Sau Khi O Giả Beta Bị Hotboy Trường Phát Hiện

Chương 16:




[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Chương 16

Tác giả: Kim Hải | Editor: Chan

“Vết thương của Lục Tỉnh Nhiên sao rồi?” Hôm đại hội thể thao Lưu Nghiên Nghiên đã nhìn thấy, lúc Chu Nhạc quay về lấy băng gạc và thuốc, cô cũng muốn lên xem tình hình anh thế nào. Thực ra cô cũng có mang theo băng cá nhân, nhưng lại là màu hồng phấn nên sợ Lục Tỉnh Nhiên không thích.

Quan trọng nhất là cô hơi xấu hổ, nên ngay cả việc tặng trà sữa cũng phải nhờ Chu Nhạc làm hộ.

Chu Nhạc sớm đã đoán ra ý đồ của cô: “Cũng ổn rồi, sáng nay em có hỏi lớp trưởng, cậu ấy bảo không sao.”

Lưu Nghiên Nghiên thở phào: “Vậy thì tốt.”

Thấy vẻ quan tâm của cô, Chu Nhạc không nhịn được nói: “Thật ra em thấy chị có thể tự mình đi hỏi lớp trưởng mà. Nếu chị thực sự thích cậu ấy thì để cậu ấy biết sự quan tâm của chị không phải tốt hơn sao?”

Lưu Nghiên Nghiên: “…”

Nhắc đến chuyện này, cô nàng lại thấy chạnh lòng.

Lục Tỉnh Nhiên là người cô thầm thương trộm nhớ từ hồi cấp hai đến giờ, nhưng thực tế số lần hai người nói chuyện đếm trên đầu ngón tay vì cô quá nhút nhát. Với những nam sinh khác thì không sao, nhưng hễ đối diện với Lục Tỉnh Nhiên là cô lại đỏ mặt tía tai, tim đập loạn nhịp, nói không nên lời.

“Tôi… sợ cậu ấy phiền, vả lại cậu ấy cũng không thích tôi. Trước đây chẳng phải cậu đã nói với tôi rồi sao…” Lưu Nghiên Nghiên buồn bã cúi đầu.

Chu Nhạc bấy giờ mới nhớ ra, trước đây Lục Tỉnh Nhiên đúng là có ý từ chối cô nàng thông qua cậu.

Lỡ chạm vào nỗi đau của người ta, Chu Nhạc hối lỗi vô cùng nhưng chẳng biết nói gì hơn, chỉ đành an ủi: “Không sao đâu, chị đừng buồn. Lớp trưởng tốt tính lắm, chị cũng rất tốt, em thấy hai người cực kỳ đẹp đôi, biết đâu sau này lại…”

“Chu Nhạc.”

Một giọng nói trầm thấp vang lên bên tai.

Chu Nhạc quay đầu lại, thấy Lục Tỉnh Nhiên đang thong thả bước tới.

Lưu Nghiên Nghiên đang chăm chú nghe, vừa chạm phải ánh mắt của anh là tim đập nhanh như đánh trống, mặt nóng bừng, đứng đờ ra đó không nói được câu nào.

Lục Tỉnh Nhiên chỉ liếc nhìn cô một cái rồi dời mắt sang Chu Nhạc: “Cô giáo Văn bảo cậu thu bài tập, nộp cho cô trước giờ vào lớp.”

Đôi mắt anh sâu thẳm, giọng điệu chẳng chút gợn sóng, cứ như đang nói một chuyện hết sức bình thường.

Chu Nhạc ngơ ngác “Hả?” một tiếng.

Cô giáo Văn… chủ nhiệm? Bảo cậu thu bài tập?

Bình thường việc này toàn lớp trưởng làm mà.

Dù trong lòng thấy lạ nhưng Chu Nhạc vẫn ngoan ngoãn đi vào lớp.

Trước khi đi còn nhìn Lưu Nghiên Nghiên một cái.

Lưu Nghiên Nghiên nhận ra mình sắp phải ở riêng với Lục Tỉnh Nhiên, liền căng thẳng nhìn Chu Nhạc như một người mắc chứng sợ giao tiếp đang cầu cứu bạn thân lúc đi tỏ tình vậy.

Chu Nhạc gửi lại cho cô một ánh mắt trấn an, âm thầm cổ vũ: Nàng dâu xấu rồi cũng phải thấy mẹ chồng thôi, chuyện yêu đương thì em chỉ giúp được đến đây thôi chứ không yêu hộ được.

Dưới góc nhìn của Lục Tỉnh Nhiên, hai người này trông như đang lưu luyến không rời, ánh mắt đưa đẩy đến mức sắp b*n r* tia lửa điện.

Còn anh thì chẳng khác nào vai ác Pháp Hải đi chia rẽ đôi lứa.

“Lục… Lục Tỉnh Nhiên, tôi… tôi là Lưu…” Chu Nhạc vừa đi, Lưu Nghiên Nghiên bắt đầu cố gắng bắt chuyện.

“Lưu Nghiên Nghiên, tôi biết.” Lục Tỉnh Nhiên ngắt lời cô.

Cô nàng không ngờ anh lại chủ động đáp lời mình, mặt càng đỏ hơn, thẹn thùng cúi đầu: “Hóa ra… cậu vẫn nhớ tên tôi.”

Lục Tỉnh Nhiên: “Ừ.”

Lưu Nghiên Nghiên: “… Vậy chuyện lần trước…” Vụ bò xào bạc hà làm phiền cậu, tôi rất xin lỗi…

“Lớp tôi không cho phép yêu sớm.”

Lưu Nghiên Nghiên sững sờ, câu nói không đầu không đuôi này khiến cô nhất thời không phản ứng kịp.

“Nên sau này muốn tìm Chu Nhạc thì đừng tìm vào giờ học.”

“Nếu không giáo viên sẽ làm phiền tôi.”

“Cảm ơn.”

“…..”

**

Tiết cuối cùng buổi sáng vừa bắt đầu, Lâm Hiểu Hiểu đã ghé tai Chu Nhạc nói nhỏ: “Thôi xong rồi, nghe nói Lưu Nghiên Nghiên vừa chạy ngang qua cửa lớp mình, mắt đỏ hoe.”

Chu Nhạc: “Hả?”

Chẳng lẽ là… vừa nãy?

Lúc cậu nộp bài tập cho cô giáo Văn, cô còn hỏi: “Lục Tỉnh Nhiên đâu? Em ấy chẳng phải đã nói chiều mới thu sao? Nhiều người thế này đã viết xong hết chưa?”

Chu Nhạc chẳng biết gì nên cũng không trả lời được, may mà cô không hỏi thêm.

Cậu quay lại thì không thấy Lưu Nghiên Nghiên đâu, cũng không thấy lớp trưởng, cứ ngỡ họ đang trò chuyện vui vẻ cơ.

Nhưng mà với tính cách của Lục Tỉnh Nhiên… Chu Nhạc nhìn về phía trước, chỉ thấy cái gáy lạnh lùng của anh.

“Lớp trưởng đúng là… cái gì cũng tốt, mỗi tội chẳng hiểu tâm lý con gái gì cả.” Chu Nhạc lo lắng lắc đầu, trông chẳng khác nào bà thím làm mai không thành đang tiếc hùi hụi.

“Hừ.” Hạ Lâm Xuyên như vừa nghe thấy chuyện buồn cười nhất thế gian: “Mày không nghĩ là Lục Tỉnh Nhiên phải dựa vào mày mới có người yêu đấy chứ?”

Chu Nhạc tặc lưỡi: “Thì cũng không hẳn…”

Nói sao nhỉ, cảm giác như đang ship CP ấy. Lưu Nghiên Nghiên tuyệt vời như thế, lớp trưởng cũng xuất sắc như vậy, hai người ở bên nhau thì đúng là cực phẩm, vậy mà không thành công thì đúng là phí của giời.

Nhưng đó cũng không phải việc của cậu, cậu chỉ cảm thán chút thôi. Chuyện tình cảm của các vị đại thần thì cậu không xen vào được, tốt nhất là tập trung vào sự nghiệp shipper của mình.

Đang định lôi điện thoại ra xem chiều nay có đơn nào không thì thầy Vật lý gọi: “Chu Nhạc, lên giải bài tập về gia tốc này.”

“…” Hôm nay Tiểu Chu thực sự đang phải vật lộn với vận đen.

Cậu đi từ dưới lên bục giảng, kiểu gì cũng phải đi ngang qua bàn Trần Nam.

Lúc lướt qua, sắc mặt Trần Nam lập tức trở nên khó coi, lông mày nhíu chặt.

Đợi khi Chu Nhạc đã lên bục cầm phấn viết, thu hút sự chú ý của mọi người, Trần Nam mới dám thở hắt ra một hơi: “Mẹ nó, trên người thằng này có mùi gì thế?”

Alpha cực kỳ nhạy cảm với mùi hương, đặc biệt là mùi của đồng loại và Omega. Chỉ cần lướt qua nhau, họ có thể bắt trọn các phân tử pheromone trong gió, nhất là loại pheromone đang xáo động như thế này.

“Chết tiệt.” Trần Nam khó chịu lấy tay bịt mũi.

Thịnh Kỳ An ngồi phía sau cũng khẽ nhíu mày, cảm thấy không thoải mái.

Lục Tỉnh Nhiên thì đã ngửi thấy ngay từ đầu.

Một mùi hương thanh khiết, mang theo hương hoa nhàn nhạt quen thuộc, giống như mùi trong tiệm hoa thường thấy.

Đó là mùi pheromone Omega chưa hề bị áp chế.

Nó tỏa ra từ người Chu Nhạc, và đây không phải lần đầu. Nó giống hệt mùi lần trước ở sân vận động — một mùi hương cực kỳ dễ khêu gợi cảm xúc, nhất là đối với Alpha. Đối với nụ hoa chưa từng bị ai chạm vào này, người ta luôn nảy sinh một ý nghĩ xấu xa là muốn vò nát nó.

Trần Nam không nhịn được lẩm bẩm: “Nó chẳng phải Beta sao? Trên người lấy đâu ra cái mùi này?”

Thịnh Kỳ An bình ổn nhịp thở: “Chắc là mùi từ Lưu Nghiên Nghiên thôi, lúc nãy tao thấy họ đứng cạnh nhau mà.”

Trần Nam quay đầu, nói nhỏ: “Không lẽ nồng đến mức này? Chúng nó làm gì nhau rồi? Ôm nhau à? Vãi thật, gan thế? Ngay ngoài hành lang luôn?”

Chưa đợi Thịnh Kỳ An trả lời, Lục Tỉnh Nhiên đã lên tiếng: “Không có.”

Trần Nam: “Thế là thế nào? Chẳng lẽ nó là Omega?”

Thịnh Kỳ An nghe cái suy luận không não này thì chẳng muốn đáp lời: “Mày đã thấy ai qua 18 tuổi mới phân hóa chưa? Đó là biến dị đấy.”

Trần Nam nheo mắt nghĩ ngợi hồi lâu: “Tao biết rồi, chắc là mùi từ Omega khác, như cái hội Lâm Hiểu Hiểu ấy, cô ấy cũng là Omega mà?”

Thịnh Kỳ An: “Pheromone của Lâm Hiểu Hiểu là vị chanh dây, không phải hương hoa.”

Trần Nam: “Thế thì… Đợi đã, Thịnh Kỳ An, sao mày nhớ rõ mùi của Lâm Hiểu Hiểu thế?”

Thịnh Kỳ An cười khẽ: “Sao, tao nhớ rõ thì mày ghen à?”

Trần Nam: “Cục cớt! Thằng nào thèm…”

Thầy Vật lý: “Trần Nam! Lên đây cho tôi!”

“Dưới đó lầm bầm cái gì đấy hả?!”

“….”

**

Lớp 3 giành giải nhất đại hội thể thao, đè bẹp lớp 7 không ngóc đầu lên nổi. Những lời hùng hồn Tiêu Lam tuyên bố trước đó giờ trở thành trò cười. Ngay cả giáo viên chủ nhiệm lớp 7 cũng bị đem ra trêu chọc, khiến cuộc sống của Tiêu Lam chẳng dễ dàng gì.

Vốn dĩ vì hắn là dân thể thao, giáo viên chủ nhiệm còn nể nang đôi chút, nhưng giờ cái ưu thế duy nhất đó cũng mất, hắn bị gọi lên văn phòng giáo huấn một trận ra trò về chuyện học hành.

Tiêu Lam ra khỏi văn phòng mà phát điên, bỏ học luôn, rủ đám đàn em trốn tiết ra chợ đêm trường Nhị Trung ăn uống. Chợ đêm ở đây rất nổi tiếng về đồ ăn ngon.

“Tao cũng chịu luôn, cái thằng Lục Tỉnh Nhiên đó bị thần kinh à? Chỉ vì tụi mình dọa thằng Chu Nhạc một chút mà các hạng mục sau đó nó cứ nhắm vào tụi mình, làm năm nay chẳng xơ múi được gì, lấy được cái nồi cơm điện cũng bị nó trấn lột cho thằng Chu Nhạc.”

“Chứ còn gì nữa! Trước đây có thấy nó bảo kê Chu Nhạc thế đâu? Thật sự, nếu không biết Chu Nhạc là Beta thì tao còn tưởng nó là Omega của thằng Lục rồi đấy, ha ha. Lục Tỉnh Nhiên không lẽ lại đi thích Chu Nhạc chắc?”

Tiêu Lam nghe xong cười khẩy: “Mày nói cái quái gì thế?”

“Không, anh Lam, mày thấy tao nói có lý không? Nếu không phải nó thích thằng Chu Nhạc thì việc gì nó phải năm lần bảy lượt kiếm chuyện với tụi mình cho mệt xác? Đúng không?”

“Ê nếu mày nói vậy thì tao hiểu rồi, Lục Tỉnh Nhiên thích Chu Nhạc thiệt rồi, nó lại đi thích một thằng Beta ha ha ha.”

“Đúng rồi, chứ không sao nó lại quý thằng đó như vàng thế?”

“Đúng, đù mé có lý đấy ha ha ha.”

Tiêu Lam cũng bị mấy lời đó làm cho buồn cười.

Cả đám đang trêu chọc để xả giận thì bỗng nhiên có một nhóm người lặng lẽ đi tới.

Nhóm Tiêu Lam thấy người lạ tới thì lập tức thu lại vẻ cợt nhả. Họ không quen đám này, nhưng nhìn bộ đồng phục Nhị Trung và vẻ mặt kiêu ngạo thì biết ngay không phải hạng dễ đụng vào.

Đang lúc nhóm Tiêu Lam chưa hiểu chuyện gì thì đám người kia bỗng rẽ ra hai bên, nhường lối cho một Alpha cao ráo, tóc dài mặc đồng phục.

Người kia hơi hạ mắt, sắc mặt âm u, nhưng lại cười một cách quái dị như vừa tìm được trò gì hay ho.

Gằn từng chữ: “Chúng mày nói xem, Lục Tỉnh Nhiên quý báu ai cơ?”

Hết chương 16

[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.