Sau Khi O Giả Beta Bị Hotboy Trường Phát Hiện

Chương 3:




[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Chương 03

Tác giả: Kim Hải | Editor: Chan

Lục Tỉnh Nhiên cứ thế mà đi á?

Không đánh cậu, cũng không hắt trà sữa vào người cậu?

Ngoại trừ mùi pheromone thoang thoảng còn sót lại, gần như không có bằng chứng nào cho thấy anh đã từng đến đây.

“A a a a lớp trưởng đẹp trai quá đi mất, tao chết đây.” Lâm Hiểu Hiểu áp mặt xuống bàn, đỏ mặt đến mức chết đi sống lại mấy lần.

“Cái lồng má, sợ đến bủn rủn cả chân.” Hạ Lâm Xuyên cũng đổ người xuống ghế. Vừa nãy cậu ta suýt thì lao ra rồi, trong lòng đã tính sẵn, nếu Lục Tỉnh Nhiên ra tay, cậu ta tất nhiên… chuẩn bị tinh thần để bị đập.

Chu Nhạc ngẩn ngơ một lúc lâu mới hoàn hồn, tặc lưỡi: “Xem ra… lớp trưởng cũng khá tốt đấy chứ.”

Cụ thể là không giận cá chém thớt lên kẻ shipper như cậu, cứ tưởng sẽ bị đập một trận cơ… Lúc anh bước tới, pheromone cũng rất ôn hòa, không có chút áp lực nào.

Lâm Hiểu Hiểu ngồi dậy, chống cằm phấn khích: “Tất nhiên rồi, lớp trưởng rất dễ gần mà lị. Trước đây tao đưa bài kiểm tra cho cậu ấy, cậu ấy còn nói cảm ơn tao nữa. A a a a mày không biết góc độ đó đâu, nhìn gần thì đẹp trai đến mức nào cơ chứ.”

Hạ Lâm Xuyên lắc đầu: “Hết thuốc chữa rồi, đúng là não yêu đương.”

Chu Nhạc chưa kịp vui mừng vì không bị đánh được bao lâu thì đã nhìn thấy ly trà sữa bị trả lại trước mặt.

“…”

“Xin lỗi nhé, 1.000 tệ này chắc tớ không kiếm nổi rồi.” Vừa tan học, Chu Nhạc đã mang trà sữa trả lại cho Lưu Nghiên Nghiên.

Cô gái khẽ nhíu mày, gương mặt xinh đẹp dịu dàng lúc này đầy vẻ thất vọng. Nhìn mỹ nhân u sầu, Chu Nhạc cũng thấy buồn lây cho cô ấy.

Một cô gái xinh đẹp như vậy mà Lục Tỉnh Nhiên lại không thích, thật chẳng biết anh ta thích kiểu người thế nào.

“Hay là em giúp chị một việc khác được không? Chỉ cần tìm hiểu rõ ràng, chị vẫn trả em 1.000 tệ. Làm ơn đi, chuyện này thực sự quan trọng với chị lắm, em trai Chu Nhạc.”

Em trai… Chu Nhạc?

Lưu Nghiên Nghiên là một Omega, pheromone của cô ấy có mùi hoa dành dành rất thơm, Chu Nhạc rất thích.

Nhất thời cậu không phản ứng kịp.

Một lúc sau, Chu Nhạc mới tránh khỏi ánh mắt trực diện của Lưu Nghiên Nghiên, hơi đỏ mặt nói: “Cũng… cũng được ạ.”

Trên đường về lớp, Chu Nhạc chỉ muốn tự tát mình một cái.

Lại đồng ý rồi, lại đồng ý rồi! Sao không biết từ chối hả? Tại sao cứ phải xáp lại gần cái đám Alpha của Lục Tỉnh Nhiên làm gì? Thực sự thiếu 1.000 tệ đến mức đó sao?

…Dù đúng là thiếu thật.

Nhưng phải thừa nhận rằng, trong đó cũng có một phần là do mê sắc. Thực sự là khi một chị đẹp hoa khôi đứng trước mặt bạn, dịu dàng khẩn khoản nhờ bạn giúp một tay, liệu bạn có nói không được không?

Tất nhiên là không!

Chu Nhạc: …

Chu Nhạc thực sự phục bản thân mình luôn.

“Em có thể giúp chị chú ý xem sở thích của Lục Tỉnh Nhiên là gì được không? Cái gì cũng được: ăn uống, mặc, dùng, những thứ cậu ấy thích… Cái gì cũng được hết. Cậu ấy không thích trà sữa, chị nghĩ hay là cậu ấy thích thứ gì khác mà chị không biết.”

“Nếu tặng đúng thứ cậu ấy thích, biết đâu cậu ấy sẽ nhận quà của chị thì sao. Dù trong hội hâm mộ có những thông tin này nhưng nói thật là chị cũng không biết thật giả thế nào. Chị đã bị từ chối một lần rồi, không muốn bị anh ấy ghét thêm đâu.”

“Cảm ơn em nhé, chuyện của chị và Lục Tỉnh Nhiên trông cậy cả vào em đấy.”

Chu Nhạc: …

Đi thám thính sở thích của người khác sao? Chu Nhạc không ngờ mình từ một shipper quèn, phút chốc đã biến thành thám tử lừng danh. 1.000 tệ này đúng là không dễ nuốt chút nào.

Nghĩ ngợi vẩn vơ, cũng đã đến giờ tan học. Chu Nhạc đạp xe về nhà.

Mười phút đạp xe không quá xa, Chu Nhạc lên lầu mở cửa.

“Nhạc Nhạc về rồi đấy à?” Mẹ Chu – Trình Oánh đang ngồi trên xe lăn, đeo găng tay, bận rộn đóng gói thứ gì đó vào hộp nhựa.

Thấy Chu Nhạc về, bà nở nụ cười dịu dàng.

Dù đã đến tuổi trung niên nhưng những nếp nhăn nơi khóe mắt bà trông thật hài hòa và ưu nhã, thêm vào đó là một chút khí chất mặn mà.

“Mẹ, con đã bảo rồi mà, để con về rồi làm, chân tay mẹ vốn đã không tốt rồi.” Chu Nhạc vào nhà đặt cặp sách xuống, đeo găng tay vào rồi cầm lấy cuộn cơm cuộn trong tay Trình Oánh.

Tay nghề nấu nướng của Trình Oánh rất tốt, đặc biệt là món cơm cuộn này làm rất chuẩn vị, khá nổi tiếng trong khu chợ nhỏ. Nếu không phải vì chân đau không thể dọn hàng thì bà đã bán được nhiều hơn rồi. Nhưng cũng vì bà từng bán ở chợ, quen biết rộng với các chủ sạp nên giờ họ giúp đỡ bà bằng cách đặt biển “Cơm cuộn Trình Oánh” tại sạp của mình, khách đặt trước một ngày rồi Chu Nhạc sẽ đi giao hàng cho các chủ sạp, coi như cũng kiếm được tiền sinh hoạt phí.

Vả lại vì ai cũng biết hoàn cảnh mẹ góa con côi khó khăn nên các chủ sạp đặt biển cũng chỉ lấy tượng trưng một phần mười lợi nhuận, chẳng đáng là bao.

Chu Nhạc nhìn hàng cơm cuộn xếp trên bàn, không nhịn được nói: “Mẹ, không cần nhiều thế này đâu, mai tổng cộng có hơn 30 đơn thôi, chỗ này mẹ làm sắp 40 đơn rồi.”

Trình Oánh cười nói: “Chỗ thừa là làm cho con đấy, con không thể cứ ngày nào cũng gặm màn thầu được. Con không thấy à, lâu lắm rồi con không cao thêm tí nào đấy.”

Hiện tại Chu Nhạc cao 1m75, so với Beta thì đúng là hơi lùn. Tuy Beta không cao vọt như Alpha có khi cao gần 1m9 nhưng Beta cũng không nên lùn thế này.

Nhưng đó là với điều kiện… cậu thực sự là một Beta…

“Thôi được rồi mẹ.” Chu Nhạc tháo găng tay dùng một lần cho mẹ, ngồi xổm xuống nói khẽ: “Lát nữa mẹ đi ngủ sớm đi, chỗ này để con lo. Con còn phải đi giao đồ ăn cho bác Chu nữa, đừng đợi con nhé. Mẹ xem tivi một lát rồi đi ngủ, mẹ nghe chưa?”

Trình Oánh biết mình chắc chắn không nói lại được đứa con trai nhỏ này nên đành đồng ý. Dù sao lát nữa cậu cũng đi, mấy tiếng sau mới về nên chắc chắn không canh chừng bà được. Bà chỉ cần lén làm là được thôi.

“Được rồi, lát nữa mẹ sẽ đi xem.” Trình Oánh cười đáp.

“Giao xong thì về sớm nhé, đừng ở ngoài muộn quá. Tuy con không phải là Omega nhưng đêm hôm bên ngoài cũng nguy hiểm lắm, đừng để mẹ lo lắng.”

Chu Nhạc gật đầu lia lịa, đợi đến khi đưa mẹ lên giường nằm mới yên tâm ra khỏi cửa. Đầu tiên cậu giao cơm cuộn cho các cô chú ở chợ, sau đó tìm đến nhà bác Chu ở gần chợ. Nhà bác Chu mở một quán ăn nhỏ, đối xử với cậu rất tốt, đôi khi có thức ăn thừa chưa ai động vào, bác đều đóng gói cho cậu và mẹ mang về.

“Buổi tối cẩn thận nhé, đạp xe chậm thôi, mấy đơn này cũng gần cả.” Bác Chu không nhịn được dặn dò.

Chiếc xe máy là của nhà bác Chu, bác thực sự muốn tự đi giao nhưng sức khỏe không cho phép nữa.

“Cũng may cháu là Beta, làm bác yên tâm hơn Alpha và Omega nhiều, chưa bao giờ gây chuyện gì.” Bác Chu càng nói càng thấy hài lòng, tình cảm dành cho Chu Nhạc cũng ngày một sâu đậm.

“Vừa hay, hôm nay quán có làm dư món sườn xào dưa chua, lát nữa bác đóng gói cho cháu mang về cho mẹ nếm thử, bổ sung dinh dưỡng. Cái chân của mẹ cháu ấy mà, sớm muộn gì cũng phải lo liệu.”

Chuyện này Chu Nhạc cũng đã nghĩ rất lâu rồi. Nếu mẹ cậu được phẫu thuật thì thực ra có hy vọng rất lớn là đứng dậy được lần nữa, nhưng số tiền phẫu thuật đối với họ hiện giờ là một con số trên trời. Sống còn chưa xong thì nói gì đến phẫu thuật.

“Cảm ơn bác Chu! Chúc quán bác ngày mai khách khứa nườm nượp, cháy hàng luôn ạ!” Chu Nhạc vỗ tay hoan hô.

“Cái thằng ranh này ha ha.” Bác Chu cười rạng rỡ.

Tối hôm đó khi đi giao đồ ăn cho bác Chu, Chu Nhạc vẫn mải nghĩ về chuyện của Lưu Nghiên Nghiên.

1.000 tệ nằm trong WeChat đúng là làm cậu ngứa ngáy chân tay. Nhưng sở thích của Lục Tỉnh Nhiên ư, cậu biết tìm ở đâu bây giờ?

Dù sao người ta cũng là đại thiếu gia con nhà người ta, những thứ cậu ta thích có lẽ cả đời này cậu cũng chưa từng thấy qua…

Vừa nghĩ, Chu Nhạc vừa nhìn hộp cơm trong tay đăm chiêu.

Ăn, mặc, dùng… Nhà ăn?!

Chu Nhạc càng nghĩ càng thấy đúng, thế là ngày hôm sau cậu bắt đầu thực hiện kế hoạch của mình – theo dõi.

Cậu lấy ra một cuốn sổ nhỏ nhặt được bên cạnh thùng rác lần trước, chuẩn bị dùng nó để ghi lại những thứ Lục Tỉnh Nhiên thích. Đến lúc đó sẽ tổng hợp thành một cuốn sổ tay giao cho Lưu Nghiên Nghiên, 1.000 tệ sẽ ngoan ngoãn chui vào túi, thật tuyệt vời!

Chu Nhạc cưỡi chiếc xe máy cà tàng, hớn hở chạy trên đường phố, quyết định trưa mai sẽ tự thưởng cho mình thêm một cây xúc xích nướng!

**

“Trưa nay ăn gì đây?” Tiết ba vừa tan, Trần Nam đã nằm bò ra bàn: “Đói quá đi mất, giờ nhà ăn mở cửa chưa nhỉ, tao muốn trốn tiết quá.”

Lục Tỉnh Nhiên đang tập trung làm bài, không thèm để ý đến hắn.

Trần Nam ghé đầu sát lại: “Không phải chứ anh Lục, mày đã đứng nhất khối suốt rồi mà còn nỗ lực thế này á? Định làm cho ai không sống nổi đây?”

“Bọn mình hằng ngày cứ ăn chơi nhảy múa vui vẻ không phải tốt hơn à?”

Thịnh Kỳ An ngồi phía sau lấy bình giữ nhiệt ra: “Mày là heo à?”

Trần Nam: “Mày câm mồm! anh Lục, nó vu khống tao!”

Lục Tỉnh Nhiên ngẩng đầu liếc hắn một cái, Trần Nam lập tức im bặt. Lục Tỉnh Nhiên cúi đầu làm tiếp bài tập, xung quanh bỗng chốc yên tĩnh hơn hẳn.

Sau khi làm xong một câu tiếng Anh, anh nói: “Thịt bò kho tương.”

Thịt bò kho tương là món tủ của nhà ăn trường Nhất Trung, ngon xuất sắc, ai thấy cũng có phần.

Nhóm Lục Tỉnh Nhiên đến nhà ăn hơi muộn, cửa sổ bán thịt bò kho tương đã xếp thành một hàng dài dằng dặc.

Họ đứng ở cuối hàng.

Sự xuất hiện của Lục Tỉnh Nhiên gây ra một loạt náo động.

“Vãi, đó là Lục Tỉnh Nhiên, nam thần Lục kìa!!!”

“Aaaa mẹ ơi, đúng là đẹp trai dã man luôn!!!!”

“Đám Lục Tỉnh Nhiên kìa, tớ không nhìn lầm chứ, mấy công tử nhà giàu đó cũng xuống nhà ăn tranh cơm với bọn mình á?”

Tiếng trầm trồ của họ không hề nhỏ, Trần Nam và những người khác cũng nghe thấy. Hắn còn tưởng người ta đang khen mình nên vểnh mặt lên vô cùng đắc ý.

Thịnh Kỳ An thì rất biết điều. Thực ra họ không thường xuyên xuống nhà ăn, thường là hắn và Trần Nam đi mua rồi mang cơm về cho Lục Tỉnh Nhiên, vì với tư cách đứng đầu khối, nhiệm vụ học tập của anh rất nặng nề. Nhưng thực ra, lý do quan trọng nhất là lão Phùng đã từng tìm Lục Tỉnh Nhiên để nói chuyện về vấn đề này.

— “Sau này em đừng xuống nhà ăn nữa nhé. Em xuất hiện ở đó dễ xảy ra chuyện lắm, lần trước suýt thì dẫm đạp lên nhau rồi, em cứ yên vị ở trong lớp cho thầy, đừng có ra ngoài gây họa cho xã hội.”

Nghe nói vì chuyện này mà mấy em Omega lớp dưới đã đến quấy rầy lão Phùng mấy lần, vì vốn dĩ thời gian nhìn thấy “anh trai” đã ít, giờ đến nhà ăn cũng không được thấy nữa, chẳng phải rất ức chế sao?!

Lục Tỉnh Nhiên cũng không muốn ra ngoài, chỉ là bài tập hôm nay hơi hóc búa làm anh cảm thấy bí bách, muốn ra ngoài hít thở không khí, sẵn tiện đi ăn nên mới…

Một ánh mắt thực sự rất khó để phớt lờ.

Lén lén lút lút, mờ mờ ám ám.

Dường như rất sợ bị người khác chú ý.

Nhưng lại thực sự muốn nhìn cái gì đó nên cứ cố gắng nghển cổ một cách dè dặt.

Lục Tỉnh Nhiên ngước mắt nhìn sang.

Chu Nhạc đang dựa vào sau cột trụ ở giữa, thỉnh thoảng lại ló đầu ra. Khuôn mặt nhỏ nhắn có vẻ rất nôn nóng, đôi môi hơi mấp máy, nhíu mày, nhưng vì lùn quá chẳng nhìn thấy gì nên trông hơi buồn bã, hơi tủi thân, hơi tội nghiệp…

…Dường như cậu ấy rất để tâm đến cái biển treo trên cửa sổ bán hàng.

Lục Tỉnh Nhiên khẽ nhích người sang một bên.

Đám đông xao động, theo anh nhích sang một chút, hơi chệch khỏi vị trí trung tâm. Nhờ có kẽ hở đó, cuối cùng Chu Nhạc cũng nhìn rõ trên biển viết gì .

Thịt bò kho tương!

Hây! Hóa ra lớp trưởng thích món này! Chà, đúng là không ngờ tới mà.

Chu Nhạc đắc thắng ghi chép vào cuốn sổ nhỏ, vui sướng như muốn bay lên.

Cuối cùng cũng hoàn thành nhiệm vụ đầu tiên!

Đợi cậu mãn nguyện gập bút lại, lúc ngẩng đầu lên, lông tơ đột ngột dựng đứng cả lên.

Lục Tỉnh Nhiên đang nhìn cậu, khóe môi khẽ nở một nụ cười nhàn nhạt, khiến người ta không tài nào đoán được anh đang nghĩ gì.

Hết chương 03

[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.