Sắc Đêm Thiên Đường - Cô Nương Đừng Khóc

Chương 86: Vinh quang:Thẳng thắn và lại gần




[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Tưởng Vu.

Cái tên này đã bị đào lên từ sâu trong mảnh đất ký ức của Mâu Văn: “Tưởng Vu” từng bị khóa chặt trong két sắt của Tạ Sùng, Tưởng Vu mà sau khi Tạ Sùng đi dự đám tang mẹ cô ấy về thì gặp tai nạn xe suýt mất mạng.

Mâu Văn “ừm” một tiếng, nói: “Nói đi, để xem đó là người bạn như thế nào.”

“Tưởng Vu là con gái của huấn luyện viên dạy đua ngựa ngày trước của tôi và Tiền Tụng. Cậu ấy từ nhỏ đã lớn lên ở trường đua ngựa, bọn tôi cứ đến đó là lại chơi cùng nhau suốt. Hồi nhỏ tính cách tôi kỳ quặc lắm…”

Mâu Văn ngắt lời anh: “Thế bây giờ tính cách anh đã tốt lên được chút nào chưa?”

Tạ Sùng khựng lại một chút, sửa lại lời: “Từ nhỏ tính cách tôi đã kỳ quặc, ngoài Tiền Tụng ra thì không có người bạn nào cả. Tiền Tụng thì em biết rồi đấy, hai chúng tôi cùng lớn lên trong con ngõ nhỏ. Tính tôi quái gở, nhìn ai cũng thấy ghét, tôi nói gì họ không hiểu, họ nói gì tôi cũng không muốn nghe. Đến trường đua ngựa, tôi phát hiện ra một người còn kỳ quặc hơn cả tôi: Tưởng Vu.”

“Tưởng Vu từ nhỏ đã ở bên cạnh ngựa, hành vi có chút giống ngựa, lúc thích một ai đó thì ngoan ngoãn vô cùng, không thích là sẽ đá tung chân ngay. Cậu ấy thích vẽ mấy thứ kỳ quái, nói năng cũng không được lưu loát cho lắm.”

“Tôi biết.” Mâu Văn nói: “Tôi biết cô ấy thích vẽ mấy thứ kỳ quái, tôi nhìn thấy rồi. Anh cứ kể tiếp đi.”

“Tóm lại là bọn tôi trở thành bạn thân, tôi chưa từng có người bạn thân khác giới nào cả, thỉnh thoảng người khác cứ hay đùa hỏi tôi có phải thích Tưởng Vu không? Lâu dần, chính tôi cũng không phân định rõ ràng được nữa.”

“Không phân định rõ ràng chẳng qua là đang tự lừa dối bản thân mà thôi.” Mâu Văn nói: “Anh có sự thích cô ấy như thiếu nam thiếu nữ, có lẽ chưa tiến triển đến tình yêu, nhưng tuyệt đối không phải là không phân định rõ. Não anh đâu có tệ đến mức ấy, Tạ Sùng.” Mâu Văn lật người một cái, cái chân đang kê cao lúc này chợt nhói đau một phát, cô khẽ hừ một tiếng rồi lại nói: “Tạ Sùng, tôi khó chịu quá. Anh có thể rót cho tôi chút nước uống không?”

Tạ Sùng vội vàng bật dậy khỏi ghế sofa, trong phòng tối om, anh lại cử động mạnh nên bị lăn xuống đất, chân đá trúng vào chân giường. Anh đau đến mức nổ đom đóm mắt, khẽ r*n r* một tiếng trong cổ họng.

“Anh sao thế?” Mâu Văn hỏi.

“Không sao.” Tạ Sùng bật đèn lên, nhảy lò cò một chân đi lấy nước cho Mâu Văn, sau đó nhảy đến bên giường cô, vặn mở nắp chai giúp cô. Anh nhìn thấy đôi mắt Mâu Văn đã đỏ hoe vì phải chịu đựng cơn đau ập đến giữa đêm khuya, nói: “Đã bảo em ban ngày lúc không đau thì lo mà nghỉ ngơi đi, em cứ nhất quyết phải làm việc cơ.”

“Tôi cứ muốn làm việc đấy. Công việc mang lại cho tôi cảm giác an toàn.” Mâu Văn uống một ngụm nước rồi nằm trở lại: “Bất kể là lúc nào, cứ nghĩ đến việc mình còn năng lực sinh tồn, vẫn đang làm công việc mình yêu thích là tôi lại thấy an tâm, có cảm giác trời có sập xuống tôi cũng chẳng sợ.”

Tạ Sùng lại kiểm tra chân cho cô, lật cuốn bí kíp mà người bạn bác sĩ đưa cho ra đối chiếu, xác định chân Mâu Văn không có vấn đề gì mới cất điện thoại, tắt đèn rồi nằm trở lại ghế sofa.

Trong bóng tối, Mâu Văn nói: “Kể tiếp về Tưởng Vu đi.”

“Được.” Tạ Sùng nói: “Mâu Văn, bây giờ tôi có thể khẳng định chắc chắn rằng: Tôi đã phân biệt được thế nào là tình yêu rồi. Đối với Tưởng Vu, tôi chưa từng có kiểu cảm giác bốc đồng, muốn chiếm hữu giống như đối với em, chưa từng có.”

“Anh có cảm giác bốc đồng với tôi á?” Mâu Văn cố ý trêu anh.

“Có cần tôi thể hiện cho em xem không?” Tạ Sùng bảo: “Bây giờ tôi cứ nói chuyện với em là lại thấy khó chịu vô cùng. Tôi…”

Mặt Mâu Văn bỗng chốc nóng bừng lên: “Dừng lại, nói về Tưởng Vu đi.”

“Tôi và Tưởng Vu chưa từng yêu nhau. Bố của Tưởng Vu từng cứu mạng tôi, mẹ của Tưởng Vu hồi đó nấu cơm lúc nào cũng chuẩn bị thêm một phần cho tôi. Thật ra về sau tôi không còn học kỹ thuật cưỡi ngựa nữa, nhưng tôi vẫn cứ luôn chạy đến sân sau của trường đua, giết thời gian ở đó. Người ta cứ bảo tôi đến đó là vì Tưởng Vu, thực ra không phải, Tưởng Vu không có ở đấy tôi cũng vẫn sẽ đến. Tôi thích nơi đó, nó giống như một gia đình trọn vẹn vậy. Mâu Văn, em có tin tôi không? Những điều tôi nói đều là thật lòng.”

Mâu Văn nhớ đến chấp niệm của Tạ Sùng đối với gia đình.

Lúc đó cô cũng sẽ nghĩ: Giả dụ như không có sự chấp niệm này, liệu anh có nhìn thấy cô, rồi kết hôn với cô không? Anh kết hôn với cô, có phải là vì cô đã mang lại cho anh cảm giác của một gia đình hay không?

“Nhưng anh từng nói căn nhà ở Vạn Liễu là căn nhà cưới chuẩn bị với Tưởng Vu.” Mâu Văn nói.

“Cái gì?”

“Chính anh tự viết trong tờ phiếu lấy ý kiến khách hàng: Nhà cưới.” Mâu Văn nói: “Anh đừng có phủ nhận là anh chưa từng nghĩ đến chuyện kết hôn với Tưởng Vu, chẳng qua là cô ấy không muốn gả cho anh mà thôi. Nếu cô ấy đồng ý kết hôn với anh, liệu anh còn nhìn thấy tôi không? Còn muốn kết hôn với tôi nữa không? Không đâu. Tôi chẳng qua chỉ là sự lựa chọn lùi lại một bước của anh mà thôi.”

Mâu Văn nói xong liền thở dài một tiếng.

Sự uất ức, không cam lòng và đau đớn trong thâm tâm cô khi Tạ Sùng lần đầu tiên đề nghị ly hôn, về sau theo dòng thời gian trôi qua dường như đã dần dần bị nhạt nhòa quên lãng. Thế nhưng thỉnh thoảng cô vẫn chợt nhớ lại: Tình yêu cô dành cho Tạ Sùng thực sự đã chết vào chính ngày hôm đó.

Khi ấy cô thức thâu đêm suốt sáng, cứ thế hết đêm này qua đêm khác chịu đựng trong căn phòng làm việc kia, xé hết tờ bản thảo này đến tờ bản thảo khác; cô ăn không ngon miệng, những món ăn ngon mà cô vốn vô cùng yêu thích đều trở nên nhạt nhẽo vô vị. Đến tận thời gian sau này, cô thậm chí còn chẳng nhớ nổi tại sao mình lại phải như thế, dường như nỗi đau đớn mà sự lụi tàn của tình yêu mang lại cho cô đã biến thành một loại thói quen.

Trời ạ, đau đớn biến thành thói quen, tập quen với nỗi đau, đối với một người mà nói thì đó là chuyện tàn nhẫn đến nhường nào cơ chứ? Mâu Văn ngày qua ngày từng chút một vươn mình lên phía trên để trưởng thành từ trong vũng bùn lầy đau khổ, cho đến một ngày cô phát hiện ra bản thân cuối cùng đã có thể ôm trọn lấy ánh nắng, giọt sương, ngọn gió lành, thậm chí còn có thể nở hoa được rồi, cô mới dám chắc chắn rằng mình đã thực sự sống lại.

Tạ Sùng bây giờ dựa vào cái gì mà đòi đổi trắng thay đen? Dựa vào cái gì mà lại có thể xem nhẹ về đoạn tình cảm mà anh dành cho Tưởng Vu? Đó là chuyện đã từng khiến cô khốn khổ, giày vò tâm trí suốt một thời gian dài, giờ đây lại bị anh khỏa lấp đi một cách dễ dàng như thế sao? Mâu Văn không cho phép. Cho dù tương lai cô sẽ không có bất kỳ mối liên hệ nào với anh đi chăng nữa, cô cũng tuyệt đối không cho phép anh dùng những lời lẽ khéo léo để ngụy biện vào lúc này.

“Tờ phiếu lấy ý kiến nào cơ?” Tạ Sùng có chút không nhớ nổi Mâu Văn đang nhắc đến thứ gì.

“Lúc anh liên hệ với Lâm Vi Sâm để sửa lại nhà, trên tờ phiếu khảo sát ý kiến anh ghi mục đích trang trí là làm nhà cưới.”

“Cái đó á…” Tạ Sùng nói: “Tôi nói căn nhà đó không cần sửa rồi, mẹ tôi cứ nhất quyết nói phải sửa, nói là để sau này tôi kết hôn có thể dùng… Thế nên tôi…”

“?” Mâu Văn tin Tạ Sùng sẽ không nói dối trong những chuyện như thế này. Cô chỉ là cảm thấy vô cùng nực cười, hóa ra cô năm xưa lại từng đau lòng khốn khổ chỉ vì một nét bút tùy tiện như thế của anh.

Cô im lặng trở lại.

Tạ Sùng nghĩ cô đã ngủ rồi, bèn khẽ khàng hỏi: “Mâu Văn, em ngủ chưa?”

“Chưa.”

“Thế chúng ta trò chuyện thêm lát nữa được không? Tôi cảm thấy giữa hai chúng ta có rất nhiều, rất nhiều chuyện vẫn chưa nói cho rõ ràng. Tôi muốn nhân tối nay em muốn nói chuyện với tôi, chúng ta đều nói hết ra, được không?” Tạ Sùng đương nhiên không phải kẻ ngốc, sau này anh đã từng vô số lần suy nghĩ: Cuộc hôn nhân của họ rốt cuộc đã bắt đầu nảy sinh vấn đề từ đâu. Anh từng vì sự chênh lệch giàu nghèo giữa hai người mà hoài nghi mục đích Mâu Văn kết hôn với mình, từng vì Mâu Văn từ chối sinh cho anh một đứa con mà nghi ngờ chân tình yêu thương của cô dành cho anh… Vậy còn Mâu Văn thì sao? Có phải cô đã vì việc anh hết lần này đến lần khác cự tuyệt giao tiếp và bày tỏ, vì sự tự cho mình là đúng luôn thường trực mọi lúc mọi nơi của anh, để rồi cuối cùng đi đến kết luận rằng giữa họ không còn bất kỳ khả năng yêu nào nữa hay không…

Ngày Mâu Văn dọn ra khỏi Vạn Liễu, nhẹ nhàng khép cánh cửa đó lại. Chính vào khoảnh khắc ấy, trái tim Tạ Sùng đã hoàn toàn đổ sụp. Anh nhìn ngôi nhà trống không, Mâu Văn đã mang đi tất cả những gì thuộc về cô, cứ như thể cô chưa từng ghé qua nơi này. Cứ như thể những ngày tháng ngập tràn tiếng cười vui vẻ kia chỉ là một giấc mộng hoàng lương.

Tạ Sùng đã phải thích nghi một thời gian rất dài, không, Tạ Sùng chưa từng thực sự thích nghi.

Anh không thích quay trở về ngôi nhà đó, chỉ cần anh đặt chân vào cửa là sẽ nghĩ ngay đến: Mọi thứ nơi đây đều do một tay Mâu Văn tạo nên. Đây là căn nhà đầu tiên do chính cô đảm nhận thiết kế trong đời, cô đã dụng tâm biết nhường nào để khiến mỗi một ngày anh sống ở đây đều vô cùng thư thái.

Thế nhưng anh thư thái, vốn chẳng phải vì căn nhà này, mà là vì cô.

Anh yêu cảm giác mỗi khi đẩy cửa bước vào nhà liền nhìn thấy cô tươi cười rạng rỡ chạy đến trước mặt mình đến nhường nào, yêu biết bao dáng vẻ cô bận rộn trong căn bếp, yêu biết bao những lúc họ cùng ngồi trên ghế sofa xem phim, nhấp một ngụm rượu, cùng nhau giết thời gian… Chính vì những điều đó anh mới yêu căn nhà này.

hi không còn Mâu Văn ở đó nữa, tình yêu của anh dành cho căn nhà này cũng biến mất.

Anh không muốn về nhà, không nguyện ý về nhà, anh có về nhà cũng chỉ là vội vàng qua một đêm, đổi vali rồi lại xuất phát. Anh trôi dạt qua khắp các khách sạn trên toàn thế giới, dùng việc đi công tác để lấp đầy cuộc sống của chính mình.

Anh giả vờ như bản thân hoàn toàn không bận tâm. Không bận tâm đến việc chia tay với Mâu Văn, không bận tâm đến Mâu Văn, thế nhưng kỹ năng diễn xuất của anh lại quá đỗi vụng về. Đôi tai anh lúc nào cũng tự động thu thập tất cả những gì liên quan đến Mâu Văn, công ty cô lại tuyển thêm một người, cô lại đàm phán thành công một khách hàng, cô đi du lịch, bên cạnh cô đã có một người đàn ông…

Anh bận tâm đến Mâu Văn biết mấy.

Tiền Tụng không biết đã bao nhiêu lần khuyên nhủ anh: “Buông tay đi, kết thúc rồi chính là kết thúc rồi. Người ta đã bắt đầu cuộc sống mới rồi, cậu cũng bắt đầu đi chứ. Tôi xin cậu đừng làm người như thế này nữa, chẳng phong độ chút nào cả.”

“Nhưng vốn dĩ tôi cũng đâu phải người phong độ.” Tạ Sùng nói. Anh từ trước đến nay vẫn luôn như vậy: Cố chấp, bướng bỉnh. Trong thâm tâm anh rất lạnh lùng, không dễ dàng thân thiết với một ai, mà một khi đã thân thiết rồi, anh sẽ không buông bỏ được. Anh vốn là người như thế mà.

Lúc này Mâu Văn nói: “Anh nói đi, Tạ Sùng. Tôi có thể nghe thêm một lát nữa, bởi vì cái chân này của tôi ấy, nó như cắn phải kẹo nổ vậy, cứ giật lên từng trận đau nhói.”

Tạ Sùng lại định đứng dậy xem, Mâu Văn cản anh lại: “Ôi anh đừng vẽ chuyện nữa, chỉ là cơn đau bình thường thôi.”

“Ồ.”

Tạ Sùng lại nằm trở về.

“Mâu Văn, có phải em từng hoài nghi việc tôi cưới em không phải vì yêu em? Mà là vì em phù hợp để kết hôn?”

“Chuyện đó mà còn phải hoài nghi sao?” Mâu Văn cố ý nói như vậy, cô chỉ đơn thuần muốn chọc tức Tạ Sùng mà thôi. Mâu Văn vô cùng quan tâm đến cảm nhận nội tâm của chính mình, về sau cô đã nghĩ thông suốt rồi: Không thể vì chuyện ly hôn với Tạ Sùng mà phủ nhận hoàn toàn cảm nhận trong lòng cô thời gian ban đầu. Sự rung động mỗi khi cô nhìn thấy anh, niềm vui sướng khi họ kết hôn, cô biết vào lúc đầu của cuộc hôn nhân, họ đã từng yêu nhau.

Bất kể là ai hỏi đến, cô đều có thể kiên định mà nói: Họ đã từng yêu nhau!

Tạ Sùng lại vì câu nói này mà cuống lên: “Em đừng nói chuyện kiểu đó. Tôi kết hôn với em tuyệt đối không phải vì phù hợp, tôi không quan tâm người khác nói thế nào, nhìn nhận thế nào, tôi không quan tâm em nghĩ ra sao: Tôi kết hôn với em là vì tôi yêu em.”

“Mâu Văn, lúc đó lúc nào tôi cũng nhớ em. Mỗi lần tôi gặp em, đều hận thời gian trôi qua quá nhanh, như thể còn chưa kịp nói với em vài câu, ăn với em vài miếng, còn chưa đi cùng em được mấy bước đêm đã tàn rồi. Tôi chỉ có thể đưa em về nhà. Tôi thậm chí còn hy vọng em cũng có thể đưa tôi về nhà, rồi sau đó tôi lại đưa em quay về, hai chúng ta cứ đưa qua đưa lại như thế, đưa đến tận lúc trời sáng. Tôi biết như vậy rất trẻ con, nhưng tôi thật sự đã nghĩ như thế đấy.”

“Tôi cũng không biết tại sao hai chúng ta cứ luôn gặp nhau vào buổi tối, cứ phải ngắm nhìn hết đêm này đến đêm khác của Bắc Kinh. Chẳng lẽ chúng ta không thể cùng nhau ngắm nhìn sớm mai và ban ngày sao?”

Tạ Sùng nghĩ như vậy đấy. Anh ở bên Mâu Văn bao nhiêu cũng không thấy đủ, lại chẳng biết phải cư xử thế nào với cảm giác này.

Mâu Văn cười thành tiếng, cô cũng nhớ lại mỗi lần tạm biệt khi đó, trong lòng cô cũng thầm trách thời gian trôi quá nhanh.

“Ngoài việc vô thức nhớ đến em ra, tôi còn… mơ về em nữa.” Tạ Sùng lúc này bỗng trở nên ngượng ngùng: “Trong mơ, khuôn mặt của em vô cùng rõ nét. Khi đó tôi chưa từng trải qua chuyện đó, nhưng trong mơ tôi lại rất hiểu biết. Lật qua lật lại mà l*m t*nh với em, rồi sau đó bị cảm giác ẩm ướt, dính dớp khó chịu trong chăn làm cho tỉnh giấc…”

“Anh câm miệng.” Mâu Văn ngắt lời anh: “Chúng ta đã thân thiết đến mức có thể nói mấy chuyện này rồi đấy à?”

“Hôm đó em còn hỏi tôi sao chỗ đó lại to lên, tôi cứ tưởng là có thể nói chứ.” Tạ Sùng trả ngược một vố: “Hay là chỉ có em mới được nói còn tôi thì không?”

“Chỉ có tôi được nói.” Mâu Văn ngang ngược hừ một tiếng, ra lệnh cho Tạ Sùng: “Anh nói tiếp đi.”

“Ồ.” Tạ Sùng lại tiếp tục nói: “Tôi còn xót xa cho em nữa. Tôi không biết em còn nhớ trước khi em về quê ăn Tết, tôi có đặc biệt đưa cho em một khoản tiền thưởng không.”

“Tôi nhớ chứ, Lâm Vi Sâm bảo là anh đặc biệt đưa cho tôi.”

“Đúng thế, tôi đã thúc ép anh ta phải đưa khoản tiền đó cho em. Em vất vả như vậy, tôi sợ đưa nhiều quá em lại bị người ta dị nghị, đưa ít quá em lại không đủ tiền về quê ăn Tết…”

Trái tim Mâu Văn khẽ mềm lại.

Khoản tiền thưởng thừa ra đó của Tạ Sùng đối với cô lúc ấy mà nói quan trọng biết nhường nào, ví tiền của cô “căng phồng” lên, lúc bước vào cửa nhà cái cổ hếch thật cao, chỉ thiếu điều dùng lỗ mũi để nhìn người khác: Xem con giỏi chưa này, mới thực tập thôi mà đã kiếm được nhiều tiền thế này rồi.

“Tôi lúc nào cũng xót xa cho em, cũng nhớ đến em. Tôi nhớ em là nhớ thật lòng đấy, tôi đi công tác, ở Cảnh Đức Trấn, nhìn thấy hình vẽ trên cái bát đó liền nhớ đến em, nhìn thấy những món đồ xinh đẹp đó liền nhớ đến em… Bất kể là đi đâu, nhìn thấy cái gì nhớ tới em là tôi lại mua, gửi cho em… Thế nên Mâu Văn à, những món đồ đó không phải là mua bừa đâu. Mỗi một món đều đại diện cho việc tôi nhớ em, một lần, hai lần, ba lần…”

Tạ Sùng càng nói càng cảm thấy nội tâm của mình trở nên đong đầy. Will nói đúng, phải thẳng thắn, phải chân thành, phải nói hết những gì có thể nói và không thể nói, có như vậy mới có thể hoàn toàn sát gần, thấu hiểu và tin tưởng lẫn nhau. Anh đã mở toang cánh cửa lòng mình rồi, chuyện này chẳng có gì là mất mặt cả.

Mâu Văn nhớ lại những món đồ đẹp đẽ, kỳ lạ và hiếm có đến từ khắp nơi trên thế giới kia. Cô nhớ có một năm Tạ Sùng bước vào cửa nhà, trên tay ôm một chiếc bình hoa có hình thù kỳ quái. Mâu Văn hỏi đây là cái gì? Anh nói tặng em đấy.

Hóa ra, đó đều là những lúc anh đang nhớ về cô…

Đến tận bây giờ cô mới muộn màng cảm nhận được sự ngọt ngào của khi ấy.

“Tóm lại Mâu Văn, tôi không phải vì em phù hợp để kết hôn mới cưới em, mà là vì tôi yêu em.” Tạ Sùng lặp lại một lần nữa: “Lần đầu tiên trong đời tôi thực sự yêu một người, và tôi đã kết hôn với cô ấy.”

Mâu Văn bỗng thấy sống mũi cay cay: “Nhưng anh vẫn đổi mật khẩu két sắt đấy thôi.”

“Tôi muốn xin lỗi em. Lúc ấy tôi chưa nghĩ ra cách xử lý những thứ bên trong như thế nào, hoàn toàn không phải muốn đóng chặt lòng mình với em.”

“Bây giờ đã xử lý xong chưa?” Mâu Văn hỏi.

“Tôi đem những thứ đó gửi cho Tưởng Vu rồi.” Tạ Sùng nói: “Em còn điều gì muốn hỏi tôi nữa không? Tôi đều có thể nói cho em biết hết.”

“Tôi đã xem đoạn video ghi lại vụ tai nạn xe của anh rồi.” Mâu Văn nói: “Anh đã mất tập trung.”

“Tôi không biết phải giải thích thế nào, thật đấy, tôi chỉ có thể bảo đảm với em một điều: Không phải vì Tưởng Vu hay mẹ của cậu ấy, hôm đó tôi thực sự đã mất tập trung một lúc nên mới xảy ra tai nạn xe.”

“Bây giờ anh muốn nói thế nào mà chẳng được.”

“Tôi có trăm cái miệng cũng không thanh minh nổi.” Tạ Sùng nói: “Xin lỗi em, Mâu Văn. Tôi xin lỗi vì tất cả những uất ức mà em từng phải chịu khi ở bên tôi. Tôi không biết phải làm sao mới cầu xin được sự tha thứ từ em, cũng có thể cả đời này em sẽ không bao giờ tha thứ cho tôi, hoặc có thể em vốn chẳng còn bận tâm đến những chuyện này nữa rồi. Dù thế nào đi chăng nữa, xin lỗi em.”

Có lẽ đây chính là cuộc sống. Không phải mọi câu hỏi đều có sẵn một đáp án chuẩn mực.

Trong lòng Tạ Sùng lại thấy khó chịu.

Mâu Văn cũng vậy.

Cô nói: “Xin lỗi anh, Tạ Sùng. Lúc đó tôi đã không nghe cuộc gọi của anh. Xin lỗi anh.”

“Không sao mà, tôi từ lâu đã chẳng còn bận tâm đến chuyện đó nữa rồi.” Tạ Sùng nói.

“Anh nói dối.”

“Được rồi, tôi có bận tâm. Nhưng chuyện đó so với việc đánh mất em chỉ là một chuyện nhỏ mà thôi.”

Hai người họ cùng im lặng trở lại.

Chân Mâu Văn không còn đau như trước nữa, cơn buồn ngủ ập đến, cô nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.

Tạ Sùng nghe tiếng thở đều đều của cô, nội tâm cũng dần trở nên an ổn. Cuộc trò chuyện như thế này là lần đầu tiên xuất hiện trong cuộc đời anh, anh chưa từng thẳng thắn phơi bày bản thân mình trước mặt bất kỳ ai như vậy. Trái tim anh bỗng chốc trở nên thảnh thơi.

Sáng sớm ngày hôm sau Mâu Văn mở mắt ra, phát hiện Tạ Sùng không có ở trước mắt.

Cô có chút hoảng loạn gọi to: “Tạ Sùng? Tạ Sùng?”

Không có ai đáp lại cô cả.

Mâu Văn gọi điện thoại cho Tạ Sùng, nghe thấy đầu dây bên kia của anh có chút ồn ào, cô hỏi: “Anh đang ở đâu thế?”

“Chờ tôi một lát nhé. Cứ nghĩ em sẽ ngủ đến mười giờ.”

“Ồ.”

Mười mấy phút sau Tạ Sùng quay lại, mua rất nhiều đồ, còn mang theo một bó hoa tươi, vừa vào cửa liền lấy bình hoa ra cắm bừa vào.

“Anh đi siêu thị à?” Mâu Văn có chút kinh ngạc: “Anh mà lại đi siêu thị cơ?”

“Sao thế? Siêu thị là do nhà em mở chắc, tôi không được đi à?”

“Anh mua những gì thế?” Mâu Văn hỏi.

“Đủ các loại.” Tạ Sùng vừa nói vừa hỏi Mâu Văn: “Tạp dề của em để đâu?”

“Trong tủ bếp.”

Tạ Sùng mở tủ bếp, lấy ra chiếc tạp dề họa tiết hoa nhí kia, nhíu chặt lông mày buộc vào. Lúc đi qua chiếc gương soi toàn thân, anh gần như là nhảy qua, hoàn toàn không dám nhìn bộ dạng khó coi của mình khi mặc chiếc tạp dề hoa này.

Mâu Văn bị anh chọc cho cười ngặt nghẽo, cố ý trêu anh: “Anh hợp mặc tạp dề hoa lắm đấy, trông điệu đà ghê cơ.”

Tạ Sùng lườm Mâu Văn một cái.

“Anh đang bận rộn làm cái gì thế?” Mâu Văn hỏi.

“Nấu canh gà cho em.” Tạ Sùng bảo.

“? Anh? Nấu canh gà á?” Mâu Văn ôm thái độ đầy hoài nghi đối với việc này: “Anh có mọc thêm một bàn tay nữa cũng chưa chắc đã nấu nổi nồi canh gà ngon đâu.” Dựa vào hiểu biết của cô về Tạ Sùng, anh có thể xào chín quả trứng đã là một bước tiến vượt bậc về mặt nấu nướng rồi. Cô làm sao dám hy vọng xa vời anh có thể nấu ra được nồi canh gà ngon lành cơ chứ?

Tạ Sùng không chấp cô, bắt đầu bận rộn trong bếp.

Lần này hình như có khá hơn lần trước một chút, ít nhất thì số lần anh chửi thề cũng bớt đi được một hai lần, cũng không còn kiểu nhảy nhót tưng tưng như lần trước vì sợ dầu nóng bắn lên, làm hỏng gương mặt xinh đẹp của mình nữa. Ồ không phải, lần này không cần đun dầu nóng.

Dù sao Mâu Văn cũng đang vô cùng buồn chán, cứ nhìn Tạ Sùng nấu cơm.

Cô bỗng nhớ tới lời đánh giá của nhân viên công ty dành cho Tạ Sùng: Vóc dáng trông tràn đầy sức lực.

Tràn đầy sức lực thì đúng thật, anh khỏe như trâu vậy, bế thốc cô lên cũng chỉ là chuyện tiện tay. Thế nhưng một người tràn đầy sức mạnh như anh, lúc này lại đang khoác trên mình một chiếc “váy hoa”.

Mâu Văn không kìm được mà bật cười.

Tạ Sùng nghe tiếng liền quay đầu nhìn cô, cô lập tức nín nhịn lại, đôi mắt to tròn đảo qua đảo lại để né tránh ánh mắt anh.

“Em cười gì đấy?” Anh hỏi.

“Cười anh mặc váy hoa trông tràn đầy sức lực.”

Mâu Văn thực sự không nhịn nổi nữa, ngả nghiêng trên giường cười lớn. Tạ Sùng nổi giận, bước tới trước mặt cô nhéo má cô, cô né ra sau, anh đuổi tới trước, cứ thế đè cô xuống giường.

Hai tay anh chống ở hai bên thân mình cô, cứ thế nhìn cô ở ngay bên dưới. Nụ cười trên mặt cô còn chưa kịp tắt, khóe miệng khẽ nhếch lên, trông giống như một chú cừu non đang vui vẻ. Tạ Sùng không thể kìm được mà cúi đầu xuống hôn lên khóe môi cô, cô khẽ nghiêng đầu tránh, rồi vì chân đau mà khẽ hừ nhẹ một tiếng

Tiếng hừ này lại không giống mọi khi, mà có chút hụt hơi.

Tạ Sùng lại tìm đến bờ môi cô, cô nói: “Đau.”

Tạ Sùng liền không dám làm bừa, nhưng bàn tay anh lại siết lấy cổ tay cô, dắt tay cô đi xuống phía dưới. Cô nghiến răng chống cự lại sức của anh để rút tay về, khuôn mặt đỏ cả lên nhưng vẫn vô ích, tay cô bị anh ấn chặt lên nơi gồ cao trên quần của anh.

“Tạ Sùng!” Mâu Văn cuống lên: “Anh đang làm cái gì thế hả!”

Hơi thở của Tạ Sùng đã loạn nhịp, giọng anh khàn đặc: “Hôm nay tôi có mặc váy hoa đi chăng nữa thì vẫn tràn đầy sức lực như thường. Vẫn làm em đến chết..”

Anh buông tay cô ra, quay người ngồi bên mép giường, tấm lưng phập phồng kịch liệt.

Mâu Văn lấy tay đẩy anh, anh nói: “Em đừng trêu chọc nữa, còn trêu tôi nữa đừng trách tôi không khách sáo.”

Mâu Văn rụt rè nói khẽ: “Canh tràn rồi kìa.”

Tạ Sùng quên không vặn nhỏ lửa, nước canh sôi sục tràn ra ngoài, hất văng cả vung nồi lên. Giống hệt như cơ thể không chịu nghe lời của anh lúc này vậy, cứ như muốn nứt toác cả chiếc quần ra.

Tư thế Tạ Sùng đi xử lý nồi canh trông vô cùng đặc biệt, anh không thể ưỡn ngực ngẩng cao đầu được, vì như thế trông anh chẳng khác nào một tên b**n th**. Mâu Văn nhìn bộ dạng của anh thì không còn dám cười nhạo nữa. Thế nhưng chính cô lúc này cũng chẳng thể bình lặng nổi, lòng cô bắt đầu thấy bồn chồn.

Cô bồn chồn, thế là bắt đầu hành hạ Tạ Sùng.

Chỉ một lát sau cô đã uống nước tới năm lần, cuối cùng còn bắt Tạ Sùng phải dìu mình vào nhà vệ sinh. Lúc Tạ Sùng đặt cô xuống, nhìn thấy chiếc quần ngủ của cô bị ướt một mảng nhỏ, cười nhạo cô: “Em tè ra quần đấy à?”

Canh gà do chính tay Tạ Sùng nấu lại không hề khó ăn chút nào.

Mâu Văn uống vô cùng vui vẻ, còn nghiêm túc khen anh.

Buổi chiều, Tạ Sùng qua cái sân nhỏ của Mâu Văn một chuyến, gọi video cho cô để quay lại từng ngóc ngách của công trình, cho cô kiểm tra tiến độ từ xa. Mâu Văn chăm chú xem từng tí một, mất nửa tiếng đồng hồ mới kiểm tra xong để đưa ra chỉ thị cho bước tiếp theo.

Cô đã yên tâm hơn một chút, cảm thấy chiếc cúp vàng lại đang vẫy gọi mình rồi.

Cô tự giễu bản thân là “lạc quan mù quáng”, Tạ Sùng nói: “Lâm Vi Sâm còn đoạt giải được, em kém cái gì chứ?”

“Cũng đúng thật.” Mâu Văn nói: “Anh ta ăn cắp bản thiết kế hồi thực tập của tôi mà còn đoạt giải được, đủ hiểu thực lực của tôi không thể coi thường đến mức nào rồi!”

Tạ Sùng cứ như vậy mà chăm sóc Mâu Văn ngày qua ngày.

Đây là lần đầu tiên kể từ khi quen biết nhau suốt bao nhiêu năm qua, họ ngày nào cũng ở bên nhau. Điều khiến người ta bất ngờ là: Họ không hề cảm thấy nhàm chán một chút nào.

Trên thực tế, những chuyện họ có thể trò chuyện với nhau lại nhiều đến thế.

Họ cùng lật lại những chuyện từng khiến họ đau khổ trước kia, hết lần này đến lần khác nói về chúng mà không biết chán, nói mãi cho đến khi trong lòng bắt đầu thấu hiểu và chấp nhận.

Họ trò chuyện về những phong cảnh, phim điện ảnh, phim truyền hình mình yêu thích, thỉnh thoảng quan điểm bất đồng còn cãi nhau om sòm, nhưng vì Mâu Văn đang là “bệnh nhân” nên Tạ Sùng lúc nào cũng nhường nhịn cô.

Họ trò chuyện về những kỳ vọng đối với tương lai, Mâu Văn có những kế hoạch vô cùng to lớn, cô cũng giống như bất kỳ một người có lý tưởng nào khác, không cam chịu một cuộc sống tầm thường. Cô hỏi Tạ Sùng có kỳ vọng gì không? Tạ Sùng nói: Nếu có thể, tôi muốn cùng em đi đến tương lai. Hoặc là, đứng ở tương lai để đợi em vậy.

Mâu Văn cảm thấy câu nói này rất bùi tai, lần này cô không hề phản bác lại Tạ Sùng.

Cô đang suy ngẫm về mối quan hệ giữa mình và Tạ Sùng, hết lần này đến lần khác tự hỏi bản thân liệu có còn khả năng làm lại từ đầu với Tạ Sùng hay không. Câu trả lời cứ thay đổi liên tục, từ chỗ tuyệt đối không thể lúc ban đầu, cho đến tùy duyên về sau, rồi tới việc mình không bài xích sau này… Cô cảm thấy chẳng có ai quy định con người ta không được phép quay đầu, huống hồ lần này cô cũng chẳng cần cô quay đầu.

Thế nhưng cô không nói rõ suy nghĩ của mình ra.

Cô bây giờ đã trở nên rất “xấu”, cô thích trêu chọc Tạ Sùng, và tìm thấy một niềm vui thú trong sự trêu chọc ấy. Mỗi khi Tạ Sùng hỏi cô: “Chúng ta có thể ở bên nhau không?”, cô đều nói: “Để xem thế nào đã.”

Vào một ngày tràn ngập ánh nắng chan hòa, Tạ Sùng đẩy cô ra ngoài hóng gió.

Lần này đến lượt cô ngồi trên xe lăn, cô tựa đầu vào lưng ghế, ngửa cằm lên là có thể nhìn thấy chiếc cằm cạo sạch sẽ xanh mờ của Tạ Sùng từ một góc độ khá kỳ lạ. Cô chưa bao giờ phủ nhận việc Tạ Sùng là người xinh đẹp nhất trong số tất cả những người cô từng gặp.

Tạ Sùng nhận ra cô đang nhìn mình liền cúi đầu xuống nhìn cô.

Góc nhìn của anh lại vừa vặn vô cùng, thấy rõ cổ áo đang mở rộng của cô, cùng với cảnh xuân lấp ló bên dưới cổ áo. Anh vui vẻ huýt sáo một cái, Mâu Văn lúc này mới nhận ra, vội vàng ngồi thẳng người dậy mắng anh: “Còn nhìn nữa tôi móc mắt anh ra đấy!”

Có lẽ do nằm dưỡng bệnh trên giường quá lâu nên tính tình cô đã trở nên “thô bạo” hơn hẳn.

Vương Chí Cường kể với cô dạo này gặp phải mấy khách hàng rất khó nhằn, cô liền phán: “Giết hết đi.”

Vương Chí Cường run bần bật, lén lút hỏi Tạ Sùng: “Chị em sao thế ạ? Có phải anh bắt nạt chị em không?”

“Tôi không bắt nạt cô ấy.” Tạ Sùng bảo: “Là tự cô ấy thấy cậu phiền thôi.”

“…”

Tạ Sùng đẩy Mâu Văn đi uống cà phê.

Hai người họ gọi ba ly, người pha chế cứ ngỡ là có ba người, từ ô cửa sổ ngó đầu nhìn ra ngoài thì thấy cặp đôi có ngoại hình xuất chúng kia uống cà phê một cách vô cùng sảng khoái, cứ ngửa cổ lên là làm một ngụm lớn. Người pha chế thầm nghĩ: Uống kiểu này thì nửa tiếng có mà nốc hết mười ly mất. Trâu uống nước.

Mâu Văn nói: “Sao anh vào Lăng Mỹ rồi mà lại chẳng học được cách uống cà phê sành điệu thế hả?”

“Tôi muốn uống thế nào thì uống thế nấy. Thứ này có uống kiểu gì cũng đắng ngắt.”

Mâu Văn đứng dậy cẩn thận nhích từng bước nhỏ trên mặt đất, chỉ mười mấy ngày nữa là cô có thể tháo bột được rồi.

Tạ Sùng nhìn thấy vậy trong lòng bỗng phiền muộn.

Anh vừa mong Mâu Văn nhanh chóng khỏi hẳn để cô có thể diện vest đi giày cao gót ra ngoài, nhưng Mâu Văn mà khỏi thì sẽ đuổi anh đi mất thôi.

Mâu Văn thấy Tạ Sùng im lặng liền hỏi: “Sao thế? Sếp Tạ.”

Tạ Sùng nói: “Tôi hình như vừa nhìn thấy bộ mặt của một người không có lương tâm.”

Buổi tối sau khi tắt đèn, họ trò chuyện vài câu rồi Mâu Văn chuẩn bị đi ngủ. Đúng lúc này, cô nghe thấy tiếng động phát ra từ phía sofa, ngay sau đó chiếc giường của cô lún xuống, trên giường đã có thêm một người.

“Anh xuống ngay cho tôi.” Mâu Văn nói: “Ai cho anh lên đây?”

“Tôi cứ không xuống đấy.” Tạ Sùng nói.

Mâu Văn giơ chân đá anh, anh đã có chuẩn bị từ trước, dùng một bên chân đè chặt lấy chiếc chân kia của cô. Anh cảnh cáo cô: “Bây giờ tôi chỉ là không muốn ngủ sofa thôi, mượn tạm em nửa chiếc giường. Tôi bảo đảm tôi sẽ không làm gì cả, chỉ nằm yên thôi. Nhưng nếu em còn đấm đá hay sống chết đuổi tôi xuống, tôi không dám bảo đảm đâu đấy. Nghe rõ chưa?”

Mâu Văn không tin, lại ra tay đẩy anh.

Tạ Sùng đột ngột xoay người, ấn chặt hai tay cô lên hai bên đầu. Cơ thể ép xuống, đè thật chặt lên người cô. Mâu Văn bị một v*t c*ng ngắc chọc vào, không dám cử động một chút nào, đến thở cũng không dám. Tạ Sùng tìm kiếm đôi mắt cô trong bóng tối, nhìn cô.

“Tôi đoán em ướt rồi.” Anh nói. Chậm rãi luồn tay vào trong chăn. Anh chỉ muốn trêu cô thôi, chứ không định làm gì cả. Thế nhưng khi đầu ngón tay chạm vào gấu áo cô, anh lại không kìm được mà muốn tiến sâu hơn vào trong. 

Điều kỳ lạ là Mâu Văn vẫn nằm im bất động. 

Tạ Sùng không biết cô đang nghĩ gì, anh cũng sợ mình lại làm cô tức giận lần nữa, thế nên bàn tay anh khựng lại. Anh cứ nhìn Mâu Văn thật lâu, đã lâu, lâu lắm rồi anh không được gần gũi cô đến thế này. Sau khi ly hôn, mỗi một lần tiếp cận đều thật gian nan, khoảnh khắc lúc này vì vậy mà càng trở nên vô cùng trân quý. 

Anh trân trọng Mâu Văn, nên không muốn tự ý làm theo ý mình như trước kia nữa, cuối cùng khi anh định rút tay ra, bàn tay của Mâu Văn lại đột ngột ấn chặt lên mu bàn tay anh. 

Cô ngẩng đầu lên, hôn anh. 

Tạ Sùng sững sờ. 

Sự chủ động của Mâu Văn hoàn toàn nằm ngoài dự liệu của anh, anh thậm chí còn chưa kịp hỏi cô rốt cuộc đang hôn anh với tư cách gì, đôi môi anh đã bị cô chiếm trọn. 

Mâu Văn nồng nhiệt hôn anh, giống hệt như lần đầu tiên cô hôn anh của nhiều năm về trước. 

Chiếc lưỡi của cô mạnh mẽ quấn quýt lấy anh, còn bàn tay đang ấn chặt lấy anh của cô lại dẫn lối anh đi xuống dưới. 

Cô vẫn luôn rất thích những ngón tay của anh. 

Sạch sẽ, thon dài, không bao giờ mang lại cho cô bất kỳ cảm giác khó chịu nào. Mâu Văn nhắm nghiền hai mắt, cảm nhận từng ngón tay của anh len lỏi qua khe rãnh dòng sông. 

Hơi thở của Tạ Sùng trở nên dồn dập, nặng nề hơn. 

Đôi môi vốn đang đờ đẫn cứng nhắc cũng đột nhiên trở nên linh hoạt lạ thường. Thân mật với người mình quen thuộc là điểm tốt nhất của việc này, hoàn toàn cần phải hỏi hay thăm dò, anh chỉ cần dựa vào bản năng còn lưu giữ trong ký ức là đã có thể chạm tới đích. 

Đôi môi họ gắn kết chặt chẽ, Mâu Văn khẽ nức nở, chân của cô có chút khó chịu âm ỉ, thế nhưng một sự k*ch th*ch to lớn hơn đã bao phủ và quấn chặt lấy toàn bộ cơ thể cô. 

Đôi môi Tạ Sùng rời khỏi môi cô, cứ thế nhìn vào mắt cô. Trong bóng tối, đôi mắt cô mông lung phủ đầy một tầng sương nước ẩm ướt. Cô cũng nhìn anh, sau đó đưa hai tay lên ôm lấy gương mặt anh, chóp mũi khẽ chạm vào mũi anh, bờ môi khẽ quệt qua môi anh. 

Cô khẽ nhíu mày, cảm nhận ngón tay của anh.

“Chân có đau không?” Anh hỏi. 

Cô vừa gật đầu lại vừa lắc đầu. 

Anh định rút tay ra, trong lúc tình thế cấp bách cô hô lên: “Đừng, đừng rút ra ngoài.” Tiếp đó giọng cô nhỏ dần đi, không còn liền mạch nữa, nói đứt quãng: “Em… em sắp ra rồi.” 

Hai bàn tay đang ôm mặt anh càng lúc càng dùng lực, khiến gương mặt anh bị ép đến mức biến dạng, cô cảm thấy bản thân như bị bắn lên thật cao rồi lại rơi xuống thật mạnh, một lúc lâu, một lúc lâu sau không có một tiếng động nào. 

Tạ Sùng suốt từ đầu đến cuối vẫn luôn nhìn cô. 

Đôi môi cô khẽ run rẩy, rồi từ từ khôi phục lại vẻ bình lặng. 

Cơ thể Tạ Sùng đang rất đau, anh cũng muốn tìm một nơi để giải tỏa, thế nhưng lại nghe thấy Mâu Văn lý nhí nói: “Em vẫn muốn nữa.”

“Muốn gì nào?” Anh hỏi.

“Tạ Sùng, em muốn anh giúp em lần nữa.” Mâu Văn năn nỉ anh: “Xin anh.”

Tạ Sùng vùi đầu bên cổ cô, khẽ cười, sau đó cả người liền biến mất vào trong chăn.

Ngày hôm sau khi Mâu Văn mở mắt, gương mặt rạng rỡ như hoa đào nở, cô nằm nghiêng trên giường, hai tay đan vào nhau gối dưới má, nhìn Tạ Sùng đang ngủ say.

Chắc anh mệt lắm, nửa đêm còn chạy ra ngoài chạy bộ, rất lâu sau mới quay về.

Tạ Sùng rất tức giận, cảm thấy cô tự mình giải quyết xong rồi là mặc kệ sống chết của anh, còn cô thì tủi thân nói: “Tôi đang bị bệnh mà, tôi không có sức, tôi yếu lắm.”

“Không phải em yếu, mà là em đang trả thù tôi.” Tạ Sùng nói: “Thôi bỏ đi, tôi không chấp em.”

“Vậy chuyện vừa rồi giữa hai chúng ta là gì đây?” Tạ Sùng định đòi Mâu Văn một lời giải thích, đôi mắt Mâu Văn chớp chớp, tỏ vẻ khó xử nói: “À… nam nữ trưởng thành… đôi bên tình nguyện… coi như bạn bè? Được không?”

Cô giả vờ thương lượng với anh, thấy anh sắp cuống lên liền vội vàng nói: “Là bạn thân nhé?”

Tạ Sùng dùng sức nhéo má cô, nghiến răng nghiến lợi nói: “Được, Mâu Văn, em giỏi lắm. Đời này em đừng có rơi vào tay tôi.”

“Rơi vào tay anh thì sao nào?” Mâu Văn chớp mắt, biết Tạ Sùng chẳng làm gì được mình nên lại càng thêm ngang ngược.

Tạ Sùng nhìn cô bằng ánh mắt âm u, hung dữ mà không nói lời nào.

Anh giống như một con sói già đang kiên nhẫn chờ đợi thời cơ. Một khi tóm được Mâu Văn, anh sẽ xé xác cô ra.

Mâu Văn bị anh nhìn đến mức rợn người, xoay người đi rồi ngủ tiếp.

Công việc của Tạ Sùng trên thực tế vô cùng bận rộn.

Ngày hôm nay anh cần phải tới công ty một chuyến, nhưng lại không thể bỏ mặc Mâu Văn ở nhà một mình. Nhân viên công ty của Mâu Văn đều đã ra ngoài làm việc, chẳng có ai đến đỡ đần. Tạ Sùng suy nghĩ một lát, liền bắt Mâu Văn thay quần áo rồi đẩy cô ra cửa.

“Đi đâu thế?” Mâu Văn hỏi anh.

“Tới công ty tôi một chuyến.” Tạ Sùng đáp: “Tôi phải dự một cuộc họp quan trọng, em cứ ở quán cà phê đợi tôi.”

“Tôi không đi.” Mâu Văn nói: “Tôi tự ở nhà được, bây giờ tôi có thể nhảy lò cò đi nhẹ nhàng được rồi, tôi cũng không để mình chết đói đâu, đi vệ sinh cũng tự đi được, tóm lại là tôi không đi.”

Tạ Sùng hoàn toàn để ngoài tai lời phản đối của cô, cứ độc đoán đưa Mâu Văn tới công ty cho bằng được.

Anh đẩy Mâu Văn về phía quán cà phê, suốt dọc đường đi không biết đã thu hút bao nhiêu ánh nhìn đổ dồn vào hai người. Tạ Sùng ở trong tòa nhà này vốn đã danh tiếng vang xa, hầu như không ai là không biết đến anh. Anh thực sự quá đỗi nổi bật giữa đám đông, đến mức lúc nào cũng có người dò hỏi: Người đàn ông ở Lăng Mỹ đó rốt cuộc có lai lịch thế nào vậy nhỉ.

Thế mà ngày hôm nay, anh lại đẩy một người phụ nữ xuất hiện tại quán cà phê của công ty.

Người phụ nữ mặc một chiếc áo sơ mi dáng rộng rất đẹp, bên trong phối với chiếc áo hai dây ngắn lộ eo, một chiếc quần jean ôm dáng, mái tóc tùy ý búi hờ sau gáy. Dù không trang điểm gì nhưng gương mặt vẫn rạng rỡ như hoa đào nở.

Lúc Tạ Sùng đỡ cô ngồi xuống ghế sofa, vóc dáng cao ráo cùng đôi chân dài của cô lập tức trở nên vô cùng hút mắt. Người phụ nữ không hề gầy gò yếu ớt, trông rất khỏe mạnh, đôi mắt sáng ngời ngập tràn sức sống. Thấy có người đang nhìn mình, cô liền thân thiện nhìn lại, phóng khoáng tự nhiên, chẳng có lấy một nét rụt rè, e sợ.

“Em cứ ngồi đây nhé. Tôi đi họp đây.” Tạ Sùng nói: “Tôi vốn định để em vào văn phòng của tôi đợi, nhưng hôm nay trong đó đang thay bàn làm việc mới, bừa bộn quá.”

“Anh đi đi.” Mâu Văn nói.

Tạ Sùng bèn rảo bước về phía công ty, anh cứ đi một bước lại quay đầu nhìn lại ba lần, vừa nhìn cô vừa bất giác nhớ lại cảnh tượng ngày đầu tiên gặp Mâu Văn. Trên người cô đã không còn sót lại chút bóng dáng non nớt nào của năm xưa nữa, người đang ngồi ở kia lúc này là một người phụ nữ hiểu nhiều biết rộng, đứng trước mọi biến cố đều vô cùng điềm tĩnh. Cô có thể chịu đựng được bất kỳ ánh nhìn hay lời bàn tán nào, tuyệt đối không vì thế mà né tránh.

Anh bước lên lầu, Loan Niệm nhìn anh bằng ánh mắt đầy ẩn ý.

“Gì đấy?” Tạ Sùng nói: “Anh bị quỷ ám rồi à?”

Loan Niệm rút điện thoại ra đưa cho Tạ Sùng xem.

Anh ta dùng một tài khoản phụ để nằm vùng trong nhóm chat của công ty, vừa vặn nhìn thấy có người đăng ảnh Tạ Sùng đang đỡ Mâu Văn ngồi trên ghế sofa vào nhóm.

Tạ Sùng tỏ vẻ hoàn toàn không quan tâm, “xì” một tiếng: “Cứ thế này thì làm sao mà làm tốt nghiệp vụ được chứ? Ai chụp đấy? Đuổi việc đi.” Anh lúc nào cũng nói đùa bằng bộ dạng nghiêm túc như thế, Loan Niệm sớm đã hiểu anh rồi.

“Tôi phải xuống chào cô ấy một tiếng mới được.” Loan Niệm nói: “Khó khăn lắm mới đến đây một chuyến, dù sao cũng phải xuống nói vài câu chứ.”

“Tôi cũng đi.” Lương Tâm đuổi kịp tới từ phía sau, nói với Tạ Sùng: “Hôm nay tôi vốn xin nghỉ ốm đấy. Tôi biết ngay mang bệnh đi làm thế nào cũng thu được chiến lợi phẩm mà.” Cô ấy quẹt quẹt mũi, nói: “Lần này thì tôi yên tâm rồi, một là không cần lo cậu làm hại nhân viên của chúng ta, hai là không cần lo cậu với Luke có quan hệ đồng tính nữa.”

“? Lương Tâm, chị có bị làm sao không đấy?” Tạ Sùng thấy đau cả đầu: “Mấy người ngày nào cũng không lo nghiên cứu nghiệp vụ cho tốt, suốt ngày nghĩ vớ vẩn cái gì thế hả? Tôi là kiểu người rác rưởi thế sao? Làm hại nhân viên, chị cũng thật biết tưởng tượng.”

“Tôi như thế này cũng là ‘hai lần bị rắn cắn, mười năm sợ dây thừng’ thôi.”

Họ vừa nói chuyện vừa bước vào phòng họp.

Tạ Sùng lo lắng Mâu Văn sẽ buồn chán, giữa giờ họp liền gửi tin nhắn cho Mâu Văn, hỏi cô đang làm gì.

Mâu Văn nhắn lại: “Phát triển khách hàng!”

Dù sao thì bất kể nơi nào cũng đều là chiến trường của cô!

[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.