Chương 14
Tác giả: Kim Hải | Editor: Chan
Cậu thiếu niên cao gầy, đứng đó toát ra vẻ trưởng thành của một Alpha chín chắn. Vẻ mặt không cảm xúc, lạnh lùng khiến người ta không dám nhìn thẳng.
Tiêu Lam chột dạ nuốt nước bọt, định nói gì đó thêm nhưng Lục Tỉnh Nhiên đã bước về phía hắn. Tiếng bước chân thong thả vang vọng trong hành lang trống trải.
Mỗi bước chân của Lục Tỉnh Nhiên như đang dẫm lên nhịp tim của Tiêu Lam, cơ thể hắn bắt đầu căng cứng một cách mất tự nhiên. Hắn thầm chửi thề trong lòng, nhưng ngoài mặt vẫn phải nặn ra một nụ cười nịnh bợ.
Thật là quỷ quái, không lẽ Lục Tỉnh Nhiên gắn radar trên người Chu Nhạc hay sao? Sao lần nào hắn tìm chuyện với Chu Nhạc cũng đều đụng phải anh thế này!
“Anh Lục, sao anh lại qua đây?”
“Anh xem, em đang đùa với Tiểu Nhạc chút thôi mà, làm cậu ấy ngơ ngác luôn rồi này.”
Nghe thấy hai chữ “Tiểu Nhạc”, Lục Tỉnh Nhiên liếc nhìn hắn một cái sắc lẹm.
Chạm phải ánh mắt đó, Tiêu Lam lập tức rụt cổ lại.
Lục Tỉnh Nhiên đi đến trước mặt Chu Nhạc, đứng chắn trước mặt cậu.
Chu Nhạc vẫn ôm đồ, cúi gầm mặt, không biết đang nghĩ gì, dường như chẳng hề nhận ra sự xuất hiện của anh. Lục Tỉnh Nhiên đưa tay chạm nhẹ vào vai cậu. Chu Nhạc giật mình, như sực tỉnh khỏi giấc mơ mà ngẩng đầu lên, ánh mắt phải mất một lúc lâu mới định thần lại được.
“Lớp, lớp trưởng…?”
Nhận ra người trước mặt là ai, vẻ mặt Chu Nhạc mới giãn ra.
Một lát sau, cậu mới nhớ ra mục đích của mình, liền chìa đống đồ trong tay ra cho Lục Tỉnh Nhiên xem: “Lớp trưởng, cậu xem, tớ tìm thấy rồi này.”
“Ừm.” Lục Tỉnh Nhiên khẽ gật đầu.
Chu Nhạc định nắm tay Lục Tỉnh Nhiên để bôi thuốc, nhưng lúc này mới để ý thấy Tiêu Lam vẫn chưa đi, cậu cảm thấy hơi mất tự nhiên.
Lục Tỉnh Nhiên nhận ra điều đó, liền quay đầu liếc Tiêu Lam một cái.
Tiêu Lam sững người, rồi lập tức hiểu ý: “Được rồi, thế anh Lục, em đi trước nhé. Sau này có việc gì anh cứ hú em một tiếng, em với Chu Nhạc đều là bạn bè cả, có chuyện gì anh cứ bảo nhé ha ha.”
Suốt cả quá trình Lục Tỉnh Nhiên chẳng thèm đáp lại một câu, Tiêu Lam đành lủi thủi chuồn mất.
Nhưng thật lạ…
Lúc nãy khi Lục Tỉnh Nhiên quay người, bóng dáng cao lớn của anh đã che khuất hoàn toàn Chu Nhạc, hắn chẳng thể nhìn thấy Chu Nhạc, càng không thấy được biểu cảm trên mặt cậu.
Cứ như thể Lục Tỉnh Nhiên đang cố ý bảo vệ và không cho hắn nhìn vậy.
Làm cái quái gì thế không biết… Tiêu Lam thấy kỳ lạ, nhưng cũng chẳng biết lạ ở chỗ nào.
Thấy Tiêu Lam đi khuất, Chu Nhạc mới thực sự thở phào nhẹ nhõm.
Lục Tỉnh Nhiên: “Cậu rất sợ hắn?”
Chu Nhạc khựng lại một chút, cúi đầu nói: “…Cũng không hẳn, chỉ là không muốn gây sự thôi.”
Cơn sợ hãi lúc nãy cũng chẳng biết tại sao nữa, có lẽ là do chạy quá sức, lại chưa ăn uống gì nhiều nên mới bị vậy, người đờ ra luôn, chắc là thế rồi.
“Lớp trưởng, cậu đưa tay lên đi, tớ bôi thuốc cho.” Chu Nhạc nói rồi lục tìm trong túi nhựa lấy ra cồn i-ốt, bông tăm và băng cá nhân.
Xung quanh không có chỗ đặt đồ, hai người cùng đi ra phía bệ cửa sổ.
Chu Nhạc nhẹ nhàng nâng bàn tay Lục Tỉnh Nhiên lên, giữ lấy ngón tay anh, dùng bông tăm cẩn thận lau chùi từng chút một.
“Lớp trưởng, đau thì cứ nói với tớ nhé, tớ sẽ làm nhẹ tay hơn.”
“…Ừm.”
Ánh sáng từ cửa sổ hắt lên khuôn mặt nghiêm túc của cậu, như phủ lên một lớp hào quang dịu nhẹ, trông cậu thật ngoan ngoãn và dịu dàng. Đầu mũi nhỏ nhắn hơi hếch lên, lông mi trông rất mềm, ngay cả đuôi mắt cũng toát lên vẻ đáng yêu. Lục Tỉnh Nhiên cứ đứng đó nhìn cậu cúi đầu bôi thuốc cho mình, chẳng biết đã nhìn bao lâu.
Chu Nhạc thỉnh thoảng ngẩng lên nhìn Lục Tỉnh Nhiên một cái, thấy anh cứ nhìn mình chằm chằm.
Bị phát hiện anh cũng chẳng thèm tránh đi.
Thật kỳ lạ.
“Tớ… tớ làm đau cậu à?”
Chu Nhạc khẽ nhíu mày, hỏi bằng giọng cực kỳ nhỏ nhẹ, như thể chỉ cần nói to một chút cũng làm vết thương của anh nặng thêm vậy.
Cảm giác được đối xử dịu dàng và cẩn thận như thế này khiến Lục Tỉnh Nhiên có một ảo giác rằng mình là một báu vật quý giá đối với đối phương.
“Ừm.” Lục Tỉnh Nhiên hạ mắt xuống, không nhìn Chu Nhạc nữa, “Có hơi đau.”
Chu Nhạc lập tức nói: “Vậy tớ sẽ làm nhẹ hơn nữa.”
Không chỉ nhẹ hơn, cậu còn vừa quan sát sắc mặt Lục Tỉnh Nhiên vừa thổi nhẹ vào vết thương, dường như muốn dùng cách đó để giảm bớt cơn đau cho anh. Cảm giác như có một sợi lông vũ mềm mại lướt qua ngón tay, ngưa ngứa.
Nhìn Chu Nhạc, ánh mắt hạ thấp của Lục Tỉnh Nhiên thêm một phần phức tạp khó tả.
“Xong rồi.” Chu Nhạc nhìn vết thương đã được mình dán băng cá nhân cẩn thận, ngượng ngùng gãi đầu, “Hình như không đẹp bằng cái hôm cậu băng cho tớ nhỉ.”
Lục Tỉnh Nhiên giơ ngón trỏ lên.
Cái băng cá nhân lồi lõm, thậm chí chẳng bằng dán bừa một cái cho phẳng.
“Tốt lắm rồi.” Lục Tỉnh Nhiên nói, “Không thấy đau nữa.”
“Thật á?” Chu Nhạc như trút được gánh nặng, cười híp mắt, “Vậy thì tốt quá.”
Cậu thực sự rất vui, nụ cười lan tỏa đến tận đuôi mắt, cả khuôn mặt toát lên vẻ ngọt ngào.
Có lẽ do ánh nắng phản chiếu trên gương mặt cậu, Lục Tỉnh Nhiên chỉ cảm thấy Chu Nhạc lúc đang cười như thế này, đột nhiên…
Làm trái tim anh nhói lên một cái.
**
Vòng thi đấu sau đó, Tiêu Lam bỏ cuộc luôn, mấy đứa còn lại của lớp 7 bị áp đảo đến mức chẳng còn tâm trí đâu mà đấu với lớp 3 nữa. Cuối cùng, tính tổng điểm xếp hạng, lớp 3 đứng thứ nhất!!!
“Aaaaa! Thắng rồi thắng rồi! Thắng tất cả luôn!”
“Vãi thật, mình thắng rồi sao? Lớp mình đứng nhất luôn hả?!!!”
“Aaaaa lớp trưởng đỉnh quá! Thịnh Kỳ An đỉnh quá! Trần Nam đỉnh quá! Tất cả mọi người đều tuyệt vời!!!”
“Oa! Nghe nói trong giải thưởng có khăn mặt với bàn chải đánh răng đấy, tao đặt trước được không?”
“Mày lấy mấy cái đó làm gì cho mất mặt, cái trận chạy tiếp sức hạng nhất của tụi mình có cả lò nướng đấy, hàng hiệu luôn, mua ngoài cũng phải mấy nghìn tệ.”
“Oa~” Chu Nhạc đứng bên cạnh nghe mà ánh mắt ngưỡng mộ sắp tràn ra ngoài luôn rồi. Còn có cả lò nướng nữa, sướng thật.
Nhưng thực ra cậu chỉ muốn cái nồi cơm điện thôi, cậu cực kỳ ưng ý cái giải thưởng quán quân chạy nước rút.
Nhìn đám học sinh lớp 7 ôm thùng nồi cơm điện đi về, mắt Chu Nhạc vô thức dính chặt vào đó, không dứt ra nổi.
Cái nồi cơm điện 5 lít đó đựng được cực kỳ nhiều gạo, lại còn là loại tự động, có chế độ hẹn giờ, nấu cơm ra chắc chắn ngon hơn cái nồi cũ rích thỉnh thoảng lại nhảy át-tô-mát ở nhà cậu, cơm sẽ tơi xốp và thơm ngọt lắm cho xem.
Chu Nhạc chỉ mới nghĩ thôi đã thèm rỏ dãi rồi.
Có lẽ do ánh mắt của cậu quá lộ liễu, đám du côn lớp 7 lập tức nhận ra ngay.
Đó là món quà duy nhất coi như được việc mà tụi nó giành được trong đại hội thể thao lần này, sao có thể không khoe khoang cho được?
“Này Chu Nhạc! Muốn hả? Muốn thì cầu xin anh Tiêu của tụi tao đi, biết đâu anh ấy lại cho đấy.”
“Đúng đấy, tiện thể cầu xin tụi tao luôn, biết đâu tụi tao mủi lòng cho mày mấy trăm tệ đi mà mua một cái, ha ha.”
“Ơ kìa người ta cũng đâu phải không kiếm được tiền đâu, thật là, khinh thường ai thế không biết, ha ha ha.”
Bị trêu chọc là nghèo hèn, nhát gan, thấy tiền sáng mắt đã là chuyện như cơm bữa với Chu Nhạc rồi, cậu đã quen từ lâu.
Dù trong lòng có chút buồn tủi nhưng ngoài mặt vẫn giữ vẻ rạng rỡ hòa nhã. Biết đâu sau này tụi nó lại trở thành khách hàng của cậu thì sao, không cần thiết phải đắc tội.
Chu Nhạc vừa nở một nụ cười giả lả không mấy chân thành thì phát hiện bên cạnh có người đứng đó.
Lục Tỉnh Nhiên liếc nhìn cậu một cái, rồi phóng tầm mắt về phía trước.
Một cái liếc nhìn vô tình thôi cũng đủ khiến đám người vừa trêu chọc Chu Nhạc im bặt.
“Thích cái đó à?” Anh nhẹ nhàng hỏi.
“Ừm?”
Chu Nhạc chú ý tới ánh mắt của Lục Tỉnh Nhiên mới nhận ra anh đang nói tới cái nồi cơm điện.
“Ừm!” Chu Nhạc gật đầu, cậu thực sự rất muốn, “Lớp trưởng, mai có còn đại hội thể thao nữa không? Còn hạng mục nào nữa không?”
Chu Nhạc chớp chớp đôi mắt, hỏi một cách rất chân thành và mong chờ.
Lục Tỉnh Nhiên không nói gì, chỉ im lặng một lúc rồi bảo Chu Nhạc: “Đi lấy đi.”
Chu Nhạc: ???
Lục Tỉnh Nhiên: “Cái nồi cơm điện đó thuộc về cậu rồi.”
Đám du côn lớp 7: ???
Cái gì?
Tụi nó còn chưa ôm ấm mà.
Đợi đã, sao Lục Tỉnh Nhiên lại nói năng như kiểu chuyện hiển nhiên vậy? Đây là giải thưởng tụi nó đổ mồ hôi sôi nước mắt mới thắng được mà!
Mắt Chu Nhạc sáng rực lên, nhưng sau đó lại nói: “Cái này… không tốt lắm đâu nhỉ.”
Mặc dù đám theo đuôi Tiêu Lam ở lớp 7 cực kỳ đáng ghét, thỉnh thoảng còn bắt nạt học sinh mới, lớp trưởng muốn hành hiệp trượng nghĩa là không sai, tiện thể cho thằng đàn em cùng lớp này một chút lợi lộc, nhưng mà… Chu Nhạc vẫn giữ lại chút chính nghĩa cuối cùng, cưỡng đoạt là không đúng. Thế nhưng chẳng hiểu sao, khóe miệng cậu cứ không tự chủ được mà muốn nhếch lên, không tài nào kìm lại được.
Tóm lại, vẻ mặt Chu Nhạc lúc này là kiểu muốn cười mà không dám cười, lại còn không kiềm được nụ cười gian xảo, trông khá là dọa người.
Lục Tỉnh Nhiên vẫn rất thản nhiên: “Họ sẽ đồng ý thôi.”
Chu Nhạc: Hả?
Lục Tỉnh Nhiên: “Vì chúng ta sẽ lấy lò nướng đổi với họ.”
Chu Nhạc: “???”
Khóe miệng Chu Nhạc lập tức xị xuống.
Lò nướng?! Đó là cái lò nướng đáng giá ngàn vàng đấy!
Thế này thì bất công quá đi mất!
Lục Tỉnh Nhiên vừa dứt lời, Trần Nam đã ôm cái lò nướng đi tới, đồng thời vẫy vẫy tay với đám lớp 7, cứ như đang hẹn tụi nó đi đánh lộn vậy.
Đám lớp 7 còn chưa kịp phản ứng thì thằng đang ôm nồi cơm điện đã bị đá một phát vào khoeo chân từ phía sau.
“Còn không mau đi đi!” Tiêu Lam đá xong liền hét lớn.
Trong lòng thầm mắng: Mấy thằng ranh con này, tụi mày không có việc gì đi chọc vào thằng Chu Nhạc làm mẹ gì không biết!
Chu Nhạc nhìn cái nồi cơm điện to đến mức một mình cậu ôm không hết, ngạc nhiên trợn tròn mắt: “Thật… thật sự cho tớ hả lớp trưởng?”
Hạnh phúc đến quá bất ngờ, cứ như là mơ vậy.
Lục Tỉnh Nhiên nhìn cậu, mỉm cười: “Nếu không thì sao?”
Trần Nam: “Chẳng lẽ lại đưa cho tụi tao à, mày nhìn nhà tụi tao xem có giống thiếu mấy thứ này không?”
Thịnh Kỳ An: “Chủ yếu là nó không muốn ôm cái lò nướng chạy khắp trường, vì như thế trông không ngầu.”
Trần Nam: “Mày im đi!”
Chu Nhạc vui đến mức không biết nói gì cho phải, cười mãn nguyện vô cùng: “Cảm ơn lớp trưởng!”
Ánh mắt Lục Tỉnh Nhiên lướt qua khuôn mặt nhỏ nhắn đang lộ ra sau cái nồi cơm điện, vẻ mặt hớn hở.
Anh khẽ hạ mắt xuống: “Cậu thích là được rồi.”
**
Chan: Quả đến lấy đi nó ngầu, quả đổi quà thấy nó bớt ngầu hẳn :v
Hết chương 14
[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]