Chương 13
Tác giả: Kim Hải | Editor: Chan
“Này mấy đứa kia, làm cái gì đấy?” Tiếng của giáo viên đột nhiên chen vào.
“Không được đánh nhau, bỏ tay ra ngay!”
Lục Tỉnh Nhiên buông tay.
Tiêu Lam lập tức lùi lại mấy bước, xoa xoa cổ, cảm giác như mình vừa từ cõi chết trở về, đôi chân vẫn còn hơi bủn rủn.
Thầy giáo: “Mấy đứa vừa làm cái trò gì đấy hả?!”
Lục Tỉnh Nhiên mặt không đổi sắc: “Dạ, chúng em đang cổ vũ nhau thôi ạ.”
Thầy giáo: “Cái gì cơ?” Cậu tưởng tôi mù chắc?
Lục Tỉnh Nhiên: “Thầy không tin cứ hỏi bạn Tiêu Lam đây này.”
Tiêu Lam: “…”
Tiêu Lam sờ cổ, gượng gạo nói: “Dạ… đúng thế mà thầy, chúng em vừa… vừa mới cổ vũ nhau.”
Câu này nói ra mà suýt thì cắn phải lưỡi.
Thầy giáo nghiêm nghị: “Em không phải sợ, có thầy ở đây thầy sẽ đòi lại công bằng cho em.”
“Nó mà thèm sợ á? Nó có mặt mũi mà biết sợ à?” Trần Nam vùng khỏi tay Thịnh Kỳ An, chỉ thẳng mặt Tiêu Lam mà mắng.
Thầy giáo túm được thóp ngay lập tức: “Em còn bảo là đang cổ vũ nhau à? Có kiểu cổ vũ nào như thế này không?”
“Đi, tất cả theo tôi lên phòng giáo vụ, khỏi tham gia đại hội thể thao gì nữa.”
Tiêu Lam thấy vậy liền cuống lên.
Đây là sân nhà của lớp hắn, sao có thể để bị bế đi như vậy được?
“Thầy ơi thầy, thật sự không phải vậy đâu, chỉ là hiểu lầm thôi ạ, không có đánh nhau thật mà.” Tiêu Lam cười xởi lởi giải thích.
Sau một hồi năn nỉ gãy lưỡi, thầy giáo mới chịu bỏ qua rồi quay người đi thẳng.
Cùng lúc đó, tiếng loa phát thanh trên sân vận động vang lên:
“Mời các bạn học sinh tham gia chạy tiếp sức của các lớp về vị trí xuất phát, cuộc thi của chúng ta sắp sửa bắt đầu.”
Lục Tỉnh Nhiên dẫn theo nhóm Trần Nam quay người rời đi.
Đám đàn em của Tiêu Lam bị dọa cho khiếp vía, lo lắng hỏi: “Anh Tiêu, cái này… có phải mình đắc tội với Lục Tỉnh Nhiên rồi không? Liệu tụi nó có trả thù mình không?”
Rõ ràng bình thường tụi nó là đứa chuyên đi gây sự, vậy mà giờ lại sợ chuyện đó vận vào thân mình.
Trong lòng Tiêu Lam cũng có chút lo sợ.
Dù hắn chưa bao giờ thấy Lục Tỉnh Nhiên cố tình nhắm vào ai trong trường, nhưng với đẳng cấp của hội công tử nhà giàu đó, nếu họ thực sự muốn làm khó ai thì chắc chắn sẽ triệt hạ đối phương một cách âm thầm và sạch sẽ.
Nhưng lần này Lục Tỉnh Nhiên đột ngột ra mặt đúng là có gì đó sai sai.
Chỉ vì một thằng như Chu Nhạc thôi á?
Có đáng không?
Tuy cùng lớp thật đấy, nhưng cũng đâu cần phải bảo kê đến mức này.
“Sợ cái gì,” Tiêu Lam vẫn cố giữ thể diện, “Lát nữa trên đường chạy mình sẽ cho tụi nó biết tay.”
Mục tiêu lần này của lớp 7 vẫn là giải nhất, những thứ khác không quan trọng.
Lục Tỉnh Nhiên tuy mạnh, nhưng mấy đứa gà mờ còn lại của lớp 3 thì đứa nào ra hồn đâu, mỗi thằng Chu Nhạc là ngoài dự kiến mà thôi.
Đợi đến lúc tụi nó giành chiến thắng tuyệt đối, để xem Lục Tỉnh Nhiên còn vênh váo được với hắn nữa không.
Nghĩ đến đó, Tiêu Lam thấy nhẹ lòng hơn hẳn, thậm chí còn có chút đắc ý ngầm.
Thế nhưng, khi hắn đứng ở vị trí chạy lượt thứ tư và nhìn thấy Lục Tỉnh Nhiên, hắn bỗng chốc đờ người ra.
“Lục… Anh Lục, sao anh… sao anh lại ở đây??” Chỗ này đáng lẽ phải là Trần Lập chứ? Thằng béo của lớp 3 ấy, hắn đã xem danh sách rồi mà.
Lục Tỉnh Nhiên: “Đoán xem.”
Tiêu Lam: “…”
Khựng lại một giây, Tiêu Lam định thần lại, nặn ra một nụ cười gượng gạo: “À, hóa ra là anh Lục đích thân ra trận à.”
“Em thật là may mắn quá đi, được thi đấu cùng anh Lục, em vui lắm luôn ấy.”
“Thế à?”
Khóe môi Lục Tỉnh Nhiên khẽ nhếch lên một nụ cười nhạt: “Tôi cũng thấy vui lắm.”
Tiêu Lam nhìn nụ cười đó mà lạnh cả gáy.
Thôi xong đời rồi!
Cái quái gì đang xảy ra thế này!
Thực tế là không chỉ có Lục Tỉnh Nhiên, mà cả Lý Dương, Trần Nam, Thịnh Kỳ An đều ra sân hết. Bốn lượt chạy, bốn vị trí tiếp sức, nơi nào cũng bao trùm một bầu không khí im lặng đến đáng sợ.
Đám đàn em lớp 7 nhìn vẻ mặt Tiêu Lam mà vừa căng thẳng vừa lúng túng, ánh mắt như muốn cầu cứu: Đại ca ơi, lượt thứ tư trông chờ cả vào anh đấy.
Nhưng Tiêu Lam bên này liếc nhìn bóng dáng cao lớn bên cạnh, chỉ biết nhắm mắt lại như sắp đi chầu trời.
Ai đó cứu hắn với!
Tại sao đứng cạnh hắn lại là cái thằng cha Lục Tỉnh Nhiên này chứ!
Phía lớp 3 thấy Lục Tỉnh Nhiên ra sân liền ùa tới khu vực quanh đường chạy để cổ vũ.
Hoa khôi Lưu Nghiên Nghiên cũng mặc váy siêu ngắn đi tới, gương mặt xinh đẹp thu hút không ít ánh nhìn.
“Aaaaa lớp trưởng cố lên!!! Lớp trưởng vô địch!!!” Lâm Hiểu Hiểu phấn khích reo hò. Nếu có băng rôn, cô nàng chắc chắn sẽ cùng Chu Nhạc căng lên ngay lập tức.
Chu Nhạc vẫn còn hơi ngơ ngác trước tình hình hiện tại, nhưng cậu lờ mờ nhận ra Lục Tỉnh Nhiên đang muốn thay cậu dạy cho Tiêu Lam một bài học. Đột nhiên cảm thấy như có người chống lưng cho mình vậy.
Chu Nhạc giờ cũng chẳng sợ đắc tội với đám Tiêu Lam nữa, hét lớn: “Lớp trưởng cố lên! Lớp trưởng là giỏi nhất!!!”
“Lớp trưởng xông lên!!! Giành quán quân mang về nha lớp trưởng!!!”
Xung quanh có rất nhiều người cổ vũ cho lớp 3, có người là bạn cùng lớp, có người đơn giản là vì fan của Lục Tỉnh Nhiên.
Giọng của Chu Nhạc lẫn vào đám đông gần như không thể phân biệt được, nhưng cậu vẫn cảm thấy Lục Tỉnh Nhiên có liếc nhìn về phía mình và vẫy vẫy tay, có lẽ là vì nhóm của cậu hét quá to.
Ngay lập tức, đám đông xung quanh như bùng nổ, giống như fan được thần tượng khích lệ vậy, tiếng thét chói tai vang lên dữ dội hơn hẳn. Ai không biết còn tưởng có ngôi sao hạng A nào đang xuất hiện tại đây.
Chu Nhạc bị bầu không khí lây lan cũng hét khản cả cổ: “Aaaaa lớp trưởng xông lên!!!”
Đột nhiên có người vỗ vai cậu.
Chu Nhạc quay đầu lại, kinh ngạc nói: “Lưu Nghiên Nghiên?”
Lưu Nghiên Nghiên nở nụ cười ngọt ngào với cậu: “Ừm.”
Thậm chí vì sợ cậu không nghe thấy, cô nàng còn ghé sát tai cậu mà nói. Cậu thiếu niên hơi lùi lại một chút, nhưng sau khi nghe xong lời Lưu Nghiên Nghiên nói, cậu lại nở nụ cười ngượng ngùng.
Đó là nụ cười của một cậu con trai đang rung động và xấu hổ.
Lục Tỉnh Nhiên ở phía xa đã thu hết cảnh tượng này vào tầm mắt.
Anh nhìn chằm chằm hồi lâu, ánh mắt dần dừng lại trên khuôn mặt rạng rỡ của Chu Nhạc.
Thì ra là vui đến thế à.
Lục Tỉnh Nhiên tặc lưỡi một cái.
Tiêu Lam đứng bên cạnh nhìn thấy cảnh đó, thở dài nặng nề, chỉ cảm thấy chân mình càng thêm bủn rủn.
Hắn thử tiến lại gần Lục Tỉnh Nhiên: “Cái đó… Anh Lục, anh xem hôm nay là do em không biết điều, hay là cuộc thi này mình cứ…”
“Đoàng —”
Tiếng súng nổ vang, Lý Dương lập tức xuất phát.
Bầu không khí trên sân thi đấu ngay lập tức trở nên căng thẳng.
Lý Dương nhìn thì có vẻ lông bông, nhưng vào thời điểm mấu chốt thì cực kỳ được việc, sức bật cũng mạnh, thoáng cái đã bỏ xa những người khác, mấy đứa dân thể thao lớp 7 đuổi theo hụt hơi.
“Lý Dương cố lên! Cậu là mạnh nhất! Lý Dương xông lên!”
Không phụ sự mong đợi, Lý Dương là người giao gậy đầu tiên.
Trần Nam đã kìm nén một cục tức từ lâu, sau khi nhận gậy chạy liền chẳng thèm nhìn người phía sau, cứ thế mà lao đi như bay, bóng dáng nhanh đến mức suýt thì lướt đi luôn, nếu không có Thịnh Kỳ An đứng đợi sẵn ở điểm giao nhận thì chắc hắn đã phi thẳng về đích rồi.
Thịnh Kỳ An chạy đúng như tính cách của mình, chậm mà chắc, thậm chí còn có thời gian liếc nhìn người phía sau. Vì sợ chạy nhanh quá nên anh chàng còn chủ động giảm tốc vài bước.
Đến khi giao gậy vào tay Lục Tỉnh Nhiên, anh cũng không quên dặn dò một câu đầy tinh tế: “Đừng thắng lộ liễu quá.”
Thịnh Kỳ An luôn là kiểu người thâm sâu khó lường, không tranh không giành nhưng lại giỏi đến mức đáng sợ như vậy.
Lục Tỉnh Nhiên nhận lấy gậy, chẳng thèm ngẩng lên, cúi đầu quay người bắt đầu chạy.
Mọi người chỉ có thể nhìn thấy một bóng dáng thanh tú nhưng lạnh lùng.
Lúc này, không biết ai đã sắp xếp mà trên bục chủ tịch đột nhiên xuất hiện một màn hình điện tử lớn, gương mặt của Lục Tỉnh Nhiên không hề báo trước được phóng to trên đó.
Thiếu niên khẽ mướn mày, đôi mắt lạnh lùng nhìn thẳng về phía đích, đằng sau vẻ hờ hững đó là sự nghiêm túc tuyệt đối, vẻ mặt tập trung khiến người ta không thể rời mắt.
Dù là đang chạy bộ, nam thần Lục vẫn đang sát gái bằng chính nhan sắc của mình!
Cùng lúc đó, quanh đường chạy bùng nổ những tiếng hò reo dữ dội.
Thậm chí còn có cả tiếng cổ vũ chuyên nghiệp.
“Lục Tỉnh Nhiên! Lục Tỉnh Nhiên!! Cậu luôn đáng tin cậy mà — Lục Tỉnh Nhiên!!! Aaaaaaa!!!”
Lớp 3 cũng không chịu kém cạnh.
“Lớp trưởng lớp trưởng cậu giỏi nhất! Lớp trưởng lớp trưởng cậu mạnh nhất! Lớp 3 vì cậu mà nguyện đập đầu vào tường!!! Aaaaaaa!!!”
Chẳng biết ai đã nghĩ ra cái khẩu hiệu này nữa.
Nhưng bầu không khí đã lên cao, chẳng ai quan tâm đến chuyện đó nữa. Chu Nhạc bị Lâm Hiểu Hiểu kéo đi, cả hai cùng hét đến trời đất mù mịt.
Cứ như vậy, dưới sự chứng kiến của tất cả mọi người, Lục Tỉnh Nhiên chẳng tốn chút sức lực nào đã giành lấy ngôi vị quán quân.
“Aaaaa lớp trưởng giỏi quá!!!”
“Aaaaa thắng rồi thắng rồi!!!”
“Lục Tỉnh Nhiên đẹp trai nhất!”
“Anh Lục là nhất!”
“Anh Lục!!! Anh chính là thần rồi aaaaa!!!”
Đám con trai cũng bị kéo theo sự phấn khích đó.
Cả đám ùa tới như ong vỡ tổ, tuy không dám ôm chồm lấy Lục Tỉnh Nhiên nhưng vây quanh anh reo hò cực kỳ nhiệt tình, bầu không khí náo nhiệt và đầy cảm động.
Chu Nhạc cũng ở trong số đó, cùng mọi người chen chúc về phía Lục Tỉnh Nhiên, nhảy cẫng lên vì sung sướng.
“Lớp trưởng đẹp trai quá!!!”
“Lớp trưởng là thần!!! Aaaaaaa!!!”
Nhảy mãi, đột nhiên do không kiểm soát được lực chân, Chu Nhạc suýt thì ngã nhào, Lục Tỉnh Nhiên nhanh tay đưa tay ra đỡ vững lấy cậu.
Đúng lúc này, có người nhìn thấy trên tay Lục Tỉnh Nhiên có một vết rách.
“Ơ, anh Lục, tay bị sao thế này?”
Mọi người mới chú ý thấy trên ngón trỏ tay phải của Lục Tỉnh Nhiên không biết bị va quẹt vào đâu mà máu đang chảy ra, một vòng bên ngoài thậm chí đã khô lại, nhìn thôi cũng thấy đau.
Bản thân Lục Tỉnh Nhiên cũng không để ý, nếu không có người nói thì anh cũng chẳng nhận ra.
Chắc là va phải đâu đó thôi.
“Không sao đâu.” Lục Tỉnh Nhiên trầm giọng nói.
“Thế sao được, phải băng bó lại thôi, lớp trưởng lát nữa còn trận đấu khác mà.”
“Đúng rồi đấy, phải băng lại thôi.”
“Ai có thuốc sát trùng với bông tăm không, tốt nhất là có thêm băng cá nhân nữa.”
Chu Nhạc bỗng nhớ ra, giơ tay nói: “Tớ có! Tớ có! Ở trong lớp ấy, tớ đi lấy ngay đây!”
Nói đoạn quay người chạy biến đi mất tăm.
Lục Tỉnh Nhiên định gọi cậu lại mà không kịp.
Chu Nhạc ôm lấy mấy thứ đồ mà Lục Tỉnh Nhiên mua cho mình lúc trước đi ra ngoài, vừa ra khỏi cửa lớp rẽ ở góc hành lang thì đụng phải một người.
Chu Nhạc ôm đồ, bước chân khựng lại.
“Mày cũng oai gớm nhỉ.”
Tiêu Lam vẫn cái vẻ bất cần đời đó, đồng phục xộc xệch, miệng cười nhếch mép tiến về phía Chu Nhạc, từng bước ép sát.
Chu Nhạc theo bản năng muốn tránh đi, nhưng đột nhiên phát hiện hành lang vắng lặng này chẳng có chỗ nào để trốn, thậm chí chẳng có lấy một bóng người.
Trong khi cậu còn chưa kịp nghĩ ra phải làm sao thì Tiêu Lam đã dán sát tới trước mặt, lồng ngực đối diện ngay sát mặt cậu.
Chu Nhạc cúi đầu, ôm chặt đồ trong tay, từng tế bào trong cơ thể đều căng thẳng tột độ.
Đáng lẽ phải chạy thật nhanh, quay người chạy ngay!
Nhưng chẳng hiểu sao chân cậu cứ như bị đóng đinh tại chỗ.
Đây chính là áp lực từ Alpha sao?
Tại sao tim mình lại đập nhanh thế này?
Tại sao đầu óc lại trống rỗng, chân tay như bị dính chặt, sắp không thở nổi nữa rồi…
Không đúng… cái này không đúng, trước đây kể cả có bị Alpha đuổi theo cũng chưa bao giờ có cảm giác này.
Chu Nhạc, tỉnh táo lại đi!
Còn phải đưa thuốc cho lớp trưởng nữa! Nhanh lên!
Nếu không sẽ bị ăn đòn đấy!!!
Tiêu Lam dĩ nhiên không biết được diễn biến tâm lý này của Chu Nhạc.
Hắn chỉ thấy Chu Nhạc đứng im thin thít trước mặt trông khá ngoan ngoãn, cái đầu đen nhánh tròn tròn, lại còn hơi xù xù, cảm giác rất muốn xoa.
Và hắn đã thực sự ra tay, có lẽ theo bản năng hắn cũng chẳng biết mình muốn đánh hay muốn xoa cậu, tóm lại là hắn đã đưa tay ra.
Chu Nhạc tưởng mình sắp bị đánh, liền ôm chặt đồ trong lòng, nhắm mắt cam chịu.
Đúng lúc này, một tiếng “Bộp” vang lên!
Là tiếng bóng đập mạnh vào tường hành lang, không chói tai nhưng cực kỳ chấn động trong hoàn cảnh này, chỉ nghe thôi cũng đủ thấy người ném bóng đang giận dữ đến nhường nào.
“Mẹ nó! Đứa nào! Bị điên à!” Tiêu Lam bị dọa cho giật mình, cái tay định xoa đầu Chu Nhạc cũng run lên, quay người lại mắng xối xả.
Nhưng khi nhìn thấy bóng dáng đang đứng ngược sáng đó, cơn giận trong lòng hắn lập tức tan biến.
“Lục… Anh Lục…”
Hết chương 13
[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]