Chương 18
Tác giả: Kim Hải | Editor: Chan
Chu Nhạc không ngờ Lưu Nghiên Nghiên lại tặng trà sữa cho mình, vị đào ô long, nhìn màu hồng phấn rất đẹp mắt, trông có vẻ rất ngon.
Và cũng rất đắt.
Nhãn giá trên ly trà sữa chưa được bóc ra — 34.6 tệ.
Hơn 30 tệ một ly, gần bằng tiền đĩa sườn mà cậu và mẹ ăn hôm nọ rồi. Chu Nhạc ngắm nghía hồi lâu cũng không nỡ mở ra uống.
Cậu cảm ơn Lưu Nghiên Nghiên rối rít trên WeChat.
Lưu Nghiên Nghiên rất hào phóng: [Không có gì đâu, tôi cũng hay làm phiền cậu mà. Nếu ngon thì lần sau tôi lại mua cho, tôi đặt 70% đường, sợ cậu thấy ngọt quá, thấy vị ổn không?]
Chu Nhạc liếc nhìn ly trà sữa.
Ngọt hay không cậu cũng chưa nếm nên chẳng biết, chỉ đành nói theo: [Không ngọt đâu, vị vừa khéo luôn, còn thơm mùi đào nữa, em rất thích đào, cảm ơn chị nhiều nhé!]
Chu Nhạc: [người que thả tim.jpg]
Lưu Nghiên Nghiên trả lại một biểu tượng xấu hổ.
Chu Nhạc nhìn màn hình điện thoại rồi mỉm cười.
“Bài tập Toán.”
Đột nhiên có tiếng nói vang lên trên đỉnh đầu.
Lạnh lùng và không chút cảm xúc.
Chu Nhạc ngẩng lên nhìn, reo lên vui sướng: “Lớp trưởng!”
Lúc nói chuyện, mắt cậu sáng rực lên hẳn một tông.
Bình thường Chu Nhạc và Lục Tỉnh Nhiên chẳng mấy khi nói chuyện với nhau, một người ngồi đầu một người ngồi cuối, một người là học sinh xuất sắc nhất một người là học sinh trung bình. Hơn nữa hằng ngày họ cũng chẳng có gì để giao lưu, giải bài hay chơi bóng rổ cậu đều không thạo, nên rất ít khi tiếp xúc với Lục Tỉnh Nhiên. Nếu không có cái đơn hàng của Lưu Nghiên Nghiên hồi đó, Chu Nhạc nghĩ chắc cả đời này cậu cũng chẳng thể làm bạn với anh.
Lục Tỉnh Nhiên chạm phải ánh mắt hân hoan của cậu thì sắc mặt dịu lại, giọng nói cũng nhẹ nhàng hơn hẳn: “Bài tập Toán, tờ vừa phát hôm qua ấy.”
Chu Nhạc khựng lại.
Hình như chẳng có ấn tượng gì.
Cậu lật đi lật lại, tìm thấy một tờ đề trắng tinh, còn sạch hơn cả mặt cậu.
Xong đời rồi, chưa viết được chữ nào!
Tối qua cậu đi giao bao nhiêu đơn cho bác Chu, cuối cùng mệt quá lăn ra ngủ mất, chẳng có thời gian mà làm.
Lâm Hiểu Hiểu ngạc nhiên: “Mày chưa làm à? Toán của thầy Vương đấy, mày dám không làm?”
Tư tưởng thống nhất của lớp 3 là: Bài tập môn nào bạn có thể bỏ, nhưng riêng Toán là môn bạn tuyệt đối không được thách thức. Thầy Vương dạy Toán là người thích thu bài và kiểm tra bài nhất, lần trước có người không nộp, tiết đó chẳng học hành được gì mà bị mắng suốt 45 phút. Từ đó về sau, thầy Vương trở thành người khiến cả lớp cảnh giác và sợ hãi nhất.
Xong rồi, tàn đời rồi, Chu Nhạc ôm đầu muốn đập vào tường cho xong.
Hạ Lâm Xuyên ngồi bên cạnh ngậm kẹo m*t cười trên nỗi đau của bạn: “Lên đường bình an nhé người anh em thiện lành.”
Làm sao bây giờ, cậu không muốn bị mắng suốt cả tiết học đâu!!! Giờ người duy nhất có thể tạo ra phép màu chính là —
Chu Nhạc nhìn Lục Tỉnh Nhiên với ánh mắt tội nghiệp, rụt rè hỏi: “Lớp trưởng… có thể cho tớ mượn một bản để chép không?”
Trên tay anh đang ôm một đống, chép đại một ít cũng được mà.
Lâm Hiểu Hiểu trợn tròn mắt: Thế này cũng được sao?
Hạ Lâm Xuyên thầm cảm thán: Người anh em, mày gan thật đấy, cái này có khác gì yêu cầu giáo viên cho phép quay cóp trong phòng thi đâu? Đó là lớp trưởng Lục Tỉnh Nhiên đấy!
Ý nghĩ đó vừa xoẹt qua đầu một giây, Hạ Lâm Xuyên đã thấy Lục Tỉnh Nhiên đưa tờ bài tập trên cùng cho Chu Nhạc.
Hạ Lâm Xuyên: “…”
Lâm Hiểu Hiểu: !!!
Chu Nhạc: Aaaaaa! Mẹ ơi con thấy thần thánh hiển linh rồi!!!
Chu Nhạc: “Cảm ơn lớp trưởng!!!”
Không nói nhiều lời, Chu Nhạc vùi đầu viết lia lịa, ngòi bút múa trên giấy nhanh đến mức sắp bốc hỏa đến nơi.
Lục Tỉnh Nhiên thấy cậu chọn sai một câu, liền lên tiếng: “Câu đó là C.”
Chu Nhạc: “Hả?”
Lục Tỉnh Nhiên chỉ vào, Chu Nhạc nhanh trí giải thích: “Tớ cố ý đấy, không thể chép y hệt được, như thế sẽ bị lộ mất.”
Lục Tỉnh Nhiên nghe xong liền thu tay lại. Anh đứng trước mặt Chu Nhạc, ôm xấp bài tập, ngoan ngoãn đợi cậu chép xong bài của mình. Đồng thời, mắt anh liếc qua ly trà sữa vị đào trên bàn Chu Nhạc.
Vẫn chưa uống, ống hút vẫn còn nằm bên trong.
Lâm Hiểu Hiểu nhìn cảnh tượng này mà cảm thấy mình điên rồi…
Hoặc là Lục Tỉnh Nhiên điên rồi…
Chắc chắn là mình điên rồi.
Lục Tỉnh Nhiên!
Đang cho Chu Nhạc!
Chép bài của chính mình!
Với tư cách lớp trưởng, anh lại đang giúp Chu Nhạc gian lận!
Lâm Hiểu Hiểu và Hạ Lâm Xuyên nhìn nhau, đều thấy rõ vẻ không thể tin nổi và chấn động trong mắt đối phương.
Sau khi Chu Nhạc chép xong và Lục Tỉnh Nhiên đi khỏi, Lâm Hiểu Hiểu túm lấy cổ áo Chu Nhạc, áp sát: “Nói, có phải mày đang nắm thóp gì của Lục Tỉnh Nhiên không?”
Chu Nhạc nghiêm túc suy nghĩ: “Không có mà!”
Lâm Hiểu Hiểu: “Thế sao cậu ấy lại tốt với mày thế? Còn cho mày chép bài nữa!”
Chu Nhạc nghĩ ngợi một hồi rồi cười nói: “Chắc là lớp trưởng vốn dĩ tốt tính như vậy thôi.”
Nụ cười này vốn là cảm thán, nhưng nhìn từ bên ngoài thì chẳng khác nào đang khoe mẽ một chút.
Phía trước, Trần Nam cũng quên làm bài tập Toán, chứng kiến toàn bộ cảnh này liền thấy hy vọng lóe sáng.
Đợi Lục Tỉnh Nhiên đi tới, hắn chìa tay ra, cười nịnh nọt: “Anh Lục, cho ao một bản với.”
Lục Tỉnh Nhiên cúi đầu kẹp tờ bài tập của Chu Nhạc vào giữa, chẳng thèm ngẩng lên: “Cút.”
Trần Nam: “…”
**
Tiết Ngữ văn.
Lúc đang giảng phần đọc hiểu, Hứa Duyệt đột nhiên hỏi: “Trong câu chuyện này, nhân vật chính tặng cho người bạn một đôi găng tay. Tại sao lại tặng găng tay, có ai nói được không?”
Cả lớp lúc đầu im lặng, vài giây sau mới có tiếng lầm bầm: “Vì coi người đó là bạn.”
“Vì có việc nhờ vả nên…”
“Có lẽ nhân vật đó tưởng người bạn kia thích…”
Sau vài lượt thảo luận, Hứa Duyệt tổng kết: “Nhìn vào câu hỏi thứ nhất: Tại sao nhân vật chính lại tặng một đôi găng tay? Mà người bạn lại không hiểu? Đáp án rất rõ ràng phải không, vì nhân vật chính rất thích đôi găng tay này, cậu ấy theo bản năng muốn dành thứ tốt nhất của mình cho bạn. Thậm chí đôi găng tay này còn mới nguyên, chưa từng dùng qua, ngay cả cậu ấy cũng không nỡ dùng, cậu ấy tưởng đó là thứ tốt nhất.”
“Chuyện này chẳng phải giống như quá trình kết bạn hằng ngày của chúng ta sao? Nếu các em muốn tặng quà cho bạn bè, chẳng lẽ các em không tặng thứ mà mình cảm thấy trân quý sao?”
“Tuy đôi găng tay này trông rất bình thường, nhưng nó là gì… Các em trả lời rất đúng, đó là thứ mà nhân vật chính trân quý nhất.”
Trân quý nhất…
Lục Tỉnh Nhiên chợt nhớ tới hộp sữa Chu Nhạc tặng mình.
Vậy ra… đó là thứ trân quý nhất của cậu ấy sao?
Một hộp sữa 7 tệ.
Không biết cậu ấy đã được uống qua chưa…
Buổi tối tan học, mọi người đều ùa ra cổng trường.
Trần Nam khoác balo, có vẻ bực bội: “Chẳng muốn đi học thêm tí nào, bực thật. Thịnh Kỳ An, lát nữa tao qua nhà mày nhé, đợi mẹ tao tìm thì mày bao che cho tao.”
Thịnh Kỳ An: “Không.”
Trần Nam càng bực hơn: “Sao thế? Mày quên cái đàn piano lần trước định mua là dùng tiền tiêu vặt của ai rồi à?”
Sắc mặt Thịnh Kỳ An khựng lại.
Lúc đó hắn đang kẹt tiền thật, đúng là Trần Nam đã chi tiền mua cho mình.
Thịnh Kỳ An: “Vậy thì mày qua nhà tao đi.”
Trần Nam cười hê hê.
Thịnh Kỳ An: “Để tao phụ đạo cho mày.”
Trần Nam muốn đấm hắn luôn cho rồi, Trần Nam không hiểu nổi: “Tại sao cứ phải học? Không học thì chết được à?”
Thịnh Kỳ An: “Mày lớp 11 rồi ông tướng ạ, mày là người trưởng thành rồi, không thể cứ chơi bời mãi thế được.”
Khựng lại một chút, Thịnh Kỳ An nói tiếp: “Cứ như mày thì sau này lấy đâu ra tiền mà nuôi Omega?”
Trần Nam ngậm cái kẹo m*t mới mua, mặt mày xám xịt.
Thịnh Kỳ An liếc nhìn sắc mặt hắn, không nói gì thêm.
Đúng lúc này, có người đạp xe đạp lướt ngang qua trước mặt họ — Chu Nhạc.
Lúc lướt qua, cậu chẳng thèm nhìn họ lấy một cái, cái đầu cứ lắc lư theo nhịp điệu, còn ngâm nga hát nữa.
Trần Nam càng thấy bất công hơn: “Tại sao nó lại vui vẻ thế nhỉ? Nó học cũng đâu có giỏi?”
Thịnh Kỳ An ngẩng đầu lên, nhìn theo hướng Chu Nhạc đi, nheo mắt nói: “Có lẽ là người có tin vui nên tinh thần sảng khoái thôi.”
Trần Nam: “Ý gì?”
Thịnh Kỳ An: “Mày không thấy trong giỏ xe của nó có một ly trà sữa à?”
“…”
“Vị đào, Lưu Nghiên Nghiên tặng đấy.”
Trần Nam hiểu ra ngay lập tức, thốt lên một câu đầy chân thành: “Đệch.”
Thịnh Kỳ An nghiêng đầu nhìn Lục Tỉnh Nhiên một cái, thong thả nói: “Chắc Chu Nhạc không nỡ uống đâu, nên mới để dành tới tận bây giờ.”
Trần Nam nhíu mày: “Tao không nuôi nổi Omega, chứ thằng Chu Nhạc nuôi nổi chắc? Đó là Lưu Nghiên Nghiên đấy.”
Gia cảnh Lưu Nghiên Nghiên thì khỏi phải bàn, hoa khôi, thiên kim tiểu thư, chân dài, gen gia đình cực tốt. Tuy không sánh được với liên minh gia tộc của họ nhưng cũng là doanh nghiệp có tiếng tăm.
Chu Nhạc, một thằng Beta nghèo kiết xác, tự nuôi mình còn khó, nuôi Lưu Nghiên Nghiên là chuyện không tưởng.
Thịnh Kỳ An: “Có lẽ chẳng cần nó nuôi đâu, nhà họ Lưu có bao nhiêu chuỗi nhà hàng như thế, chẳng lẽ không nuôi nổi một thằng như Chu Nhạc chắc?”
Trần Nam ngẫm nghĩ một hồi: “Mày nói thế cũng có lý…”
Chưa đợi hắn nói xong, Lục Tỉnh Nhiên đã vượt qua họ, lặng lẽ bước đi không nói một lời.
Dù Trần Nam có vô tâm đến đâu cũng cảm thấy có gì đó sai sai, nhìn theo bóng lưng Lục Tỉnh Nhiên rời đi: “Dạo này nó bị sao thế nhỉ? Cảm giác còn bực bội hơn cả tao.”
“Hừ.” Thịnh Kỳ An cười một tiếng đầy ẩn ý.
Trần Nam: “Mày hừ cái gì, mày cũng phiền phức bỏ xừ.”
Thịnh Kỳ An: “…”
**
Chan: Tui từ chương 38 xuyên không về chương 18 để sửa bug của tác giả đây!
Raw là:
[盛祁安:“你高三了大哥,你是個成年人了,不可能一直這麽玩下去。” aka Thịnh kỳ an: “Ngươi lớp 12 đại ca, ngươi là người trưởng thành rồi, không có khả năng một mực như thế chơi tiếp tục.”]
Chương 01 cũng nói tụi này mới bắt đầu học kỳ 1 năm lớp 11. Nên tụi này chính xác là học lớp 11 nha.
Tui sửa lại cho đúng, khúc sau từ tầm chương 20-30 có 1 đoạn nói Lưu Nghiên Nghiên đi thi chung nhóm với tụi này là bug không thể sửa được nha. Ôi giờ tui phải xuyên không đến chương Lưu Nghiên Nghiên sửa lại đây!!!!!!
Hết chương 18
[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]