Chương 17
Tác giả: Kim Hải | Editor: Chan
Nhờ đợt nổ đơn hôm Valentine và nửa tháng làm việc cật lực, Chu Nhạc cuối cùng cũng dành dụm được một ít tiền.
Không nhiều lắm, nhưng ít ra trong thẻ ngân hàng cũng đã có số dư. Tối hôm đó, cậu mua sườn về làm món sườn xào chua ngọt, cùng mẹ đánh một bữa no nê.
Sáng hôm sau tỉnh dậy, cậu cảm thấy vô cùng mãn nguyện.
Đi học, cậu còn mua sữa dinh dưỡng ở cửa hàng tiện lợi mang cho nhóm Lâm Hiểu Hiểu.
Dù tiền không có nhiều, nhưng mỗi khi kiếm được, cậu luôn muốn chia sẻ với họ một chút, dù chỉ là một hộp sữa nhỏ.
7 tệ một hộp, lúc mua Chu Nhạc cũng xót tiền đứt ruột.
Lâm Hiểu Hiểu nhìn bao bì là biết giá ngay: “Được nha Tiểu Nhạc, hôm nay chịu chơi thế, không lẽ sau lưng tụi này mày đã trở thành đại gia rồi?”
Hạ Lâm Xuyên hút một ngụm, tặc lưỡi: “Ừm~ vị được đấy, tai thấy mình có thể làm thêm hộp nữa.”
Nói đoạn định thò tay vào ngăn bàn Chu Nhạc.
Cậu liền lấy tay chặn lại ngay.
Hạ Lâm Xuyên: “?”
Thấy ánh mắt thắc mắc của bạn, Chu Nhạc ngượng ngùng: “Mấy hộp trong này không phải cho mày.”
Hạ Lâm Xuyên nheo mắt: “Mày dám có bạn thân khác ngoài tụi này à! Nói! Cho ai?”
Chu Nhạc ấp úng, cứ cố giấu mấy hộp sữa vào trong: “Không… không cho ai cả.”
Thật ra, cậu cũng đang phân vân không biết có nên đưa cho Lục Tỉnh Nhiên hay không. Một hộp sữa 7 tệ đối với cậu là đắt, nhưng với tầng lớp như Lục Tỉnh Nhiên và Trần Nam thì chắc chẳng bõ bèn gì, có khi họ còn chê ấy chứ. Nhưng dù tiền ít, món quà chẳng đáng là bao, Chu Nhạc vẫn luôn muốn quan tâm đến họ, thậm chí tự động xếp họ vào danh sách những người bạn mà cậu cần trân trọng.
Nghĩ kỹ lại thì cũng nực cười thật, cậu mà lại muốn làm bạn với Lục Tỉnh Nhiên…
Chu Nhạc cứ ôm mấy hộp sữa đó cho đến tiết Thể dục buổi chiều, lúc mọi người hoạt động tự do, cậu mới lén chạy từ sân vận động về lớp, định đặt sữa lên bàn của Lục Tỉnh Nhiên, Trần Nam và Thịnh Kỳ An.
Nhưng đặt lên bàn thì lộ quá, lát nữa mọi người về thấy thì không hay…
Cứ đứng tần ngần cầm hộp sữa trước chỗ ngồi của Lục Tỉnh Nhiên, chẳng biết nên làm thế nào.
“Làm gì đấy?”
Một giọng nói nhẹ nhàng vang lên ngay sát tai, gần đến mức như nổ tung trong đầu. Chu Nhạc giật bắn mình, vội vàng quay lại thì thấy Lục Tỉnh Nhiên đã đứng sau lưng mình từ lúc nào, khoảng cách cực gần.
Vừa quay người lại, mặt cậu suýt nữa đập thẳng vào ngực anh.
Lục Tỉnh Nhiên đưa tay đỡ lấy cậu, đồng thời nhìn thấy ba hộp sữa cậu đang ôm trong tay.
Chu Nhạc nhận ra ánh mắt của anh, vội vàng giải thích: “Cái này là… ờm…”
Cậu ôm hộp sữa, xoay qua xoay lại, định đặt xuống bàn anh nhưng lại hơi ngại.
“Cho tôi à?” Lục Tỉnh Nhiên trầm giọng hỏi.
Dứt lời, chẳng đợi Chu Nhạc trả lời, anh trực tiếp cầm lấy một hộp từ tay cậu, cắm ống hút vào hút một ngụm.
Vị sữa nguyên chất, nhưng cũng không hẳn là nguyên chất lắm, có chút mùi vị của phụ gia.
Nhà họ Lục toàn uống sữa tươi nguyên chất không chất bảo quản, người thường chắc không nhận ra sự khác biệt, nhưng Lục Tỉnh Nhiên vừa uống đã biết ngay.
“Cảm ơn nhé. Ngon lắm.” Nói rồi anh lại cúi đầu uống thêm vài ngụm nữa.
Vừa chơi bóng xong anh cũng đang khát, tuy sữa không được xịn cho lắm nhưng với anh lúc này là vừa khéo.
Chu Nhạc thấy anh có vẻ thích thì cười tươi rói: “Không có gì đâu lớp trưởng, cậu thích là tốt rồi.”
Ánh mắt Lục Tỉnh Nhiên rơi vào hai hộp còn lại trên tay cậu.
“À,” Chu Nhạc chủ động giải thích: “Cái này là cho Trần Nam và Thịnh Kỳ An.”
Nói xong, cậu quay sang đặt lên bàn mỗi người một hộp.
Cậu nghĩ Lục Tỉnh Nhiên đã thích thì chắc hai người kia cũng không vấn đề gì.
Lục Tỉnh Nhiên nhìn động tác của cậu, lẳng lặng thu hồi ánh mắt.
Hóa ra sữa này không phải chỉ dành riêng cho mình anh.
Đặt đồ xong, Chu Nhạc thấy trong phòng lại chỉ còn mình và Lục Tỉnh Nhiên. Nhớ lại mấy chuyện xảy ra gần đây, Chu Nhạc gãi gãi tai, hơi ngại nhưng vẫn muốn nói: “Lớp trưởng, cảm ơn cậu nhé, thời gian qua cậu đã giúp tớ rất nhiều. Nếu không có cậu, tớ chẳng biết phải làm sao nữa…”
Lục Tỉnh Nhiên nhìn cậu, im lặng lắng nghe.
Đối với lời cảm ơn chân thành này, anh cảm thấy rất dễ chịu.
Anh cũng rất sẵn lòng nghe tiếp.
Nhưng không ngờ, Chu Nhạc đột nhiên đổi tông giọng, đầy nhiệt huyết: “Cho nên! Từ nay về sau, lớp trưởng cứ coi tớ như đàn em mà sai bảo nhé! Cậu bảo tớ đi hướng Đông, tớ tuyệt đối không đi hướng Tây! Sau này tớ sẽ giống như Trần Nam và Thịnh Kỳ An, tuyệt đối ủng hộ và phục tùng cậu!”
Chu Nhạc vung tay lên, cảm giác như sắp đi tuyên thệ đến nơi. Một màn biểu diễn hùng hồn như hổ báo, nhưng thực chất lại trông như một tên ngốc.
Lục Tỉnh Nhiên đứng hình luôn.
Trên đầu hai người như có ba dấu chấm hỏi khổng lồ bay ngang qua.
Chu Nhạc cũng thấy hơi sượng, cậu chớp chớp mắt nhìn bầu không khí im lặng xung quanh.
Đang lúc không biết làm thế nào cho phải thì Lục Tỉnh Nhiên cúi đầu xuống, bật cười khẽ.
Có vẻ như anh không nhịn nổi nữa rồi.
Chu Nhạc cũng thả lỏng, cười nói: “Hề… nói chung là sau này lớp trưởng cứ sai bảo tớ đi, tớ nhất định sẽ hầu hạ cậu chu đáo.”
Khóe môi Lục Tỉnh Nhiên vẫn còn vương nụ cười, anh hỏi lại: “Hầu hạ?”
Chu Nhạc ngây ngốc gật đầu: “Ừm.”
Nụ cười trên môi Lục Tỉnh Nhiên nhạt dần, ánh mắt trầm xuống. Bản năng xấu xa của Alpha trỗi dậy, tuy chỉ là hai chữ đơn giản nhưng nghe vào tai anh lúc này lại mang một ý nghĩa khác hẳn. Có thể đối xử một cách tùy ý… sẽ ngoan ngoãn nghe lời… Không khó để tưởng tượng cảnh Chu Nhạc nói năng nhẹ nhàng, mặt đỏ bừng, run rẩy…
Lục Tỉnh Nhiên nhíu mày.
Anh nhận ra mình đã tưởng tượng hơi quá xa rồi.
Người ta đang chân thành cảm ơn mình, mà mình lại đi nghĩ những thứ không đứng đắn này.
“Được, tôi nhận cậu” Giọng Lục Tỉnh Nhiên trầm xuống, có chút khàn đặc.
Chu Nhạc chẳng nghe ra được gì, chỉ biết vui vẻ gật đầu: “Ừm.”
Cả khuôn mặt tràn ngập nụ cười mãn nguyện.
Trong lòng cậu, không, trong lòng tất cả học sinh trường Nhất Trung, Lục Tỉnh Nhiên là một sự tồn tại như thần thánh. Học giỏi, năng lực mạnh, có trách nhiệm, vừa cao vừa đẹp trai lại còn là Alpha cấp cao, người như thế làm đại ca của mình thì đúng là quá oai luôn còn gì!
Hì hì~
Chu Nhạc nở một nụ cười đắc chí.
Tuy rằng Lục Tỉnh Nhiên không biết cậu cười cái gì, nhưng cũng không tự chủ được mà cười theo.
**
Tan tiết Thể dục về lớp, Trần Nam thấy trên bàn mình có hộp sữa, bàn Thịnh Kỳ An cũng có, còn Lục Tỉnh Nhiên thì đang vừa uống sữa vừa làm bài, hắn lập tức hiểu ra vấn đề.
“Cảm ơn anh Lục đã mời tụi này uống… Ủa, cái thứ gì thế này!” Trần Nam vừa hút một ngụm đã thấy sai sai, vị này khác xa so với loại bình thường hắn hay uống.
Thịnh Kỳ An cũng nhấp một ngụm rồi kết luận ngay: “Chắc không phải mày mời đâu nhỉ?”
Lục Tỉnh Nhiên: “Chu Nhạc mời đấy.”
Trần Nam lộ ra vẻ mặt “hèn gì”, ồ một tiếng rồi định vứt hộp sữa vào túi rác.
Giây tiếp theo, giọng Lục Tỉnh Nhiên vang lên: “Để tao uống.”
Cái tay định vứt rác của Trần Nam khựng lại, xoay một vòng, ống hút lại quay về miệng, ba giây là hết sạch.
Thịnh Kỳ An quan sát nãy giờ, cười khẩy một tiếng.
Lục Tỉnh Nhiên ngước mắt nhìn hắn.
Thịnh Kỳ An cũng cúi đầu, giải quyết xong hộp sữa trong vòng ba giây.
Đúng lúc này, có người xách một ly trà sữa vào từ cửa trước, người đó còn gào to: “Chu Nhạc? Chu Nhạc đâu!”
Phía sau, Lâm Hiểu Hiểu đang mải buôn dưa lê với Chu Nhạc, Chu Nhạc thì đang nghĩ xem ngày Quốc tế Phụ nữ mùng 8 tháng 3 này nên đi bày sạp ở đâu, nghe thấy tiếng gọi liền vội ngẩng đầu đáp: “Đây!”
Người kia thấy mục tiêu liền giơ ly trà sữa lên: “Trà sữa của Lưu Nghiên Nghiên tặng cậu này! Cô ấy bảo cảm ơn sữa của cậu nhé!”
Bất kể là từ ngữ nào trong câu nói đó nghe cũng đều thấy nổ tung trời.
Cả lớp rộ lên cười ầm ĩ.
Ánh mắt mọi người đồng loạt bắn về phía Chu Nhạc.
“Lưu Nghiên Nghiên?! Có phải Lưu Nghiên Nghiên mà tao đang nghĩ tới không?”
“Vãi thật, thằng nhóc này chơi thật đấy à!”
“Sữa của Chu Nhạc? Cái quái gì thế?”
“Hú hú~~ Chu Nhạc, sữa của cậu ngon không? Còn không? Tôi cũng muốn!”
“Tớ nữa tớ nữa! Tớ cũng muốn thử!”
Cái quái gì thế này?!
Mặt Chu Nhạc đỏ bừng như gấc chín, hận không thể tìm cái lỗ nào chui xuống, vội vàng giật lấy ly trà sữa rồi cúi gầm mặt xuống bàn giả vờ như chưa có chuyện gì xảy ra.
Aaaa xấu hổ quá đi mất!
Thịnh Kỳ An nhìn mà thấy thích thú vô cùng, hắn thốt lên một câu đầy mỉa mai: “Ồ, hóa ra hộp sữa này Chu Nhạc cũng tặng Lưu Nghiên Nghiên một phần cơ à.”
Trần Nam: “Chỉ cái hộp sữa rẻ tiền đó mà đi tặng hết người này đến người khác, Lưu Nghiên Nghiên lại còn mua trà sữa cho nó, đệt, không lẽ cô ấy đổi gu sang thích Chu Nhạc rồi?”
Vừa dứt lời, Trần Nam nghe thấy một tiếng “bộp” bên tai.
Cái hộp sữa không trong tay Lục Tỉnh Nhiên bị anh bóp nát vụn, nhìn độ móp méo là biết anh đã dùng lực mạnh đến nhường nào.
Trần Nam: “Anh Lục, sao thế?”
Lục Tỉnh Nhiên bóp chặt hộp sữa, không nói gì.
Đang lúc Trần Nam định hỏi thêm thì Lục Tỉnh Nhiên quay đầu, vứt cái hộp sữa bẹp dúm vào túi rác.
**
Chan: Cứ tưởng mình là ngoại lệ, hóa ra là ngoài lề =))))))))))) thôi thương thương :v không khóc nhè nhé, đàn ông đàn ang ko khóc nhé =)))) thương lắm :v
Hết chương 17
[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]