Chương 09
Tác giả: Kim Hải | Editor: Chan
Cậu không ngờ Trần Nam không những trả tiền mà còn trả nhiều thế…
Nhưng chắc là do những lời lớp trưởng vừa nói.
Lớp trưởng đúng là người tốt, Chu Nhạc thầm nghĩ.
Ba hộp cơm cuộn 300 tệ đúng là hơi nhiều quá, thực ra vốn liếng của họ chỉ hơn 100 tệ thôi, tính cả lợi nhuận bình thường thì vẫn dư ra rất nhiều.
Chu Nhạc định bụng tìm cách trả lại tiền thừa.
Cậu chỉ thích kiếm tiền xứng đáng với công sức mình bỏ ra, tiền kiểu này thấy hơi cắn rứt lương tâm, chỉ cần không lỗ mà có lãi một chút là được rồi.
Nhưng trả lại thế nào mới là vấn đề.
Nghĩ đến bộ dạng trước đó của Trần Nam, Chu Nhạc từ bỏ ý định nói chuyện trả tiền với hắn, vậy thì… chỉ còn cách qua chỗ lớp trưởng…
“Nhanh nhanh nhanh, đi thôi đi thôi!” Chu Nhạc mới nghĩ được một nửa đã bị Lâm Hiểu Hiểu tóm lấy kéo đi.
Chu Nhạc: “Gì thế? Động đất à?”
Lâm Hiểu Hiểu: “Động đất gì chứ, mau theo tao ra chỗ lớp trưởng đăng ký.”
Chu Nhạc: “? Đăng ký cái gì?”
“Đại hội thể thao.” Hạ Lâm Xuyên không biết từ đâu ngậm một hộp sữa đi tới: “Đại hội thể thao mùa xuân, thứ Bảy tuần này.”
Nói xong hất cằm về phía trước: “Ầy, chẳng phải mọi người đang vây quanh Lục Tỉnh Nhiên kia sao.”
Lúc này Chu Nhạc mới bừng tỉnh ngẩng đầu lên.
“Đâu? Lớp trưởng đâu?”
Chỉ thấy chỗ Lục Tỉnh Nhiên ngồi đông nghịt người, lớp trong lớp ngoài bao quanh kín mít, đến cái mặt anh cũng không nhìn thấy được.
Thỉnh thoảng bên trong còn vọng ra tiếng lớp phó Lý Dương gào đến khản cổ: “Đã bảo xếp hàng rồi mà! Mọi người đừng có làm loạn lên thế!”
Chu Nhạc: ???
“Aaaaaaa, tao cũng muốn đi làm loạn!” Lâm Hiểu Hiểu vừa nói vừa kéo Chu Nhạc bay đi một cách đầy hào hứng.
Chu Nhạc đang bay: Mày muốn làm loạn thì đừng kéo tao theo chứ bà chị!!!
Cuối cùng nhờ vào công lực của Lâm Hiểu Hiểu, họ đã thành công chen được vào lớp trong cùng, đối mặt với Lục Tỉnh Nhiên.
Nam sinh ngồi tại chỗ, thong thả cầm bút ghi tên, bên cạnh là Trần Nam và Thịnh Kỳ An đang sắp xếp đống bảng biểu gì đó, Lý Dương thì nhận lấy bảng biểu từ tay Trần Nam rồi lẩm bẩm chửi bới, Trần Nam cũng chẳng vừa mà chửi lại Lý Dương.
Chu Nhạc vừa vào đã bị choáng ngợp, mắt chẳng biết nhìn đâu, bên tai toàn là giọng vịt đực của Lý Dương: “Nghe tôi nói đây, điền vào tờ khai chỗ tôi, điền xong chúng tôi mới sàng lọc rồi mới quyết định ai được thi đấu… Chậc, tôi còn chưa nói là điền mẫu nào mà, các cậu sang chỗ lớp trưởng đăng ký có tác dụng gì đâu, Điền Trì, cậu quay lại đây cho tôi!”
Mặc dù cậu ta nỗ lực ngăn cản nhưng gần như mọi người đều coi cậu ta là không khí, chỉ lấy một tờ khai cho có lệ rồi lao thẳng sang chỗ Lục Tỉnh Nhiên báo danh, nhìn chẳng khác gì buổi ký tặng của thần tượng cả.
Mục đích của tất cả mọi người là để tiếp cận Lục Tỉnh Nhiên, Lâm Hiểu Hiểu cũng không ngoại lệ. Nghĩ mà xem, được đường đường chính chính nhìn thẳng vào mắt Lục Tỉnh Nhiên, đối phương còn nhẹ nhàng hỏi tên bạn rồi viết tên bạn lên giấy, sức hấp dẫn đó lớn đến nhường nào, ai mà cưỡng lại được!
Lâm Hiểu Hiểu phấn khích đến mức máu trong người như sôi lên, ra sức chen về phía Lục Tỉnh Nhiên, tiện tay kéo luôn cả Chu Nhạc theo. Chu Nhạc ngơ ngác đi theo cô, bất ngờ chạm mắt với Lục Tỉnh Nhiên vừa ngước lên. Đối phương nhìn thấy cậu, ánh mắt rõ ràng dừng lại một chút.
Chu Nhạc nhếch môi định chào thì Lục Tỉnh Nhiên đã bị người bên cạnh gọi đi mất.
Chu Nhạc đành thu lại nụ cười.
Thấy Lý Dương gào thét kịch liệt bên kia, cậu hơi thiếu tự tin hỏi Lâm Hiểu Hiểu: “Bọn mình có cần lấy tờ khai trước không?”
Lâm Hiểu Hiểu chẳng thèm trả lời, trong đầu chỉ toàn là việc chen sang chỗ Lục Tỉnh Nhiên.
Chu Nhạc thấy không ổn định tách ra sang chỗ Lý Dương lấy cho Lâm Hiểu Hiểu một tờ khai trước.
Khổ nỗi giờ ai cũng đang lao về phía Lục Tỉnh Nhiên, cậu đi hướng đó là đi ngược chiều.
Thân hình vốn nhỏ bé, lại bị chen lấn, chân cậu loạng choạng đứng không vững. Bỗng nhiên, ai đó vô tình đụng vào vai cậu, Chu Nhạc hoàn toàn mất thăng bằng, mắt thấy sắp ngã nhào xuống gầm bàn thì một bàn tay bên cạnh kịp thời túm lấy cậu.
Người bên cạnh truyền cho cậu một sức mạnh cực lớn, Chu Nhạc như vớ được cọc, ôm chặt lấy cánh tay đối phương mới đứng vững được. Khi nhịp tim hoảng loạn đã bình ổn lại, cậu ngước lên thì thấy Lục Tỉnh Nhiên.
Bốn mắt nhìn nhau.
Lúc này Chu Nhạc mới phát hiện xung quanh yên tĩnh đến lạ thường, ngay cả cái giọng vịt đực ồn ào của Lý Dương cũng biến mất.
Đối phương nhìn cậu một hồi rồi hạ mắt xuống, đỡ cậu đứng thẳng lại, tiện miệng hỏi một câu: “Cậu muốn đăng ký hạng mục nào?”
“Tớ…” Chu Nhạc liếc sang Lâm Hiểu Hiểu bên cạnh, định bụng nói là chỉ đi theo thôi, nhưng giờ đang là tâm điểm chú ý, cậu chẳng tài nào thốt ra lời đó được. Chen lấn vào đây cho đã rồi bảo không thi thì chẳng phải là đùa giỡn người ta sao, Chu Nhạc nghĩ một lát rồi đáp: “Tớ… tớ cái gì cũng được.”
Xung quanh lập tức rộ lên tiếng xì xào.
“…Vãi, nó ngầu thế à?”
“Bốc phét, thằng nhóc Chu Nhạc mà giỏi thế à?”
Chu Nhạc thấy mặt nóng bừng, chỉ muốn tìm cái lỗ nào chui xuống cho xong. Cậu giỏi cái con khỉ ấy. Chỉ mong lớp trưởng nhìn ra cậu là kẻ tàu ngầm mà gạch tên cậu luôn cho rồi.
Không ngờ Lục Tỉnh Nhiên nhìn cậu từ trên xuống dưới một lượt, đôi môi mỏng khẽ mở: “Vậy cậu chạy nước rút đi.”
Chu Nhạc ngoài mặt gật đầu: “Ừm.”
Trong lòng thì: Chạy nước rút là cái gì? Mấy trăm mét?
Lục Tỉnh Nhiên: “Giải nhất là một cái nồi cơm điện, loại mới, 5 lít.”
Chu Nhạc: ???
Chu Nhạc: !!!
“Thật à?” Nghe thấy giải thưởng, mắt Chu Nhạc sáng rực lên như được tiêm thuốc k*ch th*ch, lấp lánh vô cùng.
Lục Tỉnh Nhiên nhìn cậu, khóe mắt thoáng hiện ý cười: “Ừm.”
Chu Nhạc: “Thế thì tớ chạy!”
Xung quanh lập tức náo nhiệt hẳn lên.
“Cái chạy 100m đó hả? Giải thưởng hậu hĩnh thế? Vãi, năm nay trường mình chịu chi thế cơ à???”
“Đúng đấy, cái trò này mấy năm trời chưa nghe tiền bối nào kể cả.”
“Đỉnh thế, vậy tao cũng muốn đăng ký!”
“Tao nữa, tao nữa! Chạy nước rút là sở trường của tao đấy!”
Chu Nhạc không ngờ có nhiều người tranh cái môn chạy nước rút với mình thế, lập tức cảm thấy có nguy cơ. Đồng thời ý chí chiến đấu cũng hừng hực bốc lên.
Không ai được ngăn cản cậu lấy nồi cơm điện!
Không! Một! Ai!!!
Nhà cậu đang thiếu một cái nồi cơm điện tốt, lại còn dung tích lớn, sau này mẹ cậu làm cơm cuộn sẽ tiện lợi hơn nhiều.
Không khí trở nên nóng rẫy, người một câu ta một câu khiến lớp học càng thêm hỗn loạn. Lý Dương định gào tiếp thì thấy Lục Tỉnh Nhiên đứng bên cạnh hơi nhíu mày, lạnh lùng nói: “Xếp hàng, đừng làm ồn, ai nào còn ồn thì ra ngoài.”
Tiếng này tuy không to bằng Lý Dương nhưng sức răn đe thì cực mạnh.
Gần như ngay lập tức, xoạt xoạt xoạt, mọi người tự giác xếp thành hai hàng, trật tự và hài hòa.
Bạn học Lý Dương vừa rồi suýt gào rách cổ họng giờ rơm rớm nước mắt: Đại ca, sao mày không làm thế sớm hơn đi?! Hu hu.
Sau đó vì mỗi hạng mục có quá nhiều người đăng ký, mà chỉ tiêu của trường cho mỗi lớp mỗi môn chỉ có hai người, nên bắt buộc phải thi lọc. Ban cán sự lớp đã họp và quyết định sẽ tổ chức một cuộc thi nội bộ nhỏ vào cuối tuần trước khi thi thật.
Thời gian: Tiết thể dục đầu tiên chiều nay.
Hạng mục: Tất cả các môn thi của đại hội thể thao.
Giám khảo: Các thành viên ban cán sự lớp.
Chu Nhạc nhìn thông báo trên bảng đen đầy tự tin.
Những cái khác cậu không dám nói, nhưng chạy nước rút thì chắc chắn cậu rất giỏi, dù sao cậu cũng là người mà thầy Giám thị còn chẳng bắt nổi cơ mà.
Nhưng chưa kịp đắc ý được lâu đã bị Lâm Hiểu Hiểu túm vai: “Aaaaaaa sao mày và lớp trưởng lại thân nhau thế? Hai người rốt cuộc đã lén lút làm cái trò gì sau lưng tao hả?”
Chu Nhạc: “???”
Chu Nhạc: “Bà chị ơi, con mắt nào của mày thấy tao và cậu ta thân nhau?”
Lâm Hiểu Hiểu: “Cả hai con mắt tao đều thấy hết! Hơn nữa! cậu ấy còn ôm mày nữa?!!!”
Lâm Hiểu Hiểu càng nói càng tức, bóp vai Chu Nhạc lắc qua lắc lại như một tờ giấy mỏng.
Chu Nhạc sắp bị lắc đến chóng mặt, vội gạt tay cô ra: “Đó là vì tao sắp ngã nên cậu ấy mới đỡ thôi.”
“Nếu mày ngã, lớp trưởng cũng sẽ đỡ thôi mà.”
Lâm Hiểu Hiểu ngẩn người, dường như câu nói này đã trấn an được cô.
Một lát sau, cô tặc lưỡi: “Cũng đúng, dù sao lớp trưởng cũng là người tốt bụng và đẹp trai như thế.”
Chu Nhạc gật đầu qua loa.
Bà chị ơi, mày biết thế là tốt rồi, đừng qua đây hành hạ tao nữa.
Lâm Hiểu Hiểu vỗ vai Chu Nhạc đầy vẻ cảm thông: “Thôi thì mày là Beta, không hiểu được sức hấp dẫn của lớp trưởng đâu. Nếu hôm nay người được ôm là Lưu Nghiên Nghiên, mày tin không, cô ta sẽ ngất ngay tại chỗ.”
“Tất nhiên là tao cũng sẽ ngất luôn aaaaaaa!” Tự đắc với ý nghĩ của mình, Lâm Hiểu Hiểu ngượng ngùng quay người chạy biến.
Chu Nhạc đứng yên tại chỗ, gương mặt dần dần bình lặng lại.
Cậu đưa tay sờ vào gáy bên phải, chỗ có một nốt mụn nhỏ nhô lên.
Không biết có phải ảo giác hay không, nhưng dạo này cậu luôn cảm thấy… hơi ngứa, như thể có cái gì đó sắp nảy ra từ đây.
Nhưng mà, cậu là một Omega không hoàn thiện, sẽ không phân hóa hoàn toàn, cũng không có pheromone…
Đúng vậy.
Cậu là một Omega.
Chuyện này từ hồi cấp hai cậu đã lờ mờ biết được, lúc đó bác sĩ trường đã phát hiện ra điều bất thường ở cậu, sau đó nói cho cậu biết về khả năng này. Mặc dù trong báo cáo khám sức khỏe vẫn ghi cậu là Beta, nhưng thực tế bác sĩ đã khuyên cậu đi bệnh viện lớn kiểm tra không dưới một hai lần, lần nào cũng bị Chu Nhạc lấp l**m cho qua. Khám ở trường thì miễn phí, nhưng tự đi khám thì không, lúc đó vài trăm tệ đối với Chu Nhạc là vô cùng quý giá nên cậu cũng chẳng quan tâm.
Cho đến một đêm, cậu sốt cao nằm lăn lộn trên giường, sáng hôm sau tỉnh dậy vẫn còn choáng váng. Đến trường, vẫn là bác sĩ trường phát hiện ra điều bất thường đầu tiên, đưa cậu đến bệnh viện, và quả nhiên, là Omega. Nhưng lại là một Omega phân hóa không hoàn thiện, nói nôm na là một phế phẩm trong giới Omega, có thể sẽ không tiếp tục phân hóa, không có pheromone, càng không thể mang thai như một Omega bình thường.
Lúc đó Chu Nhạc còn nhỏ, không hiểu những điều đó có ý nghĩa gì, chỉ thấy ánh mắt bác sĩ trường nhìn mình không khỏi lộ vẻ thương cảm. Ngày hôm đó quay về trường, bác sĩ định đưa cậu lên phòng giáo vụ để sửa lại giới tính thứ hai, nhưng không ngờ vừa về trường, bác sĩ đã bị gọi lên văn phòng hiệu trưởng, sau đó có tin bác sĩ bị sa thải.
Lúc đó bác sĩ còn chẳng lo nổi thân mình nên hoàn toàn quên bẵng chuyện của cậu.
Chẳng ai bảo cậu phải làm thế nào để sửa giới tính trên phòng giáo vụ, cậu cũng không hiểu, mẹ cậu cũng là một Beta, có thể nói Chu Nhạc chưa bao giờ bước chân vào thế giới của Omega nên càng không nhạy cảm với chuyện này.
Thế là cậu cứ sống với thân phận Beta cho đến tận bây giờ.
Lên đến cấp ba, được học lại môn sinh lý học, kết hợp với tình trạng bản thân, cậu mới hiểu rõ một Omega thực sự là sự tồn tại như thế nào. Nhưng giờ thì không còn thích hợp nữa rồi. Cậu muốn làm một Beta, như vậy dù ở trường hay ngoài xã hội, học tập hay làm thêm đều thuận tiện hơn nhiều. Với lại cậu phát triển không hoàn thiện, chắc sau này cũng chỉ sống kiểu nửa O nửa B mà thôi, nên chẳng việc gì phải đi đổi giới tính làm gì cho mệt.
**
Tiết thể dục chiều, Lục Tỉnh Nhiên nói chuyện với thầy giáo về mục đích của tiết này, cuối cùng thầy cho cả lớp tự do hoạt động.
“Được rồi, bây giờ chúng ta bắt đầu chọn lọc nội bộ cho Đại hội thể thao.” Lý Dương nhảy ra chủ trì: “Bắt đầu môn đầu tiên trước nhé, chạy nước rút.”
“Trương Lượng, Vân Tích, Chu Nhạc, ba người chạy từ đây đến đằng kia, tôi sẽ bấm giờ, ai dùng ít thời gian nhất thì cuối tuần người đó đi thi.”
Dứt lời, tất cả mọi người vây quanh đường chạy.
“Chu Nhạc! Cố lên!” Lâm Hiểu Hiểu đứng bên cạnh hò reo cổ vũ, phấn khích vung vẩy cánh tay của Hạ Lâm Xuyên: “Aaaaaaa mày là giỏi nhất!”
Hạ Lâm Xuyên: Gượng gạo, vô tri.
Đúng là cái giá của việc có một người bạn hướng ngoại thái quá.
Chu Nhạc tất nhiên nghe thấy tiếng cổ vũ của Lâm Hiểu Hiểu, cậu quay đầu mỉm cười với họ, kết hợp với khuôn mặt tràn đầy sức sống đó, phải nói là có chút ngọt ngào. Lục Tỉnh Nhiên nhìn Chu Nhạc, rồi lại liếc sang Lâm Hiểu Hiểu và Hạ Lâm Xuyên đang hăng hái bên cạnh.
Thịnh Kỳ An chú ý thấy, ghé sát lại đứng bên cạnh anh, khoanh tay cảm thán: “Thì ra thằng nhóc nghèo đó cũng có bạn cơ đấy.”
“Nhưng đúng thật, ở lớp hay thấy bọn họ chơi với nhau, nghe nói cái cậu Hạ Lâm Xuyên kia còn là một Alpha nữa.”
Hắn nói xong liền muốn quan sát phản ứng của Lục Tỉnh Nhiên, nhưng tiếc là Lục Tỉnh Nhiên chẳng có phản ứng gì, chỉ thản nhiên thu hồi ánh mắt.
Cùng lúc đó, bên kia Chu Nhạc đã chuẩn bị xong tư thế xuất phát.
100m cậu chưa từng chạy thi, nhưng bị rượt đuổi thì… cậu bị rượt suốt rồi.
“Được rồi! Bắt đầu tính giờ!” Lý Dương phất tay, Chu Nhạc liền lao vút đi.
Tốc độ của cậu vừa nhìn là biết được rèn luyện từ thực chiến, kiểu hai tai không nghe chuyện ngoài cửa, một lòng chỉ muốn chạy mất hút. Đến tận cuối cùng khi Lý Dương gọi cậu cũng không dừng lại được, lao quá vạch đích ít nhất là 50m.
“Vãi! Cái thằng này là người à? Sao nó chạy nhanh thế?”
“Đúng là phải tập luyện thôi, hèn gì lúc nãy ở lớp nó kiêu thế, chạy nhanh thật đấy, phù… mệt chết tao rồi!” Hai người kia thua tâm phục khẩu phục.
Lúc Lý Dương kéo Chu Nhạc quay lại, cả người Chu Nhạc vẫn còn hơi ngơ ngác: “Tớ thắng chưa?”
Lý Dương chưa kịp trả lời, Lục Tỉnh Nhiên đã “Ừm” một tiếng trước.
“Thật à?” Mắt Chu Nhạc sáng lên hẳn một tông màu. Cậu vẫn còn hơi th* d*c, nhưng điều đó chẳng ảnh hưởng gì đến vẻ kinh ngạc và vui sướng trên mặt.
“14 giây 7, cậu là người nhanh nhất.” Lục Tỉnh Nhiên nhìn cậu nói.
Hóa ra là thật!
Chu Nhạc cảm thán một tiếng “Oa”.
Lâm Hiểu Hiểu kéo Hạ Lâm Xuyên xông tới bên cạnh Chu Nhạc, ôm lấy cậu quay vòng vòng.
“Tao biết ngay mày giỏi nhất mà, aaaaaaa Chu Nhạc mày đúng là thánh nhân!” Nếu ai không biết nhìn vào cái không khí này, chắc chắn sẽ tưởng Chu Nhạc vừa giành chức vô địch toàn quốc.
Lý Dương bên kia còn định càu nhàu chuyện tại sao cậu lại chạy loạn lên như thế, nhưng chẳng hiểu sao lúc này Lục Tỉnh Nhiên đột ngột liếc cậu ta một cái, theo bản năng Lý Dương không dám mở miệng nữa.
Chu Nhạc vẫn còn chìm đắm trong cú sốc mình đạt giải nhất, hồi lâu sau vẫn ôm đầu chưa tỉnh táo lại được.
Thắng rồi sao?
Dễ thế này á?
Nhưng mà đây cũng chỉ là những thao tác bình thường của cậu thôi mà, có giỏi đến thế không?
“Tất nhiên là không rồi.”
Chu Nhạc: ?
Trong lúc Lâm Hiểu Hiểu đang kéo Chu Nhạc phát điên, Lục Tỉnh Nhiên bỗng nhiên xen vào.
Sắc mặt Hạ Lâm Xuyên cũng khựng lại theo.
Lục Tỉnh Nhiên vẫn giữ cái vẻ mặt bình tĩnh đến mức hơi lạnh nhạt đó: “14 giây 7, với thời gian này, cậu không giành được quán quân đâu.”
Nụ cười trên môi Chu Nhạc đông cứng lại rồi dần tan biến.
Thịnh Kỳ An cũng bước tới: “Tiêu Lam lớp 7 là dân chuyên thể thao, sức bật của nó cực tốt, 100m đối với nó là chuyện nhỏ như con thỏ.”
“…Hả?” Chu Nhạc kéo dài một tiếng thất vọng.
Thế chẳng phải là cậu chẳng còn hy vọng gì sao. Chu Nhạc khẽ nhíu mày, mặt đầy tiếc nuối. Điều buồn nhất trên đời chính là khi bạn vừa nhìn thấy hy vọng thì lại phải thừa nhận nó đã tan vỡ.
Ánh sáng trong mắt chàng trai biến mất quá rõ ràng.
Lục Tỉnh Nhiên nhìn vào mắt cậu, im lặng một lúc rồi khẽ cúi đầu, sau đó ngẩng lên: “Có thể tập luyện được, vẫn còn mấy ngày nữa, tan học buổi tối có thể tập kích một chút, làm một đợt đặc huấn. Cậu có nền tảng chạy bộ, có lẽ sẽ có đột phá.”
“Đặc huấn?” Chu Nhạc nghĩ một lát, “Nhưng buổi tối tớ còn phải…”
Còn phải đi giao nhanh và giao đồ ăn nữa.
Nhưng đến cuối tuần cũng chẳng còn mấy ngày, nói với bác Chu một tiếng chắc cũng được.
Chu Nhạc ngước lên, thấy Lục Tỉnh Nhiên cũng đang nhìn mình, đôi mắt tĩnh lặng như đang chờ đợi câu trả lời của riêng cậu.
Nghiến răng một cái, Chu Nhạc dứt khoát đồng ý: “Tớ sẽ tới.”
Tiếp sức 2000m bắt đầu, Lục Tỉnh Nhiên và các thành viên ban cán sự lại đi sang bên kia. Chu Nhạc vẫn đang mải nghĩ cách nói chuyện này với bác Chu thì bên cạnh Lâm Hiểu Hiểu bóp mạnh vào vai cậu, sức mạnh chẳng giống con gái chút nào, làm cậu giật nảy mình.
Lâm Hiểu Hiểu mặt nghiêm trọng: “Mày thấy chưa?”
Chu Nhạc: “Cái gì?”
Lâm Hiểu Hiểu: “Vừa nãy! Lớp trưởng! Nói chuyện ngay sát cạnh tao luôn, mày thấy chưa?! Cậu ấy! Đứng! Ngay cạnh tao luôn!”
Chu Nhạc: “…Ờ.”
Thế chẳng lẽ vừa nãy là ma à?
Lâm Hiểu Hiểu: “Aaaaaaa! Cậu ấy đứng cạnh tao nói chuyện, gần như thế cơ mà aaaaaaa, tao còn thấy cả cái nốt… ưm… ưm!!!”
Hạ Lâm Xuyên thành thục bịt miệng Lâm Hiểu Hiểu lại: “OK, chúng ta có thể rút lui được rồi.”
Hết chương 09
[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]