Sau Khi O Giả Beta Bị Hotboy Trường Phát Hiện

Chương 22:




[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Chương 22

Tác giả: Kim Hải | Editor: Chan

[Lưu ý: Từ chương này trở đi thay đổi đại từ nhân xưng của Thịnh Kỳ An từ “hắn” sang “anh” nhé. Trước đó không để luôn là anh vì có lý do, giờ đổi là do sắp tới có biến :v]

Nhưng mà anh trách cậu cái gì chứ?

Chẳng lẽ lúc nãy cậu lỡ đâm sầm vào anh thật sao?

Cả đêm đó Chu Nhạc cứ lo nơm nớp, cậu ngồi rà soát lại toàn bộ quá trình bày hàng mà chẳng thấy có điểm gì bất thường cả. Để cho chắc ăn, cậu chủ động nhắn tin WeChat cho Lục Tỉnh Nhiên.

Chu Nhạc: [Lớp trưởng, cậu về đến nhà chưa?]

Chu Nhạc: [Hôm nay cảm ơn các cậu nhiều lắm, cảm ơn cả Trần Nam và Thịnh Kỳ An nữa.]

Chu Nhạc: [Mọi người vất vả rồi. Hôm nay tớ phải về sớm nên hơi vội vàng, hôm nào cuối tuần mọi người không bận, tớ mời mọi người đi ăn một bữa nha~~]

Chu Nhạc: [[Gấu nhỏ mong chờ.JPG]]

Đợi nửa ngày trời, Lục Tỉnh Nhiên vẫn không hồi âm.

Chu Nhạc thấy hơi hụt hẫng.

Hôm nay kiếm được hơn 4000 tệ, nhưng chẳng hiểu sao cậu vẫn không thấy vui nổi. Cứ hễ nhớ tới ánh mắt xa cách cuối cùng của anh, cậu lại càng thấy buồn hơn.

Tắm rửa xong nằm lên giường, cậu vẫn dán mắt vào điện thoại đợi tin nhắn của anh, cho đến khi ngủ thiếp đi lúc nào không hay.

Sáng hôm sau tỉnh dậy, việc đầu tiên cậu làm là xem WeChat.

Cuối cùng cậu cũng thấy tin nhắn trả lời của Lục Tỉnh Nhiên!

Lục Tỉnh Nhiên: [Được.]

Chu Nhạc đầu tóc rối bù, bật dậy ngay lập tức, cậu cứ nhìn chằm chằm vào chữ “Được” kia mà mỉm cười mãn nguyện.

Lớp trưởng không giận cậu, cũng không trách cậu gì cả, chắc là hôm qua cậu nhìn lầm thôi.

Đống mây mù trong lòng bỗng chốc tan biến sạch sẽ. Cậu nhảy xuống giường đi vệ sinh cá nhân, tinh thần phấn chấn hẳn lên, cảm giác việc đi học cũng chẳng còn gì khó khăn nữa.

Sáng ra thấy con trai cứ cười hì hì, Trình Oánh không nhịn được hỏi: “Có chuyện gì tốt lành à? Hôm nay trông con vui vẻ lạ thường.”

Chu Nhạc thấy tâm trạng mình cực kỳ tốt, cứ như thể đột nhiên thấy cuộc đời đầy hy vọng, tràn đầy nhiệt huyết.

“Không có gì đâu mẹ, tối qua bày hàng kiếm được khá lắm, đủ cho hai mẹ con mình sinh hoạt phí trong hai tháng tới rồi.”

Bà Trình Oánh kinh ngạc: “Nhiều thế cơ à?”

Chu Nhạc: “Vâng! Hi hi.”

“Nhưng mà… chắc là con phải tiêu một ít. Các bạn giúp con rất nhiều, con muốn hôm nào mời họ đi ăn một bữa thịnh soạn.”

Trình Oánh tất nhiên là ủng hộ: “Vậy con đừng có chọn chỗ rẻ tiền quá, đưa các bạn đi ăn chỗ nào ngon ngon một chút, ít nhất cũng phải cỡ như quán nhà bác Chu ấy.”

Quán của bác Chu là quán ăn nhỏ nhưng giá cả phải chăng, món móng giò pha lê cũng chỉ 70-80 tệ, ăn rất ổn. Vừa hay có thể giúp bác Chu kiếm thêm chút đỉnh, coi như là báo đáp nhỏ. Vả lại quán bác Chu rất đông khách, đầu bếp tay nghề giỏi, khách quen nhiều nên cũng coi như là đặc sản, mời khách ở đó cũng không bị mất mặt.

“Vâng, tối nay con sẽ qua bàn với bác Chu xem gần đây bên bác có bàn trống không.”

**

Trên đường đi học, Chu Nhạc rất hiếm khi gặp Trần Nam và Thịnh Kỳ An, xác suất gặp họ chẳng khác nào gặp ma giữa ban ngày.

Bởi vì hai người kia thường được xe riêng đưa đón vào tận trường, mà họ toàn đi học muộn, sát giờ mới có mặt nên trên đường làm gì còn ai nữa.

“Chào buổi sáng!” Chu Nhạc nhiệt tình chào hỏi.

Nếu là trước đây, cậu thấy họ là sẽ đi đường vòng, nhưng sau vài lần tiếp xúc, cậu cảm thấy khoảng cách giữa họ đã biến mất.

“Chào cái con khỉ.” Trần Nam vừa thấy cậu đã trưng ra bộ mặt khó ở.

Thịnh Kỳ An cũng nhìn Chu Nhạc với vẻ mặt đầy sầu não.

Chu Nhạc: ???

Rõ ràng hôm qua vẫn còn là những người bạn cùng nhau kiếm tiền vui vẻ cơ mà, sao hôm nay thiết lập nhân vật lại thay đổi chóng mặt thế này?

Trần Nam đeo chéo cặp sách, hếch cằm đi tới: “Hôm qua chính là cái thằng ranh mày bảo Lưu Nghiên Nghiên lên xe đúng không?”

Chu Nhạc: “… Ờm, tớ chỉ đề nghị thôi mà…”

Trần Nam: “Đề nghị cái con bà mày ấy mà đề nghị?!”

Bầu không khí trên xe tối qua chỉ có thể dùng hai chữ đóng băng để diễn tả.

Lưu Nghiên Nghiên ngồi ghế phụ cứ cố tìm chuyện để nói, cuối cùng chỉ có Thịnh Kỳ An lịch sự đáp lại vài câu, còn Lục Tỉnh Nhiên ngồi cạnh anh thì mặt mày sa sầm.

Trần Nam tưởng như ngửi thấy cả mùi pheromone của Lục Tỉnh Nhiên tỏa ra.

Cảm giác như ngồi trên đống kim, gai đâm sau lưng, nghẹn ứ ở cổ họng!!!

Hắn sắp sợ chết khiếp rồi!

Tất cả là do: “Mày nói mày để cái tiểu thư đó lên xe làm cái gì?!”

Chu Nhạc ngơ ngác không hiểu gì.

Sao phản ứng của Trần Nam lại lớn thế nhỉ?

“Lưu Nghiên Nghiên… làm sao cơ?” Chu Nhạc trưng ra bộ mặt ngây thơ: “Tớ thấy lớp trưởng khá là vui mà.”

Trần Nam: ???

Thịnh Kỳ An: Đảo mắt.

Trần Nam bóp lấy mặt Chu Nhạc, nghiến răng nghiến lợi: “Lúc nào rảnh mày đi chữa mắt giùm cái được không!”

“Nó sắp mù đến nơi rồi!”

“Rốt cuộc cái con mắt nào của mày thấy nó vui vẻ hả?!”

Chu Nhạc bị bóp đến mức môi chu ra, giọng nói méo mó khó khăn: “Lớp trưởng đồng ý cho lên xe mà, không phải tớ (tại tớ)…”

Cuối cùng đúng là Lục Tỉnh Nhiên gật đầu thì Lưu Nghiên Nghiên mới lên xe được.

Trần Nam bực mình buông Chu Nhạc ra.

Chu Nhạc xoa xoa cái mặt bị bóp đau, có chút tủi thân: “Tớ chỉ thấy lớp trưởng với Lưu Nghiên Nghiên cũng xứng đôi…”

Thịnh Kỳ An: “Tôi cảm thấy cậu đừng có ‘thấy’ nữa thì hơn.”

Chu Nhạc: “…”

Cả nhóm đang đi vào lớp thì Thịnh Kỳ An đột nhiên dừng bước.

Trần Nam nhận ra ngay, quay lại hỏi: “Sao thế?”

Thịnh Kỳ An không trả lời, chỉ ngoái đầu nhìn ra sau.

Giữa đám đông học sinh mặc đồng phục xanh trắng nhộn nhịp, thầy giám thị Lão Phong đeo băng đỏ đang đứng ở góc rẽ bắt những học sinh đi muộn, cạnh đó là vài người của hội học sinh.

Phía xa hơn… là hàng rào trường học, và bên ngoài hàng rào là…

Một đôi mắt thâm hiểm như rắn rết, dù cách một khoảng xa vẫn có thể cảm nhận được ánh nhìn độc địa của đối phương.

Đúng là không sai — Cao Kiến.

Hắn đang tỏa pheromone ra, pheromone của một Alpha.

Có lẽ không phải ai cũng nhận ra, nhưng Thịnh Kỳ An đã bắt được nó một cách chính xác.

Một mùi đàn hương nồng nặc và tồi tệ y như chủ nhân của nó, khiến người ta buồn nôn.

Chỉ cần nhìn một cái là đủ để kích hoạt bản năng bạo lực của một Alpha, anh đúng là có khả năng đó.

“Này mày nhìn cái gì đấy?” Trần Nam nhìn theo, ánh mắt cũng lập tức lạnh đi.

Chu Nhạc không hiểu sao hai người kia đột nhiên biến đổi sắc mặt, cậu tò mò cũng định ló đầu ra xem nhưng chưa kịp thấy gì đã bị Trần Nam xoay người lại: “Bãi cứt nào cũng có dấu răng của mày, vào lớp đi, đừng có nhìn lung tung.”

Chu Nhạc bị Trần Nam khoác vai đẩy đi.

Thịnh Kỳ An lùi lại hai bước, ánh mắt vẫn dán chặt vào Cao Kiến. Hồi lâu, anh nheo mắt lại.

Cao Kiến đang cười với anh.

Một nụ cười hoàn toàn không có hơi ấm.

Không biết có phải ảo giác hay không, nhưng Cao Kiến dường như có hứng thú hơn với Trần Nam vừa rời đi, hay là, là với Chu Nhạc đi cùng hắn?

**

Hứa Duyệt cầm sách giáo khoa vào lớp, cô không giảng bài ngay mà giao nhiệm vụ cho cả lớp trước.

“Thông báo với cả lớp một chút, học kỳ mùa xuân này có một cuộc thi thí nghiệm Hóa học toàn thành phố diễn ra vào cuối tháng 4. Trường Trung học số 1 chúng ta sẽ chọn ra ba đội đại diện tham gia trong vòng nửa tháng tới. Có tiền thưởng đấy nhé, chỉ cần được chọn đại diện trường đi thi, dù không có giải cũng được thưởng 20.000 tệ.”

“Uầy!” Cả lớp lập tức ồn ào.

“20.000 tệ, mỗi đội 4 người, tính ra mỗi người được ít nhất 5000 tệ. Nếu đạt giải cấp thành phố, thấp nhất là 100.000 tệ, mỗi người được 20.000 tệ đấy.”

“Trời đất! Thành phố lần này chi đậm thật.”

“5000 tệ, vừa xinh, tao đang muốn đổi điện thoại.”

“Làm như mày thắng chắc rồi ấy, Hóa học đấy, mày giỏi lắm à?”

“Giỏi hay không thi mới biết chứ?”

“Cậu mà cũng đòi báo danh á, với cái điểm Hóa 13 của cậu hả!”

“Cút! 13 là điểm Vật lý của tớ! Với lại cái này rõ ràng là phải tìm đại thần gánh team chứ, tớ không phải đại thần thì tớ đi tìm đại thần là xong!”

“Lớp mình ai giỏi Hóa nhất nhỉ?”

“Lớp phó học tập? Đợi đã, không đúng, là lớp trưởng!”

“…”

“Thôi bỏ đi, tớ khỏi nằm mơ nữa.”

“Được rồi được rồi, đừng ồn nữa, trật tự!” Hứa Duyệt gõ mạnh lên bảng đen. “Lần này lập đội với danh nghĩa toàn trường, tức là học sinh 12 lớp khối 12 có thể tự do lập đội, không giới hạn trong lớp mình. Ban giám hiệu rất coi trọng cuộc thi này, đặc biệt mở tầng 3 tòa nhà thí nghiệm làm phòng thí nghiệm riêng cho các nhóm học tập và thảo luận. Trước khi tan học sáng nay, ai muốn lập đội thì báo danh sách cho lớp trưởng. Lục Tỉnh Nhiên, em thống kê lại rồi đưa cho cô nhé.”

Thế là sau giờ học, một cuộc thảo luận sôi nổi nổ ra.

Đặc biệt là phía Chu Nhạc.

Chu Nhạc gõ bàn, mặt đầy phấn khích: “Chúng ta lập đội đi!”

Lâm Hiểu Hiểu lườm cậu một cái rồi nằm bò ra bàn, tiếp tục đắm đuối xem tin tức thần tượng trên Weibo.

Hạ Lâm Xuyên ngáp một cái, cố gắng dùng ý chí để chơi game.

Chu Nhạc tức tối: “Mọi người làm gì thế?! Cơ hội học tập tốt thế này, không được sa đọa như vậy!”

Lâm Hiểu Hiểu: “Mày có chắc là vì học tập không?”

Chu Nhạc: “…”

Chu Nhạc: “… Tất nhiên là vì tiền rồi.”

Đúng thế, 5000 tệ! Đó là tận 5000 tệ đấy!!! Ai mà không động lòng cho được!

Chu Nhạc gõ bàn: “Rung động không?”

Lâm Hiểu Hiểu: “Không hề.”

Hạ Lâm Xuyên: “Không hứng thú.”

Chu Nhạc: “Mọi người không được sa đọa như thế!”

Lâm Hiểu Hiểu, Hạ Lâm Xuyên: “Cút.”

Chu Nhạc: Khóc chít chít.JPG

Xúi giục nửa ngày trời mà chẳng lay chuyển được ai.

Cuối cùng Chu Nhạc đành tội nghiệp cầm một tờ đơn báo danh đến trước mặt Lục Tỉnh Nhiên: “Cái đó… lớp trưởng, một người có được báo danh không?”

Cậu không phải tự tin thái quá vào môn Hóa của mình, chỉ là muốn thử vận may xem cuối cùng có thể được ghép đội tự do rồi gặp được đại thần nào đó gánh không? Nghe nói có một người tên Trác Niên ở lớp 2 giỏi Hóa nhất, toàn đứng nhất trường, mỗi tội tính tình khó gần. Nhưng không sao, cậu dễ gần, cậu cực kỳ dễ gần luôn!

Biết đâu mèo mù vớ phải cá rán thì sao?

Dù sao Chu Nhạc vẫn luôn sống nhờ vào niềm hy vọng như thế.

Lục Tỉnh Nhiên không trả lời ngay mà cầm tờ đơn của cậu, lướt mắt nhìn từ trên xuống dưới.

Anh không nói gì, nhưng Trần Nam bên cạnh đã không nhịn được: “Này, cái tuyển thủ điểm Hóa cao nhất là 69 như mày mà cũng đòi thi đấu á?”

“Cậu đi thi cái gì? Thi xem ai đứng bét à?”

Xung quanh rộ lên vài tiếng cười nhạo.

“Chu Nhạc, mày gan thật đấy.”

“Ơ thế này mà cũng báo danh được à? Vậy tao có nên—”

“Mày thì thôi đi, mày còn chẳng bằng Chu Nhạc nữa là!”

“Ha ha ha ha.”

Mặt Chu Nhạc đỏ bừng như quả gấc.

Tự mình âm thầm mặt dày là một chuyện, bị người ta bóc mẽ trước đám đông lại là chuyện khác.

Cậu định cầm lại tờ đơn rồi thôi, không ngờ Lục Tỉnh Nhiên lại thu tờ đơn của cậu lại rồi nói: “Trùng hợp ghê, nhóm tôi đang thiếu người, cậu vào đi.”

Chu Nhạc: ?

Chu Nhạc: ??

Chu Nhạc: !!!

Xung quanh im bặt trong một giây, họ còn không tin nổi vào tai mình hơn cả Chu Nhạc.

Chung đội với Lục Tỉnh Nhiên!

Đây rõ ràng là được bay thẳng lên mây rồi còn gì?!

“Ơ cái gì cơ? Tao không hiểu, tại sao? Cần Chu Nhạc làm gì? Làm linh vật à?”

Chu Nhạc cũng không tin nổi, mở to mắt hỏi: “Lớp trưởng, cậu nói… thật?!”

Đây là chuyện cậu có nằm mơ cũng không dám nghĩ tới.

Lục Tỉnh Nhiên không trả lời, chỉ mỉm cười với cậu rồi kẹp tờ đơn của cậu vào nhóm của mình.

“Chào mừng gia nhập đội, linh vật.” Thịnh Kỳ An cười một cách không để tâm.

Trần Nam không vui: “Anh Lục, anh nhận nó mà không nhận em? Tại sao? Em không còn là đứa trẻ anh yêu nhất nữa sao?”

Lục Tỉnh Nhiên: “Mày im đi.”

Trần Nam: Hu hu hu.

Thịnh Kỳ An hành động cực nhanh, lập tức kéo Chu Nhạc vào nhóm chat “Tiểu tổ thí nghiệm Hóa học”.

Trong nhóm chỉ có ba người: Lục Tỉnh Nhiên, Thịnh Kỳ An và cậu, vẫn còn thiếu một suất.

Quả nhiên là không có Trần Nam.

Có vẻ lớp trưởng rất nghiêm túc với cuộc thi này, nhưng… nếu nghiêm túc thì tại sao lại chọn cậu làm đồng đội chứ?

Chọn lớp phó Hóa học Vương Bằng còn mạnh hơn cậu nhiều mà.

“Nhạc Nhạc!”

“Nhạc Nhạc!!!”

Chu Nhạc bị Lâm Hiểu Hiểu bám lấy cánh tay gọi hai tiếng suýt thì bay cả hồn vía.

“Nhạc Nhạc, nể tình chúng ta ngồi cùng bàn bao nhiêu năm nay, hãy cho tao thi cùng với! Mày biết đấy, lòng tao đối với môn Hóa trời đất chứng giám, nhật nguyệt vô quang, tao yêu nó, yêu đến chết đi được! Một ngày không học Hóa là tao không ngủ yên, tao bồn chồn, tao khó chịu đến mức nhảy lên nhảy xuống đây này hu hu hu.”

Chu Nhạc: “…”

Lâm Hiểu Hiểu khóc lóc thảm thiết, nước mắt nước mũi đầm đìa.

Chu Nhạc gỡ cái móng vuốt của cô đang bám trên tay mình ra, vứt sang một bên: “Muộn rồi.”

Hồi trước mày lạnh lùng với tao, giờ tao khiến mày không với tới được.

Bạn nhỏ Chu Nhạc chính là thực tế như vậy đấy!

Lâm Hiểu Hiểu chỉ biết đứng một bên khóc thút thít.

Vào tiết học, Chu Nhạc vẫn thấy không thực chút nào.

Lớp trưởng chọn cậu làm đồng đội, thực sự chọn cậu! Thật ra Chu Nhạc biết năng lực của mình, tâm trí cậu cũng chẳng bao giờ đặt vào việc học, chỉ ở mức nửa vời. Dù vậy, Lục Tỉnh Nhiên vẫn chọn cậu, điều này khiến cậu thấy rất ấm lòng. Cậu biết lớp trưởng luôn chăm sóc mình, có thể nói là sự độc nhất vô nhị trong lớp.

Tuy không biết tại sao, nhưng cảm giác được người khác đặt mình vào trong lòng như thế khiến cậu không thể chối từ.

Chu Nhạc nhìn lên bảng đen, khóe miệng từ từ cong lên.

**

Gần giờ nghỉ trưa, Chu Nhạc nhận được tin nhắn WeChat của Lưu Nghiên Nghiên.

Lưu Nghiên Nghiên: [Cậu nghe chuyện lập đội thi Hóa học chưa?]

Chu Nhạc: [Biết chứ.]

Chu Nhạc: [Đúng rồi, Hóa của chị cũng giỏi lắm mà, có thể thử xem, biết đâu lại đạt giải đấy.]

Nói mới nhớ, Chu Nhạc hoảng hốt nhớ lại, Lưu Nghiên Nghiên dường như có một lần thi liên trường môn Hóa đứng nhất và được toàn trường tuyên dương, tính ra cuộc thi này chẳng phải rất phù hợp với cô sao? Đạt giải chắc chắn không thành vấn đề.

Lưu Nghiên Nghiên: [[thút thít.JPG]]

Lưu Nghiên Nghiên: [Nhưng tôi vẫn chưa có đội.]

Chu Nhạc: [Hả? Lớp chị không ai rủ à? Không thể nào.]

Lưu Nghiên Nghiên: [Có người rủ, nhưng tôi thấy họ không hợp.]

Không hợp…

Chu Nhạc còn chưa hiểu ý thì cô đã nhắn tiếp.

Lưu Nghiên Nghiên: [Lần này có thể lập đội khác lớp, tôi nghe nói cậu ở trong đội của Lục Tỉnh Nhiên, đội các cậu vẫn còn thiếu một người…]

Chu Nhạc lúc này mới phản ứng kịp.

Lưu Nghiên Nghiên muốn chung nhóm với họ.

Nhưng chuyện này cậu chắc chắn không quyết định được, phải hỏi Lục Tỉnh Nhiên.

Lưu Nghiên Nghiên: [Tất nhiên là được, chỉ là tôi hơi ngại hỏi, sợ bị cậu ấy từ chối, cậu có thể giúp mình thám thính ý tứ của cậu ấy được không?]

Lưu Nghiên Nghiên: [Nếu không được thì mình cũng không dám làm phiền trước mặt cậu ấy đâu.]

Chu Nhạc: [Chị đừng nói thế, em thấy lớp trưởng vẫn khá thích chị mà.]

Lưu Nghiên Nghiên: [Thật không? Sao tôi chẳng cảm nhận được gì cả.]

Lưu Nghiên Nghiên khựng lại một lát rồi cuối cùng vẫn nói: [Tôi cảm thấy, Lục Tỉnh Nhiên đối xử với cậu còn tốt hơn đối với tôi nữa.]

Chu Nhạc nhìn những dòng chữ này, thầm nghĩ, đúng là lớp trưởng đối xử với cậu rất tốt thật.

Nhưng mà…

Chu Nhạc: [Cái đó chắc chắn là khác nhau rồi, chị là Omega, lại là con gái, lớp trưởng là Alpha, lúc mới tiếp xúc chắc chắn sẽ có chút ngượng ngùng chứ.]

Chu Nhạc: [Em thì khác, em là Beta, lại là con trai, lớp trưởng chắc chắn sẽ thấy tự nhiên và thoải mái hơn khi ở cạnh em.]

Đến cuối cùng, Lưu Nghiên Nghiên cảm thấy mình sắp bị Chu Nhạc thuyết phục đến mức lấy lại tự tin luôn rồi.

Có lẽ sự xa cách của Lục Tỉnh Nhiên đối với cô thực sự là một kiểu ngượng ngùng khi đứng trước người khác giới chăng? Có lẽ cô thực sự có thể hy vọng một chút.

Lưu Nghiên Nghiên: [Vậy trăm sự nhờ cậu nhé Nhạc Nhạc.]

Lưu Nghiên Nghiên: [[( ` ) Bắn tim]]

Nhìn tin nhắn, Chu Nhạc rơi vào trầm tư.

**

Chan: Ở chương 03 có đoạn này:

[這麽好看的女孩子,陸井然竟然不喜歡,真不知道他會喜歡什麽樣的。
“要不你再幫我個忙好嘛?只要弄清楚了,我還給你1000塊,拜托了,這對我非常重要,周樂弟弟。”
周樂……弟弟?

Như thế đẹp mắt nữ hài tử, lục tỉnh nhiên vậy mà không thích, thật không biết hắn sẽ thích cái gì dạng.
“Nếu không ngươi lại giúp ta một việc thật sao? Chỉ cần biết rõ, ta trả lại cho ngươi 1000 Khối, xin nhờ, cái này đối ta phi thường trọng yếu, chu nhạc đệ đệ.”
Chu nhạc…… Đệ đệ?]

Vì cái đoạn này mà tui đoán Lưu Nghiên Nghiên học trên bọn này 1 lớp tức là lớp 12. Nhưng giờ chúng nó nói chuyện ghép nhóm thi Hóa với nhau nên sẽ có 2 giả thuyết xảy ra: Hoặc là Lưu Nghiên Nghiên coi Chu Nhạc là em trai nhỏ trong nhà nên gọi Chu Nhạc đệ đệ, hoặc là Lưu Nghiên Nghiên vì lý do nào đó (ốm đau chẳng hạn) mà bị đúp 1 năm nên học cùng với tụi này, mặc dù lớn tuổi hơn.

Hoặc đơn giản là bug của tác giả, nói chung tui vẫn để Nhạc Nhạc vs Nghiên Nghiên xưng chị-em nhé.

Hết chương 22

[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.