Chương 10
Tác giả: Kim Hải | Editor: Chan
Năm giờ chiều tan học, tất cả những người được chọn tham gia huấn luyện tập trung tại sân vận động, chia tổ tập luyện trong một tiếng đồng hồ.
Lý Dương phụ trách bấm giờ, Thịnh Kỳ An dùng máy tính ghi lại thời gian chạy của mỗi người.
Lâm Hiểu Hiểu và Hạ Lâm Xuyên buổi tối không có việc gì nên đứng bên cạnh làm đội cổ vũ cho Chu Nhạc, còn Trần Nam thì đứng một bên chỉ huy cách chạy cho từng người.
“Mới đầu cậu đã chạy nhanh quá rồi, không được, đây có phải chạy nước rút đâu, cậu chạy như bị thỏ đuổi làm cái gì?”
“Cái đôi chân dài kia để làm cảnh à? Vung mạnh lên không được sao? Sao thế, không biết cử động à?”
Đến lượt Chu Nhạc, hắn nhìn chằm chằm vào mặt cậu hồi lâu không nói nên lời, vẻ mặt khó tả như kiểu đang bị táo bón.
Chu Nhạc vừa chạy xong ba vòng, mệt đến thở không ra hơi, thấy Trần Nam liền không nhịn được hỏi: “Sao rồi? Tớ chạy được không?”
Trần Nam: “….”
Trần Nam nhíu mày: “Không phải, mày có thể đừng chạy ăn gian được không?!!!”
“Còn nữa, cái chân mày bị làm sao thế? Không sải rộng ra được à? Dính keo ở giữa hả?”
“Chân ngắn thì phải chịu khó vung rộng ra, mày không biết mấy đứa dân thể thao cao mét tám chân dài thế nào đâu.”
Bị mắng xối xả một trận là điều Chu Nhạc không ngờ tới. Cậu cảm nhận được cả nước bọt của Trần Nam văng tới nơi rồi. Còn về chuyện cao mét tám, ai mà chẳng muốn chứ, nhưng cậu là một Omega khiếm khuyết, cao được chừng này đã là tốt lắm rồi.
Chu Nhạc nhắm mắt phản bác: “Chân tớ… cũng ổn mà, tớ thấy chân tớ chạy nhanh lắm.”
Vừa dứt lời, Chu Nhạc nghe thấy một tiếng cười khẽ.
Ngẩng đầu lên, vừa vặn thấy Lục Tỉnh Nhiên đang nhìn mình, khóe môi chưa kịp hạ xuống.
Trần Nam: “Ổn cái gì? Ổn cái con khỉ! Mới vòng vừa rồi, sao đến giai đoạn sau mày không chạy nổi nữa, trạng thái trước sau khác hẳn nhau!”
“Mày cứ thế này, dù lúc đầu có bỏ xa người khác thì một lát sau cũng bị người ta tóm kịp thôi.”
Chu Nhạc bị nói trúng tim đen, cúi gầm mặt xuống. Vấn đề này thực ra cậu cũng đã nhận thấy, luôn là ở 50 mét cuối cùng cậu chạy không nổi nữa, cảm giác như những cơn gió từ 50 mét trước đó đều đập thẳng vào lồng ngực, cực kỳ khó chịu, kéo theo thể lực phía sau cũng bị tiêu hao sạch.
“Vậy phải làm sao? Có cách nào tập luyện không?” Chu Nhạc khiêm tốn thỉnh giáo.
Trần Nam vừa định nói gì đó thì Lý Dương ở bên kia đã sốt sắng gọi hắn qua: “Trần Nam! Qua xem bên này chút.”
“Biết rồi, qua ngay đây.”
Trần Nam trong một tiếng này còn bận rộn hơn cả giáo viên chủ nhiệm. Lúc đi, hắn bảo Chu Nhạc cứ tự chạy mà tập. Nhưng Chu Nhạc cũng chẳng biết tập thế nào, chỉ đành chạy đi chạy lại hết lần này đến lần khác, muốn để nhịp thở của mình thích hợp với việc chạy bộ, nhưng hiệu quả không rõ rệt. Cậu mệt đến mức sắp lả đi mà vấn đề vẫn chưa giải quyết được.
Cuối cùng, cậu ngồi bệt xuống thảm cỏ trên sân vận động. Toàn thân như rã rời, xương cốt rã rời, mồ hôi lấm tấm đầy mặt. Đúng lúc cậu ngửa đầu nhắm mắt để bình ổn hơi thở, cậu cảm giác có người tiến lại gần. Dù nhắm mắt cậu vẫn cảm nhận được sự hiện diện của người đó.
“Lúc chạy phải điều chỉnh nhịp thở, không phải cứ hùng hục chạy bán sống bán chết như cậu đâu, không có tác dụng gì đâu.”
Ngay từ câu đầu tiên, Chu Nhạc đã biết đó là Lục Tỉnh Nhiên. Giọng anh trầm thấp thanh khiết, mang lại một cảm giác an tâm đặc biệt.
Chu Nhạc mở mắt ra.
Lục Tỉnh Nhiên đang đứng ngay cạnh, cúi xuống nhìn cậu từ trên cao, anh đứng ngược sáng, gió nhẹ thổi qua vạt áo.
Lần đầu tiên Chu Nhạc nhận thức rõ ràng rằng Lục Tỉnh Nhiên thực sự rất đẹp trai, cái kiểu đẹp đến mức không dám nhìn thẳng.
“…Ừm.” Chu Nhạc đứng dậy, khẽ nhíu mày, “Vậy… phải chạy thế nào? Bây giờ tớ tập luyện thì còn kịp không?”
“Tớ… tớ rất muốn lấy cái… giải nhất đó.”
Chu Nhạc nói nhỏ, lặng lẽ cúi mắt xuống. Cậu không thể nói thẳng là vì muốn cái nồi cơm điện, nên chỉ có thể diễn đạt uyển chuyển như vậy.
Ánh mắt Lục Tỉnh Nhiên dừng trên mặt cậu một lát rồi dời đi: “Cậu thử chạy chậm lại, rồi cứ thế chạy liên tục, điều chỉnh hơi thở, đừng có sung sức quá ngay từ đầu, hãy để cơ thể thích nghi với tần số chạy bộ.”
Chu Nhạc nghe mà nửa hiểu nửa không, nhưng Lục Tỉnh Nhiên đã nói thì cậu chắc chắn sẽ nghe, dù sao kinh nghiệm của người ta cũng ở đó. Cả Trần Nam và Thịnh Kỳ An nữa, họ đều ở trong đội bóng rổ của trường, năng khiếu vận động so với dân thể thao cũng chẳng kém là bao.
“Được, để tớ thử, tớ chạy ngay đây.” Chu Nhạc ra bộ định chạy.
“Đợi chút.” Lục Tỉnh Nhiên nói: “Nghỉ ngơi một lát đi, uống miếng nước đã.”
Nước?
Vừa nghĩ tới đó, Chu Nhạc đã nghe thấy Lý Dương đứng bên cạnh xách một cái thùng hét lớn: “Đừng tập nữa, lớp trưởng mời bọn mình uống nước này! Vãi, Hạ Lâm Xuyên, mày đứng chảy thây ra đó làm gì, qua xách hộ tao cái.”
“Uầy, lớp trưởng mời cơ đấy, phải đăng lên vòng bạn bè khoe mới được!”
“Lớp trưởng tốt quá! Lớp trưởng vạn tuế!”
“Ha ha lớp trưởng vạn tuế!!!”
Lý Dương và Hạ Lâm Xuyên vừa đặt thùng giấy xuống, một đám người đã ùa tới.
“Ôi, Coca! Tao lấy cái này!”
“Tao nữa, tao nữa!”
“Hết rồi, còn đúng một lon thôi.”
“Thế tao lấy trà hồng trà vậy.”
“Lấy thì lấy, đừng có chen tôi.”
Đám thiếu niên mang theo sự ồn ào và nhiệt huyết đặc trưng, lấp đầy sân vận động trống trải. Chu Nhạc thấy nhiều người ùa tới vây quanh quá nên không muốn chen chúc, lẳng lặng đứng một bên.
Lâm Hiểu Hiểu là cô gái duy nhất có mặt ở đó nhưng cũng chẳng nể nang gì, lao vào lớp đầu tiên, lấy được một chai nước soda vị trà xanh, sau đó chụp ảnh liên tục để đăng lên mạng xã hội với dòng trạng thái: Aaaaaaa là nam thần mua nước cho mình nè!!! Aaaaaaa đời này cuối cùng cũng được uống nước soda do chính tay Lục nam thần mua cho, hôm nay tuyệt quá đi!!!
Làm xong tất cả, cô mới sực nhớ ra điều gì đó, quay đầu gọi: “Chu Nhạc, mày muốn uống gì?!”
Chưa đợi Chu Nhạc trả lời, Hạ Lâm Xuyên đứng bên cạnh đã lên tiếng: “Tao lấy cho nó rồi.”
Nói đoạn lắc lắc thứ đồ trên tay.
Lục Tỉnh Nhiên ngẩng đầu lên nhìn, là một chai Sprite vị chanh.
Chu Nhạc lập tức chạy đến bên cạnh Hạ Lâm Xuyên, đón lấy chai nước: “Cảm ơn nhé.”
Hạ Lâm Xuyên thuận miệng hỏi: “Tập thế nào rồi?”
Chu Nhạc nhăn mặt: “Chẳng ra sao cả…”
Dù cậu chạy nhanh, nhưng cứ nghĩ đến đôi chân dài và sức bật của Tiêu Lam là cậu lại thấy việc lấy giải nhất này khó không tưởng. Nhưng rồi nghĩ đến cái nồi cơm điện 5 lít, cậu lại thấy dù khó cũng phải liều. Loại dung tích đó, hàng không có thương hiệu cũng phải ba bốn trăm tệ, nếu là hàng hiệu thì phải tầm một nghìn. Đây là kiếm trắng một nghìn tệ đấy, ai không lấy là đồ ngốc!
Nghĩ đến đó, Chu Nhạc lại có thêm động lực.
Sau khi nghỉ ngơi ngắn ngủi, tất cả lại bắt đầu chạy trên sân vận động.
Cuối cùng họ quyết định không chia tổ nữa, tất cả cùng chạy như lúc tập thể dục buổi sáng để luyện nhịp thở. Một lúc có đến hơn 20 người chạy dưới ánh hoàng hôn sau giờ học, trông cực kỳ nổi bật.
Tổ trực nhật lớp 7 vừa xong việc, ra khỏi tòa nhà dạy học liền thấy cảnh này.
“Ơ kìa, anh Tiêu, lớp 3 liều mạng thật đấy, muộn thế này còn tập, xem chừng họ muốn thâu tóm hết giải các môn cuối tuần này rồi.”
“Nói cái gì thế, anh Tiêu nhà mình là mầm non thể thao đấy, thuộc diện được đại học thể dục thể thao chính quy dự tuyển rồi, sợ gì bọn họ, nực cười.”
Tiêu Lam nghe vậy cũng cười khẩy một tiếng, đầy vẻ khinh miệt. Hơn nữa, trong đám người trên sân, hắn lại thấy một bóng dáng quen thuộc — Chu Nhạc? Ha, đúng là nực cười chết đi được, lớp 3 hết người rồi hay sao mà để cái thứ phế vật này ra sân, thật không biết xấu hổ.
Cùng lúc đó, những người khác cũng phát hiện ra Chu Nhạc.
“Vãi, tao không nhìn nhầm chứ, kia là Chu Nhạc, cái đứa hay bị thầy Phùng rượt ấy, nó cũng thi à?”
“Nó cũng thi á? Với cái thân hình mỏng manh gió thổi là bay đó, đừng để đến lúc bị anh Tiêu đâm bay đi nhé ha ha ha.”
“Ha ha ha ha ví von chuẩn thế ha ha ha ha ha!!!”
Chu Nhạc tuy ngoại hình không mấy nổi bật nhưng ở toàn trường cũng coi như là nhân vật có tiếng, vì cậu vừa rẻ lại vừa được việc, ai mà chẳng có ấn tượng.
Tiếng cười của họ quá lớn, Trần Nam vốn đang quan sát chạy bộ, nghe thấy tiếng liền quay đầu nhìn thẳng vào bọn Tiêu Lam.
“Cười cái gì mà cười, vãi!”
Lớp 7 cũng không vừa, vẫn tiếp tục cười.
“Anh Tiêu nhìn kìa, nóng mắt rồi kìa.”
“Ha ha, gà công nghiệp mà không cho người ta nói à, hài quá ha ha.”
Nhưng dần dần, họ không cười nữa.
Hay nói đúng hơn là không cười nổi nữa.
Bởi vì đối diện, Lục Tỉnh Nhiên đứng cạnh Trần Nam đã quay người lại nhìn thẳng vào họ.
Cùng là bộ đồng hồ xanh trắng, nhưng mặc trên người anh lại toát ra áp lực cực lớn, đặc biệt là khi anh đanh mặt lại, đôi mắt đen láy lạnh lùng quét tới, một bầu không khí băng giá vô hình lan tỏa khiến người ta rùng mình.
Anh chỉ cần đứng đó thôi là đủ để mọi người phải khựng bước.
Giữa các Alpha với nhau, cảm nhận về cảm xúc của nhau trực tiếp hơn nhiều, sống lưng Tiêu Lam lập tức cứng đờ.
Cái lồng má!
Hắn chửi thề một tiếng, nghiến răng nghiến lợi, nhưng đối diện với khuôn mặt của Lục Tỉnh Nhiên, cuối cùng hắn cũng chẳng dám nói gì, quay người bỏ đi. Đám đàn em bên cạnh cũng thế, vừa thấy Lục Tỉnh Nhiên là như chuột thấy mèo, xìu xuống ngay lập tức, không dám nán lại thêm.
“Vãi thật,” Trần Nam vốn đã ngứa mắt với Tiêu Lam từ lâu, “Cái bản mặt hãm tài đó, cứ nhìn thấy là muốn đấm cho một trận.”
“Người muốn đấm nó không chỉ có mình mày đâu,” Thịnh Kỳ An lên tiếng, “Nhưng phải tìm cái lý do nào đừng gây rắc rối, vì loại người này mà vi phạm nội quy trường thì không đáng.”
Trần Nam không sợ: “Kể cả tao có vi phạm thì đã sao, tao không tin phòng giáo vụ dám phạt tao thật đấy?”
Câu này là thật, dựa vào gia thế của họ, dù có gây ra chuyện gì to tát, nhà trường cũng chẳng dám làm gì họ. Nhưng dưới góc nhìn của Thịnh Kỳ An, Trần Nam vẫn còn quá trẻ, sự bốc đồng của thiếu niên tuy nhiệt huyết nhưng chưa chắc đã là chuyện tốt.
Lục Tỉnh Nhiên quay lại nhìn đồng hồ.
“Được rồi, kết thúc huấn luyện, nghỉ thôi.”
Anh vừa dứt lời, Lý Dương liền hét về phía sân vận động: “Tập trung! Tập trung! Đừng chạy nữa.”
Câu nói này đối với đám người đang tập luyện mà nói, chẳng khác nào tiếng chuông thiên đường. Dù là giọng vịt đực nhưng họ chưa bao giờ yêu thích giọng nói của Lý Dương đến thế.
“Mẹ nó, mệt chết mất, tao không chịu nổi nữa rồi.”
“Tao cũng thế, á! Chạy chậm còn mệt hơn chạy nhanh, tao sắp đứt hơi rồi.”
“Tao cũng vậy… điên mất thôi…”
Chu Nhạc khá hơn họ một chút, vẫn có thể gắng gượng đứng vững, nhưng cũng sắp kiệt sức rồi.
Cậu chống tay lên đầu gối thở hổ hển, mồ hôi đầm đìa trên trán, há miệng hít thở gấp gáp.
Dần dần, cậu cũng đứng không vững nữa, định gọi Hạ Lâm Xuyên qua đỡ một cái thì bên cạnh đột ngột có một bóng người.
Chu Nhạc gắng gượng ngẩng đầu, tầm nhìn mờ ảo chạm vào mắt đối phương.
“Lớp trưởng…”
Lục Tỉnh Nhiên đỡ lấy cánh tay cậu.
Chu Nhạc dùng hết chút sức tàn cuối cùng, cuối cùng không nhịn được nữa, ngã nhào vào lòng Lục Tỉnh Nhiên.
**
Chan: Biết ngã ghê :v
Hết chương 10
[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]