Chương 20
Tác giả: Kim Hải | Editor: Chan
“Cho tôi ba bông hoa và cơm cuộn nhé.”
“Chào bạn, tôi muốn cái này, cái này và cả cái kẹp tóc này nữa, đóng gói giúp tôi được không?”
“Ơ cái đó là của tôi mà, tôi vừa trả tiền xong.”
“Tôi cũng trả rồi, đây có lịch sử chuyển khoản này.”
“Tôi cũng có, ơ này bạn buồn cười thế!”
Khách đông lên là mọi thứ loạn cào cào ngay, ba người Chu Nhạc chỉ nghe thấy tiếng người nói mà chẳng biết xoay xở sao cho xuể. Thậm chí có người còn trực tiếp ra tay giật lấy bông hoa hồng trên tay Chu Nhạc.
Cậu cũng chẳng dám giằng lại, vì cành hoa hồng rất giòn, giằng co là gãy ngay.
“Ơ không được!” Chu Nhạc cố gắng lý lẽ.
“Không được cái gì, ông đây vừa trả tiền rồi!” Người đàn ông kia cực kỳ thiếu kiên nhẫn.
Ngay lúc gã định giật phắt bông hoa khỏi tay cậu, một bàn tay vươn qua gò má Chu Nhạc, nắm chặt lấy cổ tay người đàn ông.
“Bỏ ra.”
Chu Nhạc ngước mắt lên, chỉ thấy đường xương hàm sắc sảo của Lục Tỉnh Nhiên. Anh đứng như đang ôm lấy cậu từ phía sau, che chắn cho cậu trước mặt gã đàn ông kia.
“Làm cái gì đấy?!” Gã theo bản năng muốn hất tay ra nhưng nhận ra mình không thể nhúc nhích nổi.
Cái lồng má.
Gã không tin nổi một thằng nhóc trông như học sinh lại có sức mạnh lớn đến thế. Nhưng sự thật là gã không thể thoát ra được.
Ngước mắt lên nhìn, phía sau anh còn có hai cậu thanh niên khác đang nhìn gã với ánh mắt chẳng mấy thiện cảm.
Bất lực, gã đàn ông đành nhát gan buông bông hoa hồng ra.
“Tôi trả tiền thật mà, không tin các người cứ xem chuyển khoản WeChat đi.” Gã cằn nhằn.
Lục Tỉnh Nhiên cúi đầu nói với Chu Nhạc: “Kiểm tra WeChat đi.”
Chu Nhạc hiểu ý ngay, cúi đầu kiểm tra, đúng là thấy có 10 tệ vừa mới chuyển vào.
Gã đàn ông lập tức đắc thế: “Đấy thấy chưa, tôi đã bảo là tôi trả rồi mà.”
Lục Tỉnh Nhiên lạnh lùng hỏi: “Tên tài khoản của ông là gì?”
Gã lúc đầu chưa hiểu: “Cái gì?”
Lục Tỉnh Nhiên: “Tên WeChat ông dùng để thanh toán là gì?”
Gã bắt đầu hoảng, ánh mắt láo liên, mãi không nói ra được cái tên nào.
Chu Nhạc cũng nhận ra có gì đó sai sai, rõ ràng 10 tệ này không phải của gã.
“Ai là ‘Thuận theo tự nhiên’? Ai vừa chuyển 10 tệ thế ạ?” Chu Nhạc gọi to về phía đám đông đang tụ tập.
“Tôi! Tôi đây!” Một bạn nữ dáng người hơi nhỏ bé cố sức chen vào, giơ tay nói: “Tôi trả đấy, lúc nãy mua cơm cuộn ở bên kia xong sang đây lấy hoa, đã gói xong chưa bạn?”
Sự thật đã rõ rành rành.
Lục Tỉnh Nhiên và Chu Nhạc cùng nhìn về phía gã đàn ông kia.
Gã xấu hổ cực điểm, quay người cúi đầu lén lút chuồn mất.
“Cái hạng người gì không biết.” Lâm Hiểu Hiểu không nhịn được than phiền một câu.
Lục Tỉnh Nhiên quay lại nhìn Chu Nhạc: “Không sao chứ?”
“À không sao.” Chu Nhạc lắc đầu, nhưng sau đó lại khẽ kêu lên một tiếng vì đau.
Lục Tỉnh Nhiên nhận thấy dáng đứng không tự nhiên của cậu: “Chân bị sao thế?”
“Tớ không biết…” Chu Nhạc cúi đầu định cử động thử, đầu gối đau thấu xương, chắc là lúc nãy bị gã kia lôi kéo nên va đập vào cạnh bàn phía trước rồi.
Lúc đang tranh cãi thì không thấy gì, giờ mới bắt đầu thấy đau. Chu Nhạc định xắn quần lên xem thì có người đã ngồi thụp xuống trước cậu.
“Lớp trưởng! Không cần đâu…”
Lục Tỉnh Nhiên chẳng thèm nghe, tay anh vén ống quần Chu Nhạc lên. Từng chút một, cuốn lên cao. Làn da trắng trẻo của thiếu niên lộ ra ngay trước mắt. Chu Nhạc không ngờ Lục Tỉnh Nhiên lại ngồi xuống trước mặt mình để xem vết thương cho mình. Hơi thở của anh như phả vào chân cậu, khiến cậu cảm thấy như có thứ gì đó khẽ lướt qua. Chưa từng có ai chạm vào cậu như thế này, nhất là ở vị trí này, Chu Nhạc theo bản năng thấy không thoải mái, muốn lùi lại. Nhưng cổ chân bị Lục Tỉnh Nhiên nắm chặt, cậu không chạy đi đâu được.
Lục Tỉnh Nhiên vén quần lên đến tận đầu gối, thấy một vết bầm tím bằng đầu ngón tay, hơi ngả sang màu tím đậm, có vẻ va chạm không hề nhẹ. Anh đưa tay ra, khẽ ôm lấy khớp gối của cậu, ngón cái lướt nhẹ qua vết thương.
“Áu…” Chu Nhạc rít lên vì đau, đôi lông mày nhíu chặt lại. Chạm phải ánh mắt đầy lo lắng của anh, cậu vẫn cố nhịn đau giải thích: “Không sao đâu lớp trưởng, vài ngày là hết thôi.”
“…”
Lục Tỉnh Nhiên không nói gì, buông ống quần của cậu xuống rồi bảo: “Cậu ra kia ngồi đi, để tôi bán cho.”
“Hả?” Chu Nhạc không ngờ Lục Tỉnh Nhiên lại nói vậy, liền đáp: “Không cần đâu, vết thương nhỏ thôi mà.”
Lục Tỉnh Nhiên nhìn cậu chằm chằm bằng ánh mắt thâm trầm.
Chu Nhạc sốt sắng giải thích: “Thật sự không cần đâu lớp trưởng, tớ không sao, từ nhỏ tới lớn thì vết thương này chẳng thấm tháp gì đâu mà.”
Lục Tỉnh Nhiên vẫn nhìn cậu.
Nhưng đó là ánh mắt quan tâm, xót xa.
Cảm xúc trong khoảnh khắc đó quá chói mắt, chói mắt đến mức Chu Nhạc không thể chịu đựng nổi.
Nó quá mãnh liệt… mãnh liệt như thể cậu là người quan trọng nhất đối với anh… anh không thể chịu nổi khi thấy cậu bị thương.
Chu Nhạc né tránh ánh mắt của Lục Tỉnh Nhiên.
“Ơ cơm cuộn này bán thế nào bạn ơi?”
“À tới ngay đây.” Chu Nhạc đáp một tiếng, quay lại nói với Lục Tỉnh Nhiên: “Lớp trưởng, tớ qua bên kia trước đây.”
Lục Tỉnh Nhiên không ngăn cản, Chu Nhạc hít sâu một hơi. Đóng gói xong cơm cuộn và tiễn khách đi, cậu mới dám rón rén quay đầu nhìn một cái. Lục Tỉnh Nhiên vẫn dùng ánh mắt đó nhìn cậu, tim Chu Nhạc đập thình thịch, loạn nhịp, cậu vội vàng thu hồi tầm mắt.
“Oa, tụi mình bán chạy thật đấy, cơm cuộn hết sạch rồi.” Lâm Hiểu Hiểu cảm thán: “Tao cảm giác cứ bán thế này thì chẳng cần đi học nữa, đi bày hàng luôn đi, tương lai rộng mở quá.”
Hạ Lâm Xuyên tặc lưỡi: “Người anh em, chúng ta cùng ý tưởng đấy.”
Trần Nam hừ một tiếng: “Chỉ dựa vào mấy người? Không xem thử hôm nay nhờ ai mới bán được nhiều thế này à.”
Trước đây, khi Lâm Hiểu Hiểu tiếp cận Lục Tỉnh Nhiên từng bị Trần Nam mỉa mai, lúc đó họ chưa thân, lại biết tính nóng nảy của Trần Nam nên không dám cãi lại. Giờ đã quen hơn, cô biết Trần Nam chỉ được cái miệng to chứ chẳng làm gì ác ý, nên cô cũng không nhường nữa.
“Nhờ ai thì cũng là nhờ lớp trưởng, dù sao cũng không phải nhờ cậu, cậu hừ cái gì?” Cuối cùng, cô bồi thêm một câu: “Cậu đã làm được gì đâu, chỉ toàn ăn thôi.”
Trần Nam không ngờ mình lại bị khinh thường như thế, tức nổ đom đóm mắt: “Tôi ăn thì sao? Tôi có ăn không của các cậu đâu, tôi trả tiền gấp đôi luôn nhé!”
Lâm Hiểu Hiểu: “Cậu không ăn thì tụi này vẫn bán hết thôi, được chưa?”
Trần Nam: “Các cậu bán được chẳng phải vì có anh Lục ở đây à? Oai cái gì?”
Lâm Hiểu Hiểu: “Ai bảo thế? Tụi này đâu phải chỉ có mình lớp trưởng là đẹp trai đâu?”
Trần Nam cười nhạt: “Chẳng lẽ lại là cậu à?”
Lâm Hiểu Hiểu tức đến trợn mắt nhìn hắn, cuối cùng quay sang Chu Nhạc gọi: “Nhạc Nhạc, gọi người tới đi!”
Đang lúc mọi người còn ngơ ngác thì Lưu Nghiên Nghiên từ phía sau bước ra. Cô mặc một bộ váy trắng, tóc búi cao, tay cầm những bông hoa hồng nhạt, nụ cười dịu dàng và xinh đẹp vô cùng.
Lâm Hiểu Hiểu: “Người do Nhạc Nhạc gọi tới đấy, tụi này cũng có hoa khôi cơ mà!”
Trần Nam là người không chịu nổi bị kích bác nhất: “Được! Vậy để cô ta ở đây giúp các người bán, tụi này đi!”
“Anh Lục, mình đi thôi, không giúp nó nữa, đúng là làm ơn mắc oán.”
Trần Nam làm bộ dỗi hờn định bỏ mặc không làm nữa, nhưng khi quay người lại thì thấy Lục Tỉnh Nhiên chẳng nghe hắn nói gì cả. Ánh mắt anh cứ nhìn chằm chằm về phía Chu Nhạc đằng xa, ánh nhìn lạnh nhạt, không biết đang nghĩ gì.
“Người ta muốn chơi với hoa khôi chứ không muốn chơi với tụi mình, mình còn đem mặt nóng dán vào mông lạnh người ta làm gì?”
“Này Chu Nhạc, nếu mày muốn hẹn hò với Lưu Nghiên Nghiên thì cứ đi mà hẹn hò, đừng có kéo dìm tụi này xuống được không? Cái lồng má, tụi này nợ mày cái khỉ gì à?”
Trần Nam nói xong liền định kéo Lục Tỉnh Nhiên đi, nhưng chưa kịp chạm vào anh thì đã bị Thịnh Kỳ An gạt ra.
Trần Nam không hiểu gì, Thịnh Kỳ An âm thầm lắc đầu với hắn.
Trần Nam vẫn bướng bỉnh muốn kéo anh đi, Thịnh Kỳ An lại gạt tay hắn ra lần nữa.
Trần Nam nhíu mày: “Mày cứ gạt tao ra làm cái gì thế?”
Thịnh Kỳ An đảo mắt trắng dã: Thằng này hết thuốc chữa rồi.
Bầu không khí bỗng chốc trở nên ngột ngạt.
Sự im lặng đầy gượng gạo.
Lâm Hiểu Hiểu không ngờ Trần Nam lại nói như vậy, cô cũng không tìm được lời nào để chữa thẹn, đứng đờ ra đó.
Lưu Nghiên Nghiên càng lúng túng hơn, cô nhìn góc mặt lạnh lùng của Lục Tỉnh Nhiên, anh chẳng hề để ý đến cô chút nào, lòng thầm dâng lên một nỗi buồn.
Sự xuất hiện của cô dường như không gây được sự chú ý như cô tưởng.
Chu Nhạc đứng đờ ra một bên, nhìn người này rồi lại nhìn người kia, trong lòng bối rối nhưng chắc chắn không thể để cuộc vui tan vỡ như thế này được!
Cậu ngước mắt lên, thấy Lục Tỉnh Nhiên cũng đang nhìn mình.
Chu Nhạc tiến lại gần.
“Lớp trưởng, Lưu Nghiên Nghiên cũng là đến giúp đỡ thôi, Lâm Hiểu Hiểu không có ý đó đâu, cậu đừng hiểu lầm, các cậu đều rất quan trọng mà.”
Lục Tỉnh Nhiên hạ mắt nhìn đôi môi hồng nhạt của Chu Nhạc đang mấp máy nói, khuôn mặt lộ ra vẻ cầu khẩn nịnh nọt.
Vì cậu đứng gần nên một mùi hương dễ chịu xộc thẳng vào mũi anh.
Là do ám mùi hoa hồng sao?
Không, không phải mùi đó, mà là mùi hương giống như pheromone Omega lúc trước.
Một mùi hương thanh khiết, khiến người ta nhớ mãi không quên.
Rất thu hút.
Nếu… nếu Chu Nhạc là một Omega, đứng gần nói giọng mềm mỏng thế này với anh, anh không chắc liệu mình có nảy sinh ý nghĩ khác hay không.
Suy nghĩ của Lục Tỉnh Nhiên bay xa, nhưng vẻ mặt vẫn bình thản như không có gì xảy ra. Cộng thêm khuôn mặt vốn dĩ đã mang lại cảm giác xa cách, trông anh chẳng khác nào đang tức giận.
Chu Nhạc nói một tràng dài mà sắc mặt anh chẳng hề thay đổi.
Cậu bắt đầu hoảng, không biết làm sao mới phải.
Cuối cùng, cậu đánh bạo nắm lấy vạt áo của Lục Tỉnh Nhiên, khẽ gọi: “Lớp trưởng…”
Đây là điều Lục Tỉnh Nhiên không ngờ tới.
Chu Nhạc ghé sát mặt lại, giọng nói càng mềm mỏng hơn. Nhỏ nhẹ, dịu dàng, ngay cả hơi thở trên người cậu cũng như muốn ám vào người anh, như đang nài nỉ làm nũng vậy.
Không thể kìm chế được, yết hầu của Lục Tỉnh Nhiên khẽ chuyển động.
Anh thu hồi tầm mắt: “Không có gì.”
“Tôi không để ý đâu.”
“Bán hoa đi, còn nhiều lắm đấy.”
Nghe thấy giọng Lục Tỉnh Nhiên dịu lại, Chu Nhạc mới thở phào nhẹ nhõm.
“Đến đây đến đây, chúng ta tiếp tục nào.” Hạ Lâm Xuyên điều phối: “Lâm Hiểu Hiểu, mày qua đây bán kẹp tóc với tao, tao không rành mấy cái này, mày qua chọn cùng khách đi.”
Lâm Hiểu Hiểu bấy giờ mới nhận ra lời mình nói lúc nãy không hợp tình hợp lý chút nào, tuy là vì bực Trần Nam nhưng đúng là không nên nói thế, cứ như thể lớp trưởng chẳng giúp được gì vậy. Lần này cô không dám nói gì nữa, lẳng lặng đứng sang một bên cùng Hạ Lâm Xuyên.
Trần Nam sững sờ.
Ơ hay, thế này mà cũng nhịn được á?
Anh Lục của hắn làm sao thế này? Rõ ràng lúc nãy đang rất giận cơ mà, vậy mà Chu Nhạc lại gần nói vài câu mềm mỏng là xong chuyện à?
Lại trở nên hiền hòa như gió mùa xuân rồi?
Không lẽ Chu Nhạc bỏ bùa mê thuốc lú cho anh Lục rồi?
Dỗ một cái là xong ngay, mà còn chẳng phải dỗ dành gì ghê gớm cho cam, chỉ gọi một tiếng “lớp trưởng” là xong á?!
**
Chan: Thịnh Tổng, vất vả rồi =)))) Nhưng thôi kệ đi, trong nhà chỉ cần Thịnh Tổng thông minh là được rồi, vợ ngáo ngáo tí mới vui nhà vui cửa :v
Hết chương 20
[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]