Chương 15
Tác giả: Kim Hải | Editor: Chan
Ngày hôm sau đi học, Chu Nhạc đã dùng cái nồi mới nấu cơm, làm thành những miếng sushi tinh tế đem tặng cho Lục Tỉnh Nhiên, Lâm Hiểu Hiểu và mọi người mỗi người một phần.
Cậu hiểu rất rõ, nếu không có Lục Tỉnh Nhiên ra mặt cho mình thì cậu không đời nào có được cái nồi cơm điện này. Tuy có lẽ vì đối phương là lớp trưởng, không nỡ nhìn Tiêu Lam bắt nạt thành viên lớp 3, nhưng dù sao đi nữa cậu cũng là người hưởng lợi, phải cảm ơn tử tế mới đúng.
“Uầy.” Hạ Lâm Xuyên càng ăn càng trầm trồ, “Tay nghề của dì lại tiến bộ rồi, đúng là chẳng kém gì đầu bếp Nhật Bản cả.”
Lâm Hiểu Hiểu cũng chìm đắm trong hương vị thơm ngon: “Ừm~~ Tao quyết định rồi, sau này tiệc cưới của tao sẽ đặt theo phong cách Nhật, mời dì làm đầu bếp chính.”
Một nam sinh Alpha hay xía vào chuyện người khác đứng bên cạnh nghe thấy liền nói: “Cậu á? Kết hôn á? Đừng có đi hại người ta nữa.”
Lâm Hiểu Hiểu: “Liên quan gì đến cậu?”
“Tôi kết hôn cũng phải tìm người đẹp trai như lớp trưởng cơ, chứ không thèm tìm cái loại vừa hèn vừa nhát lại còn xấu trai như cậu đâu.”
Nam sinh kia hứ một tiếng: “Nói như kiểu cậu xinh lắm không bằng, tôi thấy Chu Nhạc còn đáng yêu hơn cậu đấy, lớp trưởng có thích cậu ấy cũng chẳng thèm thích cậu đâu, tốt nhất là dẹp cái ý nghĩ đó đi cho sớm chợ.”
Chu Nhạc đang mải mê nhận đơn hàng trên điện thoại nên hoàn toàn chẳng nghe thấy gì cả. Hôm nay chẳng biết sao mà đơn hàng nhiều như ngày Lễ Tình Nhân vậy, từng cái một nổ ra, Chu Nhạc ghi đầy cả một trang ghi chú.
Lại còn cả bác Chu nữa, bảo cậu tan học tối nay qua ngay, đã đặt trước mấy đơn rồi.
Câu nói của nam sinh kia thành công làm Lâm Hiểu Hiểu xù lông: “Cậu cút đi cho tôi!”
“Lớp trưởng thích Chu Nhạc làm cái gì, cậu ấy đâu phải là Omega?”
Nam sinh kia: “Ai bảo Alpha nhất định phải thích Omega? Tôi là Alpha mà tôi thấy tính cách của Chu Nhạc rất tốt này, rất hợp để làm vợ, vừa ngoan vừa nhỏ nhắn, ôm vào chắc chắn rất thoải mái, đúng không Hạ Lâm Xuyên?”
Hạ Lâm Xuyên đang chơi game ở phía đối diện hành lang đột nhiên bị gọi tên, còn nghiêm túc suy nghĩ một hồi, nhớ lại cảm giác khi ôm Chu Nhạc… “Cái đó thì đúng là ờm…”
Lời nói đến đây thì đột ngột dừng lại.
Chẳng hiểu sao, sau lưng cậu ta bỗng thấy lạnh sống lưng.
Hạ Lâm Xuyên quay đầu lại, rồi ngước nhìn, vừa vặn chạm phải đôi mắt phẳng lặng không chút gợn sóng của Lục Tỉnh Nhiên.
“Úi~” Cậu ta giật bắn mình, vô thức lùi ra sau.
Không phải chứ, cái này… đi đứng kiểu gì mà chẳng có tiếng động gì thế.
Đợi đã, sao Lục Tỉnh Nhiên cứ nhìn chằm chằm vào mình thế, định làm gì cơ chứ!
Đáng sợ quá đi mất! Đặc biệt đối phương lại còn là một Alpha cấp cao cùng loại, bị nhìn chằm chằm như vậy, cậu ta suýt chút nữa là đứng bật dậy chào theo bản năng rồi.
“Bài tập Toán.” Lục Tỉnh Nhiên lạnh lùng nói.
Hạ Lâm Xuyên lúc này mới chú ý thấy trên tay Lục Tỉnh Nhiên cầm một xấp vở bài tập, vội vàng lục tìm cuốn của mình, hai tay dâng lên một cách cung kính.
Chưa đến lượt Lâm Hiểu Hiểu, cô nàng đã cầm vở của mình nhanh nhảu đưa vào tay Lục Tỉnh Nhiên trước một bước.
“Cảm ơn lớp trưởng, lớp trưởng vất vả quá, hay là để tớ thu hộ cho nhé.”
Nhờ kỳ đại hội thể thao, Lâm Hiểu Hiểu cảm thấy mình đã thân thiết với Lục Tỉnh Nhiên hơn nhiều, ít nhất cũng là mối quan hệ có thể bắt chuyện được rồi.
Vậy thì còn không mau thể hiện đi?!
Nhưng Lục Tỉnh Nhiên không cho cô cơ hội thể hiện: “Không cần đâu, cảm ơn.”
Nói xong, Lục Tỉnh Nhiên gõ gõ vào bàn của Chu Nhạc.
Chu Nhạc vốn đang bận rộn, nghe thấy tiếng động liền ngẩng đầu lên theo phản xạ, vẻ mặt ngơ ngác: “Hả?”
Lục Tỉnh Nhiên vẫy vẫy thứ đồ trên tay: “Bài tập Toán.”
Chu Nhạc nghe thấy liền vội vàng tìm vở đưa lên.
“Lớp trưởng.” Cậu khẽ gọi, “Sushi… có ngon không?”
Ánh mắt lấp lánh như đang mong chờ điều gì đó.
Khóe môi Lục Tỉnh Nhiên khẽ cong lên: “Ngon.”
Chu Nhạc cười hì hì trông như một thằng ngốc hạnh phúc.
Dần dần, ánh mắt cậu rơi vào ngón tay đang cầm đồ của Lục Tỉnh Nhiên, nhìn thấy vết thương lúc trước.
“Chỗ này còn đau không?” Chu Nhạc nhíu mày hỏi nhỏ.
Chạm phải ánh mắt quan tâm của cậu, Lục Tỉnh Nhiên hạ mắt xuống: “Không sao đâu.”
Về lại chỗ ngồi, Lục Tỉnh Nhiên vân vê cái băng cá nhân trên tay. Nó đã nhăn nhúm hết cả rồi, thậm chí còn đổi màu, keo cũng chẳng còn dính, các góc đã bong lên một chút.
Thịnh Kỳ An đứng bên cạnh chú ý thấy, hỏi: “Tay vẫn chưa khỏi cơ à?”
“Tao có băng cá nhân mới đây, có muốn thay không?”
Lục Tỉnh Nhiên nhìn cái băng cá nhân trên tay, im lặng một lúc rồi thu hồi ánh mắt, lật sách ra.
“Không cần đâu.”
**
Tiết thứ ba bắt đầu, Chu Nhạc vắt chân lên cổ chạy mà vẫn muộn mất vài phút.
Cậu tận dụng giờ nghỉ giữa giờ khi cả trường chạy bộ để đi giao thêm vài đơn hàng, lúc quay về thì hơi muộn một chút.
Tiết này là Ngữ văn, khi cậu bước vào, giáo viên chủ nhiệm Hứa Duyệt đang cầm sách tìm người lên bảng kiểm tra bài thơ cổ đã dặn học thuộc hôm qua.
Đúng lúc cô đang vô cùng gắt gỏng.
Chu Nhạc đẩy cửa vào liền sững sờ.
Nụ cười trên mặt tắt ngóm ngay lập tức.
Bốn mắt nhìn nhau, thấy khóe môi Hứa Duyệt ngày càng trề xuống, Chu Nhạc có cảm giác muốn quay đầu chạy mất dép ngay tức khắc.
Cùng lúc đó, cả lớp bùng nổ một trận cười không nhịn nổi.
Hứa Duyệt đặt sách xuống, nhìn Chu Nhạc với vẻ mặt vừa bất lực vừa kiểu đã biết ngay mà.
Nam sinh cười gượng: “Em, em chào cô ạ.”
Cả lớp lại được một phen cười rộ lên.
Hứa Duyệt đã quá quen với hành động thỉnh thoảng lại đi muộn trong tiết học của cậu rồi, dù sao hoàn cảnh nhà Chu Nhạc cô cũng biết chút đỉnh. Bình thường cậu lẻn vào bằng cửa sau có thể mắt nhắm mắt mở bỏ qua, cùng lắm là liếc một cái.
Nhưng lần này Chu Nhạc lại đi bằng cửa trước, nếu cô không nói gì thì sẽ bị mang tiếng là thiên vị.
Hơn nữa, lúc này cô đang thực sự bực mình vì nhiệm vụ giao hôm qua chẳng có đứa nào hoàn thành tử tế cả.
“Đọc đi, bài Xích Bích Phú.” Hứa Duyệt nói: “Nếu em đọc thuộc được thì không cần phải xuống cuối lớp đứng nữa.”
Xích Bích Phú…
Chu Nhạc lục tìm mấy chữ này trong não, hình như có chút ấn tượng nhưng không nhiều. Kết quả đúng như dự đoán, Chu Nhạc đọc được câu thứ 2, thứ 3 là bắt đầu tắc đài, hoàn toàn không thuộc.
Sau đó chẳng đợi Hứa Duyệt lên tiếng, cậu đã tự giác chạy xuống cuối lớp đứng.
Có người bàn tán nhỏ: “Không phải chứ, nó bị ngu à? Đi cửa sau không đi, đi cửa trước làm cái gì?”
“Chắc là kiếm được tiền nên mừng quá quên hết trời đất rồi.”
“Kiếm được bao nhiêu, mười tệ chắc?”
“Mười tệ cũng là tiền mà, với Chu Nhạc là nhiều lắm đấy.”
“Nhà nó thiếu tiền đến thế cơ à?”
“Mày không biết à? Năm nào Chu Nhạc cũng nhận hỗ trợ hộ nghèo đấy, cái khoản 3000 tệ một năm ấy, cả trường có mỗi nó nhận thôi vì nhà nghèo rớt mùng tơi.”
“Đúng rồi, tao cũng nghe nói rồi, mẹ nó tàn tật, ba thì chẳng biết đi đâu mất, dạo trước hình như suýt nữa là không sống nổi cơ.”
“Vãi, thảm thế á.”
“Đúng vậy, chẳng dễ dàng gì đâu.”
Lục Tỉnh Nhiên trầm mặc, lặng lẽ nghe hết tất cả những lời đó.
Cuối cùng cũng đến lúc tan học, Chu Nhạc đứng suốt một tiết đến mức chân đau nhừ, chuông vừa reo là lao ngay về chỗ ngồi.
Lâm Hiểu Hiểu bên cạnh cạn lời: “Sao mày cứ nhất thiết phải đi muộn tiết vừa rồi làm gì, không biết đó là tiết của chủ nhiệm à?”
Chu Nhạc nằm bẹp xuống bàn, như muốn hòa làm một với cái bàn: “Tao quên mất, tao cứ tưởng là tiết Chính trị cơ.”
Thầy giáo Chính trị là Lộ Niên, sinh viên mới tốt nghiệp đến thực tập, đối xử với họ như bạn bè, thường gặp trường hợp này thầy cũng sẽ nhắm mắt cho qua.
Hạ Lâm Xuyên không nhịn được nói: “Mày cứ phải làm xong việc trong một tiết mới chịu à? Để sang tiết này làm chẳng phải tốt hơn sao, làm việc đừng có vội vàng quá.”
Chu Nhạc vùi đầu vào bàn gật gật hai cái coi như đồng ý.
Lâm Hiểu Hiểu: “Ai đặt hàng cho mày thế? Thấy mày tan học chạy nhanh như bay.”
Chu Nhạc vùi mặt vào cánh tay, giọng nói rầu rĩ: “Lưu Nghiên Nghiên.”
Lâm Hiểu Hiểu và Hạ Lâm Xuyên đồng loạt rướn cổ lên: “Ồ?”
Chu Nhạc hơi ngẩng đầu lên khỏi cánh tay, nở nụ cười mãn nguyện: “Chị ấy nhờ tao lấy hộ cái bưu kiện, cho tao hai trăm tệ.”
Lâm Hiểu Hiểu và Hạ Lâm Xuyên: “Uầy…”
Lâm Hiểu Hiểu sán lại gần Chu Nhạc: “Công ty của đại ca còn thiếu người không? Anh thấy em có được không đại ca?”
Vài phút được hai trăm tệ, cô nàng cũng muốn đi chạy vặt trong trường rồi, đây là cái công việc gì mà sướng thế?
Hạ Lâm Xuyên không hiểu nổi: “Không phải chứ, chị ta thừa tiền quá không có chỗ tiêu à? Thuê mày có vài phút mà trả hai trăm tệ? Mày làm cái này còn kiếm hơn cả đi khách* ấy chứ.”
(*đi khách kia chứ ko phải đi khách này :v mại răm hỉu hông :v)
“Này.” Bạn nhỏ Chu Nhạc rất nghiêm túc: “Tao là người có giá trị quan cốt lõi đấy biết không? Cái suy nghĩ này của mày nguy hiểm lắm đấy.”
Cậu làm sao có thể đi khách được chứ? Quan trọng là cậu có đi bán cũng chẳng ai thèm mua.
Chu Nhạc có cái nhìn cực kỳ sâu sắc và tỉnh táo về bản thân mình.
Hạ Lâm Xuyên cười: “Thế là cái gì? Chẳng lẽ Lưu Nghiên Nghiên nhìn trúng mày rồi?”
Vừa dứt lời, ở cửa trước đã có người hét lớn: “Chu Nhạc, hoa khôi tìm cậu kìa.”
Ngay lập tức, ánh mắt của mọi người đồng loạt đổ dồn về phía Chu Nhạc.
“Ồ hố~” Hạ Lâm Xuyên huýt sáo một cái trêu chọc.
Chu Nhạc ho khan một tiếng ngượng ngùng, lập tức phi ra ngoài bằng cửa sau để tìm Lưu Nghiên Nghiên ở cửa trước.
Thực ra cậu là vì xấu hổ, nhưng trong mắt người khác thì lại là bộ dạng nôn nóng không chờ nổi.
“Không phải, tại sao hả, tại sao chứ! Mẹ nó, tao kém chỗ nào à?”
“Không lẽ Lưu Nghiên Nghiên thích Beta? Cô ấy thích kiểu như Chu Nhạc á? Mỏng manh yếu ớt, đạp một cái là đổ?”
“Chắc không phải đâu, chắc là có việc gì đó thôi, đối tượng thầm mến của người ta đang ngồi đây này.” Cái người đang nói hất cằm về phía Lục Tỉnh Nhiên.
Lục Tỉnh Nhiên như chẳng nghe thấy gì, vẫn cầm bút làm bài.
“Cũng đúng, Chu Nhạc so với lớp trưởng thì kém xa một trời một vực… Nhưng tao vẫn ghen tị quá đi, đó là Lưu Nghiên Nghiên đấy, tao mà có xun xoe giúp việc cho người ta thì chắc người ta cũng chẳng thèm ngó ngàng tới, vậy mà giờ cô ấy lại chủ động tìm Chu Nhạc, vãi thật, nếu là tao chắc tao nổ được cả đời luôn quá.”
Vị trí của Lưu Nghiên Nghiên trong lòng đám con trai chẳng kém gì sức ảnh hưởng của Lục Tỉnh Nhiên đối với đám con gái, cảm giác như một vị thần vậy, được vị thần nào chiếu cố cũng là chuyện cả đời không dám mơ tới.
Trần Nam nhìn thấy Chu Nhạc chạy nhanh như cắt ra ngoài, trực giác thấy có điềm chẳng lành: “Không phải đại tiểu thư này lại định giở trò gì đấy chứ? Tìm Chu Nhạc ra làm gì? Lại bảo nó theo dõi, chụp trộm à?”
Chuyện lần trước để lại ấn tượng rất xấu cho Trần Nam, giờ hắn cứ thấy Lưu Nghiên Nghiên tìm Chu Nhạc là lại nghĩ sắp có biến.
“Anh Lục, hay tụi mình ra xem thử đi?” Trần Nam đề nghị.
Nhưng Lục Tỉnh Nhiên suốt cả quá trình chỉ dán mắt vào cuốn bài tập Toán trước mặt, gương mặt không cảm xúc toát lên vẻ xa cách.
Trần Nam bèn nói: “Thôi bỏ đi, cô ta có làm loạn thế nào cũng chẳng dám thực sự làm gì tụi mình đâu, bỏ đi.”
Tự lẩm bẩm xong, Trần Nam vừa định ngồi xuống chỗ.
Giây tiếp theo, Lục Tỉnh Nhiên đứng dậy, bước thẳng ra ngoài.
**
Chan: Ảnh ghen :v Vẫn câu nói cũ dành cho rất nhiều công trong nhà tui, mài có danh phận chưa mà mài đòi ghen hả? Lói!!!!
Hết chương 15
[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]