Sau Khi O Giả Beta Bị Hotboy Trường Phát Hiện

Chương 12:




[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Chương 12

Tác giả: Kim Hải | Editor: Chan

Trận đấu chính thức bắt đầu, các vận động viên còn lại của lớp đều tập trung quan sát thành viên lớp mình, thậm chí vì để cổ vũ mà chạy theo dọc đường chạy.

“Tiêu Lam Tiêu Lam anh là giỏi nhất! Cố lên xông lên đi!”

“Trình Di xông lên, chạy nhanh lên!”

“Aaaaaaa nhanh lên nhanh lên nhanh hơn chút nữa, chiến thắng ở ngay trước mắt rồi Triệu Khắc ơi aaaaaaa!!!”

Chốc lát, không khí xung quanh được hâm nóng nhanh chóng, trận đấu trên sân cũng khiến người ta vô cùng phấn khích, tiếng hoan hô và tiếng thét như đưa người ta vào bầu không khí cuồng nhiệt đó.

Lý Dương cũng không nhịn được nữa, gào bằng cái giọng vốn đã khàn đặc của mình: “Chu Nhạc! Chu Nhạc! Chu Nhạc!!!”

Tiếng cậu ta không chỉ to mà âm thanh còn rất đặc biệt, vô cùng nổi bật giữa đám đông, Chu Nhạc muốn không nghe thấy cũng khó.

Lâm Hiểu Hiểu còn hét thẳng: “Chu Nhạc xông lên! Mày là bé bự (đỉnh) nhất, mày bự (đỉnh) không ai bằng, không ai thay thế được, tao yêu mày aaaaaaa!!!”

(*Lâm Hiểu Hiểu hét nhầm từ “giỏi/đỉnh” thành từ “béo/bự” vì phát âm gần giống nhau trong tiếng Trung)

Hạ Lâm Xuyên cũng chụm tay trước miệng hô lớn: “Chu Nhạc tao yêu mày, cậu là bự (đỉnh) nhất!”

Trần Nam không muốn đứng cùng đám làm lố này, nhưng vẫn không nhịn được mà hét theo: “Chu Nhạc, mày mà không thắng được là tao vặn đầu mày ra đá bóng đấy! Xông lên cho ông, cái thằng chết tiệt… ưm ưm… Thịnh Kỳ An mày bịt miệng tao làm cái gì?!”

Trong lúc chạy, Chu Nhạc liếc nhìn một cái, thấy người lớp 3 đều đứng quanh đường chạy, nhìn cậu đầy mong chờ như đang chờ một món quà. Ngay cả lớp trưởng cũng đang nhìn cậu chằm chằm. Chưa bao giờ nhận được nhiều sự chú ý đến thế, Chu Nhạc nghiến răng dồn lực, chẳng biết sức lực từ đâu tới, như muốn lao ra khỏi vũ trụ, điên cuồng lao về phía trước.

Chạy nước rút vốn dĩ là so sức bật tức thời, Chu Nhạc tăng tốc đột ngột như vậy, thoáng cái đã bỏ xa một đoạn.

Tiêu Lam định thần lại, phát hiện mình đã bị tụt lại phía sau.

“Cái gì? Mẹ nó!” Cự ly chạy ngắn, thời gian ít, nếu không đuổi kịp nhanh thì Chu Nhạc chắc chắn giành quán quân.

Cái lồng má! Thế thì hắn chẳng phải sẽ bị đám đàn em cười thối mũi sao?

Không được, tuyệt đối không cho phép chuyện đó xảy ra.

Tiêu Lam cũng bắt đầu tăng tốc.

Hắn tưởng làm vậy sẽ bỏ xa được Chu Nhạc, nhưng không ngờ thằng nhóc này như ăn phải thuốc gì mà sức lực như trâu, chạy ngang ngửa với một dân chuyên thể thao như hắn. Thấy đã sắp đến lúc nước rút cuối cùng, nhất thời hắn không làm gì được Chu Nhạc. Không được, tuyệt đối không thể thua như thế này được —

Tiêu Lam huých mạnh vào người Chu Nhạc.

Lực không quá mạnh, Chu Nhạc chỉ hơi loạng choạng nhưng không đến mức ngã, thế nhưng chẳng hiểu sao cậu đột ngột không chạy nữa, chỉ nương theo quán tính bước thêm vài bước rồi dừng lại khi chỉ cách đích vài bước chân.

Cùng lúc đó, Tiêu Lam thuận lợi lao qua vạch đích, giành giải nhất.

“Aaaaaaa anh Tiêu đỉnh quá! Anh Tiêu vạn tuế!!!”

“Tiêu Lam Tiêu Lam!!!! Aaaaaaa Tiêu Lam!!!”

“Lớp 7 lớp 7 lớp 7!!!”

Mọi chuyện chỉ diễn ra trong vòng ba giây, Lý Dương đang định ăn mừng bỗng đờ người: “Vãi, chuyện gì thế này?”

Rõ ràng với đà vừa rồi Chu Nhạc có thể thắng mà, sao tự dưng lại dừng lại?

Trần Nam ngẩn ra một lát rồi lao về phía Chu Nhạc: “Mẹ nó, mày giỡn mặt tao đấy à? Làm cái trò gì thế?”

Chu Nhạc bị Trần Nam huých vào vai, thân hình vốn đã mỏng manh của cậu bị đẩy như sắp ngã xuống đất.

Hạ Lâm Xuyên thấy không khí không ổn cũng lao lên, đẩy Trần Nam ra khỏi người Chu Nhạc: “Mày làm cái gì thế, sao lại… lại động tay động chân hả?”

Tuy khí thế mạnh mẽ nhưng lời nói ra lại nhát cáy vô cùng.

Lâm Hiểu Hiểu cũng chạy tới bên cạnh Chu Nhạc, nói giúp: “Chu Nhạc đã cố gắng lắm rồi, cậu… cậu không được nói cậu ấy như thế, nếu muốn thắng sao cậu không tự đi mà chạy?”

Lý Dương: “Không phải, chạy dở thì phải để người ta nói chứ, tập luyện bao nhiêu ngày rồi còn gì.”

Lâm Hiểu Hiểu: “Cậu không thấy à? Là vì Tiêu Lam huých cậu ấy, huých nên mới không thắng được, sao cậu không đi mà nói Tiêu Lam?”

Trần Nam: “Tiêu Lam chẳng huých gì mấy, cùng lắm là quẹt qua thôi được chưa? Nó yếu ớt thế à, quẹt nhẹ một cái là không chạy nổi nữa?”

Càng nói càng tức, Trần Nam định ra tay tiếp: “Mày có phải cố ý không? Tiêu Lam cho mày tiền rồi phải không?!”

Hắn cao hơn Lâm Hiểu Hiểu và Hạ Lâm Xuyên, định với qua họ để xử lý Chu Nhạc.

Nhưng lần này, cánh tay hắn bị ai đó giữ chặt.

Lục Tỉnh Nhiên vừa xuất hiện, tất cả đều im bặt.

“Anh Lục.” Trần Nam chỉ vào Chu Nhạc: “Thằng này chắc chắn cố ý, không chừng là nhận tiền rồi, phí công bọn mình dạy nó bao nhiêu ngày.”

Chuyện gì vừa xảy ra ai cũng thấy rõ, bước chân cuối cùng của Chu Nhạc đột ngột thu lại đúng là khiến người ta nghi ngờ.

Nhưng…

Lục Tỉnh Nhiên ngước mắt nhìn Chu Nhạc đang cúi đầu im lặng một bên.

“Lý Dương, đưa mọi người đi chuẩn bị kiểm tra lượt tiếp theo đi.” Lục Tỉnh Nhiên nói.

“…Được.” Lý Dương vẫy tay, “Nào, ai thi chạy 800m lát nữa đi theo tao!”

Đám đông xôn xao tản ra, tiếng bàn tán lầm rầm bắt đầu nổi lên.

“Chuyện gì thế không biết, coi như nãy giờ tao cổ vũ không công, hét đến đau cả họng.”

“Chứ còn gì nữa, ôi, đúng là không nên tin Chu Nhạc, nó chẳng làm nên trò trống gì đâu.”

“Đừng nói thế, chắc cậu ấy cũng không muốn vậy đâu.”

“Gần đến vạch đích rồi còn không muốn? Tớ thấy chắc chắn là Tiêu Lam cho nó tiền rồi, đúng là cái ngữ đó.”

“Tao cũng thấy vậy… Vì tiền thì nó cái gì mà chẳng dám làm.”

“Thôi đi đi đi, lớp trưởng đang nhìn kìa.”

“Vãi, đi mau đi mau!”

Chu Nhạc cúi đầu không nói lời nào, như thể ngầm thừa nhận tất cả.

Lâm Hiểu Hiểu và Hạ Lâm Xuyên đứng bên cạnh cậu, lo lắng nhìn cậu.

Lục Tỉnh Nhiên lúc này mới bước tới.

Lâm Hiểu Hiểu vội giải thích: “Lớp trưởng, Chu Nhạc cậu ấy chắc chắn…”

“Có bị thương không?”

“…”

Chu Nhạc đột ngột ngẩng đầu, cứ ngỡ mình nghe nhầm.

Lục Tỉnh Nhiên nhướng mày nhìn cậu, ánh mắt đầy vẻ quan tâm.

Cái vẻ mặt nghiêm túc đó chẳng hiểu sao khiến đầu mũi người ta thấy cay cay.

“Không… không có…” Chu Nhạc lại cúi đầu xuống. Cái bộ dạng ủ rũ đó trông thật đáng thương.

Lục Tỉnh Nhiên đưa tay lên, đặt lên đầu cậu rồi xoa nhẹ.

Lâm Hiểu Hiểu đứng bên cạnh tròn mắt kinh ngạc.

Hạ Lâm Xuyên cũng lộ vẻ sửng sốt.

Lớp trưởng… vốn có hình tượng dịu dàng thế này á?

Chu Nhạc cảm nhận được bàn tay chạm vào đầu cũng ngẩn người, ngước mắt lên lại thấy đôi mắt bình tĩnh nhưng đầy sức cuốn hút của Lục Tỉnh Nhiên.

“Lúc nãy Tiêu Lam đe dọa cậu phải không?” Lục Tỉnh Nhiên nói rất nhẹ, nhưng mấy người xung quanh đều nghe rõ mồn một.

Trần Nam lập tức vây lại: “Ý gì?”

Lục Tỉnh Nhiên: “Lúc nãy khi Tiêu Lam huých tới, tôi thấy miệng hắn cử động, hắn đã nói gì với cậu?”

Chu Nhạc một lần nữa trở thành tâm điểm.

Cậu hơi cúi đầu, hai tay xoắn vào nhau, căng thẳng và lúng túng.

Hóa ra… lớp trưởng đã thấy hết rồi.

“Hắn nói… nói nếu tớ mà thắng thì hắn sẽ tìm người đánh tớ, đánh đến mức tớ không đi học được nữa.”

“Sau này cũng đừng hòng kiếm được một xu tiền chạy vặt nào ở trường…”

Nói xong, Chu Nhạc lại cúi đầu xuống.

Thực ra cậu không sợ đánh nhau, cũng chẳng ngại bị bắt nạt, hơn nữa đã tập luyện bao nhiêu ngày, môn chạy nước rút lớp chỉ có mình cậu thi, kỳ vọng lớn thế nào cậu biết rõ, nên dù có bị đánh cũng không sao, nhưng mà… cậu sợ tốn tiền.

Trong nhà vốn chẳng có bao nhiêu tiền, bị thương là phải mua thuốc, mua thuốc là tốn tiền.

Nghĩ đến cảnh mẹ cậu vất vả làm việc trên xe lăn, cậu không tài nào chạy tiếp được nữa. Tiêu Lam là kẻ bá chủ có tiếng trong trường, nếu hắn nhúng tay vào, nghề bưu tá nhỏ bé của cậu chắc chắn tiêu đời.

Thế nên Chu Nhạc chọn cách bỏ cuộc.

Thế nên…

“Xin lỗi lớp trưởng, tớ đã phụ lòng mong đợi của mọi người rồi, xin lỗi…”

Xung quanh là một sự im lặng kéo dài.

Lâm Hiểu Hiểu và Hạ Lâm Xuyên nhìn vẻ mặt của Lục Tỉnh Nhiên mà không dám thở mạnh, sợ làm vỡ bầu không khí căng thẳng sắp nổ tung này.

Đúng lúc họ định nói giúp Chu Nhạc vài câu thì Lục Tỉnh Nhiên đột ngột tháo mũ ra, ném cho Hạ Lâm Xuyên đứng cạnh.

Hạ Lâm Xuyên: ???

Lục Tỉnh Nhiên thản nhiên bỏ lại một câu: “Trần Nam, Thịnh Kỳ An, đi thôi.”

Trong lúc ba người Chu Nhạc còn đang ngơ ngác thì nghe thấy Trần Nam hét gọi Lý Dương ở phía xa: “Lý Dương, lát nữa chạy tiếp sức 2000m báo danh ba đứa tao với mày nữa!”

“Mẹ nó! Thằng chó Tiêu Lam này dám đe dọa người của lớp tao, nó chán sống rồi!”

Lý Dương không có sự ăn ý như bọn họ, lại đứng xa nên chẳng nghe thấy gì, chỉ thấy mồm Trần Nam cứ liến thoắng, liền nhíu mày hét: “Cái gì? Mày nói cái gì? Nói to lên coi!”

Trận chạy 800m bắt đầu, đàn em của Tiêu Lam lớp 7 đại thắng.

Mọi người đang ăn mừng, Tiêu Lam còn tâm đắc vỗ vai người đó.

Đến giờ phút này, lớp 7 đã giành được quán quân ở hai hạng mục, mọi người càng thêm mong chờ những trận đấu tiếp theo.

Tuy nhiên, có những người còn mong chờ trận đấu tiếp theo hơn cả họ —

Khi Lục Tỉnh Nhiên dẫn người đi tới, phía lớp 7 lập tức im bặt.

Nụ cười trên môi Tiêu Lam cứng đờ lại trên mặt.

Chỉ bị ánh mắt của Lục Tỉnh Nhiên quét qua, hắn đã cảm thấy toàn thân không thoải mái. Sự bài trừ bẩm sinh giữa các Alpha và cảm giác bị áp chế khiến hắn khó chịu đến cực điểm.

“Anh Lục, làm gì đấy,” Tiêu Lam gượng cười, “Không đến mức đó chứ.”

Chẳng phải chỉ là bắt nạt thằng ranh Chu Nhạc thôi à, cái đứa mờ nhạt như không khí đó, đâu đến mức Lục Tỉnh Nhiên phải đích thân dẫn người xông tới. Trước đây hắn làm bao nhiêu chuyện hống hách mà có bao giờ thấy Lục Tỉnh Nhiên thế này đâu. Dẫn theo bao nhiêu người khí thế hừng hực thế này, ai không biết lại tưởng định đánh nhau với hắn mất.

“Không đến mức cái con khỉ!” Trần Nam nổi nóng chẳng nể nang ai, định xông vào cãi nhau với Tiêu Lam ngay.

Có giáo viên đã chú ý thấy tình hình và đang đi về phía này.

Thịnh Kỳ An thấy vậy vội giữ người lại, Trần Nam vẫn rướn cổ gào “ưm ưm ưm”, nghe là biết chẳng phải từ ngữ tốt đẹp gì.

Tiêu Lam biết đây là đại hội thể thao, dù có thù oán gì cũng không được phát tác tại chỗ nên càng trở nên ngang ngược hơn.

“Anh Lục, anh xem chuyện này chắc chắn là hiểu lầm thôi, anh đừng nghe thằng ranh Chu Nhạc nói bậy, mồm nó rách lắm, anh nghe nó…”

Lục Tỉnh Nhiên đột ngột một tay túm chặt lấy cổ áo thể thao của Tiêu Lam, dùng lực kéo mạnh người về phía trước, Tiêu Lam bị kéo loạng choạng vài bước, vô cùng chật vật. Đám giáo viên đứng xa thấy cảnh này liền bước nhanh hơn, Trần Nam cũng im lặng hẳn, đám đàn em sau lưng Tiêu Lam thì căng thẳng và khiếp sợ, dù lo lắng nhưng không ai dám xông lên.

Tiêu Lam cũng không ngờ Lục Tỉnh Nhiên đột ngột ra tay như vậy, theo bản năng nhắm mắt lại, nhưng đối phương không làm gì thêm mà chỉ nhìn trừng trừng vào hắn bằng đôi mắt đen lạnh lùng sát sàn sạt.

Không hề chớp mắt.

Là một Alpha, Tiêu Lam không hề thấp, nhưng đứng trước Lục Tỉnh Nhiên, hắn vẫn phải ngước nhìn.

Một áp lực nặng nề, tĩnh lặng như biển sâu ập tới.

Dù không muốn thừa nhận nhưng Tiêu Lam thực sự thấy sợ hãi, nỗi sợ từ tận xương tủy dâng lên khiến hắn gần như nghẹt thở, đầu óc trống rỗng.

Hết chương 12

[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.