Sau Khi O Giả Beta Bị Hotboy Trường Phát Hiện

Chương 11:




[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Chương 11

Tác giả: Kim Hải | Editor: Chan

Lục Tỉnh Nhiên theo bản năng đỡ lấy cậu, đồng thời, một mùi hương hoa lạ lẫm nhưng rất thơm xộc vào mũi.

Thanh nhẹ nhưng cực kỳ thu hút.

Lục Tỉnh Nhiên nheo mắt lại.

Trên cằm Chu Nhạc vẫn còn dính mồ hôi, tóc mái cũng ướt đẫm, làn da trắng nõn ửng hồng vì th* d*c.

Nam sinh này rất gầy, tấm lưng mỏng đến đáng sợ, anh chỉ cần dùng chút lực là có thể ôm trọn…

Chu Nhạc hoàn toàn không hay biết về ánh mắt phóng túng của Lục Tỉnh Nhiên, chỉ sau khi đứng vững lại mới phát hiện ra mình đang nằm trong lòng anh. Mùi hương trên người anh ập tới, có chút lạnh lẽo nhưng không thiếu phần dịu dàng. Nhưng chỉ riêng việc đối phương là Lục Tỉnh Nhiên thôi đã đủ khiến cậu hoảng loạn rồi.

Chu Nhạc vội vàng buông ra: “Xin lỗi lớp trưởng! Tớ… vừa nãy tớ không đứng vững…”

“Cảm ơn…”

Chu Nhạc nói nhỏ, liếc trộm Lục Tỉnh Nhiên một cái để xem phản ứng của anh.

Điên thật rồi!

Sao lại ngã thẳng vào lòng Lục Tỉnh Nhiên cơ chứ!

Nhưng may quá, nhìn vẻ mặt không cảm xúc của anh thì chắc là không giận lắm.

Nghĩ tới đó, Chu Nhạc dần thả lỏng, đưa tay quệt mồ hôi dưới cằm.

Theo động tác của cậu, mùi hương giống như hoa ban nãy lại tỏa ra.

Nhạt nhòa, nhưng cực kỳ có khả năng k*ch th*ch d*c v*ng chiếm hữu và xâm lược của Alpha.

Giống như một bông hoa trắng nhỏ thuần khiết đang đợi người ta hái xuống và vấy bẩn… Chính bản thân Lục Tỉnh Nhiên cũng không nhận ra ánh mắt của mình thâm trầm như vực thẳm đến mức nào.

Cho đến khi Thịnh Kỳ An vỗ vai anh: “Sao thế, sao mày lại có cái vẻ mặt này?”

“…”

Lúc này, đám đông lớp 3 trên sân vận động đã tản dần, Chu Nhạc và Hạ Lâm Xuyên đang kẹp Lâm Hiểu Hiểu lì lợm không chịu đi đã đi được một quãng xa. Lục Tỉnh Nhiên nhìn theo bóng lưng nam sinh từ xa, gần như tưởng rằng tất cả vừa rồi chỉ là ảo giác của mình.

Trên người Chu Nhạc… tại sao lại có mùi hương?

Thịnh Kỳ An thấy không ổn, hỏi thêm câu nữa: “Rốt cuộc là làm sao?”

Lục Tỉnh Nhiên giơ tay lên, các đầu ngón tay mân mê một cách đầy ẩn ý.

Hồi lâu sau, anh trầm giọng hỏi: “Beta thì có mùi hương không?”

Thịnh Kỳ An: “Mùi gì cơ?”

Lục Tỉnh Nhiên: “Omega.”

Thịnh Kỳ An: “?”

Thịnh Kỳ An: “Mày điên rồi à?”

Một Beta mà tỏa ra mùi hương của Omega, bản thân chuyện này đã là không thể, trừ khi… “Có lẽ cậu ta từng tiếp xúc gần với Omega nào đó nên bị dính mùi chăng.”

“Lâm Hiểu Hiểu chẳng phải là Omega à? Chắc là mùi trên người cô ấy đấy.”

Lục Tỉnh Nhiên: “…”

**

Chu Nhạc lâu lắm rồi mới vận động mạnh như thế, nhất thời chưa thích hợp, sáng ngủ dậy chân tay mỏi nhừ, suýt thì không đi nổi. Nhưng vẫn phải đi thôi, buổi sáng giao được vài đơn chuyển phát, dần dần cũng quen lại. Tập luyện với nhóm Lục Tỉnh Nhiên mấy ngày, Chu Nhạc đã có chút tự tin vào bản thân, dù không nhiều lắm nhưng cũng muốn nỗ lực tranh đấu một phen.

Đại hội thể thao luôn là hạng mục trọng điểm của trường Trung học số 1. Đến ngày này, không khí tưng bừng, trống dong cờ mở, người đông nườm nượp, vô cùng hoành tráng. Đầu tiên là hiệu trưởng và bí thư đảng ủy lên phát biểu, sau đó là đại diện học sinh phát biểu.

Lưu Nghiên Nghiên buộc tóc đuôi ngựa cao, giọng nói thanh thoát, vẫn cái vẻ dịu dàng thanh tao đó, vừa mở miệng là mang lại cảm giác nữ chính phim thanh xuân vườn trường ngay. Khi gương mặt xinh xắn của cô xuất hiện trên màn hình lớn, tất cả nam sinh trên sân đều không kìm được mà ồ lên cảm thán. Ai mà nỡ từ chối một cô gái tràn đầy sức sống thanh xuân, rạng rỡ và tao nhã như thế chứ?

Chu Nhạc nhìn lên cũng không nhịn được mà mỉm cười kiểu dì hiền. Cậu đứng cuối hàng của lớp 3, góc nhìn này vừa đẹp. Không phải là có ý đồ gì khác, mà cậu thực sự rất hâm mộ nhan sắc của Lưu Nghiên Nghiên, có lẽ một đại mỹ nhân thì nên trông như thế.

Một cô gái ưu tú thế này thật không hiểu nổi tại sao Lục Tỉnh Nhiên lại không thích…

Chu Nhạc vô thức liếc nhìn ra sau một cái.

Xui xẻo thay, đối phương cũng đang nhìn cậu. Đôi mắt đen sâu thẳm không hề có chút ý định chuyển dời, cứ như thể đã nhìn cậu từ nãy tới giờ vậy.

Ối trời ơi!

Tim Chu Nhạc nảy lên một cái, lập tức thu đầu lại như chuột thấy mèo. Sau đó thấy làm vậy có vẻ hơi bất lịch sự, định quay lại gật đầu chào xã giao một cái. Nhưng khi cậu quay lại, Lục Tỉnh Nhiên đã hạ mắt xuống.

Nam sinh vóc dáng cao ráo, gương mặt tuấn tú, chỉ cần đứng đó thôi, dù mặc bộ đồng phục xanh trắng bình thường nhất vẫn vô cùng nổi bật giữa đám đông. Cái khí chất thanh lạnh đó chẳng khác gì nam chính trong phim điện ảnh.

Chu Nhạc lại nhìn đến ngẩn ngơ.

Cậu hình như đã hiểu tại sao Lâm Hiểu Hiểu lại thích Lục Tỉnh Nhiên rồi.

Phải thừa nhận là cực kỳ đẹp trai.

Đặc biệt là lúc không biểu cảm, khi đanh mặt lại thì trông rất…

“Này, nhìn cái gì đấy?” Hạ Lâm Xuyên khua tay trước mắt Chu Nhạc. Cậu ta đứng ngay phía sau cậu, thấy Chu Nhạc cứ đờ người nhìn ra sau nên tưởng có chuyện gì.

“Hả? À, không có gì.” Chu Nhạc quay người lại.

Sau khi bài phát biểu kết thúc, đại hội thể thao chính thức bắt đầu, mỗi lớp dưới sự dẫn dắt của giáo viên đều ngồi vào vị trí của mình. Trừ một bộ phận cần xếp hàng chuẩn bị biểu diễn, phía sau là các vận động viên chuẩn bị ra sân đang thực hiện các động tác giãn cơ tại cửa kiểm tra.

Chu Nhạc vặn tay múa chân, khởi động tại chỗ một cách hăng hái. Các vận động viên khác trong lớp thấy vậy liền ngạc nhiên: “Chà, lần đầu thấy cậu thế này, trông cũng bảnh đấy chứ, quần áo mới mua hả?”

Hôm nay cậu mặc một bộ đồ thể thao mùa hè màu xanh nhạt, áo thun phía trên, quần soóc quá đầu gối phía dưới, để lộ đôi cổ chân gầy và trắng. Trên đầu còn đeo một cái băng đô thể thao, trông rạng rỡ vô cùng.

Đây còn là Chu Nhạc nghèo nàn mặc bộ đồng phục giặt đến bạc màu ở trong lớp không?!

Hoàn toàn là biến thành một người khác rồi.

Mọi người vừa nhìn cậu vừa cảm thán: Đúng là người đẹp vì lụa, lúa tốt vì phân, thằng nhóc này trông cũng có nhan sắc đấy chứ.

Nhưng tất nhiên đây không phải đồ của Chu Nhạc.

“Hạ Lâm Xuyên cho tớ mượn đấy, ban đầu tớ định mặc đồng phục cơ nhưng cậu ấy bảo dày quá, lại vướng víu nên cho tớ mượn bộ này.” Chu Nhạc ngượng ngùng gãi đầu.

“Ồ… hèn gì hai người là anh em tốt, ha ha không sao trông đẹp lắm.”

“Đẹp thật đấy, ha ha, không ngờ nhé, nhóc con cậu cũng có chút nhan sắc đấy chứ.” Có người thuận thế trêu chọc, bá cổ Chu Nhạc, đưa tay lên bẹo má cậu, “Này đừng nói nhé, nhóc con cậu mấy chỗ khác gầy đét mà mặt lại có thịt phết, sờ sướng tay ghê ha ha.”

“Thật à thật à? Cho tao sờ thử với.”

Mấy cậu con trai vây quanh Chu Nhạc, người một tay người hai tay định nhào vào sàm sỡ. Đúng lúc này, từ xa có tiếng ai đó ho nhẹ một tiếng. Mọi người quay lại, gương mặt lạnh như băng của Lục Tỉnh Nhiên xuất hiện trong tầm mắt.

Thời gian như ngưng đọng trong giây lát, mọi người đều ngượng ngùng rụt tay lại.

Rồi dùng ánh mắt để giao lưu:

— Lớp trưởng bị làm sao thế? Tao cảm thấy vẻ mặt này của cậu ấy như sắp giết người đến nơi rồi.

— Không đến mức khoa trương thế đâu, cùng lắm là muốn đá bọn mình một trận thôi.

— Chắc là thấy bọn mình mải chơi mà không lo khởi động đấy.

Giây tiếp theo, Lý Dương quát: “Làm cái gì thế hả? Sắp thi đấu rồi còn hi hi ha ha, có thi không đấy? Với cái bộ dạng hãm tài này của các cậu mà đòi thắng được lớp 7 à?”

Mọi người đều cúi đầu không dám nói gì.

Chu Nhạc là tâm điểm bàn tán vừa rồi càng không dám hó hé, chỉ dám lén lút ngước lên nhìn.

Lục Tỉnh Nhiên cũng đã thay đồ.

Không phải đồng phục, mà là bộ đồ thể thao mùa hè tương tự như cậu. Áo ngắn tay trắng và quần soóc đen, còn đội thêm một chiếc mũ lưỡi trai trắng. Trông vừa năng động vừa thoải mái, đúng kiểu người mẫu trang bìa tạp chí.

Cùng lúc đó, Tiêu Lam lớp 7 cũng dẫn người tới xếp hàng, nhưng vì lớp xếp phía sau nên họ đứng hơi xa.

Nhóm lớp 3 vì có Lục Tỉnh Nhiên nên cực kỳ nổi bật, nhìn một cái là thấy ngay. Người lớp 7 thấy Lục Tỉnh Nhiên cũng đứng trong hàng liền hơi lo lắng: “Năm nay không phải bảo Lục Tỉnh Nhiên không tham gia à? Nó đứng đó làm gì?”

“Nó là huấn luyện viên mà, chắc chắn phải đứng đó chứ.”

“Nói đi cũng phải nói lại, năm ngoái nếu không có Lục Tỉnh Nhiên thì lớp mình đã thâu tóm toàn bộ quán quân rồi, đúng là đáng ghét.”

“Chứ còn gì nữa, nhưng cũng không sao, tổng điểm của lớp mình chẳng phải là nhất à? Lục Tỉnh Nhiên có giỏi cũng chẳng vượt qua được đâu, bọn nó chỉ có cái chạy tiếp sức 2000m là ra hồn thôi, lần này xem bọn mình cho họ nếm mùi đồ sát ha ha ha, để họ biết thế nào là all kill ha ha!”

Tiêu Lam nghe đàn em nói mà cười mãn nguyện. Tất nhiên, hắn cũng nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc trong hàng ngũ phía trước.

Chu Nhạc.

Tiêu Lam lại không nhịn được mà cười khẩy một tiếng.

**

Trận đấu bắt đầu, hạng mục đầu tiên là chạy nước rút 100m.

Mọi người đã vào vị trí.

Lớp 3 là Chu Nhạc, lớp 7 là Tiêu Lam.

Đáng lẽ hạng mục nhỏ này Tiêu Lam không cần ra trận, nhưng hắn muốn tập dượt chút cho nóng người.

[Xin các vận động viên chú ý, hạng mục chạy nước rút 100m sắp bắt đầu, xin các vận động viên chuẩn bị xuất phát sau khi nghe tiếng súng.]

Loa phát thanh vang lên khắp trường.

Trọng tài giơ cao lá cờ chỉ huy.

Mọi thứ đã sẵn sàng.

Chu Nhạc hơi cúi người, làm tư thế xuất phát, mắt nhìn chằm chằm vào vạch đích.

Đúng lúc này, bên tai vang lên một tiếng cười nhạt.

Tiêu Lam nói nhỏ, khóe miệng nhếch lên đầy mỉa mai: “Chắc mày không phải là đến cả giải thưởng của đại hội thể thao cũng không tha đấy chứ, vì cái nồi cơm điện đó, Chu Nhạc, mày nghèo đến mức này hả?”

Đoàng —

Tiếng súng nổ vang.

Tất cả mọi người lao vút đi như mũi tên rời cung.

Hết chương 11

[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.