Chương 07
Tác giả: Kim Hải | Editor: Chan
Cho đến khi Lục Tỉnh Nhiên rời khỏi chỗ ngồi, Chu Nhạc vẫn chưa hết bàng hoàng.
Cái quái gì thế này?!
Lớp trưởng lại tặng thuốc cho cậu?
Lại còn đích thân mang tới tận nơi?
Chuyện này mà đổi nhân vật chính thành Lưu Nghiên Nghiên thì đáng giá bao nhiêu tiền?
Chẳng lẽ phải 10.000 tệ?
Bép!
Lâm Hiểu Hiểu đập mạnh tay xuống bàn cậu: “Khai mau! Vết thương này ở đâu ra? Tại sao lớp trưởng lại tặng thuốc cho mày?”
Câu cuối cùng, Lâm Hiểu Hiểu diễn tả trọn vẹn cái cảm xúc vừa ngưỡng mộ vừa đau lòng, vừa khó hiểu vừa bất lực.
Hạ Lâm Xuyên ngồi bên cạnh cũng khoanh tay, nheo mắt dò xét Chu Nhạc: “Không ngờ đấy, mày lại có thể túm tụm được với lớp trưởng cơ đấy?”
“Này này này! Chú ý từ ngữ chút đi!”
Cái gì mà túm tụm? Là tôi muốn thế à? Chẳng phải là bị ép sao? Hức.
Chẳng ai thấu hiểu cho nỗi lòng khổ cực của bạn nhỏ Chu.
Lâm Hiểu Hiểu: “Rốt cuộc là chuyện thế nào?! Mau! Thành thật! Khai báo ngay cho tao!!!”
Chu Nhạc đành phải thành thật khai báo.
Lâm Hiểu Hiểu nghe xong thì ngập tràn ghen tị, kích động đến mức vò đầu bứt tóc Chu Nhạc: “Aaaaaaa bao giờ tao mới gặp được vận đào hoa như thế này chứ?!”
Chu Nhạc bị túm tóc kêu oai oái.
Vận đào hoa kiểu này nhường mày tất đấy, được chưa?
“Trật tự!” Phía trên, Lục Tỉnh Nhiên đứng dậy nhắc nhở để giữ kỷ luật.
Ánh mắt anh như có như không lướt qua Lâm Hiểu Hiểu và Chu Nhạc đang đùa nghịch, rồi dừng lại.
Chu Nhạc vẫn đang mải giành giật lại mái tóc từ tay Lâm Hiểu Hiểu nên không để ý.
Hạ Lâm Xuyên cảm thấy có gì đó khác lạ, vội vỗ mạnh vào hai người.
Chu Nhạc và Lâm Hiểu Hiểu giật mình, nhìn nhau rồi nhanh chóng ngồi ngay ngắn, ra vẻ ngoan hiền.
Chu Nhạc ngẩng đầu lên, vừa vặn chạm phải ánh mắt đen sâu thẳm của Lục Tỉnh Nhiên. Đúng là đang nhắc bọn họ thật, cậu sợ tới mức vội vàng cúi gầm mặt xuống.
Trong phòng dần yên tĩnh lại, tiếng chuông vào lớp vang lên, chủ nhiệm Hứa Duyệt trong bộ đồ thể thao bước vào, tay cầm cuốn sách Ngữ Văn.
“Thì ra tối qua mày ghé tiệm thuốc là để mua thuốc cho nó à?” Thịnh Kỳ An ngồi phía sau trêu chọc: “Chu đáo ghê nhỉ.”
Lục Tỉnh Nhiên không phủ nhận cũng chẳng thừa nhận, chỉ lật một trang sách.
Thịnh Kỳ An vẫn tiếp tục: “Tiếc là một Beta, nếu không thì càng thú vị.”
**
Chu Nhạc hắt hơi một cái.
Chẳng biết đứa nào đang nói xấu sau lưng mình nữa.
Vết thương trên tay khi cầm bút đúng là hơi đau, cử động ngón tay cũng thấy khó khăn. Cậu nhìn đống đồ Lục Tỉnh Nhiên mang cho, thầm nghĩ bôi thuốc rồi băng lại chắc sẽ đỡ hơn nhiều, nhưng cậu không biết làm, vả lại đang trong tiết học cũng khó xoay xở.
Chu Nhạc định bụng đợi đến giờ giải lao mới làm. Nhưng đến giờ nghỉ cậu lại mải mê nhận đơn kiếm tiền nên quên khuấy đi mất, lúc quay lại thì đã vào tiết mới. Cho đến giờ ra chơi lớn giữa buổi để tập thể dục buổi sáng, Chu Nhạc được ở lại trực nhật nên không phải đi. Một bạn học khác thấy tay cậu bị thương nên nhường cậu làm mấy việc nhẹ, không phải đụng vào nước.
Làm xong việc, Chu Nhạc bắt đầu loay hoay với đống gạc và thuốc, định bụng băng lại cái tay nhưng loay hoay mãi chẳng xong, cái nút thắt cứ tuột ra.
Cậu cuống đến mức mồ hôi rịn ra đầy đầu mũi.
Đúng lúc này, một bóng người đổ xuống bên cạnh. Chu Nhạc chưa kịp ngẩng lên nhìn thì một đôi tay đã vươn ra giúp đỡ. Anh đón lấy miếng gạc và băng keo từ tay cậu, bắt đầu băng bó.
Đôi tay ấy thực sự rất đẹp.
Các khớp xương đều đặn, ngón tay thon dài, nhìn rất có lực.
“Bên trong đã bôi thuốc chưa?”
Chu Nhạc ngẩn người một lát mới vội vàng trả lời: “À… bôi rồi, bôi rồi. Tớ bôi nhiều lắm.”
Người tới không nói gì, cúi người xuống, tập trung băng bó cho cậu. Một mùi hương thanh khiết thoang thoảng tỏa ra từ người Lục Tỉnh Nhiên. Chẳng biết đó là mùi gì, nhưng chỉ cần ngửi thấy là cảm thấy vô cùng an tâm.
Lại còn rất thơm nữa.
Đây chính là mùi của Alpha sao?
Lục Tỉnh Nhiên: “Cố gắng đừng để đụng nước, nếu không sẽ lâu lành.”
Chu Nhạc gật đầu lia lịa: “Ừm ừm.”
Cậu cũng từng ngửi thấy mùi của Hạ Lâm Xuyên, sao cảm giác lại khác nhau thế nhỉ?
Mùi của Hạ Lâm Xuyên chỉ là thấy cũng được thôi, chẳng có chút sức hút nào với cậu cả.
Nhưng mùi của Lục Tỉnh Nhiên thì lại khác, cứ khiến người ta không kìm lòng được mà muốn ngửi mãi…
Đây chắc là sức hấp dẫn của một Alpha cấp cao rồi.
Chu Nhạc ngượng ngùng sờ mũi, thầm xin lỗi chính mình vì đã có suy nghĩ đen tối giống hệt Lâm Hiểu Hiểu.
“Xong rồi.” Lục Tỉnh Nhiên đứng thẳng dậy.
Lòng bàn tay phải của Chu Nhạc được bao bọc kỹ càng, không hở một chút vết thương nào, lớp gạc quấn lên trông vẫn rất mỏng nhẹ, không hề bị cộm hay dày cộp lên, đẹp hơn vạn lần so với lúc cậu tự làm.
“Cảm ơn lớp trưởng.” Chu Nhạc cười đến mức đôi mắt cong lại.
Ánh mắt Lục Tỉnh Nhiên lướt qua khóe môi đang nhếch lên của cậu: “Không có gì.”
Cái tay được băng bó lại dùng rất sướng, làm đề toán cũng nhanh hơn hẳn. Sau giờ tập thể dục, mọi người quay lại lớp, việc đầu tiên là đổ gục xuống chỗ ngồi.
“Bao giờ mới bỏ cái trò tập thể dục này đi nhỉ?”
“Tao cũng muốn hỏi thế.”
“Hình như mấy người trong Hội học sinh như lớp trưởng thì được, lúc nào cũng đi bắt mấy lớp trốn tập, chậc, sướng thật.”
“Không phải Hội học sinh là được, mà phải là Chủ tịch Hội học sinh cơ.”
“Sai rồi, là Lục Tỉnh Nhiên thì mới được.”
“Ha ha, cũng đúng.”
Lâm Hiểu Hiểu nằm bò ra bàn hồi lâu, lúc ngồi dậy thì tóc tai bù xù, uể oải nói: “Vớ vẩn, nam thần của tao tất nhiên là được rồi.”
Nói xong quay đầu lại thấy bàn tay được băng bó của Chu Nhạc, không nhịn được hỏi: “Cái này là dùng thuốc với gạc lớp trưởng mang cho để băng hả?”
Chu Nhạc: “Hừm hừm~”
Lâm Hiểu Hiểu: “Ai băng cho mày mà nhìn đẹp thế?”
Chu Nhạc vừa cúi đầu làm bài vừa đáp đại: “Lớp trưởng.”
Cái miệng đang ngáp của Lâm Hiểu Hiểu bỗng khựng lại, cứ há hốc ra như sắp ăn thịt người đến nơi.
“?” Hạ Lâm Xuyên vốn đang mệt rũ rượi, vừa nghe tin này liền tỉnh cả người, mắt sáng rực lên.
Chu Nhạc bị hai người dọa cho giật mình: “Hai đứa mày… bị sao thế?”
Lâm Hiểu Hiểu chộp lấy bàn tay bị thương của cậu, nâng niu nhìn chỗ băng bó từ trái qua phải, từ trên xuống dưới.
“Huhu đúng là lớp trưởng, băng bó thôi mà cũng đẹp thế này, ưm~” Lâm Hiểu Hiểu còn áp mặt vào đó cọ cọ.
Chu Nhạc: …
Buông tao ra! Hành động này của mày b**n th** lắm biết không! Mày là con gái đấy, biết Alpha rất tốt nhưng làm ơn giữ kẽ chút đi được không?!
Hạ Lâm Xuyên: “Chậc, không đúng, Lục Tỉnh Nhiên… nhiệt tình giúp đỡ người khác thế s? Không giống hình tượng của hắn chút nào?”
Lâm Hiểu Hiểu lập tức đanh mặt lại: “Không được nói lớp trưởng như thế, cậu ấy lúc nào chẳng tốt bụng!”
Hạ Lâm Xuyên không muốn chọc giận bà chằn này: “Ok ok, mày nói gì cũng đúng hết.”
Lâm Hiểu Hiểu lại bưng tay Chu Nhạc lên ngửi: “Ưm~ hình như tao còn ngửi thấy mùi pheromone thoang thoảng trên người lớp trưởng nữa.”
Chu Nhạc: Cái đó thì chắc không đến mức ấy đâu.
Nhưng nói đi cũng phải nói lại, mùi đó đúng là dễ chịu thật.
Hơi giống mùi băng tuyết thanh khiết, cụ thể thì không tả được, chỉ biết là ngửi vào thấy tâm trạng rất tốt.
**
Vết thương của Chu Nhạc mấy ngày sau đã lành hẳn, không còn cảm giác đau nhói nữa.
Cậu cảm thấy công lao một nửa thuộc về đống thuốc Lục Tỉnh Nhiên mua, nhìn là biết hàng xịn.
Cậu ra tiệm thuốc hỏi giá để trả lại tiền cho Lục Tỉnh Nhiên, kết quả nhận được cái giá mà cậu không thể nào gánh nổi.
Mấy hộp thuốc và gạc đó bằng nửa tháng tiền ăn của cậu, Chu Nhạc xót xa muốn khóc luôn.
Nhưng dù sao đi nữa, món nợ ân tình này vẫn phải trả.
Thế là ngày hôm sau cậu nói chuyện này với Lục Tỉnh Nhiên, hỏi xem sau này có thể trả dần số tiền đó không.
Lục Tỉnh Nhiên im lặng một lát, đột nhiên hỏi: “Cậu bị ngu à?”
Chu Nhạc: “Hả?”
Lục Tỉnh Nhiên: “Hôm đó là xe bọn tôi đâm vào cậu, cậu mới bị thương, lại còn hỏng cả xe máy.”
Chu Nhạc xua tay: “Cái đó không sao đâu, tớ sửa xong rồi, không tốn bao nhiêu tiền.”
Lục Tỉnh Nhiên hạ mắt nhìn xuống: “Thế còn cái tay?”
Chu Nhạc cười: “Cũng khỏi rồi, giờ không đau nữa.”
Lục Tỉnh Nhiên gật đầu, ừ một tiếng.
Không khí bắt đầu rơi vào im lặng.
Lục Tỉnh Nhiên hỏi: “Còn chuyện gì nữa không?”
Chu Nhạc lắc đầu.
Lục Tỉnh Nhiên mỉm cười: “Vậy tôi đi được chưa?”
Lúc này Chu Nhạc mới nhận ra mình đang đứng chắn ngay đường về của Lục Tỉnh Nhiên, ai không biết lại tưởng cậu đang chặn đường trấn lột anh mất. “Tất… tất nhiên là được rồi!”
Chu Nhạc vội vàng tránh đường.
Lục Tỉnh Nhiên rảo bước đi qua.
Chu Nhạc đứng lặng một hồi, chợt gọi với theo bóng lưng anh: “Lớp trưởng, vậy… vậy mai tớ mang đồ ngon cho cậu nhé.”
Lục Tỉnh Nhiên không trả lời, chỉ khẽ mỉm cười.
**
Suy đi tính lại, Chu Nhạc thấy mình cũng chẳng có món gì ra hồn để tặng Lục Tỉnh Nhiên, chỉ có món cơm cuộn rong biển mẹ làm là đáng để mang đi tặng nhất.
Trình Oánh nghe xong không nhịn được mà hỏi: “Là cho Hiểu Hiểu hay là cho Tiểu Xuyên? Hai đứa nó có sở thích ăn uống khác hẳn nhau, hay là để mẹ làm loại thập cẩm hai vị nhé?”
Chu Nhạc đáp: “Không phải hai đứa nó, là một người bạn khác ạ.”
Trình Oánh nghe vậy thì mắt sáng lên, bà cũng rất hy vọng con mình có thể kết giao được thêm bạn mới ở trường.
Chu Nhạc lẩm bẩm dặn dò: “Mẹ làm cái nào trông sang chảnh một chút nhé, kiểu nhìn cái là thấy đắt tiền ấy.”
Cậu luôn cảm thấy lớp trưởng hợp với phong cách như vậy.
Trình Oánh hỏi: “Con không biết bạn ấy thích ăn gì hả?”
Chu Nhạc: “Con không biết, chắc là… hình như khá thích ăn thịt bò ạ.”
Trình Oánh: “… Đó chẳng phải là bạn thân của con sao?”
Chu Nhạc: “Tạm thời thì chưa phải đâu mẹ.”
Cậu với lớp trưởng vẫn chưa được coi là bạn thân, chỉ có thể tính là bạn bè bình thường thôi.
Thế nhưng…
Chu Nhạc khẽ cong môi cười, “Cậu ấy là một người rất tốt.”
**
Chan: Bạn thân nào? Chồng mà :v
Hết chương 07
[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]