Sau Khi O Giả Beta Bị Hotboy Trường Phát Hiện

Chương 21:




[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Chương 21

Tác giả: Kim Hải | Editor: Chan

Trần Nam trợn tròn mắt nhìn Thịnh Kỳ An, cố tìm một lời giải thích.

Thịnh Kỳ An chỉ nhìn hắn như muốn nói: Mày thấy tao giống người muốn tiếp chuyện mày không?

Sau khoảnh khắc không khí kỳ quặc đó, mọi thứ tạm thời quay về quỹ đạo. Lưu Nghiên Nghiên ban đầu đứng cạnh Chu Nhạc ở sạp hoa, sau đó Lục Tỉnh Nhiên tiến lại gần đứng sát cạnh Chu Nhạc. Trần Nam và Thịnh Kỳ An thì đứng dựa lưng vào xe ba bánh phía sau để trông hàng, trên xe vẫn còn ít hoa hồng và kẹp tóc chưa bán hết. Hai người khoanh tay dựa vào thành xe, dáng người cao ráo, đẹp trai, ăn mặc sành điệu, trông chẳng giống người đi bán hàng chút nào, mà giống như đang đi chụp ảnh tạp chí hơn.

Bên phía Chu Nhạc nhờ có sự trợ giúp của hai nhân vật cấp độ hoa khôi và nam thần lớp trưởng nên hàng bán cực kỳ chạy.

Chỉ nghe thấy liên tục những âm thanh báo [WeChat đã nhận 10 tệ].

“Bạn ơi, cái túi gói này bị rách rồi, gói lại giúp tôi được không?”

Chu Nhạc thấy vậy liền đáp ngay: “Được chứ, để tôi gói lại cho bạn ngay, bạn đợi một lát nhé.”

Nói xong Chu Nhạc quay người đi về phía xe ba bánh, ở đó có giấy gói mới. Thế là ngay lập tức, ở quầy hoa hồng chỉ còn lại Lưu Nghiên Nghiên và Lục Tỉnh Nhiên. Nhận ra điều này, trái tim Lưu Nghiên Nghiên đập loạn nhịp.

“Chào bạn, cho tôi ba bông hoa hồng, bỏ vào cùng một túi giúp tôi nhé, cảm ơn.”

“À, vâng.” Lưu Nghiên Nghiên vốn là tiểu thư lá ngọc cành vàng, nói gì đến chuyện hầu hạ người khác: “Bạn… ơ… bạn muốn lấy những màu nào?”

“Ừm, có những màu gì thế?”

“Có những màu này.” Lưu Nghiên Nghiên hạ tay xuống chỉ vào các loại hoa.

Bất thình lình, tay cô chạm vào cánh tay của Lục Tỉnh Nhiên. Khoảnh khắc da thịt chạm nhau, cô khựng lại, đôi má ửng hồng rồi cúi đầu xuống. Cô thẹn thùng nhìn sang anh, nhưng phát hiện anh chẳng hề hay biết, vẫn giữ vẻ mặt xa cách như cũ, thậm chí còn vô ý xê dịch ra phía sau một chút. Rõ ràng… rõ ràng lúc nãy chỉ cần bị Chu Nhạc nắm lấy vạt áo thôi là ánh mắt anh đã dán chặt lấy cậu ấy rồi mà.

Lưu Nghiên Nghiên đúng là đem mặt nóng dán mông lạnh, sự thẹn thùng trong lòng chớp mắt đã bị nỗi thất vọng thay thế.

“Này bạn ơi, hoa của tôi bao giờ thì xong thế?”

“Bạn gì ơi?!”

Lưu Nghiên Nghiên bị khách chạm vào mới giật mình nhớ ra mình đang làm gì, cô luống cuống định lấy hoa thì chân vướng phải thứ gì đó, người nghiêng đi và sắp ngã về phía Lục Tỉnh Nhiên.

Ngay lúc sắp va vào anh, anh đột ngột lùi người ra sau.

Lưu Nghiên Nghiên: ???

Cô không bị ngã, vào thời khắc quan trọng, cô đã vịn được vào sạp hàng và đứng vững lại. Ở vị trí của cô, chỉ cần đưa tay ra là chạm tới cái bàn của sạp hàng rồi, chẳng cần ai đỡ cả.

Lưu Nghiên Nghiên ngẩng đầu lên, Lục Tỉnh Nhiên vẫn mang vẻ mặt thờ ơ đó.

Vậy ra… anh sớm đã biết cô sẽ không ngã rồi…

Chu Nhạc gói hoa xong quay lại thấy tư thế kỳ lạ của Lưu Nghiên Nghiên, liền vội vàng tiến lên đỡ lấy cô: “Sao thế này, không sao chứ? Chị bị ngã à?”

Lưu Nghiên Nghiên cúi đầu, mắt đỏ hoe, bĩu môi không nói lời nào. Trông cô rất buồn, cứ như sắp khóc đến nơi.

Chu Nhạc tưởng cô bị thương nặng ở đâu đó, vội hỏi: “Không sao chứ? Có ổn không?”

“Sao lại sắp khóc rồi, không sao chứ? Đừng khóc mà, bị thương ở đâu để tớ xem.”

Sạp hàng này là do Chu Nhạc muốn bày, Lưu Nghiên Nghiên chỉ đến giúp thôi, nếu để cô bị thương ở đây thì lòng Chu Nhạc sẽ áy náy vô cùng.

Nhìn dáng vẻ Chu Nhạc lo lắng hỏi han cô, cảm xúc trong mắt Lục Tỉnh Nhiên càng lúc càng nhạt nhòa.

Lưu Nghiên Nghiên nghẹn ngào bảo không sao, Chu Nhạc thì vẫn dịu dàng an ủi bên cạnh.

Sự chú ý của cậu hoàn toàn đặt lên người cô.

Cứ như thể cả sạp hàng này chỉ có mình cô vậy.

“Hoa không đủ rồi.” Lục Tỉnh Nhiên đột ngột lên tiếng: “Phải lấy thêm ra đây.”

Giọng anh hơi lớn, Chu Nhạc theo bản năng ngẩng đầu lên.

Lục Tỉnh Nhiên cúi đầu nhìn thẳng vào cậu.

Chu Nhạc bấy giờ mới nhận ra xung quanh sạp hàng đã có rất đông khách, nhưng chỉ có một mình anh đang tiếp khách.

Cậu đã bỏ mặc anh một mình ở đó.

Chu Nhạc lập tức thấy ngại: “Lớp trưởng đợi tớ một lát nhé, tớ đi lấy ngay đây.”

Nói xong, cậu lại an ủi cô thêm vài câu rồi đỡ cô về phía xe ba bánh, lấy một cái ghế cho cô ngồi.

“Lớp trưởng, tớ tới đây.”

Vì ôm đống hoa che khuất tầm mắt, lại đang vội nên chân bị vấp, Chu Nhạc đổ ập người về phía trước.

Xong đời rồi lần này thì ngã thật —

Tuy nhiên, cơn đau như dự đoán đã không tới.

Có người đã nhanh hơn một bước, ôm lấy cậu vào lòng.

Lục Tỉnh Nhiên một tay siết chặt eo cậu, ép cả người lẫn hoa vào lồng ngực mình.

Chu Nhạc rón rén mở mắt ra, hàng lông mi vừa khéo lướt qua chóp mũi anh.

Bốn mắt nhìn nhau. Thời gian như ngưng đọng.

Trong cơn bảng hoàng, Chu Nhạc ngửi thấy một mùi hương lành lạnh và thanh khiết, như những bông hoa tuyết mùa đông bao bọc lấy cậu từng lớp từng lớp một. Mùi hương rất dễ chịu, khiến người ta không thể kháng cự.

Gương mặt Chu Nhạc thoáng hiện lên vẻ ngẩn ngơ.

Từ phía xe ba bánh, Lưu Nghiên Nghiên đã chứng kiến toàn bộ cảnh tượng này.

Cô nhíu đôi mày xinh đẹp, cắn chặt môi.

Lục Tỉnh Nhiên cau mày, chủ động buông Chu Nhạc ra.

Sau khi thấy cậu đã đứng vững, anh liền xê dịch sang bên cạnh một chút.

Mùi hương dễ chịu biến mất, Chu Nhạc thẫn thờ một hồi mới định thần lại được.

Thấy anh đứng cách xa ra một chút, cậu vội đi tới hỏi: “Lớp trưởng, cậu không sao chứ? Lúc nãy tớ không tông mạnh vào anh đấy chứ?”

“Xin lỗi, tớ không nhìn đường…”

Lục Tỉnh Nhiên không nhìn cậu, chỉ hơi nghiêng mặt đi: “… Không sao.”

Nếu để ý kỹ sẽ thấy giọng anh hơi trầm và khàn, hoàn toàn không giống bình thường.

Chính anh cũng nhận ra điều đó.

Nên anh theo bản năng đứng cách xa cậu ra một chút.

Tại sao…

Tại sao đối với một Beta, anh lại nảy sinh bản năng của Alpha.

Lúc nãy khi ôm Chu Nhạc, anh đã để rò rỉ pheromone.

Đây là điều chưa từng xảy ra trước đây.

Ngay cả trong kỳ mẫn cảm, anh cũng có thể kiểm soát tốt cảm xúc của mình, pheromone lại càng không bao giờ bị rò rỉ khi tiếp xúc với người khác.

Ngoại trừ lúc nãy… khi ôm Chu Nhạc.

Lục Tỉnh Nhiên l**m đôi môi khô khốc, ánh mắt lướt qua cái gáy đang bận rộn ở quầy hàng trước mặt.

**

Sau bao phen sóng gió, buổi bày hàng cuối cùng cũng kết thúc tốt đẹp.

Khi bán xong bó hoa cuối cùng, Chu Nhạc thở phào nhẹ nhõm.

“Cuối cùng cũng được về nhà rồi.” Lâm Hiểu Hiểu còng lưng xuống, uể oải như xác sống vừa mới hồi sinh.

Hạ Lâm Xuyên cũng mệt phờ: “Xong rồi xong rồi, về nhà thôi, tao chịu hết nổi rồi, tao phải về nhà cày game đây.”

Đúng lúc này, Lưu Nghiên Nghiên từ trên xe bước xuống, chủ động nói: “Tôi… tôi đã bảo nhà hàng của gia đình chuẩn bị sẵn vài món rồi, lát nữa chúng ta có thể qua đó ăn luôn, đều làm xong cả rồi, toàn món đặc sắc thôi, chắc là mọi người cũng đói rồi nhỉ.”

Chu Nhạc nghe vậy thì khựng lại.

Đúng thật, tối nay họ ra đây bày hàng mà chưa ai ăn gì cả, cậu là người chủ trương kiếm tiền mà cũng chẳng nhớ ra chuyện mua cơm cho mọi người. Lòng Chu Nhạc áy náy vô cùng.

Cậu định bảo hay quá để cậu mời mọi người ăn, nhưng nếu là đến nhà hàng của nhà cô thì… không biết tiền sinh hoạt cả năm của cậu có đủ để mời khách không nữa.

Đang lúc lưỡng lự thì Lục Tỉnh Nhiên đột ngột lên tiếng: “Không cần đâu, lát nữa tôi về nhà ăn.”

Trần Nam xoa bụng: “Lúc nãy tôi ăn một đống cơm cuộn rồi, giờ một miếng cũng không nuốt nổi nữa, tôi cũng không đi đâu.”

Thịnh Kỳ An: “Chúng tôi đi cùng nhau.” Ý là cũng không đi.

Những người có mặt ở đó đều hiểu tâm tư của Lưu Nghiên Nghiên, nói là mời cả hội ăn cơm nhưng mục đích cuối cùng chỉ là muốn được ăn cùng Lục Tỉnh Nhiên mà thôi.

Quả nhiên, sau khi nghe anh bảo không đi, cô nàng lại cúi gầm mặt xuống.

Lâm Hiểu Hiểu và Hạ Lâm Xuyên tự biết ý nên không muốn làm kỳ đà cản mũi.

“Cảm ơn chị nhé, nhưng em phải về nhà ăn cơm, mẹ đang đợi em.”

“Em cũng thế, máy chơi game của em đang kêu gào chờ chủ nhân đây.”

Chu Nhạc cũng không đi được, cậu phải trả xe ba bánh về, tối nay bác Chu còn dùng để chở rau, cậu nhất định phải về ngay.

Hoa khôi mở lời mời mà chẳng ai nể mặt, quả thực có chút mất mặt.

Bầu không khí trở nên im lặng đến gượng gạo.

Lưu Nghiên Nghiên vẫn thấy buồn: “Vậy… thế này đi, tôi cũng về nhà luôn đây…”

Nói xong, cô luyến tiếc liếc nhìn Lục Tỉnh Nhiên một cái.

Dáng vẻ đau lòng đó Chu Nhạc đều thu vào mắt.

Cân nhắc một hồi, cậu hiếm khi đưa ra một đề nghị: “Hay là thế này, để lớp trưởng đưa chị về đi, các cậu ấy lát nữa có xe đến đón mà.”

Đề nghị của Chu Nhạc lập tức khiến mắt Lưu Nghiên Nghiên sáng lên.

Thịnh Kỳ An nhìn biểu cảm của Lục Tỉnh Nhiên, không nhịn được mà tặc lưỡi: “Đúng là đồ đần.”

Chu Nhạc thấy Thịnh Kỳ An nói xong bèn liếc nhìn mình một cái đầy ẩn ý… chẳng hiểu có ý gì.

“Nếu cùng đường thì có thể làm phiền cậu không? Lục Tỉnh Nhiên…” Cô quay sang, nhìn anh với ánh mắt đầy mong đợi và hy vọng.

Xung quanh bỗng chốc trở nên im lặng, mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía anh như đợi một câu trả lời.

Chu Nhạc cũng vậy, cậu cũng đang nhìn anh.

Lục Tỉnh Nhiên đứng im lặng hồi lâu rồi liếc nhìn Chu Nhạc một cái.

Cái liếc mắt này khiến Chu Nhạc sững sờ tại chỗ.

Sau đó, anh quay người bước đi, lướt ngang qua người cô.

Không biết anh đã nói gì với cô, chỉ thấy cô đột nhiên cười tươi rạng rỡ.

Cô gật đầu chào Chu Nhạc rồi vội vàng bước nhanh theo sau anh.

Lục Tỉnh Nhiên đã đồng ý rồi.

“Oa.” Hạ Lâm Xuyên cảm thán đầy ghen tị: “Sức hút của hoa khôi đúng là lớn thật đấy.”

Tuy rằng Lâm Hiểu Hiểu là fan ruột của Lục Tỉnh Nhiên nhưng trước mặt Lưu Nghiên Nghiên cũng không khỏi bái phục. Nếu nói trên đời này có ai xứng đôi với anh thì đúng là chỉ có cô, dù xét về gia thế, học vấn hay nhan sắc thì đều xứng đôi vừa lứa, có thể gọi là trời sinh một cặp.

Lâm Hiểu Hiểu: “Tao hy vọng lớp trưởng yêu muộn một chút để tụi mình còn chuẩn bị tâm lý, hu hu hu.”

“Hóa ra kẻ lấy đá đập vào chân mình lại chính là tụi mình, biết thế lúc nãy không cho Lưu Nghiên Nghiên đến rồi. Chu Nhạc, mày thấy đúng không?”

Người bên cạnh vẫn không phản ứng gì, Lâm Hiểu Hiểu không nhịn được quay sang nhìn.

“Chu Nhạc? Mày nghĩ gì thế?”

Chu Nhạc vẫn chưa hoàn hồn.

Không biết có phải do ảo giác không, mà cậu luôn cảm thấy cái liếc mắt lúc nãy của Lục Tỉnh Nhiên như đang trách móc cậu vậy.

Và còn nữa… bóng lưng anh và Lưu Nghiên Nghiên đi bên nhau trông cứ có cảm giác gì đó khiến cậu không thể nói thành lời…

**

Chan: Thịnh Kỳ An cái gì cũng biết, đúng là bản lĩnh dám chơi Alpha :v

Hết chương 21

[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.