Chương 01
Tác giả: Kim Hải | Editor: Chan
“Kính thưa các thầy cô giáo cùng toàn thể các bạn học sinh, chào buổi sáng mọi người.”
Giọng nói trầm thấp của thiếu niên vang vọng khắp khán đài chính, mặc dù gương mặt điển trai, sạch sẽ ấy không có chút biểu cảm nào, nhưng dáng vẻ khẽ cúi đầu phát biểu cũng đủ khiến bao trái tim phải loạn nhịp.
“Tiếng chuông của năm lớp 11 đã vang lên, chúng ta sắp bước vào một học kỳ mới, bắt đầu một hành trình mới. Nhìn lại những năm tháng rực rỡ của học kỳ trước…”
“A a a a a a, lớp trưởng đẹp trai quá, sao có thể đẹp đến mức này chứ!” Lâm Hiểu Hiểu say mê ôm mặt nhìn lên khán đài, bộ dạng như sắp ngất đi đến nơi.
Hạ Lâm Xuyên ngẩng đầu nheo mắt nhìn một cái rồi thở dài: Đúng là đẹp thật, đã vậy còn học giỏi nữa. Cùng là Alpha với nhau, sao mà khác biệt nhiều quá vậy trời?
Nhưng nỗi sầu muộn đó chỉ tồn tại trong lòng đúng một giây, giây sau cậu ta đã bắt đầu nghiên cứu xem trưa nay ăn gì.
Lễ khai giảng buổi sáng là chương trình nhạt nhẽo nhất, tất cả mọi người cứ phải đứng khô cả người như thế này, cực kỳ khó chịu.
Hạ Lâm Xuyên đứng bên cạnh Lâm Hiểu Hiểu, nhưng mắt cô nàng bây giờ chỉ có mỗi Lục Tỉnh Nhiên, chắc chắn chẳng tâm trí đâu mà thảo luận với cậu. Cậu ta bèn đưa tay vỗ vai cậu nhóc nhỏ nhắn, gầy gò đứng phía trước.
“Hửm? Có chuyện gì thế?”
Chu Nhạc cúi đầu, lặng lẽ quay nửa người lại. Trong ống tay áo của cậu vẫn còn giấu một chiếc điện thoại, tay thao tác liên tục, trông còn bận rộn hơn cả Lâm Hiểu Hiểu.
Hạ Lâm Xuyên chỉ nhìn thấy được đỉnh đầu của cậu.
“Làm gì đấy? Hôm nay có nhiều đơn hàng lắm à?”
Chu Nhạc bận rộn gật đầu lia lịa, đầu ngón tay lướt trên màn hình nhanh như bay.
Từ học kỳ một năm lớp 10, cậu đã là tay sai vặt chuyển phát nhanh có tiếng trong trường, dịch vụ nào cũng nhận, từ mua cơm trưa, chuyển thư tình, lấy hộ đồ chuyển phát nhanh cho đến chép bài tập. Việc nhỏ 3 tệ, việc lớn 5 tệ, đơn hàng cao nhất cậu từng nhận là 10 tệ, đó là đứng trước mặt một cô bạn để đọc thư tình, cuối cùng bị thầy chủ nhiệm Lão Phùng phát hiện, đuổi theo qua tận ba tòa nhà dạy học.
Nhưng thầy mãi mãi không bao giờ đuổi kịp cậu.
Nhờ danh hiệu cơn lốc chuyển phát nhanh, Chu Nhạc ở trong trường như cá gặp nước, ung dung tự tại, nghiễm nhiên trở thành nhân vật phong vân của trường.
“Đúng á, hôm nay là Lễ Tình nhân mà, người nhờ tặng hoa đông lắm hê hê hê.”
Chu Nhạc không ngẩng đầu lên, nhưng tiếng cười đầy mùi tiền kia cũng đủ biết hôm nay cậu vui đến mức nào.
Hạ Lâm Xuyên nghe vậy mới nhớ ra hôm nay là Lễ Tình nhân: “À đúng, quên mất chuyện này. Này, đi tặng hoa thì cẩn thận kẻo lão Phùng tóm được nhé, hôm nay ổng canh kỹ lắm đấy.”
Thông thường vào những ngày lễ đặc biệt thế này, thầy cô giáo trong trường đều tập trung kiểm tra gắt gao.
Chu Nhạc ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn lên, rạng rỡ như ánh mặt trời: “Yên tâm đi, chắc chắn là tao không sao đâu.”
**
Sau tiết học thứ ba, Lâm Hiểu Hiểu vừa thoát ra khỏi nhóm chat hội những người hâm mộ Lục Tỉnh Nhiên trên WeChat, quay đầu lại thì Chu Nhạc ngồi cùng bàn đã biến mất tăm.
“Nhiều đơn đến thế cơ à? Đã đến tiết ba rồi mà vẫn chưa chạy xong?” Lâm Hiểu Hiểu ngạc nhiên.
Hạ Lâm Xuyên ngậm mẩu bánh mì, mở trò chơi điện tử lên: “Chắc vậy, Lễ Tình nhân mà, đơn hàng nhiều là chuyện thường.”
Vừa nghe thấy ba chữ đó, Lâm Hiểu Hiểu đã bĩu môi, nhìn vào hình nền điện thoại là ảnh Lục Tỉnh Nhiên đang phát biểu mới tải về, thở dài thườn thượt: “Chán thật, tao cũng muốn tặng hoa hồng và socola cho lớp trưởng. Này, mày bảo nếu tao nói với Nhạc Nhạc, nó có giúp tao tặng không?”
Hạ Lâm Xuyên: “Lớp trưởng ngồi ngay phía trước kìa, mày còn nhờ Chu Nhạc làm gì nữa, không có mồm à?”
“Xì!” Lâm Hiểu Hiểu: “Mày mới là đồ không biết nói ấy.”
Dừng một chút, cô lại thẹn thùng: “Chẳng phải là… tao ngại à~”
Hạ Lâm Xuyên gật đầu lấy lệ, rồi nói thêm: “Nhưng mà tặng quà cho lớp trưởng ấy à…”
Trong đầu cậu ta bỗng hiện lên khuôn mặt không có nổi một nụ cười của Lục Tỉnh Nhiên, cùng với luồng khí chất Alpha thầm lặng nhưng đầy uy lực đó. Cùng là Alpha với nhau, Hạ Lâm Xuyên chậc lưỡi: “Tao thấy chắc là Chu Nhạc… vẫn muốn giữ mạng hơn.”
Lâm Hiểu Hiểu không vui: “Lớp trưởng làm gì dữ thế, cậu ấy chỉ nhìn hơi lạnh lùng tí tẹo thôi, thực ra cậu ấy cũng nhiệt tình lắm mà.”
Hạ Lâm Xuyên: “Nếu nó mà dễ gần như mày nói, sao hôm nay chẳng thấy ai tặng quà cho nó vậy?”
Lâm Hiểu Hiểu: “Cái đó là vì…”
“Xong đời rồi, Chu Nhạc tiêu đời rồi!”
Lâm Hiểu Hiểu chưa kịp nói hết câu đã bị lớp phó Lý Dương đột ngột chạy tới ngắt lời.
“Vừa nãy có bạn lớp khác nhắn tin cho mình, bảo là Chu Nhạc đang đi đưa socola cho người ta thì bị lão Phùng đuổi kịp rồi!”
“Cái gì?!” Lâm Hiểu Hiểu và Hạ Lâm Xuyên đầy vẻ lo lắng. Bị lão Phùng bắt được thì chẳng có gì hay ho, nhẹ thì bản kiểm điểm 10.000 chữ, nặng thì trực nhật cả tháng không sót ngày nào.
Hạ Lâm Xuyên đặt điện thoại xuống, căng thẳng: “Làm sao bây giờ? Bọn mình đi cứu nó đi!”
Bạn tốt là phải có phúc cùng hưởng, có họa cùng chia.
Lâm Hiểu Hiểu cũng đứng bật dậy, khí thế ngất trời: “Đúng, cùng nhau gánh!”
Một giây sau.
Hạ Lâm Xuyên: “Mày đi đi chứ.”
Lâm Hiểu Hiểu: “Sao mày không đi?”
“…”
Chẳng mấy chốc, Lý Dương lại cầm điện thoại phấn khích đập bàn bôm bốp: “Vãi chưởng! Bạn tao bảo Chu Nhạc thoát rồi, nó lủi như chạch ấy, chạy loạn khắp nơi, Lão Phùng thế mà không tóm được. Đỉnh thật đấy, đúng là dân chuyên nghiệp có khác.”
Lâm Hiểu Hiểu, Hạ Lâm Xuyên: “?”
Lý Dương vừa nhìn điện thoại vừa tường thuật trực tiếp.
“Hây, Chu Nhạc qua tòa nhà số 3 rồi!”
“Qua tòa nhà số 5 rồi!”
“Vào đến khu dạy học rồi!”
“Đang lên cầu thang!”
“Sắp đến rồi sắp đến rồi! Sắp vào cửa rồi!”
Lý Dương còn kích động hơn cả lúc xem bóng đá vào lưới. Cậu ta vội vàng ngẩng đầu lên, Lâm Hiểu Hiểu và Hạ Lâm Xuyên cũng nín thở theo dõi.
Vừa hay Lục Tỉnh Nhiên cùng đám bạn Alpha thân thiết đứng dậy đi ra cửa, một nhóm cao lớn đen ngòm, có lẽ là rủ nhau đi vệ sinh tập thể.
Đúng lúc đến cửa, “xoẹt” một cái, một tàn ảnh lao vụt tới với tốc độ cực nhanh, nhanh đến mức không nhìn rõ mặt.
Mọi người chỉ thấy một nam sinh vóc dáng hơi gầy lao thẳng vào lòng đám đại ca Alpha kia. Nhìn kỹ lại, người mà nam sinh đó đâm sầm vào lại chính là Lục Tỉnh Nhiên!
Lâm Hiểu Hiểu vô thức che mặt.
Hạ Lâm Xuyên theo phản xạ né người ra sau: “Vãi cả chưởng!”
Chu Nhạc cũng thấy phía trước có người, nhưng đà quá lớn không phanh kịp, chỉ có thể đâm thẳng vào ngực người ta. Toàn bộ khuôn mặt cậu vùi sâu vào lồng ngực rắn chắc của đối phương.
Một mùi hương dễ chịu, rõ ràng và thanh khiết tràn ngập cánh mũi.
Eo cậu bị ai đó giữ chặt.
Chỉ bằng một động tác, người đó đã hóa giải toàn bộ xung lực trên người cậu, đỡ lấy cậu một cách vững vàng.
Chu Nhạc ngẩng đầu lên, vừa vặn chạm phải đôi mắt sâu thẳm của Lục Tỉnh Nhiên.
Có lẽ vì bị cậu đâm vào, nên gương mặt thanh tú kia bắt đầu có biểu cảm – một sự khó chịu lộ rõ, thậm chí còn khẽ nhíu mày.
Tim Chu Nhạc nảy lên một cái, vội vàng thoát ra khỏi vòng tay của Lục Tỉnh Nhiên, sợ đến mức không nói nên lời: “Xin… xin lỗi lớp trưởng, tớ tớ tớ…”
“Cái lồng má, mày không có mắt à?” Trần Nam đứng bên cạnh Lục Tỉnh Nhiên ngắt lời, mặt đầy vẻ hung dữ: “Đâm quàng đâm xiên, đau chết ông mày rồi!”
Vừa nãy hắn đứng sau Lục Tỉnh Nhiên, không nhìn rõ chuyện gì, theo bản năng né ra sau nên va mạnh vào cạnh bàn.
Chu Nhạc chưa bao giờ bị mắng dữ dội như vậy, nhất thời lúng túng, bờ vai khẽ run lên.
Ánh mắt Lục Tỉnh Nhiên đảo qua người cậu một lượt.
Cậu nam sinh thu mình lại, cúi đầu, từ trên xuống dưới đều toát lên vẻ bất an, lúng túng. Lại vì xấu hổ mà vành tai đỏ ửng cả lên.
Lúc này anh mới chú ý thấy da cậu rất trắng, kiểu trắng trẻo mịn màng.
“Đi thôi.” Lục Tỉnh Nhiên nhàn nhạt thu hồi tầm mắt.
“Lần sau cẩn thận cho tao, không tao đấm cho mẹ mày cũng… ưm!” Trần Nam vẫn thấy ấm ức, định mắng tiếp nhưng Thịnh Kỳ An không nhìn nổi nữa, bịt miệng hắn lôi đi.
Thấy mấy Alpha đã đi xa, Chu Nhạc mới chậm rãi thở hắt ra một hơi.
Đều là Alpha, một đám Alpha có pheromone cấp cao.
Dù cậu không ngửi thấy mùi gì cụ thể, nhưng vẫn cảm nhận được áp lực đè nặng như núi.
Hu hu, vẫn là bạn học Tiểu Hạ an toàn hơn.
Thực ra trước đây thấy những Alpha đáng sợ như vậy cậu đều tránh xa, lần này là do vội quá, nếu bị lão Phùng bắt được thì thảm rồi, chắc chắn sẽ bị nêu gương trước toàn trường, lúc đó cậu sẽ không kiếm thêm thu nhập được nữa.
Chỉ cần không bị bắt quả tang, dù lão Phùng có biết mập mờ cũng chẳng làm gì được cậu.
Vả lại mỗi lần cậu đều rất chú ý, địa điểm giao hàng toàn là những góc khuất không có camera, cực kỳ an toàn.
Điện thoại rung lên một cái.
WeChat: Nhận được 20 tệ.
Yes!
Chu Nhạc nhìn điện thoại, cười rạng rỡ, nỗi ám ảnh bị mắng vừa nãy tan biến sạch sành sanh.
Không có gì quan trọng bằng tiền nhỏ của mình hết!
**
Chu Nhạc vừa về chỗ ngồi đã bị Lâm Hiểu Hiểu bóp cổ lắc qua lắc lại: “Tại sao, tại sao chứ! Tại sao người đầu tiên nhào vào lòng lớp trưởng thành công lại là mày hả?! Công lý ở đâu!”
“Đợi đã! Lớp trưởng có mùi gì? Cho tao ngửi thử với.”
Nói xong, Lâm Hiểu Hiểu chúi mũi vào cổ Chu Nhạc hít lấy hít để.
Chu Nhạc đã quen rồi, đành nằm im cho cô nàng làm loạn.
“A~” Lâm Hiểu Hiểu mê muội nói: “Tao thấy mình có thai luôn rồi.”
Chu Nhạc: …
Cũng không cần nhanh đến thế đâu.
Hạ Lâm Xuyên ghé sát lại: “Vãi thật, vừa nãy tao toát mồ hôi hột, suýt nữa thì tưởng phải ra liều mình cứu mày rồi.”
“Đâm ai không đâm lại đâm trúng nhóm của lớp trưởng, mày đúng thật là… Chạy mưa máu gió tanh như thế, kiếm được bao nhiêu tiền rồi?”
Nghe vậy, lông mi Chu Nhạc cong lên, niềm vui và sự hưng phấn hiện rõ trên khuôn mặt.
Cậu giơ hai ngón tay lên: “Hai trăm.”
“Hai trăm?” Hạ Lâm Xuyên thật lòng khâm phục: “Hôm nay kiếm đậm thật đấy.”
Trước đây, một ngày Chu Nhạc chỉ kiếm được khoảng 50-60 tệ là đã tốt lắm rồi, vậy mà sáng nay đã có 200 tệ, đúng là lộc trời ban.
Hạ Lâm Xuyên: “Thế chiều nay mày còn đơn nào không?”
Chu Nhạc gật đầu: “Buổi trưa cũng có, mấy đơn đặt mua hộ cơm trưa.”
Hạ Lâm Xuyên tặc lưỡi.
Chu Nhạc lấy cái màn thầu mang từ sáng ra bắt đầu gặm.
Lát nữa vừa tan học là phải lao thẳng đến nhà ăn, nếu không sẽ đến muộn, không mua được món họ yêu cầu. Cậu đoán mình cũng chẳng có thời gian ăn cơm nên phải bổ sung thể lực trước.
Tiện lúc chưa vào tiết, cậu thống kê lại các đơn trong nhóm để xem chiều nay còn những việc gì.
Để thuận tiện cho công việc, Chu Nhạc lập một nhóm chat mang tên “Trợ thủ shipper trường Nhất Trung”, ai muốn đặt hàng gì cứ @Chu Nhạc rồi mô tả yêu cầu, sau đó chuyển khoản riêng cho cậu. Làm vậy khi việc nhiều, cậu có thể sắp xếp theo thứ tự thời gian.
Nhóm có tổng cộng khoảng 70 người, trưởng nhóm là Lâm Hiểu Hiểu. Đôi khi Chu Nhạc bận quá, Lâm Hiểu Hiểu sẽ giúp cậu sắp xếp.
Ngày hôm nay nhóm cực kỳ náo nhiệt, từ sáng sớm đến giờ tin nhắn không lúc nào ngừng.
Chu Nhạc đang ghi chép những món cần tranh mua ở nhà ăn lát nữa, bỗng bị Lâm Hiểu Hiểu ngồi bên cạnh kích động nắm chặt cánh tay.
Cô thốt lên: “Trời đất, đây là… Lưu Nghiên Nghiên?”
Chu Nhạc không hiểu gì: “Lưu Nghiên Nghiên là ai? Có chuyện gì?”
Hạ Lâm Xuyên vừa nghe thấy cái tên này đã bỏ luôn trò chơi: “Lưu Nghiên Nghiên? Hoa khôi của trường mình á?”
Lâm Hiểu Hiểu gật đầu lia lịa, tiện tay đưa yêu cầu xin vào nhóm của Lưu Nghiên Nghiên cho hai người xem.
Màn hình điện thoại hiện rõ: Chào bạn, tớ là Lưu Nghiên Nghiên, có thể duyệt cho tớ vào nhóm được không, cảm ơn nhiều nhé.
Chu Nhạc mở to mắt.
Hoa khôi muốn đặt đơn? Vào ngày Lễ Tình nhân?
Hoa khôi mà cũng cần nhờ người đi tỏ tình á?
Ngay lúc ba người đang ngơ ngác thì Hoa khôi đã vào nhóm. Cô nàng gửi một biểu tượng hôn gió rất thân thiện cho mọi người, sau đó @ riêng Chu Nhạc để nhắn tin cá nhân.
[Cưng ơi, chị muốn nhờ em giúp một việc được không?]
[Giúp chị mang ly trà sữa này tặng cho lớp trưởng Lục Tỉnh Nhiên của các em nhé [Mặt mỉm cười]]
Lớp trưởng… Lục Tỉnh Nhiên?
Hết chương 01
[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]