Chương 04
Tác giả: Kim Hải | Editor: Chan
Trong lòng Chu Nhạc đã thầm chửi thề cả trăm lần.
Nhưng ngoài mặt cậu vẫn cố gượng cười, ra vẻ đàn em nhìn thấy đại ca, đưa tay chạm trán chào một cái đầy kính cẩn, rồi quay đầu vắt chân lên cổ mà chạy. Đôi chân như gắn động cơ, phóng đi vùn vụt.
Đợi đến khi chạy thoát ra ngoài nhà ăn, cậu mới chống tay lên đầu gối, há miệng th* d*c.
Thở một hồi lâu cậu mới bình tĩnh lại được.
Lấy cuốn sổ vừa ghi chép món “thịt bò kho tương” ra, cậu đột nhiên nghĩ: Lục Tỉnh Nhiên mà lại ăn món bình dân thế này á? Cứ tưởng đám Alpha đó bữa nào cũng phải ăn bít tết thượng hạng chứ.
Tự suy xét lại, Chu Nhạc thấy chắc mình chưa bị phát hiện đâu. Tuy lúc cuối chạy hơi vội có chút đáng nghi, nhưng người ta có ba gấp cũng là chuyện thường mà, cứ lấp l**m thế là xong.
Nghĩ vậy, Chu Nhạc quyết định tiếp tục bám trụ.
Buổi trưa thời gian nhiều, thông tin thu thập được cũng phong phú. Lỡ đâu thấy được Lục Tỉnh Nhiên chơi bóng rổ thích dùng hãng nào, những chi tiết nhỏ này đều là tiền cả đấy.
Thế là khi nhóm Lục Tỉnh Nhiên vừa ra ngoài, Chu Nhạc liền lén lút bám theo sau, trông chẳng khác nào một tên tiểu b**n th** đang mưu đồ bất chính trong phim ảnh.
Cuối cùng, không ngoài dự đoán, nhóm của Lục Tỉnh Nhiên thực sự đi đến một nơi khác — tiệm trà sữa.
Chu Nhạc có chút thắc mắc.
Chẳng phải đã bảo không uống trà sữa ư? Đến đây làm gì?
“Một chanh bạc hà, một sữa chua dâu, một sinh tố xoài,” Thịnh Kỳ An tự nhiên gọi món, “Sinh tố xoài không đá, hai ly còn lại thêm đá.”
Trần Nam kỳ quặc hỏi: “Sao sinh tố xoài lại đặc biệt thế?”
Thịnh Kỳ An: “Vì cái đó cho mày.”
Trần Nam: “Sao cho tao lại không thêm đá? Tao không chịu, tao muốn thêm đá.”
Thịnh Kỳ An: “Phản đối vô hiệu.”
Trần Nam: “Mày! Thịnh Kỳ An! Mày tưởng tao dễ bắt nạt lắm hả?!”
Thịnh Kỳ An: “Bụng hết đau rồi à?”
Trần Nam: “…”
Trần Nam: Hức.
Mấy hôm trước hắn ăn bậy nên bị đau bụng, giờ vẫn còn khó chịu. Thịnh Kỳ An không nhắc là hắn quên khuấy đi mất.
Trần Nam xìu xuống ngay lập tức.
Hắn quay đầu lại, thấy Lục Tỉnh Nhiên đang lơ đãng nhìn về một hướng nào đó, nhìn rất lâu mà không rời mắt.
“Anh Lục, mày nhìn gì thế?” Trần Nam cũng tò mò nhìn theo.
Mới đầu chẳng thấy gì đáng chú ý, cho đến khi một bóng dáng trông rất quen mắt lọt vào tầm nhìn.
“Sao lại là nó! Sao cảm giác đi đâu cũng gặp nó thế nhỉ?” Vì cú đâm của Chu Nhạc mà mông hắn giờ vẫn còn đau, làm sao mà không ấn tượng sâu sắc cho được?
Trần Nam nhíu mày: “Nó đứng đó làm gì thế? Tay cầm cái gì, cứ quơ quơ cái gì thế?”
Chu Nhạc đang mải mê ghi chép vào sổ nhỏ, hoàn toàn không biết mình đã bị lộ đuôi. Đến khi ghi chép hòm hòm, vừa ngẩng đầu lên đã chạm ngay phải ánh mắt “nồng nhiệt” của Trần Nam.
Chẳng hiểu sao, dù Trần Nam nhìn rất hung dữ nhưng Chu Nhạc lại không sợ lắm, chỉ giật mình một cái rồi nở nụ cười nịnh nọt. Sau đó cậu cất sổ đi, đứng tại chỗ nhìn trời nhìn đất nhìn mây, dáng vẻ ung dung tự tại như một cụ già đang đi dạo mát.
“Thằng nhóc này theo chúng ta một lúc lâu rồi đấy,” Thịnh Kỳ An nói, “Lúc nãy chúng ta ăn cơm nó cũng có mặt.”
Trần Nam nghe vậy thì cảm thấy rợn tóc gáy: “Vãi, b**n th** thế.”
Nói xong, hắn chợt nghĩ đến một khả năng: “Đệch, không lẽ nó thích tao đấy chứ?”
Thịnh Kỳ An nhìn hắn, Trần Nam vội vàng đổi giọng: “À không, chắc không phải thích anh Lục đấy chứ? Chẳng phải trước đó nó còn tặng trà sữa cho anh Lục à? Biết đâu không phải tặng hộ người ta mà là tự nó tặng thì sao.”
Thịnh Kỳ An ngẫm nghĩ: “Nói cũng có lý đấy.”
“Các bạn học ơi, đồ uống xong rồi đây.”
Thịnh Kỳ An cảm ơn rồi nhận lấy, đưa ly chanh bạc hà cho Lục Tỉnh Nhiên.
Chu Nhạc đứng đằng xa như ngửi thấy “mùi tiền”, lại bắt đầu hí hoáy viết xoành xoạch vào sổ. Viết xong còn trao cho họ một ánh mắt thân thiện, gật đầu một cái rồi quay người chạy biến. Tốc độ nhanh đến mức khiến người ta phải cảm thán: Đúng là người mà thầy Giám thị cũng không bắt nổi.
Có kỹ năng thật sự.
Vèo một cái đã mất tăm.
Trần Nam ngậm ống hút uống một ngụm, ngẩng đầu lên thì người đã biến mất.
“Mẹ nó, thằng nhóc này mà chạy nước rút thì đúng là cao thủ.”
“Mày cười cái gì?” Thịnh Kỳ An thấy khóe môi Lục Tỉnh Nhiên hơi nhếch lên, không nhịn được hỏi.
Lục Tỉnh Nhiên đưa tay gãi nhẹ lông mày, mắt khẽ hạ xuống: “Không có gì.”
Chỉ là trong đầu hiện lên gương mặt của Chu Nhạc, cái vẻ hoảng loạn đến tột độ mà vẫn phải cố tỏ ra bình tĩnh đó, trông cũng khá… vui mắt.
**
Lục Tỉnh Nhiên lại cười thêm cái nữa, quay đầu nói: “Đi thôi, đi chơi bóng rổ.”
Buổi trưa, Chu Nhạc báo cáo chiến lợi phẩm hiện tại cho Lưu Nghiên Nghiên.
Lưu Nghiên Nghiên tỏ ra vô cùng hài lòng, nhà cô mở tiệm ăn, nghe tin từ Chu Nhạc xong liền chuẩn bị đích thân nghiên cứu một món mới cho Lục Tỉnh Nhiên — bò xào bạc hà, vị mặn.
Chu Nhạc nhìn cái tên món ăn, cảm thấy có gì đó sai sai. Nhưng sự hoài nghi đó lập tức bị 500 tệ mà Lưu Nghiên Nghiên chuyển qua đè bẹp.
Cảm giác nhận tiền đúng là quá, quá, quá, quá tuyệt vời!
Lâm Hiểu Hiểu đứng bên cạnh thấy Chu Nhạc cười như sắp thăng thiên đến nơi, không kìm được tò mò ghé sát vào: “Cậu làm gì đấy?”
Chu Nhạc nghiêm túc: “Nghiên cứu món ăn yêu thích cho lớp trưởng.”
Mắt Lâm Hiểu Hiểu sáng rực lên: “!!! Lớp trưởng thích ăn gì?”
Đối với chuyện của Lục Tỉnh Nhiên, cô nàng chưa bao giờ bỏ lỡ!
Chu Nhạc: “Bò xào bạc hà, vị mặn.”
Lâm Hiểu Hiểu dù có mê trai thì cũng sững lại một giây.
Hình như có gì đó không đúng lắm.
Nhưng cũng chỉ một giây thôi.
Giây tiếp theo, cô đã cập nhật kiến thức này vào [Hội hâm mộ nam thần Lục trường Nhất Trung].
Lâm Hiểu Hiểu: [Khẩu vị của lớp trưởng thay đổi rồi, giờ cậu ấy thích ăn bò xào bạc hà, vị mặn nhé.]
[Aaaa, tớ cũng yêu bạc hà, yêu thịt bò, yêu luôn vị mặn!!! Aaaa, cheap moment được với nam thần rồi!!!]
[Hiểu rồi, đi làm ngay đây.]
[Các bà ơi, món này nhìn được không? [Ảnh] [Ảnh]]
[Uầy! Nhìn ngon ghê, quả nhiên nam thần của chúng ta ăn uống cũng độc lạ khác người, không ai lường trước được.]
[Trông có vẻ ngon đấy chứ [Mắt lấp lánh]]
[Cái đó… mọi người không thấy món này… hơi b**n th** à?]
Cả nhóm im lặng một giây.
Sau đó người kia bị trưởng nhóm đá ra ngoài.
Khẩu vị của nam thần Lục, không cho phép phản đối!
“Nghe nói nhà ăn đang nghiên cứu món mới, sắp ra mắt rồi đấy.”
“Món gì?”
“Hình như là thịt bò gì đó, ơ quên rồi, tên là gì nhỉ?”
“Thịt bò gì mà thắng nổi món bò kho tầng hai chứ, lần trước tao đi còn chẳng xếp hàng nổi.”
“À đúng rồi, tao nhớ ra rồi, bò xào bạc hà, nghe nói còn là vị mặn nữa.”
“Hả? Món gì lạ vậy.”
“b**n th** quá đi mất.”
“b**n th** thật.”
“Nghe bảo anh Lục thích ăn món đó.”
“Ồ, thế thì anh Lục đúng là biến… ưm!”
Người bên cạnh kịp thời bịt miệng hắn lại, cùng lúc đó, ánh mắt uy h**p của Trần Nam quét qua mặt họ. Người nọ thở phào một hơi, nhỏ giọng bảo: “Người anh em, mày muốn chết thì đừng kéo tao theo!”
Thịnh Kỳ An hóng hớt: “Khẩu vị của mày thay đổi từ khi nào thế?”
Lục Tỉnh Nhiên quay đầu nhìn hắn: “Mày đoán xem.”
Bước chân Thịnh Kỳ An khựng lại, chỉ thấy sau gáy lạnh toát.
Trần Nam càng không giấu nổi tò mò: “Anh Lục, mày trở nên b**n th** thế này từ khi nào vậy?”
Lục Tỉnh Nhiên cũng liếc hắn một cái.
Trần Nam lập tức quay đầu nhào vào lòng Thịnh Kỳ An khóc lóc đòi ôm, không được dùng pheromone để ép người ta thế chứ, hu hu.
Từ đó về sau, chuyện Lục Tỉnh Nhiên là một kẻ b**n th** thích ăn bò xào bạc hà đồn ra khắp trường, thậm chí đã truyền đến tai đại ca Cao Kiến của trường Nhị Trung bên cạnh.
“Anh Kiến, nam thần Nhất Trung đúng là kẻ b**n th**, nghe nói còn có sở thích đặc biệt nữa. Anh, anh thực sự là thanh mai trúc mã với nó hả?”
“Thật không? Thế thì anh Kiến ơi, tuổi thơ của anh vất vả quá rồi.”
“Chứ còn gì nữa, cũng là Alpha mà học giỏi hơn anh, đẹp trai hơn anh, lại còn được lòng người hơn anh nữa ha ha, tiếc là lại biến…”
Tên đàn em thấy biểu cảm trên mặt Cao Kiến thì tim run bần bật: “Anh Kiến, em… em không có ý nói nó giỏi hơn hay ưu tú hơn anh đâu… em không có ý đó! Á!”
Cao Kiến sa sầm mặt mày, nhìn chằm chằm vào hắn, ánh mắt u tối đáng sợ. Mái tóc đen dài ngang vai, phần tóc mái dài che đi nửa khuôn mặt, mùi hương gỗ đàn hương tỏa ra nồng nặc, bóp nghẹt không khí.
Tên đàn em ngã quỵ xuống đất, trợn ngược mắt, cổ họng như bị ai bóp nghẹt, muốn kêu cũng không kêu nổi.
Cao Kiến đứng trên cao nhìn xuống, giọng nói trầm đục lạnh lẽo: “Mày tiếc cho nó thế, sao không nhận nó làm đại ca luôn đi? Không phải nể phục nó lắm sao?”
“Tao tiễn mày đi gặp nó nhé?”
Tên đàn em sợ đến cực điểm, giọng khàn đặc cầu xin: “Không… không phải, anh Kiến… em không có… ý đó…”
Hắn đưa tay muốn chạm vào Cao Kiến nhưng mặt đỏ gay vì nghẹt thở, không thể nhích thêm bước nào trên mặt đất.
Sắc mặt của những đàn em xung quanh cũng không khá khẩm gì, dù sao Cao Kiến cũng là một Alpha cấp cao, bị pheromone của hắn áp chế kín mít thế này, không ai thấy dễ chịu nổi.
“Anh Kiến, anh bớt giận, tha cho Tiểu Giả đi, nó là người mới, không biết gì đâu.”
Băng nhóm của Cao Kiến có thể nói là khối u ác tính của trường Nhị Trung, hút thuốc, đánh nhau, trốn học đã thành chuyện thường ngày. Ngặt nỗi có Cao Kiến là tấm lá chắn mạnh mẽ, lãnh đạo trường cũng không dám quản thật sự, chỉ có thể bảo họ đừng quá đáng quá.
Nhưng quá đáng hay không đều dựa vào tâm trạng của Cao Kiến. Có cha là thành viên hội đồng quản trị trường, hắn ở Nhị Trung có quậy tung trời cũng chẳng ai quản nổi.
Gần như tất cả đàn em đều biết, Lục Tỉnh Nhiên của trường Nhất Trung chính là vảy ngược của Cao Kiến, nói tốt cho ai cũng được, nhưng tuyệt đối không được nói về Lục Tỉnh Nhiên.
Hành động này của hắn coi như đã dạy cho đám đàn em một bài học nhớ đời.
Thấy người dưới đất sắp ngất xỉu, Cao Kiến mới thu pheromone lại.
Tên đàn em sau khi thoát chết thì rối rít cảm ơn: “Cảm ơn đại ca, em biết lỗi rồi, xin lỗi đại ca, từ nay em không bao giờ nói thế nữa.”
Cao Kiến không nói gì, lạnh lùng nhìn ra ngoài.
Nơi họ đang đứng là một tòa nhà bỏ hoang, không ai thèm hỏi han, cũng không ai quan tâm, là nơi lý tưởng để tụ tập.
“Điều tra cho rõ, kẻ nào tung tin Lục Tỉnh Nhiên là đồ b**n th**.” Trên mặt Cao Kiến lộ ra một nụ cười quái dị, dường như đã nghĩ ra trò gì đó hay ho: “Tao phải thưởng cho nó thật hậu hĩnh mới được.”
**
Tin đồn về việc Lục Tỉnh Nhiên b**n th** không hề dừng lại mà còn có xu hướng ngày càng trầm trọng hơn. Thậm chí bắt đầu có lời đồn rằng đừng nhìn vẻ ngoài Lục Tỉnh Nhiên đoan chính, thực tế thì chơi bời lắm, tư thế đa dạng, không biết đã làm thịt bao nhiêu Omega rồi.
“Nói bậy bạ gì thế!” Trần Nam nhìn tin nhắn trên diễn đàn mà lộn hết cả ruột, hận không thể lôi ngay kẻ đó ra đấm cho một trận.
“Anh Lục, rốt cuộc là đứa nào không muốn sống mà chơi mày thế này, cái lồng má!” Nói đoạn, Trần Nam chợt nghĩ ra một khả năng: “Không lẽ là thằng ranh Cao Kiến kia chứ? Tay nó vươn dài thật đấy.”
Ánh mắt Lục Tỉnh Nhiên hờ hững, thần sắc thản nhiên như không nghe thấy lời Trần Nam nói. Chỉ khi nghe đến tên Cao Kiến, anh mới lộ rõ biểu cảm, đồng tử lạnh lùng co rút lại.
Một lát sau lại trở về bình thường.
Sau khi Trần Nam xả giận xong, Thịnh Kỳ An đứng bên cạnh cũng lên tiếng: “Mà nói đi cũng phải nói lại, những lời đồn này dường như bắt đầu từ lúc cái thằng tiểu b**n th** kia đi theo dõi mày đấy, mày có chú ý không?”
Lục Tỉnh Nhiên vẫn không nói gì, dáng vẻ rất thờ ơ.
Thịnh Kỳ An biết anh đã có tính toán nên cũng yên tâm, nhưng vẫn không nhịn được nhỏ giọng dặn dò: “Thằng nhóc Chu Nhạc đó tuy trước đây chưa tiếp xúc, nhưng nghe nói nhà nghèo lắm, là học sinh diện hộ nghèo của trường mình.”
Trần Nam: “Thế thì khỏi phải nói, chắc chắn là nó rồi. Đám người này vì tiền cái gì mà chẳng dám làm, mày chú ý nó một chút, đừng để bị người ta gài bẫy.”
Dù địa vị ở Nhất Trung của Lục Tỉnh Nhiên là không thể lay chuyển, nhưng chỉ sợ có kẻ nghĩ lệch lạc, đến lúc mọi chuyện rắc rối thì không hay.
Trong lúc trò chuyện, cả nhóm đi vào nhà vệ sinh.
Mỗi người chọn một buồng đi vào.
Trần Nam nghe Thịnh Kỳ An phân tích xong thì càng thấy đúng: “Chắc chắn là thằng nhóc đó, không biết nó định giở trò gì, tao cảm giác từ lúc nó đâm vào tao là đã có âm mưu rồi.”
“Anh Lục, mày phải cẩn thận một chút, biết đâu nó còn định chụp trộm ảnh n*d* của mày mang đi bán lấy tiền đấy.”
Lục Tỉnh Nhiên ở trong buồng không nhịn được bật cười một tiếng, cảm thấy bọn họ càng nói càng quá đà.
Giây tiếp theo, anh đẩy cửa bước ra.
Khéo làm sao, Chu Nhạc lại đang đứng ngay ngoài cửa, tay cầm điện thoại, ống kính chĩa thẳng vào tay anh lúc đang k** kh** q**n.
Tách một tiếng, khoảnh khắc được đóng băng hoàn hảo.
**
Chan: Thằng c* Kỳ An với Trần Nam là 1 đôi (không biết sau này có HE không nhưng là 1 đôi phụ), tui đang không biết để chúng nó xưng hô ntn cho phải :v Nhưng thôi, CP mà, đại đại đi >_
[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]