Sau Khi O Giả Beta Bị Hotboy Trường Phát Hiện

Chương 2:




[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Chương 02

Tác giả: Kim Hải | Editor: Chan

Lại là cậu ta?

Nhưng cũng dễ hiểu thôi, dù sao người ta cũng là Hoa khôi, người thường chắc chắn không cần cô ấy tặng quà tỏ tình vào ngày Lễ Tình nhân rồi, chỉ có nam thần của trường như Lục Tỉnh Nhiên mới có cái phúc phận này.

Chỉ là… bạn học Tiểu Nhạc cảm thấy rất khổ tâm.

Vừa nãy mới bị Lục Tỉnh Nhiên liếc một cái, cảm giác da đầu tê dại vẫn còn chưa tan biến, nếu giờ còn đi đưa trà sữa cho cậu ta… Chu Nhạc chỉ cần nghĩ đến thôi đã thấy nổi da gà toàn thân rồi.

Ngay lúc cậu còn đang do dự, đột nhiên nhận được thông báo chuyển khoản từ Hoa khôi.

Nhìn rõ những con số 0 phía sau, mắt Chu Nhạc như muốn rớt ra ngoiaf.

“Một nghìn tệ? Vãi chưởng!” Hạ Lâm Xuyên cũng choáng váng.

Phải biết rằng họ chỉ là học sinh trung học, 1.000 tệ đối với họ là một số tiền khổng lồ, đủ chi tiêu cho cả tháng trời.

“Chậc, đúng là Hoa khôi vừa giàu vừa đẹp, ra tay hào phóng thật đấy.”

Hạ Lâm Xuyên xuýt xoa cảm thán, nhưng Chu Nhạc thì nhíu mày, không vui nổi.

Nếu có thể, cậu thực sự không muốn dính dáng gì đến đám Alpha của Lục Tỉnh Nhiên. Nhóm đó mạnh thật sự, nhìn là biết không dễ chọc vào. Cậu học cùng lớp với họ hơn một năm nay mà chưa từng có giao thiệp gì đáng kể.

Nhưng 1.000 tệ… đủ cho cậu và mẹ ăn uống cả tháng.

Nếu nhận đơn này, tháng này mẹ sẽ không phải làm nhiều cơm cuộn nữa. Dạo này mẹ hay than chân lại bắt đầu đau, không được khỏe. Hơn nữa cậu có thể về nhà sớm hơn, không cần phải đi giao đồ ăn đến tận khuya, vì mấy đêm nay trời khá lạnh.

Nhìn con số màu cam trên WeChat, Chu Nhạc xoa xoa ngón tay, có chút nóng lòng muốn thử.

Lâm Hiểu Hiểu lại có cái nhìn khác: “Giao một ly trà sữa mà được 1.000 tệ? Thấy có gì đó không đúng lắm, không phải có bẫy gì chứ?”

Chu Nhạc cũng tỉnh ra, chuyện lộc trời cho thế này thường khá nguy hiểm. Cậu hỏi lại cho kỹ, cuối cùng mới xác nhận được với Lưu Nghiên Nghiên: Không đơn giản là đặt ly trà sữa lên bàn Lục Tỉnh Nhiên, mà phải làm sao để cậu ta nhận quà và uống ly trà sữa đó thì nhiệm vụ mới tính là hoàn thành để nhận 1.000 tệ.

Lưu Nghiên Nghiên: [Nhưng chị cũng không để em chạy không công đâu, chỉ cần em mang qua đó, chị sẽ trả phí shipper 20 tệ được không?]

Chu Nhạc: [Không cần nhiều thế đâu, nếu chỉ là giao hàng bình thường thì em lấy 10 tệ là được rồi.]

Lưu Nghiên Nghiên: [Mặt mỉm cười.JPG]

Lưu Nghiên Nghiên: [Em dễ thương quá đi~ Có tiền mà không lấy kìa ha ha.]

Ha ha.

Chu Nhạc nhìn màn hình, khóe môi không kìm được mà nhếch lên.

Đúng là Hoa khôi, vừa đẹp người vừa đẹp nết, nói năng lại dịu dàng. Ai mà nỡ từ chối một đại mỹ nhân xinh như chị gái gọi mình là cưng ơi rồi mỉm cười với mình nữa chứ.

Hi hi… hi hi hi hi.

Vừa ngẩng đầu lên, Lâm Hiểu Hiểu và Hạ Lâm Xuyên đang nhìn cậu với ánh mắt tử thần.

Chu Nhạc giật mình: “Mọi người làm gì thế?”

Lâm Hiểu Hiểu giơ một ngón tay lên lắc lắc: “Đừng có mơ mộng nữa cưng ơi. Cho dù Lưu Nghiên Nghiên không thành với Lục Tỉnh Nhiên thì cũng không thích một Beta như mày đâu. Hãy nhìn thẳng vào thực tế đi cưng nhé?”

Chu Nhạc: Mày đừng có gọi tao là cưng ơi theo chị ấy có được không, nổi hết da gà đây này!

Suy nghĩ một hồi, Chu Nhạc quyết định thử một phen. Lỡ đâu Lục Tỉnh Nhiên thực sự thích Lưu Nghiên Nghiên và nhận quà thì sao, lúc đó chẳng phải mình vớ bẫm à.

Chu Nhạc tưởng tượng thôi cũng thấy sướng rơn.

“Hừ.” Lâm Hiểu Hiểu cười lạnh: “Cưng ơi, không phải tao nói đâu nhưng mày nghĩ hơi nhiều rồi đấy. Lễ Tình nhân năm ngoái, lớp trưởng nhận được hoa hồng, cái kết thế nào mày quên rồi à?”

Nghe vậy, Chu Nhạc lục tìm lại ký ức.

Sì…

Đúng là đùa mà!

Lễ Tình nhân năm ngoái gần như là một ngày khó quên đối với cả lớp.

Chỉ nhớ ngày hôm đó trời trong xanh, không một gợn mây. Lúc ấy Chu Nhạc chưa bắt đầu cuộc đời shipper, mẹ cậu cũng chưa học làm cơm cuộn. Lên lớp ngoài nghe giảng ra thì chỉ có đói, đói đến dán cả da bụng vào da lưng, chỉ mong nhanh tan học để gặm nốt mẩu màn thầu thừa từ sáng.

Cuối cùng cũng tan học, đó là giờ nghỉ cuối cùng của buổi sáng. Cả lớp đang đùa nghịch bình thường thì bỗng có một người bước vào. Hắn tóc nhuộm vàng, không mặc đồng phục, nhìn là biết dân anh chị ngoài trường, không biết lẻn vào bằng cách nào.

Hắn ôm một bó hoa hồng, đến cửa lớp nhìn quanh một lượt rồi đi thẳng về phía Lục Tỉnh Nhiên.

Lúc đó, Lục Tỉnh Nhiên đang đeo tai nghe làm bài tập. Chàng thiếu niên gương mặt thanh tú lạnh lùng, hơi cúi đầu suy nghĩ, tư thế cầm bút thong dong tự tại, như thể tập đề trên bàn chẳng có gì làm khó được mình.

“Mày là nam thần Nhất Trung Lục Tỉnh Nhiên hả? Đây là quà đại ca trường Nhị Trung của bọn tao tặng mày.”

“Đại ca tao bảo chúc mày Lễ Tình nhân vui vẻ.”

Câu nói ấy như ném một hòn đá vào mặt hồ tĩnh lặng.

Đó là lần đầu tiên có người dám tặng hoa cho Lục Tỉnh Nhiên giữa thanh thiên bạch nhật. Bởi vì một người đầy hào quang như Lục Tỉnh Nhiên thì không thể chấp nhận tình cảm của người phàm được. Người Nhất Trung rất biết điều nên chẳng ai dám thử, không ngờ người Nhị Trung lại định nẫng tay trên.

Cả lớp 11-3 vô cùng phẫn nộ, bắt đầu bàn tán xem kẻ nào to gan đến vậy.

Tên tóc vàng nói xong liền đặt bó hoa hồng đỏ rực lên bàn Lục Tỉnh Nhiên, che lấp hoàn toàn đống tài liệu bài tập. Ở giữa bó hoa có một tấm thiệp trắng nhỏ hơi hé mở, không nhìn rõ bên trong viết gì, nhưng vừa vặn thấy được cái tên ký ở dưới – Cao Kiến trường Nhị Trung.

Cả lớp còn chưa kịp hóng hớt xong đã thấy Lục Tỉnh Nhiên đứng phắt dậy.

Anh vốn dĩ cao lớn, lúc đứng dậy với gương mặt không cảm xúc thế này cực kỳ có tính áp bức.

Tên tóc vàng sợ hãi lùi lại phía sau, chưa kịp nói thêm câu nào.

Lục Tỉnh Nhiên tung một cú đá, tên tóc vàng ngã lăn ra đất, ôm bụng r*n r*.

Đúng lúc này Trần Nam và Thịnh Kỳ An đi đánh bóng rổ về, nhìn thấy lời nhắn trên thiệp, Trần Nam chửi thề: “Cái lồng má, cái thằng Cao Kiến này sao nó lại tởm lợm thế nhỉ?! Vãi thật!”

Tên tóc vàng bị Trần Nam lôi xềnh xệch ra ngoài hành lang giã cho một trận tơi bời.

Lục Tỉnh Nhiên với tư cách lớp trưởng cũng chẳng nói lời nào, anh cầm bó hoa lên, mở nắp thùng rác ra rồi vứt thẳng vào không một chút luyến tiếc. Sau đó anh dẫm mạnh một cái, bó hoa hồng rực rỡ bỗng chốc nát bét, chẳng còn chút vẻ cao quý lãng mạn nào nữa.

Đó là lần đầu tiên cả lớp thấy Lục Tỉnh Nhiên nổi giận, một cơn giận thầm lặng. Anh không nói một lời nhưng khiến tất cả mọi người không ai dám động đậy, ngay cả thở cũng không dám thở mạnh.

Cảnh tượng đó đến giờ vẫn còn ám ảnh sâu sắc. Từ đó về sau, càng không ai dám tặng đồ cho Lục Tỉnh Nhiên nữa.

Rõ ràng Hạ Lâm Xuyên cũng nhớ ra chuyện này, sợ hãi nuốt nước miếng: “Mày nói xem… liệu lớp trưởng có hắt trà sữa vào người mày không?”

Chu Nhạc: “…”

Chu Nhạc: Việc này có chút không muốn làm nữa rồi.

**

Sau khi đắn đo hồi lâu, Chu Nhạc vẫn quyết định nhận đơn của Lưu Nghiên Nghiên.

Dù sao thì ai mà từ chối được lời thỉnh cầu của một chị gái xinh đẹp, lại còn gọi mình một tiếng “cưng ơi”, hai tiếng “cưng ơi” cơ chứ. Vả lại, Chu Nhạc đã từng gặp Lưu Nghiên Nghiên rồi.

Lưu Nghiên Nghiên không giống như những hoa khôi kiêu ngạo khác, cô ấy thực sự là người rất có giáo dưỡng. Nhiều đơn hàng chuyển thư tình hay quà cáp mà Chu Nhạc nhận được đều là của người khác tặng Lưu Nghiên Nghiên.

Thực ra những chuyện này nếu hai bên cùng thích thì tốt, còn không thì sẽ hơi phiền phức. Trước đây Chu Nhạc cũng từng bị người ta mắng té tát, sau này cậu rất chú ý chuyện này, không nhận đơn tỏ tình bừa bãi để tránh làm phiền người khác.

Nhưng Lưu Nghiên Nghiên thì rất tốt, cô ấy không bao giờ tỏ ra khó chịu, mỗi lần đều rất kiên nhẫn và lịch sự với cậu, thậm chí còn mỉm cười và cho cậu đồ ăn ngon. Thế nên lần này coi như giúp đỡ, Chu Nhạc cũng sẵn lòng.

Và quan trọng nhất là cậu đã nghĩ ra một cách rất hay.

Tiết hai buổi chiều là tiết Thể dục, trong lớp không có nhiều người, đám Alpha như Lục Tỉnh Nhiên càng không ở lại trong lớp. Ngay thời điểm mấu chốt này, cậu lặng lẽ tiến lại gần chỗ ngồi của Lục Tỉnh Nhiên rồi đặt ly trà sữa dâu lên bàn cậu ta.

Thần không biết quỷ không hay, hoàn hảo!

Chu Nhạc cũng tự khâm phục sự thông minh của mình. Ai mà biết là cậu làm chứ? Chắc chắn không ai biết! Hê hê (*^▽^*)

Nhưng đuôi chưa kịp vểnh lên được bao lâu thì nhóm Lục Tỉnh Nhiên từ ngoài bước vào. Đám Alpha vừa vận động xong còn mang theo hơi ẩm, mùi pheromone tỏa ra cùng mồ hôi có sức uy h**p hơn hẳn bình thường.

Họ vừa vào, không khí ồn ào trong phòng lập tức tắt ngóm, trở nên yên tĩnh một cách kỳ quái, mọi người đều hạ thấp giọng khi nói chuyện.

Chu Nhạc vốn đang đắc ý, vừa nhìn thấy Lục Tỉnh Nhiên là tụt hăng hái ngay, đầu không dám ngẩng lên như sợ bị thầy cô gọi lên bảng, vội vàng giả vờ học hành chăm chỉ, vẽ vòng tròn trên tập bài tập toán.

“Ai gửi cái này?”

Chỗ ngồi của Lục Tỉnh Nhiên ở hàng đầu, cách Chu Nhạc hai hàng ngang, không xa lắm nên cậu nghe rõ mồn một lời anh nói.

Một câu nói trầm thấp, thản nhiên thôi mà cũng đủ làm sống lưng Chu Nhạc lạnh toát, tim nhảy lên tận cổ họng.

“Ồ, đây chẳng phải là món mới của tiệm trà sữa à?” Trần Nam trêu chọc: “Cái này khó xếp hàng mua lắm đấy, người tặng cũng có tâm đấy chứ.”

“Nhưng mà ai thế nhỉ, chẳng thấy ký tên gì cả.”

Thịnh Kỳ An đột nhiên nhớ ra điều gì đó, ung dung nói: “Không biết ai tặng cũng không quan trọng, tìm người đi giao là được.”

Nói rồi, hắn quay người nhìn về phía cuối lớp.

“Ai cơ?” Trần Nam cũng nhìn theo, rồi hắn thấy một cái chỏm đầu nhỏ xíu.

Sự chú ý của hai Alpha thực sự rất khó phớt lờ, Chu Nhạc không muốn cảm nhận cũng không được.

Một lúc sau cậu mơi snhớ ra, chết tiệt, trước đây cậu từng giúp người ta đưa thư tình cho Thịnh Kỳ An.

Thôi xong, kết quả chẳng phải đã quá rõ ràng rồi sao?

Chu Nhạc chột dạ lén ngước mắt lên.

Hây!

Vừa vặn bốn mắt nhìn nhau với Lục Tỉnh Nhiên.

Chu Nhạc muốn chết quách cho xong.

Trong phút chốc, cậu như thấy ngôi mộ của mình đang vẫy gọi.

Lâm Hiểu Hiểu cũng phát hiện ra, mê mẩn thốt lên: “A~ Lớp trưởng đang nhìn tao kìa.”

Chu Nhạc: Thà rằng cậu ta đang nhìn mày thật đi cho rồi.

Lục Tỉnh Nhiên bước về phía Chu Nhạc.

Hạ Lâm Xuyên: “Vãi, tới rồi kìa, Chu Nhạc chạy mau!”

Chu Nhạc chẳng nghe thấy gì nữa, tầm mắt trở nên mờ ảo, chỉ còn thấy bàn tay Lục Tỉnh Nhiên đang xách ly trà sữa và gương mặt lạnh lùng đến cực điểm của anh.

Xong đời rồi… Sắp bị đánh rồi!

Chắc chắn sẽ bị đá nát bét như bó hoa hồng kia thôi.

Cậu vô thức lùi người lại, muốn thu mình, ôm đầu làm tư thế phòng ngự an toàn nhất. Thậm chí cậu đã nhắm mắt chấp nhận số phận.

— “Tôi không uống trà sữa.”

Trên đỉnh đầu vang lên giọng nói trầm thấp, thanh khiết của vị Alpha kia.

Lục Tỉnh Nhiên đặt ly trà sữa xuống rồi quay người bỏ đi.

Chu Nhạc nhìn ly trà sữa dâu đặt trên bàn mình, ngây người toàn tập.

**

Chan: Hút bừa 1 miếng đi cho cháu nó đỡ phải đi ship đêm, trời lạnh rồi, chậc.

Hết chương 02

[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.