền phẩy tay với anh: “Anh qua đây đỡ một tay đi.” Vừa vặn lúc này đang thiếu người, cô liền coi Tạ Sùng như công nhân luôn.
Buổi sáng Tạ Sùng vừa dự một cuộc họp quan trọng ở Quảng Châu, kết thúc xong là vội vã chạy ngay về Bắc Kinh, đến quần áo cũng chưa kịp thay, lúc này cúi đầu nhìn bộ đồ trên người mình, có chút xót của.
“Nhanh lên.” Mâu Văn nói.
Tạ Sùng cởi chiếc áo khoác vest ra, nới lỏng cà vạt xuống một chút, cởi hai cúc áo sơ mi rồi xắn tay áo lên.
Mâu Văn cuống lên: “Tôi bảo này anh dai, bảo anh làm tí việc thôi mà…”
Tạ Sùng đi đến trước mặt cô: “Làm gì?”
Mâu Văn quét mắt nhìn anh từ trên xuống dưới, bỗng nảy ra ý nghĩ xấu xa, nói với anh: “Xách xô vữa kia ra ngoài giúp tôi.”
Tạ Sùng đi đến trước chiếc xô sắt, xách xô phế liệu đi ra ngoài, vì lo xô làm bẩn quần mình nên anh duỗi cánh tay thật dài ra xa, tư thế trông vô cùng buồn cười. Mâu Văn đứng ở phía sau anh bật cười thành tiếng.
Cô vừa cười vừa trèo lên thang để nghiên cứu kết cấu mái nhà, chân bỗng trượt một cái, ngã từ trên thang xuống, cô nghe thấy một tiếng “rắc” rất giòn giã, còn đang định nhìn xem chỗ nào bị gãy thì ngay sau đó, cơn đau thấu xương thấu tủy đã càn quét lấy cô.
Mâu Văn đột nhiên khóc to thành tiếng.
Tạ Sùng đang ở bên ngoài giúp cô dọn dẹp đống phế liệu ở góc tường kia, nghe thấy tiếng khóc của cô liền lao ngay vào trong. Mâu Văn khắp người bám đầy bụi ngồi bệt dưới đất, đang đau đớn ôm lấy chân mình, khóc thét lên không dám nhúc nhích.
“Đừng động đậy.” Tạ Sùng hét lên một tiếng rồi lao đến trước mặt cô, quỳ một chân xuống đất, cẩn thận nâng niu bàn chân cô. Trên trán anh đã phủ một lớp mồ hôi lấm tấm dày đặc mà chính anh cũng chẳng hề hay biết.
Anh khẽ lay chân cô, Mâu Văn lại gào khóc lên: “Đau quá. Tạ Sùng, đau quá.”
Anh dùng sự dịu dàng hiếm thấy, nhẹ giọng hỏi Mâu Văn: “Không cử động được một chút nào đúng không?”
Mâu Văn khóc gật đầu: “Không cử động được.”
“Tôi biết rồi.” Tạ Sùng nhìn chân Mâu Văn: “Em bị gãy xương rồi. Tôi đưa em đi bệnh viện.”
Anh bước lên kéo cánh tay Mâu Văn quàng qua cổ mình, một tay đỡ lấy lưng cô, tay kia luồn xuống dưới kheo chân, bế thốc cô lên. Khoảnh khắc cơ thể bị nhấc bổng lên không trung, bàn chân Mâu Văn truyền đến cơn đau thấu tim, hai tay cô siết chặt lấy Tạ Sùng, nức nở nói: “Đau quá.”
“Tôi biết, tôi biết.” Tạ Sùng nói: “Nhưng cái chỗ khỉ ho cò gáy này của cô mà đợi 120 thì lâu lắm, mấy căn nhà bên cạnh cũng đang để trống, tôi chỉ có thể làm thế này thôi, không có cáng cứu thương.” Anh vừa nói vừa chạy bước nhỏ ra ngoài, chính anh cũng không nhận ra giọng nói của mình có chút run rẩy, lúc đặt Mâu Văn ngồi vào ghế phụ, Mâu Văn cảm nhận được có một giọt nước hoặc giọt mồ hôi rơi trên mặt mình.
Sau khi cơn cực đau dịu đi là những cơn đau âm ỉ kéo dài.
Tạ Sùng vừa lái xe vừa an ủi cô: “Không sao đâu, què chân cũng chẳng ảnh hưởng gì đến việc em chạy cả. Em xem đầy người què mà vẫn chạy nhanh như bay đấy thôi.”
Mâu Văn vừa khóc vừa mắng: “Anh bị điên à.” Lát sau lại khóc to hơn: “Tôi không bị què thật chứ… Tôi còn phải đi giày cao gót lên sân khấu nhận giải mà. Tôi nghĩ kỹ cả rồi, tôi sẽ mặc một bộ vest đi giày cao gót, đến cả lời phát biểu nhận giải tôi cũng chuẩn bị xong rồi…”
Tạ Sùng cố ý dọa cô: “Nếu không muốn què thì từ hôm nay trở đi em phải nghe lời tôi.”
“Tôi không muốn qùe đâu…”
“Tôi sẽ chăm sóc em.” Tạ Sùng nói.
Đến bệnh viện, đúng như Tạ Sùng phán đoán: Mâu Văn bị rạn xương mắt cá chân nhẹ.
“Nhưng rõ ràng tôi nghe thấy tiếng rắc một cái mà.” Mâu Văn sau khi được tiêm thuốc giảm đau cuối cùng đã đỡ hơn một chút, cả gương mặt cô khóc đến sưng húp lên, đôi mắt híp lại trông như hai quả óc chó: “Chỉ là rạn xương nhẹ thôi sao?”
“Em còn chê mình bị nhẹ quá đấy à?” Tạ Sùng ở một bên nói: “Ngậm cái miệng em vào.”
Bác sĩ nghe vậy liền bật cười: “Đúng là rạn xương nhẹ thôi, sau đó cứ bó bột, làm theo chỉ định của bác sĩ rồi tĩnh dưỡng cho tốt. Có việc gì thì cứ bảo chồng cô làm cho.”
“Anh ta…” Mâu Văn định bảo anh ta có phải chồng tôi đâu, Tạ Sùng đã nhanh chóng cướp lời: “Vâng ạ bác sĩ, cảm ơn.”
Mâu Văn quay đầu lườm anh, anh cũng không nói lời nào, bế Mâu Văn đặt lên xe lăn rồi đẩy ra ngoài, ra đến cửa mới bảo: “Hai cái mắt như quả óc chó kia của em đừng có lườm nguýt người khác nữa, trông buồn cười chết đi được.”
Mâu Văn lại lườm anh một cái nữa.
Cô mệt rồi, tựa đầu vào xe lăn ngủ thiếp đi. Tạ Sùng đi lấy thuốc xong liền chở cô về nhà. Mâu Văn suốt dọc đường vẫn ngủ mê mệt, cô chưa từng kiệt sức đến thế này bao giờ.
Trong cơn mơ màng cô còn lẩm bẩm một câu “Cảm ơn cuộc thi…”, khi một người khao khát một điều gì đó, trong mơ cũng đều là nó.
Ngay từ ngày đầu tiên anh gặp Mâu Văn, cô đã là một người như vậy rồi, muốn cái gì là sẽ dốc toàn lực để đạt được cho bằng được.
Tạ Sùng trao đổi với Luke, Luke hỏi: “Có chuyện quan trọng gì mà phải xin nghỉ tận mười lăm ngày làm việc?”
“Làm việc từ xa, không phải xin nghỉ.” Tạ Sùng nói: “Lúc tôi giúp anh đi công tác vào cuối tuần, tôi cũng có hỏi cuối tuần anh có chuyện quan trọng gì mà không đi công tác được đâu.”
“Tôi không duyệt.”
“Không duyệt tôi nghỉ việc.” Tạ Sùng đáp: “Tôi không dọa anh, giờ tôi nộp đơn từ chức luôn đây.”
Luke liền nhắn lại ngay trong vòng một giây: “Trêu cậu chút thôi mà. Cậu sao thế? Hay là Mâu Văn bị làm sao?”
“Mâu Văn bị gãy xương.”
“Chậc…” Luke nhắn lại: “Chắc là đau lắm đấy. Đi làm kiếp simp gái của cậu đi.”
“Thời tiết ở Cáp Nhĩ Tân có tốt không?”
“Không liên quan đến cậu.”
Đến cửa nhà Mâu Văn, Tạ Sùng dùng tay gõ nhẹ vào đầu Mâu Văn để đánh thức cô dậy, Mâu Văn mở đôi mắt ngái ngủ ra, nhập mật khẩu vào rồi nói với Tạ Sùng: “Cảm ơn anh đã đưa tôi về nhà, tạm biệt.”
“Tạm biệt cái con khỉ.” Tạ Sùng nói: “Em muốn chống nạng lên sân khấu nhận giải à?”
Anh đẩy Mâu Văn vào trong nhà.
Khoảnh khắc bật đèn lên, anh bỗng có chút thẫn thờ. Đây chính là ngôi nhà nhỏ của Mâu Văn. Anh chỉ cần nhìn một cái là nhận ra ngay cô vẫn luôn yêu cuộc sống này như trước đây. Những góc bài trí ấm áp, những chậu hoa nhỏ đang nở rộ, anh thậm chí còn nhìn thấy bộ bát đĩa ngày xưa mình tặng cô đang được xếp ngay ngắn trên tủ chén bên cạnh bàn ăn.
Anh đẩy Mâu Văn đến bên cạnh giường, hỏi cô: “Đói không?”
“Chút chút.” Mâu Văn nói: “Anh thật sự không cần lo cho tôi đâu, lát nữa tôi tự gọi đồ ăn ngoài được mà.”
Tạ Sùng không thèm bận tâm đến cô, cứ thế nhìn dáo dác xung quanh.
“Không còn sớm nữa, anh về nhà đi.” Mâu Văn nói: “Anh ở lại đây tôi cũng không tiện.”
Tạ Sùng nhìn thấy chiếc ghế sofa kia, ngắn thật đấy, anh mà nằm lên đó thì e là hai chân phải lơ lửng ở ngoài mất thôi.
“Có chăn thừa không? Để ở đâu?” Tạ Sùng lại hỏi.
“Anh đi về ngay cho tôi.”
Tạ Sùng đi lục tìm chăn.
Mâu Văn cuống lên, hét lớn: “Tạ Sùng!”
“Em hét cái gì mà hét?” Tạ Sùng đột nhiên cũng cao giọng lên: “Tôi thì làm gì được em? Em bị gãy xương đến đất còn chẳng xuống nổi, định đi tiểu luôn trên giường chắc? Nước không uống được, khát chết à? Đồ ăn ngoài không lấy được, đói chết sao? Thế thì thà em trực tiếp bảo bố mẹ em lên Bắc Kinh nhặt xác cho em luôn đi cho rồi!”
“Tôi không cần anh lo. Tôi có thể gọi Sở Lăng qua đây.”
“Em đừng tưởng tôi không biết, Sở Lăng hiện tại đang ở xó xỉnh núi rừng nào đó tận Vân Nam rồi.”
“Sao anh biết?” Mâu Văn hỏi.
Tạ Sùng nhất thời nghẹn lời. Sao anh biết ư? Chuyên mục của Sở Lăng kỳ nào anh cũng xem, còn kỳ phát sóng về Mâu Văn thì cứ cách mấy ngày anh lại vào xem một lần. Sao anh lại không biết cho được?
“Tóm lại, em đừng có nói mấy lời nhảm nhí đó nữa. Nếu em lo lắng tôi sẽ làm gì em, vậy hoàn toàn không cần thiết đâu. Bây giờ tôi chẳng có chút hứng thú nào với em cả.” Giọng Tạ Sùng trầm xuống, lẩm bẩm một câu: “Tầm này đến chân còn chẳng nhấc lên nổi, chạm nhẹ một phát chắc lại gào lên như chọc tiết lợn.”
“Anh nói cái gì cơ? Lợn gì?” Mâu Văn hỏi.
Tạ Sùng ho khẽ một tiếng: “Em muốn ăn gì?”
“Tôi muốn ăn bún gạo.”
“Để tôi đặt cho em.”
“Tự nấu.” Mâu Văn nói: “Đồ bên ngoài tôi không thích ăn.”
Cô chỉ huy Tạ Sùng mở tủ lạnh, tìm nguyên liệu, rồi điều khiển từ xa bắt anh đun nước, bỏ gia vị. Tạ Sùng chân tay vụng về, bộ quần áo đẹp đẽ trên người sớm đã bị vò cho ra bã, không còn hình thù gì nữa. Mâu Văn ngồi trên giường thỉnh thoảng lại nghe thấy anh lúc thì “ối” một tiếng vì bị nước sôi làm bỏng, lúc thì “mẹ kiếp” một tiếng vì làm đổ gói gia vị… Bữa ăn này nấu như đi đánh trận vậy, rúng động trời đất mới xong.
Bày biện đồ ăn lên bàn xong xuôi, anh lại đi giặt khăn mặt, bước tới lau mặt cho Mâu Văn. Mâu Văn ngồi bên mép giường, ngoan ngoãn ngửa mặt lên, chiếc khăn ấm áp ẩm ướt phủ lên mặt cô, nhẹ nhàng lau đi bụi bặm. Đôi mắt cô nhìn anh, anh vô cùng chuyên chú, đến lượt lau cuối cùng liền dùng lực nhấn mạnh lên mặt cô một phát, ra lệnh: “Duỗi tay.”
Lau tay cho cô xong, anh mới bế cô đặt ngồi bên cạnh bàn.
Lúc này Mâu Văn mới lên tiếng: “Tôi chỉ bị rạn xương mắt cá chân thôi, không phải cụt tay cụt chân. Anh có thể bưng nước qua đây để tôi tự lau rửa.”
“Có giỏi thì em tự đi mà lấy nước.” Tạ Sùng nói.
Mâu Văn đói lả người rồi nên không thèm chấp nhặt với anh nữa, cúi đầu ăn. Cũng may là tự cô đã sơ chế sẵn từ trước, bằng không chẳng biết sẽ bị Tạ Sùng nấu ra cái thứ quỷ quái gì nữa.
Lúc này Tạ Sùng lướt điện thoại, tra cứu tài liệu:
Người bị gãy xương thì nên uống canh gì?
Làm thế nào để thuyết phục người bị gãy xương nằm dưỡng bệnh trên giường thêm vài ngày?
Người bị gãy xương tâm trạng không tốt thì phải xử lý thế nào?
…
Anh tra cứu nửa ngày trời, cảm thấy mấy cái đó đều chẳng có tác dụng gì, bèn nhắn tin hỏi Will: “Lư Mễ từng bị gãy xương chưa? Anh chăm sóc Lư Mễ thế nào?”
Will gửi lại cho anh một dấu “?” rồi tiếp lời: “Tôi chỉ có một lời khuyên duy nhất thôi: Đừng có chọc người bệnh nổi giận.”
“Ồ.”
Mâu Văn hỏi anh: “Anh đang làm gì thế?”
Tạ Sùng bảo: “Xử lý công việc.”
Ăn cơm xong, thời khắc ngượng ngùng nhất cũng đã tới. Mâu Văn cần phải đi vệ sinh và tắm rửa. Việc đi vệ sinh thì tương đối dễ dàng, anh chỉ cần bế Mâu Văn đặt lên bồn cầu, còn anh thì đứng ngoài đợi, khi nào cô xong xuôi, anh sẽ vào bế cô ra.
Nhưng việc tắm rửa thì không dễ chút nào.
Chân của Mâu Văn không được đụng nước, cô cần phải lau rửa sạch sẽ cả người.
Tạ Sùng suy nghĩ một lát rồi hỏi: “Hay là tôi lau giúp em nhé?”
“Anh cút.”
Tạ Sùng liền bật cười.
Anh vặn vòi hoa sen giúp Mâu Văn, để cô ngồi trên chiếc ghế nhỏ tự mình xoay xở. Đến lúc anh vào bế Mâu Văn ra, nhìn thấy cả người cô ướt sũng nước. Ánh mắt Tạ Sùng trong một khoảnh khắc bỗng trở nên sâu thẳm.
Mâu Văn theo bản năng túm chặt lấy cổ áo, quát anh: “Anh nhìn cái gì mà nhìn!”
Tạ Sùng quay mặt đi chỗ khác: “Ai thèm nhìn.”
Anh nhích lên phía trước vài bước, đưa tay về phía Mâu Văn rồi bế cô lên.
Trên người Mâu Văn phả ra hơi nóng hầm hập, một lọn tóc ướt rủ xuống vai anh, làm ướt đẫm một mảng áo sơ mi. Mâu Văn nhận ra cả người anh đều đang căng cứng lên. Cô từng có khoảng thời gian gần gũi không giới hạn với anh, đương nhiên hiểu rõ điều này có nghĩa là gì.
Cô mím chặt môi không dám ho he gì, sau khi được đặt lên giường liền ra lệnh cho Tạ Sùng tắt đèn: Cô phải thay đồ ngủ.
Tạ Sùng ngồi trên ghế sofa, nghe những âm thanh sột soạt trong bóng tối mà nín thở. Cơ thể anh nóng bừng lên, vô cùng khó chịu.
Mâu Văn nghe thấy tiếng cửa mở, gọi một tiếng: “Tạ Sùng?”
Nhưng Tạ Sùng đã bước ra ngoài đứng rồi.
Rất lâu sau, vào lúc Mâu Văn sắp sửa thiếp đi, anh mới bước vào, cứ thế mặc nguyên quần áo nằm lên ghế sofa. Ghế sofa vô cùng khó chịu, cả người anh đều phải co quắp lại. Lúc Mâu Văn sắp ngủ say, Tạ Sùng nói: “Mâu Văn, tôi lên giường ngủ được không?”
“Không được.” Mâu Văn đáp.
“Ồ.” Một lát sau anh lại bảo: “Mâu Văn, nhà em có nút bịt tai không?”
“Sao thế?”
“Em ngáy rồi.”
“… Anh nói bậy, tôi đã ngủ đâu.”
“Em ngủ rồi mà.” Tạ Sùng bật cười: “Bỏ đi, ngủ ngon.”
“Ngủ ngon.”
Sofa tuy không thoải mái, nhưng Tạ Sùng vẫn có một giấc ngủ ngon. Trong căn phòng nhỏ bé này, những đóa hoa thỉnh thoảng lại tỏa ra từng hương thơm dịu nhẹ giữa đêm khuya. Lúc Tạ Sùng dậy đi vệ sinh, anh nghe thấy tiếng Mâu Văn khẽ tỉ tê trong mơ: Chắc là cô đau lắm. Tạ Sùng vô cùng xót xa, nhưng cũng chẳng có cách nào khác. Dùng lời của Will mà nói thì: Chỉ có thể ở bên cạnh cô mà thôi.
Anh lục từ trong vali ra bộ đồ ngủ rồi lại đi ngủ tiếp.
Sáng hôm sau, bọn họ bị đánh thức bởi tiếng gõ cửa.
Mâu Văn bật người ngồi dậy từ trên giường, nhưng vì đau nên cô “ái ui” một tiếng rồi lại ngã oạch ra sau.
Tạ Sùng lại vô cùng thản nhiên đi ra mở cửa, nhìn thấy Vương Chí Cường đang đứng đực mặt ở ngoài cửa.
“Anh… anh Tạ?” Mâu Văn trước đó từng tiết lộ với Vương Chí Cường rằng Tạ Sùng là chồng cũ của cô. Nhưng việc chị Văn ghét anh Tạ thì Vương Chí Cường biết rõ. Từ đó về sau cậu ấy chẳng dám bép xép gì nhiều với Tạ Sùng nữa. Thế mà ngay vào lúc này, anh Tạ lại đang mặc đồ ngủ đứng trong phòng của chị Văn.
Vương Chí Cường không biết phải phản ứng thế nào cho phải.
Cậu ấy hỏi: “Ờ thì… chị Văn… sao không đi làm ạ?”
Mâu Văn bảo: “Cậu vào đây.”
“Có tiện không chị?” Vương Chí Cường hỏi.
“Có gì mà không tiện?” Mâu Văn nói: “Nói nhảm rõ lắm. Vào đây đi.”
Vương Chí Cường chần chừ bước vào, sợ Tạ Sùng nổi giận nên còn gật đầu cười cầu hòa với anh một cái.
Chị Văn trông rất chật vật, chân còn đang bó bột. Vương Chí Cường cuống lên suýt khóc: “Sao thế này hả chị Văn? Có chuyện gì vậy chị?”
“Bị gãy xương rồi.” Mâu Văn nói: “Mấy việc phải chạy vạy ra ngoài giao hết cho cậu đấy nhé.”
Vương Chí Cường gật đầu: “Chị cứ yên tâm. Chị có đau lắm không ạ?”
“Cũng tạm.” Mâu Văn cố làm ra vẻ kiên cường nói: “Chuyện nhỏ ấy mà. Lát nữa tôi qua công ty.”
“Vâng, thế em đi xử lý công việc trước đây.” Vương Chí Cường nói xong liền đi ra ngoài, lúc đi ngang qua trước mặt Tạ Sùng, cậu ấy đột nhiên nói: “Anh Tạ, trăm sự nhờ anh cả đấy.”
“Giao cho tôi cậu cứ yên tâm.”
Sau khi Vương Chí Cường đi rồi, Tạ Sùng hỏi Mâu Văn: “Có muốn dọn qua nhà tôi ở không?”
“Tôi không thèm. Ở đây đi làm tiện hơn.”
“Ồ.” Tạ Sùng nói: “Thế lát nữa em ăn sáng xong thì qua công ty, tôi đi giải quyết chút việc khác.”
“Việc gì thế?”
“Em đừng quan tâm.”
Tạ Sùng đẩy xe lăn đưa Mâu Văn đến văn phòng, vừa vặn ngày hôm đó nhân viên công ty Mâu Văn đều có mặt đầy đủ, nhìn thấy Tạ Sùng ai nấy đều có chút kinh ngạc. Họ đương nhiên đều biết Tạ Sùng, cũng từng bàn tán riêng với nhau rằng: Trong số những người theo đuổi sếp Mâu thì vị này là tốt nhất, lịch thiệp nhất, nhưng ngặt nỗi sếp Mâu lại không thích. Giờ thì hay rồi, người ta đã đẩy sếp Mâu đi làm luôn rồi.
Trong mắt mọi người như đang bùng lên những đốm lửa hóng hớt, Mâu Văn trước nay vốn lười giải thích mấy chuyện này, lúc này liền cố ý đanh mặt lại bảo: “Họp thôi!”
Cuộc họp tuần nhanh chóng kết thúc, công việc rất nhiều, khách hàng cũng đông, Mâu Văn đành phải gửi gắm mọi người trông nom kỹ lưỡng hơn mười công trường đang đồng thời thi công ngoài kia, bởi vì cô thực sự không thể đi lại được nữa rồi. Còn những việc giấy tờ tại bàn cứ giao lại cho cô.
Mọi người nhận nhiệm vụ xong liền tản ra bận rộn, Vương Chí Cường trước khi ra cửa nói với Mâu Văn: “Chị Văn, có việc gì chị cứ gọi em nhé. Tuy rằng bây giờ em đã dọn ra ngoài văn phòng thuê nhà ở rồi, nhưng em ở ngay gần đây thôi. Bất kể lúc nào chị gọi, em sẽ có mặt ngay lập tức.”
“Cậu không cần lo cho tôi.” Mâu Văn nói: “Cậu không thấy nhà tôi đã bị người ta chiếm đóng rồi sao? Tự khắc có người lo cho tôi.”
“Hè hè.” Vương Chí Cường bật cười: “Đây là lần đầu tiên em thấy anh Tạ chật vật như thế đấy. Nhưng mà trông buồn cười phết.”
Tạ Sùng một tiếng rưỡi sau mới quay trở lại, trên tay xách một chiếc túi du lịch bằng da thật, Mâu Văn hỏi anh mang cái gì thế, anh bảo là quần áo để thay.
“? Anh mang quần áo thay để làm gì?”
“Để ở lại nhà em dài hạn.” Tạ Sùng nói: “Bác sĩ bảo em cần người chăm sóc, phải nằm tĩnh dưỡng trên giường. Em mà không nghe lời là tôi gọi điện cho mẹ em ngay đấy, lúc đó em tự đi mà giải thích với hai ông bà.”
“Tôi cũng có thể thuê hộ lý.”
“Tôi chính là hộ lý đây.” Tạ Sùng nói: “Em có bỏ bao nhiêu tiền ra cũng không thuê nổi một người hộ lý như tôi đâu.”
Mâu Văn nhất thời không biết phải đáp lại thế nào cho phải.
Cô hiếm khi có những khoảnh khắc yếu ớt như thế này, nói được vài câu đã cảm thấy mệt mỏi, bàn chân thi thoảng lại nhói lên đau buốt. Quan trọng nhất là cô mất đi khả năng tự di chuyển, điều này mới là thứ khiến cô đau khổ nhất.
“Đói không?” Tạ Sùng hỏi cô.
“Đói.”
“Đi thôi, nấu cho em ăn.”
“Tôi không ăn.” Mâu Văn nói: “Anh nấu không ngon.”
“Em bắt buộc phải ăn.” Tạ Sùng đẩy Mâu Văn về nhà. Mâu Văn hỏi anh sao không đi làm, anh nói tôi xin nghỉ phép rồi.
Mâu Văn nằm trên giường, Tạ Sùng bước lên phía trước giúp cô kê cao cả phần cẳng chân lên. Động tác của anh vô cùng cẩn thận, chỉ sợ làm cô đau, thế nhưng chuyện này là không thể tránh khỏi, Mâu Văn lại bắt đầu rưng rưng nước mắt. Lúc này cô không những chẳng kiên cường nổi, mà còn biết cách “hành hạ” người khác. Cô trách Tạ Sùng ra tay nặng quá, chẳng khác nào đang ngược đãi cô.
Tạ Sùng liền hù dọa cô: “Em có tin tôi đấm một phát vào cái chân què này của em không?” Dù miệng nói như vậy, nhưng động tác của anh lại càng nhẹ nhàng hơn.
“Hiện tại em đang trong thời kỳ cấp tính, kể cả ông giời đến em cũng không được phép xuống giường. Cần chườm đá thì chườm đá, cần kê cao thì kê cao, em đừng có mà nghĩ chuyện nam nữ khác biệt. Bây giờ hai chúng ta chẳng có gì khác biệt cả, tôi chăm sóc em giống như đang chăm sóc một con mèo nhỏ vậy, lòng lặng như nước.” Tạ Sùng vừa nói vừa ấn nhẹ vào mấy chỗ khác, xem xem có xu hướng giảm sưng hay không.
“Em đau thì cứ khóc đi.” Tạ Sùng bảo: “Cũng chẳng cần phải gồng làm gì.”
Anh vừa dứt lời, Mâu Văn liền “oà” một tiếng khóc nấc lên: “Tôi đau lắm Tạ Sùng, tôi càng lo cho tác phẩm của tôi hơn, ngã một cú thế này, không hoàn thành được thì biết làm sao bây giờ?”
“Em sợ không hoàn thành được cái gì? Ai quy định là tự em phải làm hết mọi việc đâu? Chẳng phải em đã có bản vẽ rồi sao?”
“Nhưng tôi không yên tâm nổi. Tôi phải giám sát cơ…” Mâu Văn lại càng đau lòng hơn: “Sao lại thế này chứ, tại sao ông trời lại trêu đùa tôi như vậy chứ. Tôi nhất định phải đoạt giải mà…”
Tạ Sùng lóng ngóng ngồi bên mép giường, thấy cô khóc đến mức sắp chảy cả nước mũi ra rồi, liền giật một tờ giấy lau mũi cho cô.
“Bây giờ chân tôi thì đau, lòng thì lo sốt vó…” Mâu Văn nức nở nói: “Sao tôi lại có thể trượt chân từ trên thang xuống được cơ chứ, ngã xuống thì cũng thôi đi, tại sao cái chân lại bị kẹt vào đấy hả?”
“Đừng nghĩ nữa.” Tạ Sùng hạ thấp giọng bảo: “Đừng nghĩ nữa.” Thấy cô vẫn còn khóc, anh liền đổ người về phía trước, nhẹ nhàng ôm lấy bờ vai cô, bao bọc lấy cô vào lòng.
“Em đừng lo lắng, lát nữa tôi lái xe qua xem tiến độ hôm nay thế nào, rồi gọi video cho em, em nhìn xem chỗ nào không ổn thì cứ nói. Em dũng mãnh như Ba Đồ Lỗ vậy, chẳng lẽ lại bị chút chuyện này làm cho ngã quỵ sao?”
Mâu Văn quẹt nước mắt rồi thuận tay chùi luôn vào quần áo Tạ Sùng, tiếp đó nói: “Tạ Sùng, anh không biết nói chuyện thì đừng nói… Anh mới giống Ba Đồ Lỗ ấy.”
Tạ Sùng liền bật cười, vỗ vỗ đầu Mâu Văn một cái.
Mâu Văn lại nói: “Sao anh lại đổi tính đổi nết thế này? Chẳng giống anh chút nào cả. Có phải anh bị ung thư rồi, nên tính làm người tốt trước khi lâm chung không…”
“Đừng nói gì nữa Mâu Văn. Còn nói nữa là tôi đấm vào chân em thật đấy.” Mâu Văn sụt sịt một tiếng, lập tức im bặt.
Một lát sau, cô hỏi: “Tạ Sùng, sao anh lại to lên thế?”
?
Tạ Sùng lập tức nhấc chân đi thẳng vào nhà vệ sinh.
Mâu Văn ở phía sau lưng anh bật cười lớn thành tiếng.
Tạ Sùng vốn không biết chăm sóc người khác, mấy ngày đầu tiên trôi qua vô cùng vụng về. Anh gọi điện cho một người bạn từng làm bác sĩ, một ngày gọi tận mười mấy cuộc, cuối cùng làm cho đối phương phát phiền lên, nói: “Sao dạo này cậu bám người thế hả? Chẳng phải trước đây cậu ghét tôi lắm sao?”
Tạ Sùng đáp: “Tạm thời thích cậu vài ngày.”
Nhưng khoảng thời gian khó khăn nhất vẫn là ban đêm, chiếc ghế sofa rách nát kia nằm khó chịu vô cùng, anh cứ luôn muốn tóm lấy cơ hội để được lên giường ngủ. Mâu Văn tuy bị gãy một chân, nhưng cái chân còn lại xem ra lại càng thêm khỏe khoắn, một đạp liền đá bay anh xuống giường.
Tạ Sùng vô cùng uất ức: “Tôi không ngủ được.”
“Ồ.” Mâu Văn ồ lên một tiếng, rồi ngủ mất.
Nửa đêm Mâu Văn bị đau làm cho tỉnh giấc, nghe thấy Tạ Sùng đang xoay người trên ghế sofa.
“Anh vẫn chưa ngủ à?” Cô hỏi.
“Ngủ rồi.” Tạ Sùng nói thế, còn cố ý ngáy một tiếng rõ to.
Mâu Văn bảo: “Giờ tôi đau lắm, anh nói chuyện với tôi một lát đi.”
“Nói gì?”
“Tôi không biết.” Mâu Văn nói: “Anh có chuyện gì muốn nói với tôi không?”
Tạ Sùng suy nghĩ rất lâu, nói: “Tôi có một người bạn rất thân, tên là Tưởng Vu.”
[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]