Sau Khi O Giả Beta Bị Hotboy Trường Phát Hiện

Chương 19:




[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Chương 19

Tác giả: Kim Hải | Editor: Chan

Chu Nhạc không phải muốn để dành, cậu chỉ muốn mang về cho mẹ uống thôi.

Cậu chưa bao giờ uống trà sữa, nhưng thấy hội con gái đều thích loại vừa chua vừa ngọt này, chắc là mẹ cậu cũng sẽ thích.

“Mẹ ơi, xem con mang gì về này?” Chu Nhạc vừa vào nhà đã gọi Trình Oánh.

Trình Oánh đẩy xe lăn ra, thấy thứ trên tay con trai thì mắt sáng lên: “Sao con lại mua cái này?”

Chu Nhạc cười tủm tỉm đi tới: “Bạn con tặng, mua hẳn hai cốc, cốc của con là xoài, cái đào này con không thích nên mang về cho mẹ. Mẹ uống thử đi.” Cậu cắm sẵn ống hút rồi đưa đến tận tay bà.

Trình Oánh nhìn ly trà sữa, rồi ngước nhìn Chu Nhạc với ánh mắt dịu dàng nhưng đầy vẻ phức tạp. Con trai mình thì mình là người hiểu rõ nhất. Thứ đồ này làm gì có ai tự dưng mua tặng hẳn hai cốc cho nó? Rõ ràng là nó kiếm cớ để bà uống mà không thấy áy náy thôi.

“Được, để mẹ nếm thử xem.” Bà không bóc mẽ, giả vờ như không biết gì mà hút một ngụm.

Vị sữa thơm ngậy hòa quyện với hương đào, rất ngon.

“Ừm… không tệ.” Bà Trình Oánh khẽ nhướng mày.

Chu Nhạc nhìn màu hồng phấn xinh xắn của ly nước là biết vị không tệ, cậu nhìn chằm chằm, cố kìm nén lắm mới không nuốt nước miếng. Trình Oánh đưa ly trà sữa về phía cậu: “Con cũng nếm thử vị đào đi, Tiểu Nhạc. Mẹ uống một mình không hết đâu, hơi ngọt quá.”

Nghe mẹ nói vậy, Chu Nhạc mới uống một ngụm nhỏ.

Cậu ôm ly bằng hai tay, cẩn thận hút qua ống hút.

Vị ngọt lịm tràn đầy khoang miệng, chỉ một ngụm thôi đã khiến cậu cười mãn nguyện.

Nhìn dáng vẻ của con, Trình Oánh cũng phải cố gắng lắm mới không để nước mắt trào ra. Đến tận hôm nay bà mới biết, hóa ra con trai bà chỉ cần một ly trà sữa đã có thể vui đến nhường này…

Hai mẹ con cùng chia sẻ ly trà sữa một cách trân trọng trong căn nhà nhỏ nghèo nàn.

Chu Nhạc chợt nhớ tới hộp sữa đem về buổi sáng, cậu đứng nhìn mẹ uống hết sạch mới yên tâm.

Tối đến, sau khi hoàn thành đơn hàng cho bác Chu và làm xong bài tập Toán, cậu đang tính toán chi tiêu và ngân sách mấy ngày tới thì đột nhiên WeChat hiện thông báo yêu cầu kết bạn.

— Lục Tỉnh Nhiên.

Lớp trưởng!

Chu Nhạc không ngờ anh lại chủ động kết bạn, lòng cậu rạo rực, vội vàng nhấn đồng ý.

Chu Nhạc: [Lớp trưởng! Hello!]

Đối phương im lặng.

Chu Nhạc: [Lớp trưởng, cậu kết bạn với tớ có việc gì không?]

Không có hồi âm.

Chu Nhạc: [Lớp trưởng? [Mặt thắc mắc.JPG]]

Vẫn không một lời đáp.

Chu Nhạc cảm thấy lạ, cậu nhấn vào trang cá nhân của Lục Tỉnh Nhiên thì thấy ngay sau khi kết bạn cách đó không lâu, anh đã cập nhật liền ba trạng thái:

— [Bàn về tác hại của yêu sớm!]

— [Bi kịch tình yêu giữa Omega và Beta!]

— [Cái kết BE của những cuộc tình không môn đăng hộ đối!]

Chu Nhạc tò mò nhấn vào xem, toàn là liên kết từ các trang cộng đồng về chủ đề tình cảm, viết lách cực kỳ lâm li bi đát, không dựng thành phim truyền hình thì đúng là phí.

Chu Nhạc đọc mà mê mẩn luôn, không ngờ… không ngờ ngoài đời Lục Tỉnh Nhiên lại là một Alpha thích mấy chuyện tình cẩu huyết như vậy, đúng là khiến cậu bất ngờ thật sự.

Nhưng mà cũng dễ hiểu thôi… ai mà cưỡng lại được mấy chuyện hóng hớt chứ?

Lục Tỉnh Nhiên đêm hôm kết bạn nhưng lại không nói câu nào, Chu Nhạc nghĩ mãi không ra tại sao. Rõ ràng anh vừa đăng bài mới chứng tỏ đang online, nhưng lại không trả lời… Chu Nhạc cũng không dám gọi điện, cứ thế mang theo thắc mắc mà chìm vào giấc ngủ.

Sáng hôm sau Chu Nhạc định hỏi, nhưng chẳng có cơ hội bắt chuyện, ngay cả ánh mắt chạm nhau cũng không có.

Nói sao nhỉ, cậu thấy hơi hụt hẫng.

Qua bao nhiêu chuyện, cậu sớm coi Lục Tỉnh Nhiên là bạn thân giống như Lâm Hiểu Hiểu và Hạ Lâm Xuyên, nhưng thực tế vẫn có khoảng cách, không thể thân thiết dính lấy nhau như họ được, ngay cả vị trí ngồi cũng nói lên khoảng cách giữa hai người.

“Nghĩ gì thế?” Lâm Hiểu Hiểu thấy Chu Nhạc cứ nhìn về phía dãy bàn đầu thẫn thờ.

Đây là tiết tự học, không có giáo viên.

Suy nghĩ bị cắt đứt, Chu Nhạc nói đại: “À, đang nghĩ chuyện bày hàng bán quốc tế phụ nữ.”

Lâm Hiểu Hiểu ngẩn người: “Mày thực sự định ra cổng trung tâm thương mại bày hàng đấy à?”

Quốc tế phụ nữ vào thứ Năm, năm nào vào dịp này quảng trường cũng rất náo nhiệt, người bán hoa, đồ ăn, trang sức đều bán rất chạy. Chu Nhạc nghe bác Chu nói có người ngày đó kiếm được hơn 5000 tệ. Cậu muốn thử một phen, cậu đã hỏi han kỹ và dự định bán hoa cùng cơm cuộn.

“Bác Chu nói sẽ giúp tao giữ chỗ, còn cho mượn xe ba bánh để chở đồ đi nữa.”

Lâm Hiểu Hiểu nghĩ một lát rồi thấy cũng hay: “Vậy để tao ra phụ nhé, một mình mày làm không xuể đâu. Tao với Hạ Lâm Xuyên đi cùng.”

Hạ Lâm Xuyên đang cắm mặt vào điện thoại liền đáp: “Tao không đi.”

Lâm Hiểu Hiểu thản nhiên: “Có nhiều em gái xinh lắm.”

Tay Hạ Lâm Xuyên khựng lại, cậu ta quay đầu, vẻ mặt nghiêm túc: “Tao đi.”

Lâm Hiểu Hiểu: “Hừ.”

Chu Nhạc nghe vậy liền vỗ tay: “Được! Vậy ba đứa mình, lúc nào kiếm được tiền sẽ chia đều!”

“Kiếm gì thế?” Trần Nam không biết từ lúc nào đã lướt qua phía sau họ.

Lục Tỉnh Nhiên và Thịnh Kỳ An cũng đang đứng cạnh đó.

Cả ba người Chu Nhạc đều giật mình, sau đó Chu Nhạc giải thích: “Tụi tớ định ra quảng trường bày hàng bán vào ngày quốc tế phụ nữ.”

Trần Nam biết bày hàng nhưng chưa thấy ai làm bao giờ, tỏ vẻ hứng thú: “Bày hàng? Bán cái gì?”

Hạ Lâm Xuyên: “Hoa, cơm cuộn, kẹp tóc, trang sức, cái gì cũng bán được hết, chủ yếu xem nhập được hàng gì thôi.”

Thấy Trần Nam có vẻ suy tư, lại nhìn sang Lục Tỉnh Nhiên ở phía sau, Lâm Hiểu Hiểu bỗng nhiên nảy ra một ý định: “Khụ, thật ra cái này cũng hay lắm, tớ thấy thêm người thêm vui, chúng ta có thể bày một sạp to hơn, nên là…”

Lâm Hiểu Hiểu thẹn thùng nhìn sang Lục Tỉnh Nhiên: “Lớp trưởng, hay là cậu cũng tham gia đi? Cái này có thể viết vào báo cáo hoạt động thực tiễn, đến lúc tổng kết năm của lớp mình sẽ có nội dung để viết.”

Cô vừa dứt lời, Chu Nhạc và Hạ Lâm Xuyên đều sững sờ, không ngờ cô lại có chiêu này.

Lâm Hiểu Hiểu ghé sát tai hai người, nghiến răng nói nhỏ sao cho môi ít cử động nhất: “Lớp trưởng mà ra mặt thì hôm đó tụi mình thắng chắc! Với cái nhan sắc đó thì lo gì không mở hàng được? Động não đi hai cái đứa này!”

Được nhắc nhở, Chu Nhạc thấy cực kỳ có lý, nhưng làm vậy có hơi không tử tế, dù sao để Lục Tỉnh Nhiên phải ra đứng đường bán hàng như thế cũng không hay lắm.

Trần Nam nghe chuyện bày hàng thì nhăn mặt: “Tại sao tụi này phải đi? Tụi này đâu có—” Thiếu tiền.

“Được thôi.”

Lục Tỉnh Nhiên thản nhiên lên tiếng, nửa câu sau của Trần Nam bị nuốt ngược vào trong.

Hắn không tin nổi nhìn lão đại nhà mình: “Anh Lục, tụi mình… đi thật á?”

Lục Tỉnh Nhiên nhìn Chu Nhạc: “Đi.”

**

Chu Nhạc không ngờ Lục Tỉnh Nhiên lại tham gia, nhất thời cậu cảm thấy lo lắng hơn hẳn về sự nghiệp bày hàng tối thứ Năm. Chẳng biết tại sao, khi đối diện với Lục Tỉnh Nhiên cậu luôn cảm thấy căng thẳng, có lẽ vì anh làm gì cũng quá xuất sắc nên ở cạnh anh sẽ có áp lực.

Tối đến, Chu Nhạc nhắn tin WeChat hỏi Lục Tỉnh Nhiên: [Lớp trưởng, cậu có đó không?]

Đợi mãi không thấy hồi âm, lúc cậu tưởng anh không trả lời thì anh nhắn lại một chữ: [Có.]

Chu Nhạc mừng thầm: [Lớp trưởng, tối thứ Năm các cậu có muốn bán gì không? Bên tớ thì có hoa hồng, kẹp tóc và cơm cuộn, bên các cậu có gì không?]

Lục Tỉnh Nhiên: [Không, cứ bán theo cậu thôi.]

Chu Nhạc: [Ồ được.]

Nói xong câu này Chu Nhạc liền bí văn, dừng lại ở đây thì hơi ngại nhưng Lục Tỉnh Nhiên có vẻ cũng không định bắt chuyện tiếp.

Lục Tỉnh Nhiên: [Tối nay cũng đi giao hàng à?]

Không ngờ lớp trưởng lại chủ động hỏi mình, Chu Nhạc vội đáp: [Ừm, tớ cũng vừa mới về không lâu.]

Lục Tỉnh Nhiên ngẩng đầu nhìn đồng hồ trên tường: 9 rưỡi.

Mới về, tức là khoảng 9 giờ vẫn còn ở ngoài đường, lúc đó trời đã rất tối rồi.

Lục Tỉnh Nhiên khẽ nhíu mày.

Lục Tỉnh Nhiên: [Sau này đi buổi tối nhớ chú ý an toàn.]

Thấy Lục Tỉnh Nhiên quan tâm như vậy, Chu Nhạc mỉm cười, lòng thấy ấm áp lạ kỳ.

Chu Nhạc: [Ừm! Lớp trưởng, tớ sẽ chú ý.]

Chu Nhạc: [nháy mắt nghiêm túc.JPG]

Lục Tỉnh Nhiên gửi một biểu tượng xoa đầu (ω)(._.`).

Chu Nhạc lại bật cười, thầm nghĩ: Lớp trưởng đúng là người tốt.

Quả nhiên, những người lương thiện, xinh đẹp lại đầy sức hút thì không ai có thể từ chối được… Dần dần, Chu Nhạc nghĩ ra điều gì đó, cậu mở trang cá nhân của Lưu Nghiên Nghiên trên WeChat.

**

Tối thứ Năm sau giờ học, Lục Tỉnh Nhiên nhận được tin nhắn từ mẹ mình, bà Từ Trăn.

Từ Trăn: [Tối nay thực sự không về ăn cơm à? Hôm nay cha con về đấy.]

Lục Tỉnh Nhiên: [Con chưa về ngay đâu, chắc sẽ hơi muộn.]

Từ Trăn: [Tiện thể nói cho mẹ biết tối nay con đi đâu làm gì được không?]

Khác với những bậc cha mẹ thích quản thúc con cái, cha mẹ Lục Tỉnh Nhiên cho anh sự tự do rất lớn. Thông thường, chỉ cần là việc anh muốn làm, họ sẽ không can thiệp, hỏi han chỉ để đảm bảo anh an toàn.

Lục Tỉnh Nhiên nói thật: [Con ra quảng trường bày hàng bán đồ.]

Đầu dây bên kia im lặng hồi lâu mới nhắn lại: [Nhà mình phá sản rồi hả con? Cha con có nói gì với mẹ đâu.]

Lục Tỉnh Nhiên bật cười.

Mẹ anh từ lúc anh còn bé đã thế này rồi, có chút tính cách ngây ngô tự nhiên.

Lục Tỉnh Nhiên: [Không có, con chỉ giúp một người bạn thôi. Cậu ấy muốn bày hàng nên con ra phụ.]

Từ Trăn tò mò: [Bán cái gì thế?]

Lục Tỉnh Nhiên: [Con cũng chưa thấy đồ, cậu ấy nói là hoa, kẹp tóc với cả cơm cuộn và đồ ăn vặt.]

Từ Trăn: [Cậu ấy?]

Lục Tỉnh Nhiên: [Bạn học của con.]

Từ Trăn: [Không phải Tiểu An hay Tiểu Nam à?]

Lục Tỉnh Nhiên: [Không phải.]

Từ Trăn: [Hóa ra Tiểu Nhiên nhà mình đã có bạn mới rồi nha~~]

Từ Trăn rất thích thêm chữ “Tiểu” vào sau tên các con, nghe rất thân thương, có lẽ bà thực sự coi họ như những đứa trẻ.

Từ Trăn: [Lát nữa đến nơi chụp cho mẹ vài tấm ảnh nhé? Mẹ muốn xem hoa, nếu tiện thì mua cho mẹ vài bông nhé~]

Lục Tỉnh Nhiên: [Vâng.]

Tan học, Chu Nhạc phải về nhà lấy xe trước, nhóm Lục Tỉnh Nhiên thì trực tiếp bắt xe ra quảng trường đợi cậu.

Gần 6 rưỡi tối, họ mới dựng xong sạp hàng ngay cổng quảng trường.

Vừa dọn xong không lâu đã có một bạn nữ hơi e thẹn tiến lại gần: “Cho hỏi, hoa hồng này bán thế nào ạ?”

Chu Nhạc đón khách rất nhiệt tình: “Mười tệ một bông, bên kia còn có cơm cuộn nữa, vừa mới làm xong vẫn còn nóng hổi đây.”

“À, cảm ơn bạn.”

Bạn nữ kia trả lời Chu Nhạc một cách lơ đãng, mắt cứ nhìn chằm chằm vào Lục Tỉnh Nhiên đang đứng im lặng phía sau.

Khi cảm nhận được ánh mắt của khách và ngước lên nhìn lại, bạn nữ kia liền thẹn thùng cúi đầu, ôm lấy cô bạn đi cùng, hai người vừa liếc trộm Lục Tỉnh Nhiên vừa xì xào bàn tán.

Lâm Hiểu Hiểu và Hạ Lâm Xuyên đang giúp Chu Nhạc đóng túi, hai người liếc mắt nhìn nhau: Biết ngay gọi lớp trưởng đi là không sai mà, hôm nay chắc chắn cháy hàng!

Và đúng là cháy hàng thật!

Chỉ loáng một cái, sạp của họ đã có người xếp hàng.

Khách khứa bắt đầu đông dần lên.

Chu Nhạc, Lâm Hiểu Hiểu và Hạ Lâm Xuyên bận rộn đến mức chân không chạm đất.

Thịnh Kỳ An nhìn Trần Nam đang đứng cạnh quầy cơm cuộn và chuẩn bị mở hộp thứ hai, không nhịn được nói: “Mày đừng ăn nữa được không?”

“Mày đến đây để giúp hay để ăn tối đấy?”

Trần Nam vừa nhét một miếng to vào miệng, vừa nói vừa phun cả cơm ra: “Tao ăn tí thì sao, nó còn bao nhiêu hộp kìa, tao có ăn hết được đâu.”

“Vả lại tao có ăn quỵt đâu, tao trả nó gấp ba tiền luôn.”

Thịnh Kỳ An: “Im miệng đi!”

Bên cạnh họ, điện thoại Lục Tỉnh Nhiên rung lên, là tin nhắn của bà Từ Trăn.

Từ Trăn: [Đến nơi chưa con? Hoa có đẹp không?]

Lục Tỉnh Nhiên mở máy ảnh, chụp vài tấm sạp hàng rồi gửi qua.

Từ Trăn nhấn xem.

Phải nói là sạp hàng bày biện rất bắt mắt, hoa hồng và kẹp tóc phối hợp rất hài hòa, và quan trọng nhất là…

Từ Trăn: [Đây là bạn học nhỏ mà con đến giúp à?]

Từ Trăn: [Giỏi thật đấy, trông rất ổn, cũng rất thu hút nữa.]

Mọi tấm ảnh đều lấy cậu bé này làm trung tâm khung hình, bà muốn không chú ý cũng không được.

Lục Tỉnh Nhiên nhìn tin nhắn rồi khẽ nhếch môi.

Lục Tỉnh Nhiên: [Vâng.]

Lục Tỉnh Nhiên: [Cậu ấy vốn dĩ trông rất ưa nhìn mà.]

**

Chan: Thịnh Tổng vất vả rồi :v sr mọi người nếu như tui làm mn khó chịu, nhưng hứng thú của tui đối với AxA và AxB rất lớn, nên có CP phụ AxA hoặc AxB xuất hiện thì CP sẽ bị lu mờ trong mắt tui…. T_T Tự nhiên thấy Trần Nam cũng đáng iu :v

Hết chương 19

[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.