Sau Khi O Giả Beta Bị Hotboy Trường Phát Hiện

Chương 8:




[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Chương 08

Tác giả: Kim Hải | Editor: Chan

“Cái gì đây?”

Sáng hôm sau, Trần Nam vừa bước vào lớp đã thấy trên bàn Lục Tỉnh Nhiên đặt một hộp cơm cuộn tinh tế, khoảng 10 miếng.

Trần Nam: “Sáng sớm thế này mà anh Lục đã gọi đồ ăn ngoài rồi à.”

Lục Tỉnh Nhiên đeo cặp một bên vai, đôi mắt lạnh lùng nhìn hộp đồ ăn không rõ nguồn gốc, chợt nhớ ra điều gì đó liền ngước mắt lên nhìn, đúng lúc chạm phải ánh mắt của Chu Nhạc đang nhìn mình chằm chằm phía sau.

Chu Nhạc thấy Lục Tỉnh Nhiên nhìn lại thì không hề rụt rè, mà chỉ tay vào hộp đồ ăn từ xa, ý bảo: Đặc biệt mang cho cậu đấy, nếm thử đi.

Trần Nam thấy hai người đang liếc mắt đưa tình trước mặt mình thì nói: “Ý gì đây, hai người làm cái trò gì thế?”

Thịnh Kỳ An đút tay vào túi quần, liếc thấy tia dịu dàng thoáng qua trong đáy mắt Lục Tỉnh Nhiên, nhếch môi: “Xem ra mày và nhóc đó cũng tâm đầu ý hợp đấy chứ, đúng lúc mày chưa ăn sáng.”

Lục Tỉnh Nhiên biết Chu Nhạc tặng cho mình, nhưng anh không ăn một mình mà đặt lên bàn chia sẻ cho cả nhóm. Trần Nam lúc đầu còn hơi chê bai, vì cậu ấm như hắn quen ăn đồ tươi sống hạng sang rồi. Cái loại cơm cuộn cắm mấy miếng chân bạch tuộc vụn thế này nhìn đã thấy không ngon, chẳng đẳng cấp chút nào. Nhưng thấy Lục Tỉnh Nhiên đã ăn một miếng, hắn cũng nếm thử theo.

Nếm rồi mới thấy cũng không tệ, bên trong còn có kim chi và củ cải muối, hương vị rất phong phú, chân bạch tuộc cũng không có mùi lạ, khá là ngon. Dần dần, Trần Nam càng ăn càng hăng, không dừng lại được.

Lục Tỉnh Nhiên vừa làm bài tập vừa ăn, mắt dời xuống nhìn đề bài, thỉnh thoảng mới lấy một miếng. Bỗng nhiên, anh sờ vào hộp mà không thấy gì nữa.

Ngước lên nhìn, Trần Nam đang nhai miếng cuối cùng trong miệng, khóe miệng còn dính vụn lá rong biển.

Lục Tỉnh Nhiên: “…”

Trần Nam: “? Anh Lục, sao thế?”

“…”

Lục Tỉnh Nhiên không nói gì, chỉ nhìn chằm chằm Trần Nam.

Trần Nam chợt cảm nhận được một câu nói: Tâm ý muốn cầm dao chém người là không giấu được.

Lúc sau hắn lại thấy không đáng: “Không đến mức ấy chứ anh Lục, chỉ là một hộp cơm cuộn thôi mà, để tao mua lại cho mày.”

Lục Tỉnh Nhiên không thèm để ý đến hắn, quay đầu xuống làm bài tiếp.

Thịnh Kỳ An ở phía sau: “Chậc chậc chậc.”

Trần Nam không hiểu: “Ơ, cái gì vậy, ý hai người là sao, tao đang hoang mang lắm đây.”

Sự im lặng này khiến người ta thấy bất an quá đi mất.

**

Chu Nhạc nghĩ thầm sáng nay trả được ơn cho Lục Tỉnh Nhiên là vui rồi.

Cậu không muốn mang nợ anh, nếu có thể, tốt nhất là đừng có liên quan gì đến nhóm Alpha của Lục Tỉnh Nhiên cả. Chỉ giữ quan hệ xã giao là tuyệt nhất, vì đứng cạnh một nhóm Alpha ưu tú như họ cậu thấy áp lực vô cùng. Dù chưa phân hóa hoàn toàn nhưng theo bản năng cậu vẫn muốn tránh xa, càng xa càng tốt.

Những Alpha như Hạ Lâm Xuyên mới là người đáng tin cậy.

Hạ Lâm Xuyên: Đừng có coi thường Alpha này nhé, tao cảnh cáo mày đấy!

Đang cảm thấy thoải mái chưa được bao lâu, giây tiếp theo, Chu Nhạc đã bị Trần Nam ép vào tường ngay hành lang.

Khoảnh khắc đó, mùi hương Alpha ập đến, Chu Nhạc theo phản xạ định tung cước đá người.

Nhưng khi chạm phải đôi mắt nheo lại đầy dò xét của Trần Nam, cậu khựng lại.

“Cậu, cậu làm gì đấy?”

Lạ thật, rõ ràng đều là Alpha, đều tiếp xúc qua, nhưng mùi pheromone trên người Lục Tỉnh Nhiên và Trần Nam ngửi hoàn toàn khác nhau.

Mùi của Lục Tỉnh Nhiên khiến người ta thấy gần gũi lạ thường, còn người trước mặt này thì chỉ khiến người ta muốn động tay động chân.

Trần Nam: “Cơm cuộn sáng nay mua ở đâu? Cho địa chỉ đi.”

Chu Nhạc: “?”

Trần Nam mất kiên nhẫn: “Nhìn cái gì, tao bảo cho địa chỉ! Mày điếc à?”

Chu Nhạc ngẩn người: “Không phải mua ở tiệm nào đâu, là nhà tớ tự làm, mẹ tớ làm đấy.”

Lần này đến lượt Trần Nam ngẩn người.

Hắn nhìn Chu Nhạc từ trên xuống dưới như đang nghi ngờ tính toán thực hư của lời nói. Cuối cùng cũng mặc kệ, hắn tuyên bố: “Dù sao mày cũng phải tìm cách mang cho tao mấy hộp loại đắt nhất qua đây, sáng mai tao muốn thấy chúng nằm trên bàn tao, hiểu chưa?”

Trần Nam nói cực kỳ có khí thế, như một đại ca giang hồ.

Chu Nhạc định từ chối nhưng không dám, vì đối phương là Alpha, trông tính tình lại chẳng tốt đẹp gì. “Ờm… biết, biết rồi.”

Trần Nam lúc này mới hài lòng bỏ đi.

Không còn sự đe dọa của Alpha, Chu Nhạc mới từ từ thở phào nhẹ nhõm.

Nhưng ngay sau đó cậu lại thấy lo lắng.

Trần Nam nói kiểu đó chắc chắn là không trả tiền rồi.

Cậu… cũng chẳng dám đòi…

Không biết sau này phải chạy vặt bao nhiêu lần mới kiếm lại được số tiền vốn đây.

“Làm gì mà mặt mày ủ rũ thế?” Lâm Hiểu Hiểu vừa ngắm ảnh trai đẹp của Lục Tỉnh Nhiên vừa hỏi Chu Nhạc.

“Không có gì…” Chu Nhạc uể oải trả lời.

Tối về nhà, Chu Nhạc kể chuyện này với mẹ.

“Thật không con?” Trình Oánh tươi cười hớn hở, “Bạn học khen cơm cuộn con mang đi ngon thật à? Họ khen con thế nào?”

Làm mẹ thì chẳng có gì hạnh phúc hơn là thấy con mình được tự hào. Tuy Trình Oánh không giúp được gì nhiều nhưng bà vẫn khao khát nhận được lời khen ngợi để làm điểm tựa cho thiên chức làm mẹ của mình. Nhìn thấy niềm vui rạng rỡ trên mặt mẹ, Chu Nhạc đành nén lại nỗi buồn trong lòng: “Vâng… đúng ạ, các bạn đều thích lắm nên muốn lấy thêm mấy phần nữa.”

“Mẹ ơi, mấy phần đó để con làm cho, mẹ làm xong số lượng của khách rồi đi ngủ đi. Lát con đi giao đồ cho bác Chu về sẽ làm, mẹ đừng động vào.”

“Không sao đâu, có mấy phần thôi mà, loáng cái là mẹ làm xong thôi.” Nói đoạn, Trình Oánh tiếp: “Lần này mẹ sẽ làm ngon hơn một chút, làm nhân cá ngừ đi, nguyên liệu hôm trước con mang về hôm nay dùng một ít, vẫn còn lại một chút.”

Cá ngừ? Cái đó tốn bao nhiêu tiền cơ chứ? Bạn nhỏ Chu thấy xót xa vô cùng, cảm giác như tim đang rỉ máu. Nhưng nghĩ đến bộ dạng của Trần Nam, Chu Nhạc chỉ biết âm thầm chịu đựng.

Huhu Chu Nhạc khổ quá mà.

Sáng ra, Chu Nhạc cầm ba hộp cơm cuộn đã chuẩn bị xong đặt lên bàn Trần Nam. Vừa đặt vừa lầm bầm rủa xả: Chúc cậu ăn mì tôm cả đời không có gói gia vị, uống nước cũng bị giắt răng, đi đường bằng cũng bị vấp ngã bala bala…

Cậu không dám mắng thẳng mặt nên chỉ có thể chửi thầm từ đầu tới chân cho bõ ghét.

Nhưng vẫn xót số cá ngừ của nhà mình lắm.

Loại đơn hàng cao cấp này nhà cậu hiếm khi nhận được, trừ khi có người đặt trước, mỗi hộp cũng phải mấy chục tệ rồi, giờ một lúc làm hẳn ba hộp.

Trái tim nhỏ của Chu Nhạc lại rỉ máu lần nữa.

Lục Tỉnh Nhiên vừa tới chỗ ngồi đã thấy ba hộp cơm cuộn xếp ngay ngắn trên bàn Trần Nam.

Cách đóng gói y hệt hôm qua.

Lục Tỉnh Nhiên quay đầu nhìn ra sau, chạm đúng ánh mắt oán hận của Chu Nhạc.

Khác với cảm xúc hôm qua, lần này trông cậu tội nghiệp vô cùng, đôi lông mày sắp hôn nhau đắm đuối luôn rồi.

“Uầy, được đấy chứ.” Trần Nam đi từ phía sau tới, nhìn ba hộp đồ ăn trên bàn, lật qua lật lại: “Được, duyệt, chỉ không biết vị thế nào thôi.”

Nói xong, Trần Nam chia cho Lục Tỉnh Nhiên và Thịnh Kỳ An mỗi người một hộp: “Này, nếm thử đi, đồ nhà Chu Nhạc làm đấy.”

“Anh Lục, hôm qua mày ăn chưa đã đúng không? Lần này đền bù cho mày, ăn cho thỏa thích.”

Thịnh Kỳ An không động tay, chỉ liếc nhìn Lục Tỉnh Nhiên.

Lục Tỉnh Nhiên cũng không động, chỉ nhìn chằm chằm hộp cơm cuộn trước mặt.

Trần Nam cảm nhận thấy không khí có gì đó sai sai: “Sao thế anh Lục?”

Đối phương ngước lên, trầm giọng hỏi: “Mày đã trả bao nhiêu tiền?”

Gương mặt Trần Nam thoáng hiện vẻ ngơ ngác: “Hả?”

Trả tiền?

Trả tiền gì cơ?

Hội bạn bè của họ mời nhau ăn uống chẳng bao giờ tính toán ai trả, mời một bữa thì có sao đâu, vả lại cái này đáng bao nhiêu tiền?

Thực ra đối với tầng lớp như họ thì đúng là tiền lẻ, nhưng với Chu Nhạc thì khác, họ vốn dĩ là kiểu người một xu bẻ đôi, số tiền này bằng cả tuần tiền sinh hoạt của nhà cậu rồi.

“Không, anh Lục, cái này…” Trần Nam định nói gì đó nhưng chạm phải ánh mắt lạnh nhạt của Lục Tỉnh Nhiên thì không thốt lên lời được nữa.

Nghĩ lại, hắn thấy mình làm vậy hình như cũng không đúng, trông chẳng khác gì kẻ bắt nạt. Mà Chu Nhạc nghèo thì ai cũng biết, hắn làm thế chẳng phải là hành vi ác độc sao.

Thế thì không được.

Tuy Trần Nam là thiếu gia giàu có lâu ngày nên có chút tính khí, nhưng chưa bao giờ lấy thế đè người.

“Tao hiểu rồi, anh Lục.”

Nói xong, hắn quay người đi thẳng tới chỗ Chu Nhạc.

Trần Nam lắc lắc hộp cơm cuộn trên tay: “Tổng cộng bao nhiêu tiền?”

Chu Nhạc: “?”

Mấy lời bọn họ nói phía trên Chu Nhạc chẳng nghe được chữ nào, chỉ biết là họ đang bàn tán gì đó.

Trần Nam chậc một tiếng, tính kiên nhẫn của hắn chẳng có bao nhiêu: “Hả cái gì mà hả? Tao hỏi ba hộp cơm cuộn này bao nhiêu tiền?!”

“Đừng để tao giống như cái thằng dở hơi Tiêu Lam lớp 7 kia, mau lên, bao nhiêu tiền, đừng có lằng nhằng.”

Tiêu Lam lớp 7 là kẻ bắt nạt ai cũng biết, cả trường không ít người ghét hắn, hễ nhắc tới là khinh bỉ.

Trần Nam không ưa hắn, càng không muốn để lại danh tiếng giống hắn.

Chu Nhạc nghe vậy thì nhìn về phía Lục Tỉnh Nhiên.

Anh cũng đang nhìn cậu, ánh mắt kiên định.

Chu Nhạc bỗng dưng có dũng khí: “6, 60, cậu đưa 60 tệ là được rồi.”

Trần Nam nhíu mày: “Cái gì mà 60 tệ là được? Mày đang khinh thường ai đấy hả?”

Trần Nam tức tối, rút ba tờ 100 tệ đập mạnh xuống bàn Chu Nhạc: “Ba trăm nhé, cấm trả giá!”

Chu Nhạc: “…”

Phía xa, Thịnh Kỳ An mỉm cười bất lực.

Chu Nhạc có chút không dám nhận, vô thức nhìn Lục Tỉnh Nhiên.

Lục Tỉnh Nhiên không nói gì, coi như ngầm đồng ý với phản ứng của Trần Nam, anh đặt cặp sách xuống rồi ngồi vào chỗ.

Chu Nhạc nhìn ba tờ tiền trên bàn, hồi lâu sau mới dám cầm lấy.

Đến khi nắm chặt trong tay vẫn thấy không thực cho lắm.

**

Chan: Ôi elm ơi, chưa gì mà elm đã nghe lời chồng đến mức đó rồi!!! Mạnh dạn lên, em lao lên đấm thằng c* Trần Nam thì chồng elm cũng giữ nó cho elm đấm cơ mà!!!!

Hết chương 08

[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.