Chương 05
Tác giả: Kim Hải | Editor: Chan
Thời gian như ngừng trôi, đôi bên nhìn nhau, đều thấy như đang nằm mơ.
Lục Tỉnh Nhiên nhìn ống kính chĩa vào chỗ đó của mình, đôi mắt nheo lại.
“Cậu đang làm gì?” Giọng nói không hẳn là lạnh nhưng ngữ khí rõ ràng không hề tốt.
Chu Nhạc còn chưa kịp giải thích thì Trần Nam ở buồng bên cạnh cũng bước ra.
Nhìn thấy Chu Nhạc, hắn trợn tròn mắt: “Đệch, sao mày lại ở đây?”
Dạo này phạm phải sao gì mà cứ gặp nó suốt thế này.
Ánh mắt hắn dời xuống, nhìn thấy điện thoại của Chu Nhạc, ống kính chĩa thẳng vào dưới thắt lưng Lục Tỉnh Nhiên. Vị trí đó vô cùng nhạy cảm, tay Lục Tỉnh Nhiên còn chưa rời khỏi bụng, rõ ràng là trạng thái vừa kéo quần xong.
Cái này mà chậm một bước nữa thì —
“Vãi, thằng b**n th** chết tiệt này, mày đứng lại đó cho tao!” Trần Nam vừa nói vừa định tóm lấy Chu Nhạc.
Theo bản năng, Chu Nhạc muốn bỏ chạy.
Tuy không hiểu chuyện gì đang xảy ra nhưng chạy là thượng sách.
Thế nhưng cậu còn chưa kịp quay người hẳn thì đã bị ai đó ấn chặt lấy gáy.
Alpha chạm vào da thịt cậu, bóp lấy đốt sống cổ, chỉ một động tác đơn giản đã hoàn toàn khống chế được cậu.
Chu Nhạc đáng thương ngẩng đầu: “Lớp trưởng…”
Cậu có thể giải thích, đây tuyệt đối là hiểu lầm.
Lục Tỉnh Nhiên chạm phải đôi mắt nịnh nọt của Chu Nhạc, cảm giác da thịt dưới tay rất tốt, mịn màng và trắng trẻo. Vì sự tiếp xúc của anh mà cậu hơi run lên. Lục Tỉnh Nhiên không nhịn được, ngón cái ấn lên đó khẽ xoa nhẹ một cái.
Cơ thể Chu Nhạc vô thức căng cứng, cậu nhíu mày nhắm mắt lại.
Thật nhạy cảm.
Lục Tỉnh Nhiên nhìn khuôn mặt Chu Nhạc một lúc, giọng nói dịu đi đôi chút: “Đi thôi.”
**
Tại sân bóng sau tòa nhà học, ba người vây quanh Chu Nhạc.
“Tớ thực sự không cố ý mà,” Chu Nhạc vội vàng giải thích, “Có người đặt đơn nhờ tớ tìm xem buồng vệ sinh hắn dùng sáng nay có để quên chìa khóa hay không.”
“Để tránh rắc rối, tớ mới chụp ảnh lại làm bằng chứng, sợ hắn bảo tớ không tìm kỹ rồi lại đòi tiền.”
Nói xong, Chu Nhạc còn đưa lịch sử trò chuyện với nam sinh lớp 7 cho Trần Nam xem.
Trần Nam cầm lấy rồi đưa cho Lục Tỉnh Nhiên.
“Anh Lục, mày xem này.” Đồng thời, hắn hống hách ra lệnh cho Chu Nhạc: “Mày đứng im đó.”
Chu Nhạc ngoan ngoãn đứng đó, nhìn Lục Tỉnh Nhiên đầy mong chờ, hy vọng đối phương có thể trả lại sự trong sạch cho mình.
Người nhờ cậu là một gã tên Tiêu Lam ở lớp 7, thái độ từ đầu đã không tốt, trái lại Chu Nhạc luôn nói năng nhẹ nhàng với hắn, thậm chí còn gọi hắn là… anh?
Hàng mi Lục Tỉnh Nhiên khẽ động.
Tim Chu Nhạc vọt lên tận cổ họng, không nhịn được dè dặt hỏi: “Có… có vấn đề gì không?”
Lục Tỉnh Nhiên liếc cậu một cái.
Chu Nhạc lo lắng nhìn anh.
Không khó để tưởng tượng ra cảnh người trước mặt này ngoan ngoãn cười híp mắt gọi người khác là “anh”.
Ánh mắt Lục Tỉnh Nhiên quay lại màn hình điện thoại.
Cuối cùng Chu Nhạc ra giá 3 tệ, Tiêu Lam chê đắt, mặc cả chỉ chịu trả 1 tệ.
1 tệ.
Bây giờ đáng lẽ là giờ lên lớp, Chu Nhạc trốn ra ngoài thế này có thể bị chủ nhiệm Hứa Duyệt bắt được và mắng cho một trận, nhưng vì 1 tệ này mà cậu vẫn lẻn ra ngoài.
1 tệ mua được gì chứ…
Chắc mua nổi một cây bút thôi…
Lục Tỉnh Nhiên đang suy nghĩ thì bỗng nhiên điện thoại Chu Nhạc lại nhảy ra một tin nhắn.
Tiêu Lam: [Thằng ranh con, mày đâu rồi, trả lời đi chứ, có thấy không, cái lồng má.]
Tiêu Lam: [Câm rồi à! Trả lời! Còn không trả lời thì 1 tệ tao cũng không thèm đưa đâu nhé!]
Thấy sắc mặt Lục Tỉnh Nhiên ngày càng khó coi, lòng Chu Nhạc cũng chìm xuống đáy vực.
Không lẽ… cậu ta định đánh mình ư?
Sao lại có vẻ mặt đó chứ.
Không biết có phải ảo giác không, nhưng cậu thấy pheromone Alpha xung quanh lạnh lẽo đi nhiều.
Chu Nhạc thầm nghĩ, hình như đoạn đối thoại giữa mình và Tiêu Lam chẳng có gì sai trái, cũng không nhắc tới cậu ta, sao lại…
“Anh Lục, mày nói đi, bọn mình xử lý nó thế nào?!” Trần Nam xắn tay áo, nhìn bộ dạng lo sợ của Chu Nhạc mà thấy sướng trong lòng. Mấy cái lịch sử trò chuyện gì đó hắn không quan tâm, hắn chỉ muốn đấm Chu Nhạc một trận. Ai bảo nó dám đụng vào mông hắn, lớn thế này chưa ai dám đụng vào mông hắn cả, dù là gián tiếp cũng không được.
Trần Nam đang hăng máu, đã nghĩ sẵn lát nữa sẽ đấm vào đâu trước, bỗng thấy Lục Tỉnh Nhiên trả lại điện thoại cho Chu Nhạc, còn nói với giọng ôn hòa: “Nhắn tin đi.”
???
Không chỉ Trần Nam, Chu Nhạc cũng ngẩn người.
Lục Tỉnh Nhiên nhìn cậu: “Hắn bảo nếu không trả lời, 1 tệ cũng không còn đâu.”
Trần Nam: “Hả? Gì cơ?” Anh Lục, mày đang làm cái quái gì thế?
Chu Nhạc lập tức phản ứng lại, vội vàng nhận điện thoại thao tác một hồi. Cuối cùng cũng nhận được tiền chuyển khoản từ Tiêu Lam. Cầm được 1 tệ trong tay, Chu Nhạc mới thở phào nhẹ nhõm.
“Cảm ơn cậu nhé, lớp trưởng.” Khuôn mặt Chu Nhạc nhỏ nhắn, vẻ thanh tú thoáng chút đáng yêu, nụ cười chân thành này thực sự rất rung động.
Ánh mắt Lục Tỉnh Nhiên dán chặt vào mặt cậu.
Thịnh Kỳ An nhìn ánh mắt giao nhau của hai người, khẽ ho một tiếng cắt ngang: “Cái đó… chuyện thịt bò xào bạc hà là thế nào?”
Chu Nhạc “ôi” một tiếng, có chút không hiểu, sau đó liền phản ứng lại: “Đúng rồi, bò xào bạc hà vị mặn, lớp trưởng thích ăn món đó.”
“Thích cái con khỉ!” Trần Nam càng giận dữ, tóm lấy cổ áo Chu Nhạc: “Nói! Có phải mày tung tin ra ngoài không?”
“Còn bảo anh Lục là b**n th** nữa, gan mày to thật đấy.” Trần Nam nguy hiểm nheo mắt lại.
Chu Nhạc nghe vậy thì không chịu nhận tội thay, đầu lắc nguầy nguậy: “Không phải tớ, không phải tớ đâu. Đó là thực đơn Lưu Nghiên Nghiên tự sáng tạo cho lớp trưởng, tin tức cũng không phải tớ tung ra, là…”
Là Lâm Hiểu Hiểu nói trong nhóm hội người hâm mộ.
Nhưng Chu Nhạc không dám nói, cậu không chắc đám Alpha này định làm gì, có làm gì hại đến Lâm Hiểu Hiểu hay không.
Trần Nam: “Lưu Nghiên Nghiên? Ai thế?”
Thịnh Kỳ An: “Hoa khôi.”
Trần Nam: “Ồ.” Trần Nam lại thắc mắc: “Hoa khôi là ai?”
Thịnh Kỳ An mệt mỏi không muốn trả lời hắn.
Trần Nam tự đắc nói: “Làm ra được món ăn b**n th** thế này thì chắc cũng là đồ b**n th**.”
“Còn mày, chính là đồ b**n th** trong đám b**n th**!” Trần Nam ghé sát mặt Chu Nhạc, gằn giọng nói. Hắn vẫn muốn đấm Chu Nhạc, cực kỳ muốn!
Chu Nhạc thấy hắn nghiêm túc thật thì nhất thời không biết làm sao, chỉ biết cầu cứu nhìn về phía Lục Tỉnh Nhiên. Chẳng hiểu sao, theo bản năng, cậu đã liệt đối phương vào đối tượng có thể cứu giúp mình.
“Được rồi, đừng dọa cậu ấy nữa, thả ra đi.”
Trần Nam bị ngắt quãng cơn hăng máu, không cam tâm lắm nhưng Lục Tỉnh Nhiên đã lên tiếng, hắn không dám không nghe lời.
“Nói đi, rốt cuộc là chuyện thế nào?” Lục Tỉnh Nhiên hỏi Chu Nhạc.
Chu Nhạc không dám nói dối, đành kể lại rành mạch chuyện Lưu Nghiên Nghiên nhờ cậu thám thính sở thích của anh.
Trần Nam nghe xong thì nheo mắt: “Mày tích cực với chuyện này thế, Lưu Nghiên Nghiên trả mày bao nhiêu tiền?”
Nhắc đến tiền, Chu Nhạc lại vui vẻ: “Không nhiều, không nhiều lắm, chỉ một nghìn tệ thôi.”
Trần Nam lập tức nổi đóa: “Mày còn tự hào gớm nhỉ?!”
“Một nghìn tệ mà mày bán đứng anh Lục của tao à?! Tao thấy mày đúng là ngứa đòn rồi!” Trần Nam nói xong thì làm thao tác xắn tay áo định ra tay.
Chu Nhạc vô thức rụt vai lại.
“Tôi không thích cô ấy.” Lục Tỉnh Nhiên đột ngột lên tiếng, ngăn cản tư thế định đánh người của Trần Nam.
“Cô ấy tặng gì tôi cũng không thích đâu,” Lục Tỉnh Nhiên bình thản nói, “Bò xào bạc hà tôi cũng không thích, cậu nói lại với cô ấy giúp tôi.”
“…Được, được.” Chu Nhạc chỉ biết cúi đầu đồng ý.
Lục Tỉnh Nhiên nói xong liền quay người bỏ đi.
Trần Nam thấy vậy cũng đành thôi, nhưng cuối cùng vẫn nhìn Chu Nhạc đầy đe dọa: “Mày cứ cẩn thận cho tao, thằng Beta thối tha!”
Nhìn bóng lưng ba người bọn họ, Chu Nhạc bỗng thấy hơi buồn.
Một nghìn tệ, bay mất rồi…
Lúc quay về kể lại chuyện cho Lưu Nghiên Nghiên, cô nàng lập tức đỏ hoe mắt, đáng thương hỏi: “Cậu ấy thực sự nói vậy à?” Dường như vẫn còn tia hy vọng.
Chu Nhạc thấy cô sắp khóc thì hoảng hốt, chỉ biết cố gắng an ủi: “Chị đừng như vậy, chuyện này… chị xinh đẹp thế này, tính tình lại tốt, chắc chắn sẽ tìm được một Alpha tuyệt vời thôi.”
Lưu Nghiên Nghiên vẫn mang vẻ đau lòng đó: “Nhưng Lục Tỉnh Nhiên là Alpha tuyệt vời nhất mà. Em không phải Omega nên tất nhiên không biết cậu ấy có sức hút lớn thế nào, khiến người ta thích đến nhường nào đâu.”
Chu Nhạc: “…”
Chu Nhạc cạn lời.
Lưu Nghiên Nghiên dù buồn nhưng vẫn nói: “Dù sao cũng cảm ơn em nhé, một nghìn tệ kia, lát nữa về lớp chị sẽ chuyển cho em.”
“Không cần, không cần đâu ạ.” Chu Nhạc xua tay rối rít, “Em cũng chẳng giúp được gì, tiền này em nhận cũng thấy hổ thẹn, thôi không lấy đâu ạ.”
**
Kết quả cuối cùng là tiền không nhận được, mà còn đắc tội với cả nhóm bạn của lớp trưởng Lục Tỉnh Nhiên.
Trong lòng Chu Nhạc có chút buồn bực, lúc về nhà trông hơi ủ rũ.
“Có chuyện gì thế?” Trình Oánh nhận ra sự không vui của con trai, không nhịn được hỏi.
Chu Nhạc lắc đầu không nói gì, về nhà thay bộ quần áo rồi định đi ra ngoài.
Trình Oánh dặn dò: “À, đừng quên đón Tiểu Bạch từ nhà bác Chu về nhé, cũng mấy ngày rồi, đừng làm phiền người ta nữa.”
Tiểu Bạch là chú chó ta đi lạc mà Chu Nhạc nhặt được, toàn thân trắng muốt, chân phải hơi khập khiễng, rất đáng yêu. Nó còn rất ham ăn nữa. Bác Chu cho nó mấy miếng thịt là nó cứ bám lỳ ở quán ăn của bác không chịu về. Lần này nói gì cũng phải bắt nó về, nếu không để thêm vài ngày nữa là nó quen mồm mất.
Chín giờ tối, Chu Nhạc giao xong đơn hàng cuối cùng.
Cậu cưỡi chiếc xe máy trên con phố vắng vẻ mờ ảo, Tiểu Bạch bị nhét vào cái thùng đựng cơm sau xe. Vì không bằng lòng nên nó cứ sủa ăng ẳng suốt.
“Mày có sủa nữa cũng không được quay lại đâu, nhà bác Chu sắp bị mày ăn sập tiệm rồi đấy.”
“Gâu gâu, gâu gâu gâu…” Tiếng sủa trầm đục, gay gắt như đang mặc cả với Chu Nhạc.
Cậu coi như không nghe thấy.
Chiếc xe máy cũ kỹ phát ra tiếng nổ rè rè rẻ tiền, bỗng nhiên từ bên đường có một chiếc ô tô lao ra.
Chiếc xe đen bóng loáng, nhìn là biết hàng cao cấp.
Chu Nhạc vội vàng bóp phanh.
Tài xế cũng thấy cậu nên kịp thời đạp phanh gấp.
Nhưng vẫn muộn một chút, chiếc xe đen nặng nề lao vào Chu Nhạc.
**
Chan: Không có 300 triệu không đứng dậy cho chị! Cứ nằm ỳ giữa đường cho chị!!!!!!!
Hết chương 05
[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]