Chương 06
Tác giả: Kim Hải | Editor: Chan
Chu Nhạc vô thức nhắm mắt lại.
Cú va chạm mạnh làm đổ chiếc xe máy cà tàng vốn đã không chắc chắn của cậu.
Lòng bàn tay truyền đến một cơn đau nhói.
Nhìn lại thì thấy da đã trầy sước, máu rỉ ra lẫn với bùn đất, trông rất xót xa.
Chu Nhạc chưa kịp cảm nhận cơn đau đã vội cúi xuống xem Tiểu Bạch trong thùng. Tiểu Bạch sủa hai tiếng rồi thôi, nó cọ cọ vào tay Chu Nhạc như đang an ủi cậu. Tuy Tiểu Bạch hơi nghịch ngợm nhưng những lúc mấu chốt lại rất ngoan và ấm áp. Thấy nó không bị thương tích gì, tảng đá trong lòng Chu Nhạc mới được hạ xuống.
“Vãi thật! Sao lại là mày, Chu Nhạc, mày bị ám à? Thế này mà cũng gặp được, có phải mày lại theo dõi bọn tao không?”
Những người bước xuống xe đều là người quen: Lục Tỉnh Nhiên, Trần Nam và Thịnh Kỳ An.
Chu Nhạc không ngờ trong hoàn cảnh này cũng gặp được họ.
Cậu vỗ vỗ an ủi Tiểu Bạch, nhét nó lại vào thùng sau rồi dựng xe máy dậy.
“Tớ không theo dõi, vả lại, là… xe các cậu đâm vào tớ mà…” Chu Nhạc nhỏ giọng nói.
Trần Nam: “Mày nói cái gì?!”
Trần Nam: “Mày còn định ăn vạ bọn tao đấy à?”
Trần Nam: “Ồ, tao biết rồi, vì không kiếm được một nghìn tệ từ chỗ Lưu Nghiên Nghiên nên định tống tiền đúng không?”
“Tớ không có.” Giọng Chu Nhạc to hơn một chút.
Tuy cậu không có tiền thật nhưng cũng không đi tống tiền ai cả. Tiền cậu kiếm được, từng đồng từng cắc đều sạch sẽ.
Nhưng đôi khi những lời này chẳng ai thèm lọt tai. Dù có phản bác cả trăm lần thì vì cái danh nghèo nhất trường, cậu vẫn bị nghi ngờ và bôi nhọ.
Trần Nam bị cậu quát thì nổi khùng: “Mày còn dám hét vào mặt tao à? Đúng là…” muốn ăn đòn!
“Cậu ấy không có, mày câm miệng đi.” Lục Tỉnh Nhiên đột ngột lên tiếng, ánh mắt dán chặt vào Chu Nhạc.
Nắm đấm đang giơ lên một nửa của Trần Nam lập tức xìu xuống.
Thịnh Kỳ An lôi hắn sang một bên.
Chu Nhạc cũng không ngờ tới, cậu ngẩn ngơ nhìn Lục Tỉnh Nhiên đang bước lại gần vài bước. Đây là lần đầu tiên cậu thấy anh mặc thường phục. Lục Tỉnh Nhiên mặc cả cây đen sạch sẽ, đẹp trai, dưới ánh đèn đường vàng nhạt trông giống hệt nam chính bước ra từ phim điện ảnh.
Khiến người ta cảm thấy không chân thực.
Lục Tỉnh Nhiên cúi đầu nhìn cậu: “Bị thương à?”
Chu Nhạc lắc đầu.
Lòng bàn tay bắt đầu đau, cậu khẽ động đậy, rụt tay ra sau.
Đã bị người ta hiểu lầm là ăn vạ rồi, nếu nói bị thương thì sẽ càng bị hiểu lầm hơn.
Chu Nhạc không muốn bị nhìn như vậy.
Lục Tỉnh Nhiên lập tức chú ý thấy: “Tay làm sao thế?”
Động tác rụt tay của Chu Nhạc càng mạnh hơn: “Không có gì đâu, chỉ là… trầy da một chút thôi, về nhà bôi thuốc là khỏi ngay.”
Lục Tỉnh Nhiên không nói gì, chỉ nhìn chằm chằm vào cậu.
Trần Nam có vẻ không kiên nhẫn nổi nữa: “Anh Lục, chúng ta phải đi thôi, mẹ tao đang giục, buổi tiệc sắp bắt đầu rồi.”
Bọn họ định đến nhà Trần Nam mở tiệc, hôm nay là sinh nhật Trần Nam.
Gia đình họ đều quen biết nhau nên chơi rất thân, cứ có dịp là lại tụ tập.
Chu Nhạc biết ý dắt chiếc xe máy nát bét của mình ra xa, nhường đường cho chiếc xe hơi đen.
Lục Tỉnh Nhiên mở cửa ghế phụ, nhìn Chu Nhạc một cái rồi ngồi vào.
Qua gương chiếu hậu, thấy Chu Nhạc đưa bàn tay bị thương lên khẽ thổi thổi, vì đau nên mày hơi nhíu lại. Cậu dắt xe đứng trong đêm tối, nhìn theo chiếc xe hơi của bọn họ đi xa. Chàng trai đội chiếc mũ trùm của áo hoodie bên trong, bao bọc khuôn mặt nhỏ nhắn, chóp mũi đỏ ửng vì lạnh đêm khuya.
Chẳng hiểu sao, Lục Tỉnh Nhiên lại thấy ánh mắt thoảng chút ngưỡng mộ của Chu Nhạc trông thật đáng thương. Như một chú chó nhỏ bị bỏ rơi đang khao khát hơi ấm vậy, giống hệt như Tiểu Noãn Noãn bị lạc mất năm xưa.
“Lát nữa đi qua chỗ kia thì ghé vào tiệm thuốc gần nhất,” Lục Tỉnh Nhiên nói.
**
Lúc Chu Nhạc về nhà, Trình Oánh nhìn một cái là thấy không ổn: “Làm sao thế, sao lại về với bộ dạng này?”
“Không có gì đâu mẹ.” Chu Nhạc cúi đầu, ôm Tiểu Bạch, dáng vẻ buồn bã.
Trình Oánh đẩy xe lăn lại gần, quan sát kỹ Chu Nhạc. Con trai mình mình hiểu rõ nhất, bình thường đi giao đồ ăn về đều cười hì hì vì kiếm được tiền, hôm nay lại thấy tâm trạng rất sa sút.
Trình Oánh lo lắng hỏi: “Rốt cuộc là có chuyện gì? Con đừng giấu mẹ, mẹ sẽ lo lắm đấy.”
Chu Nhạc khựng lại một chút vẫn bảo không có gì.
Cậu chỉ ôm Tiểu Bạch, dựa vào hành lang ngẩn ngơ.
Trình Oánh không tin, định hỏi tiếp thì bỗng nhìn thấy vết thương trên tay Chu Nhạc, bà kinh ngạc: “Đây là bị làm sao? Sao lại bị thương thế này?”
Chu Nhạc thấy không giấu được nữa đành kể lại chuyện va quệt xe vừa nãy. Nhưng cậu không kể chuyện Trần Nam vu oan cho mình ăn vạ. Trình Oánh sơ cứu đơn giản cho cậu, thấy trên người không còn vết thương nào khác mới yên tâm được phần nào.
“Xe máy có sao không, có cần sửa lại cho bác Chu không con?” Trình Oánh hỏi.
Bác Chu là người lớn, lại cho Chu Nhạc công việc, giúp đỡ nhà mình nhiều. Tuy nhà không có tiền nhưng cái gì cần trả vẫn phải trả.
Chu Nhạc giải thích: “Bác Chu bảo không hỏng hóc gì đâu, chỉ bong chút sơn bên cạnh thôi, bác tự xử lý được, không cần ra tiệm sửa.”
Trình Oánh thở phào nhẹ nhõm, đưa tay xoa đầu Chu Nhạc: “Nhạc Nhạc, con vất vả rồi.”
Không vất vả, thực ra hiện tại đã rất hạnh phúc rồi. Mỗi tháng có một hai nghìn tệ chi tiêu là tốt lắm rồi. Sau này học xong, cậu đi làm thuê sẽ kiếm được nhiều tiền hơn nữa.
Dù nghĩ vậy nhưng khi nằm trên giường, Chu Nhạc vẫn nhớ đến cảnh Lục Tỉnh Nhiên và Trần Nam mặc những bộ quần áo nhìn là biết không rẻ đứng trước mặt mình. Từng người một bước xuống từ chiếc xe hơi đen sang trọng, tự nhiên khiến người ta thấy áp lực…
Cậu thì đang hớt hải đi giao đồ ăn, còn bọn họ lại ngồi xe sang đi dự tiệc nhà người thân bạn bè. Cũng khó trách người ta nghĩ cậu ăn vạ, vốn dĩ địa vị đã chênh lệch lớn thế mà…
Chu Nhạc tuy không nói ra nhưng trong lòng vẫn có chút thất lạc nhàn nhạt và ngưỡng mộ.
Cậu ôm Tiểu Bạch trong chăn bắt đầu lầm bầm.
“Tiểu Bạch ơi, mày nói xem, nếu tao được như lớp trưởng thì tốt biết mấy.”
“Là một Alpha, nhà lại giàu, học giỏi, đẹp trai, lại có cả hoa khôi theo đuổi nữa.” Nói đoạn, Chu Nhạc tự thấy ngọt ngào đến mức bật cười.
Tiểu Bạch trong lòng cậu sủa hai tiếng, như thể cũng đang cười nhạo sự mơ mộng viển vông của cậu.
Chu Nhạc mơ mộng xong thì lòng cũng thấy nhẹ nhõm hơn.
Cuộc đời mỗi người đều là của chính mình, đều phải từng bước đi hết con đường của mình. Cứ từ từ mà đi là được.
Chỉ hy vọng ngày mai đừng gặp riêng nhóm Trần Nam nữa, đám Alpha đó cậu thực sự chịu không nổi.
Nghĩ vậy, Chu Nhạc ôm Tiểu Bạch chìm vào giấc ngủ.
**
Sáng hôm sau, Chu Nhạc dậy sớm ra tiệm bánh bao xếp hàng.
Trong trường có người nhờ cậu mua hộ bữa sáng, mỗi lần 1 tệ, một buổi sáng cũng kiếm được hơn mười tệ rồi. Tiền này kiếm cũng dễ, nhưng khổ nỗi hay gặp phải thành phần dở hơi.
“Chậc, tao bảo lấy nhân ngô thịt mà? Sao mày lại mua nhân cải thảo thịt cho tao, khó ăn chết đi được. Nói cho mày biết nhé, hôm nay tao không trả tiền đâu, mua bán kiểu gì thế?” Tiêu Lam giật lấy túi bánh bao từ tay Chu Nhạc rồi nghênh ngang bỏ đi.
Chu Nhạc hận không thể nhổ cho hắn một bãi nước miếng. Rõ ràng chính miệng hắn bảo lấy cải thảo thịt, giờ lại khăng khăng bảo là ngô thịt, đúng là có bệnh.
Chu Nhạc lầm bầm đi về chỗ ngồi.
Lâm Hiểu Hiểu nghe xong không nhịn được nói: “Tiêu Lam là hạng người nào mày còn lạ gì nữa, toàn thân đầy mùi lưu manh, mày mua cho nó làm gì?”
Chu Nhạc: “Mày tưởng tao muốn chắc?”
Chẳng qua là không dám đắc tội thôi. Loại người này nếu không cần thiết thì tốt nhất đừng gây sự, dù sao cũng là kẻ dở hơi, cậu không thể yêu cầu một kẻ dở hơi nói tiếng người được.
Nhưng Chu Nhạc quyết định rồi, lần sau Tiêu Lam có nhờ nữa cậu sẽ tìm lý do từ chối. Chu Nhạc lấy bánh bao trong cặp ra cho Lâm Hiểu Hiểu và Hạ Lâm Xuyên.
Ngay lập tức, cả hai đều chú ý đến vết thương trên tay cậu: “Làm sao thế? Sao lại bị thương?”
Trình Oánh chỉ biết sơ cứu đơn giản, thậm chí không băng gạc, cả lòng bàn tay phải lộ ra phần thịt đã đóng vảy, nhìn hơi đáng sợ. Để trần trong không khí còn thấy hơi đau nhói. Nhưng vết thương nhỏ này Chu Nhạc đã quen rồi, trước đây giúp bác Chu bê đồ, trầy da còn nặng hơn thế này nhiều.
“Lát nữa trưa tan học tao sẽ đi mua thuốc về băng lại cho mày, mày làm sao mà bị thế này?” Hạ Lâm Xuyên nhìn vết thương, nhíu mày.
Lâm Hiểu Hiểu cũng lật tay cậu xem đi xem lại, hơi xót xa: “Sao lại không chú ý thế hả, thật là, có đau không?”
Chu Nhạc thấy hai người lo lắng thì lại cười: “Không sao đâu, còn xa tim lắm, nhìn cái mặt hai đứa mày kìa ha ha.”
“Ha ha cái con khỉ!” Hạ Lâm Xuyên hùng hổ: “Nói! Là đứa nào làm mày thế này! Để ông đây đi trả thù cho mày.”
Chu Nhạc hơi cảm động.
Đúng lúc này Lục Tỉnh Nhiên và Trần Nam bước vào từ cửa trước. Mấy người đeo cặp sách, hùng dũng tiến vào lớp.
Chu Nhạc liếc nhìn bọn họ một cái, rồi nhìn Hạ Lâm Xuyên với ánh mắt mong đợi.
Hạ Lâm Xuyên: ?
Chu Nhạc hất cằm về phía nhóm Alpha của Lục Tỉnh Nhiên. Ý tứ không cần nói cũng hiểu.
Hạ Lâm Xuyên chớp chớp mắt, cười xòa: “Tao thấy vết thương này đúng là không có gì thật, chắc dưỡng vài ngày là khỏi thôi, ha ha, chúc mày dưỡng thương vui vẻ nhé.”
Chu Nhạc: …
Chu Nhạc: Cái đồ tồi nhà mày!
Dù Hạ Lâm Xuyên có đồng ý trả thù giúp, Chu Nhạc cũng không dám cho cậu ta đi. Nhóm Lục Tỉnh Nhiên là hạng người nào? Là những người mà cậu cả đời này đều muốn tránh xa. Tuy không giống Tiêu Lam, họ không phải là hạng rác rưởi, nhưng tốt nhất cũng đừng có dây dưa gì. Cậu đã quyết định rồi, sau này bất cứ đơn hàng nào liên quan đến ba người bọn họ cậu đều không nhận nữa.
Cứ bình bình lặng lặng là tốt nhất, sau này đừng có tùy tiện dính vào cái vòng xoáy hoa khôi nam thần Alpha gì đó nữa, hạng nhân vật nhỏ như cậu không hợp với cái khí trường đó của họ đâu.
Đang nghĩ ngợi, Chu Nhạc ngẩng đầu lên và chạm mắt với Lục Tỉnh Nhiên.
Chẳng hiểu sao, đối phương cứ nhìn chằm chằm vào cậu, như thể đang khóa chặt mục tiêu vậy.
Chu Nhạc tự cảm thấy lo lắng, vội cúi đầu né tránh ánh mắt.
Trời đất ơi, không lẽ mình lại làm gì đắc tội họ nữa rồi sao? Chờ đã, không lẽ tối qua chiếc xe hơi sang trọng đó của họ cũng bị bong sơn chỗ nào… cái đó thì đền bao nhiêu tiền cho xuể đây?!
Bạn nhỏ Nhạc Nhạc muốn chết quách cho xong hu hu.
Chu Nhạc đang bồn chồn lo sợ, bỗng nhiên, một túi nilon được nhẹ nhàng đặt lên bàn cậu. Bên trong đựng các loại thuốc bôi chống viêm, còn có cả băng gạc và băng keo y tế kháng khuẩn.
“Cái này cho cậu, băng tay lại đi.”
“Để thế này dễ nhiễm trùng, đổ bệnh.”
Chu Nhạc chớp chớp mắt liên tục.
Chỉ thấy ngay khi Lục Tỉnh Nhiên cất lời, không gian xung quanh bỗng chốc im phăng phắc.
Hết chương 06
[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]