Sau Khi O Giả Beta Bị Hotboy Trường Phát Hiện

Chương 23:




[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Chương 23

Tác giả: Kim Hải | Editor: Chan

Sau giờ học hôm đó, Chu Nhạc bị Lục Tỉnh Nhiên giữ lại để họp nhóm nhỏ.

Đại ý là vì thời gian gấp rút, sau này trong vòng nửa tháng họ có thể phải ôn tập đến tận 9, 10 giờ tối, nên công việc giao đồ ăn thêm cho bác Chu chắc chắn không thể làm tiếp được.

Chu Nhạc lúc đầu hơi do dự, nhưng nghĩ đến Lục Tỉnh Nhiên, cậu nghiến răng đồng ý ngay.

Chắc chắn là vì tin tưởng cậu nên anh mới đồng ý cho cậu gia nhập.

Đã thế thì cậu phải đáp lại bằng sự chân thành tối thiểu.

May mắn thay, số tiền kiếm được từ việc bày hàng hôm trước đã đủ để bù đắp cho nửa tháng này rồi, vả lại biết đâu họ thực sự đạt giải, nếu được đi thi cấp thành phố thì lời to.

“Được! Chúng ta cùng cố gắng!”

“Chúng ta nhất định có thể vượt ra khỏi trường, vượt ra khỏi thành phố, tiến thẳng ra thế giới!!!”

Chu Nhạc đột nhiên nắm chặt nắm đấm, nhiệt huyết bừng bừng.

Ba Alpha còn lại trong phòng ngơ ngác nhìn cậu, cuối cùng đều không nhịn được mà bật cười.

Trần Nam coi như phục rồi: “Thôi được rồi, mày đúng là linh vật thật, tao công nhận.”

Chu Nhạc cười hì hì.

Bất chợt, cậu cảm thấy đầu mình bị xoa một cái.

Một lực đạo rất dễ chịu, cứ như đang v**t v* mèo vậy.

Cậu quay đầu lại, đúng lúc chạm vào ánh mắt dịu dàng nuông chiều của Lục Tỉnh Nhiên.

Anh nhìn cậu, khóe môi hơi cong, ánh mắt đen láy khẽ dao động.

Chu Nhạc sững sờ.

Lần đầu tiên cậu cảm nhận trực diện một điều: Lớp trưởng thực sự rất, rất đẹp trai. Thậm chí có một khoảnh khắc cậu nghĩ, nếu có thể được anh nhìn mình như thế này mãi, làm gì cũng đáng.

Nội dung cuộc họp lần này ngoài việc nói chuyện của Chu Nhạc ra, còn phải chốt người thứ tư.

Trần Nam tự ứng cử: “Trong phòng này ngoài tao ra còn có người thứ tư nào nữa không? Tao biết ngay là tối nay bọn mày giữ tao lại là vì thấy tao cực kỳ…” Phù hợp.

“Trương Dương ở lớp 5 thì sao?” Thịnh Kỳ An nhìn Lục Tỉnh Nhiên. “Lần trước hắn đạt giải nhất cuộc thi Hóa học quốc tế đấy.”

Lục Tỉnh Nhiên dựa người vào bục giảng, khoanh tay, mím môi không đáp.

Trần Nam: “Này anh em, không có phần của tao thì bọn mày gọi tao đến đây làm gì?”

Thịnh Kỳ An nói với Lục Tỉnh Nhiên: “Vậy mày đề cử một người đi, bản đăng ký này sáng mai phải nộp lên phòng giám thị để đánh giá lần cuối rồi, điều kiện tiên quyết là phải có 4 người.”

Cả nhóm dần rơi vào im lặng.

Trần Nam thấy mình hoàn toàn bị gạt ra rìa nên cũng mặc kệ, lôi điện thoại ra một góc chơi đấu địa chủ.

“Chặt nó!”

“Thắng rồi!”

Cực kỳ hớn hở.

Chu Nhạc nhìn Lục Tỉnh Nhiên rồi lại nhìn Thịnh Kỳ An, thấy họ mãi không nói gì, có vẻ là chưa có ứng cử viên nào, vừa khéo cậu lại có, còn là người có sẵn luôn.

“Cái đó, nếu không được thì tớ thấy… Lưu Nghiên Nghiên cũng khá ổn đấy.” Chu Nhạc đánh bạo đề nghị.

Lời vừa thốt ra, không gian lập tức chìm vào im lặng, còn im lặng hơn cả lúc nãy.

Điện thoại của Trần Nam cũng tắt ngóm âm thanh, hắn ngẩng đầu nhìn cậu.

Chu Nhạc thấy sắc mặt mọi người không ổn, vội vàng giải thích: “Vì Lưu Nghiên Nghiên cũng chưa có đội, vả lại chúng ta đang thiếu một người, môn Hóa của cô ấy cũng rất giỏi, lần trước còn đứng nhất nữa. Cô ấy cũng rất… nỗ lực… cầu tiến…”

Chu Nhạc nói được nửa chừng thì đột ngột chạm phải ánh mắt của Lục Tỉnh Nhiên.

Không một chút cảm xúc, thậm chí còn hơi lạnh, rất lạnh, lạnh hơn tất cả những biểu cảm của anh mà cậu từng thấy.

Giọng Chu Nhạc nhỏ dần rồi tắt hẳn.

Theo bản năng, cậu cảm thấy đề nghị này của mình có lẽ không hay cho lắm.

Trần Nam giờ cứ nghe thấy ba chữ Lưu Nghiên Nghiên là đau đầu: “Này Chu Nhạc, nếu mày thích Lưu Nghiên Nghiên thì đi mà theo đuổi, sao lúc nào cũng lôi cô ta vào thế?”

Chu Nhạc vội vàng xua tay: “Tớ không thích, sao tớ có thể…”

“Vậy thì tại sao?” Thịnh Kỳ An liếc nhìn Lục Tỉnh Nhiên.

Chu Nhạc l**m đôi môi khô khốc, muốn giải thích nhưng chẳng biết nói gì.

Vốn định giúp Lưu Nghiên Nghiên theo đuổi người ta, nhưng giờ xem ra…

“Tôi nhớ là đã từng nói với cậu rồi,” Lục Tỉnh Nhiên đột ngột lên tiếng, giọng trầm thấp đầy vẻ khó chịu, “Tôi không thích Lưu Nghiên Nghiên.”

“Cũng không thích người khác cứ gán ghép cô ta với tôi.”

“…”

Chu Nhạc không ngờ phản ứng của anh lại lớn như vậy, nhất thời hoảng hốt bối rối: “Tớ chỉ cảm thấy… mọi người đều là bạn bè, hay là có thể làm quen…” Thử xem.

Lục Tỉnh Nhiên ngước mắt nhìn cậu, giọng nói nhạt nhẽo nhưng nhấn mạnh từng chữ: “Cô ta là bạn của cậu, vậy tôi thì không phải à?”

Chu Nhạc: “…”

“Cậu muốn quan tâm đến cảm xúc của cô ta, vậy còn cảm xúc của tôi thì sao?”

Đôi mắt Alpha đen kịt, gương mặt bình thản nhưng lời nói thốt ra khiến lòng Chu Nhạc như bị lật tung trong chảo dầu.

Đúng thế, không sai chút nào.

Lưu Nghiên Nghiên thích lớp trưởng, rất xứng với lớp trưởng, đó là suy nghĩ chủ quan của cậu.

Nhưng Lục Tỉnh Nhiên không nghĩ vậy, anh không thích cô, mà cô lại có tâm tư đó với anh, là ai thì cũng thấy không thoải mái, gượng gạo, huống hồ cậu cứ luôn âm thầm muốn vun vào cho hai người họ.

Đúng là quá đáng ghét!

Nếu là cậu, cậu cũng sẽ tức giận.

“Lớp trưởng… xin lỗi, tớ… tớ…” Chu Nhạc không tìm được lời nào để nói nữa.

Nói gì đây? Cậu không cố ý ư? Không thể nào.

Nghe chẳng khác gì lời nói dối.

Giằng co hồi lâu, Chu Nhạc từ từ tiến lại gần Lục Tỉnh Nhiên, nhưng cũng không dám lại quá gần.

“Xin lỗi, tớ… tớ sai rồi… lớp trưởng.” Chu Nhạc cẩn thận quan sát sắc mặt của anh.

Nhưng đối phương chẳng hề dịu đi.

“Thịnh Kỳ An, đưa cậu ấy về đi.” Bỏ lại một câu như vậy, Lục Tỉnh Nhiên quay người đi thẳng ra ngoài.

“…”

**

Lần đầu tiên Chu Nhạc được ngồi trên chiếc xe bảo mẫu vừa đen vừa dài, lần trước cậu là người bị đâm.

Chẳng biết là xe hiệu gì, chỉ thấy không khí bên trong rất thơm.

Thậm chí còn mang theo mùi hương của Lục Tỉnh Nhiên, một cảm giác khó tả, nhưng theo bản năng cậu thấy đó chính là mùi của anh.

“Cảm ơn nhé.”

Sau khi chào tạm biệt Thịnh Kỳ An, Chu Nhạc mệt mỏi lên lầu.

Vừa mở cửa, Tiểu Bạch đã nhảy nhót ra đón.

Chu Nhạc cúi người bế Tiểu Bạch lên, khẽ nói: “Suỵt, đừng ồn, mẹ ngủ rồi.”

Tiểu Bạch rất nghe lời, im lặng ngay lập tức.

Chu Nhạc tắm rửa xong, bế Tiểu Bạch lên giường.

Cơ thể Tiểu Bạch mềm mại, tỏa ra hơi ấm của động vật nhỏ, ôm nó vào lòng thì cảm giác trống trải sẽ vơi bớt đi.

Cậu thấy mình được an ủi phần nào.

Nằm trên giường một hồi, Chu Nhạc nhắn tin cho Lưu Nghiên Nghiên: [Xin lỗi nhé, có lẽ em không giúp được chị rồi.]

Không đợi cô trả lời, cậu ôm lấy Tiểu Bạch rồi nhắm mắt lại.

Vài phút sau, cậu mở mắt trong bóng tối.

“Tiểu Bạch.” Giọng cậu khàn khàn, chẳng biết phải làm sao cho phải, “Mày nói xem, nếu mai tao thành tâm xin lỗi lớp trưởng, cậu ấy có tha lỗi cho tao không?”

Tiểu Bạch đã ngủ say và bắt đầu ngáy khò khò.

Chẳng có ai trả lời cậu cả.

Chu Nhạc cảm thấy bất an, ôm chặt lấy Tiểu Bạch rồi nhắm mắt lại lần nữa.

**

Tại nhà họ Lục.

Khi Thịnh Kỳ An tới nơi, dì giúp việc vội vàng ra đón: “Cậu cuối cùng cũng đến rồi.”

“Sao thế dì Lan? Có chuyện gì xảy ra?” Dì Lan là người từ bên nhà bà Từ Trăn đưa sang, đã ở trong nhà nhiều năm. Thịnh Kỳ An và Trần Nam từ nhỏ hay qua chơi, lần nào dì Lan cũng vui vẻ ra đón. Nhưng lần này lại khác, dì Lan trông rất căng thẳng và lo lắng: “Cậu mau lên lầu xem sao đi, không biết bị làm sao, về đến nhà là cứ ở lì trên lầu, hai tiếng đồng hồ rồi không chịu xuống. Phu nhân lo lắng lắm nhưng không dám lên.”

Thịnh Kỳ An nhìn lên tầng cao nhất của biệt thự. Đó là phòng tập thể hình, có rất nhiều thiết bị máy móc. Không nói nhiều, anh đi thẳng vào nhà rồi lên lầu.

Ở sảnh cầu thang, Từ Trăn mặc một bộ váy dạ hội màu trắng nhã nhặn đang đứng cau mày, thỉnh thoảng lại nhìn về phía cửa phòng tầng 4.

“Dì Trăn.” Thịnh Kỳ An gọi một tiếng.

Từ Trăn thấy anh thì như bừng tỉnh khỏi giấc mộng, chỉ tay lên lầu: “Nó…”

“Cháu biết rồi, dì yên tâm đi, không có chuyện gì đâu, chỉ là mấy đứa trẻ bọn cháu hờn dỗi nhau thôi, cháu lên khuyên giải một chút là ổn ngay ấy mà.” Thịnh Kỳ An mỉm cười giải thích.

Từ Trăn vốn là người phụ nữ rất điềm tĩnh, nhưng bản năng người mẹ khiến bà lo lắng bối rối: “Chưa bao giờ thấy nó như thế này cả.”

Lục Tỉnh Nhiên từ nhỏ đến lớn đều là một đứa trẻ khiến bà rất yên tâm, chưa bao giờ về nhà mà không nói một lời, thậm chí không thèm chào hỏi đã lao thẳng lên lầu rồi khóa cửa nhốt mình lại như thế.

Hơn nữa là pheromone… bà có thể cảm nhận được sự bất ổn trong pheromone của con trai mình, dù anh đã cố gắng kìm nén nhưng nó giống như cơn gió lạnh lẽo trước khi bão về, chỉ khiến người ta thấy nguy hiểm hơn.

Nhưng phận là một Omega, bà cũng không dám lên, Lục Cẩm Thần lại không có nhà, bà đành gọi Thịnh Kỳ An, người khá chín chắn đến. Hy vọng với tư cách là bạn thân, anh có thể khuyên bảo con trai bà một chút.

Thịnh Kỳ An nhận trọng trách, lên lầu đẩy cửa phòng tập ra.

Bang— Bang—

Lục Tỉnh Nhiên đang đánh tennis.

Tóc mái đen của Alpha đã ướt đẫm mồ hôi, ánh mắt kiên định, thâm trầm như biển cả, cánh tay vung lên bộc phát một nguồn năng lượng khổng lồ.

Từng cú đánh như muốn xé toạc không khí xung quanh.

Chỉ có thể nghe thấy tiếng bóng tennis va đập mạnh mẽ vào vợt.

Từ nhỏ tới lớn, hễ tâm trạng không tốt là Lục Tỉnh Nhiên lại lên đây tự đánh bóng một mình. Mỗi người đều có một cách giải tỏa áp lực riêng, Thịnh Kỳ An biết điều đó, nhưng giải tỏa suốt hai tiếng đồng hồ mà vẫn chưa xong thì đúng là không bình thường chút nào.

Thấy anh đến, Lục Tỉnh Nhiên vẫn không có ý định dừng lại.

Thịnh Kỳ An dựa người vào một bên, nửa đùa nửa thật nói: “Chỉ là một Beta thôi mà, có cần phải thế này không?”

Bốp một cái, không khí như ngưng đọng —

Ngay sau đó là một tiếng động chói tai khiến lòng người run lên.

Một quả bóng tennis xoay vòng với tốc độ cao đâm trúng cửa sổ trên trần phòng tập, kính vỡ tan tành rơi đầy đất.

Thịnh Kỳ An nhíu mày, vẻ mặt trở nên nghiêm túc.

Anh nhìn Lục Tỉnh Nhiên: “Mày đến kỳ mẫn cảm rồi à?”

Ngoài lý do đó ra, anh chẳng tìm được nguyên nhân nào khiến Lục Tỉnh Nhiên phát điên như vậy, chỉ… vì một Beta thôi sao?

Giữa sân tập, Alpha đứng lặng im, hồi lâu không nói gì.

Chỉ có đôi lông mày thâm trầm lộ ra ánh mắt khiến người khác không dám nhìn thẳng.

Vẻ mặt anh vốn đã lạnh, giờ lại càng khiến người ta không dám đến gần, dù là một đỉnh A như Thịnh Kỳ An.

“Không có.” Hồi lâu sau, Lục Tỉnh Nhiên mới trầm giọng đáp lại.

Thịnh Kỳ An nói đúng, Chu Nhạc là một Beta, không có pheromone, cũng chẳng phụ thuộc vào Alpha như Omega. Trong lòng cậu, anh chắc hẳn chỉ là một lớp trưởng tốt bụng, một người bạn học biết thấu hiểu mà thôi, chẳng hề phân biệt giới tính.

Beta… tại sao hết lần này đến lần khác lại là một Beta chẳng có cảm giác gì với Alpha cơ chứ?

Nếu Chu Nhạc là một Omega, có thể ngửi thấy pheromone của anh, bị pheromone của anh ảnh hưởng, lộ ra những biểu cảm đó… Lục Tỉnh Nhiên nhíu mày, dập tắt ý nghĩ này trong lòng.

“Tao không có kỳ mẫn cảm.” Lục Tỉnh Nhiên thở hắt ra một hơi.

Anh không đến kỳ mẫn cảm, anh chỉ đơn thuần là không vui.

Vì Chu Nhạc.

Vì Chu Nhạc cứ luôn muốn vun vào cho anh và Lưu Nghiên Nghiên.

Anh không thích cô ta.

Anh càng không thích một Chu Nhạc cứ luôn gán ghép anh với cô ta.

Rất phiền lòng, nhưng lại bất lực.

Anh không thể kiểm soát suy nghĩ của Chu Nhạc, điều đó rất đáng ghét, nhưng… anh lấy tư cách gì để kiểm soát suy nghĩ của cậu ấy? Bản thân ý nghĩ này đã rất đáng sợ rồi.

“Cậu ấy về nhà chưa?”

“Đưa về an toàn, hoàn thành nhiệm vụ.”

Lục Tỉnh Nhiên quay đầu, thấy Thịnh Kỳ An đang đứng cách xa mình tận tám thước.

“…”

Thịnh Kỳ An nhún vai: “Pheromone của mày sắp nổ tung rồi, mày không biết à?”

“Tao đứng xa thế này là tự vệ, rất hợp lý.”

Lục Tỉnh Nhiên chẳng thèm để ý đến lời lải nhải của đối phương, quay người thu dọn những quả bóng tennis rơi vãi dưới đất: “Người còn lại cho nhóm thi Hóa học, mày đề cử ai?”

Thịnh Kỳ An suy nghĩ một chút: “Lý Dương đi, tuy thỉnh thoảng nó hơi thiếu nghiêm túc nhưng điểm Hóa vẫn rất khá.”

“Không được.” Lục Tỉnh Nhiên ngắt lời, “Trong lớp không thể không có lớp trưởng, tao không ở đó thì nó phải ở đó.”

Nói vậy cũng có lý, vậy thì còn… “Hạ Lâm Xuyên.”

Thịnh Kỳ An: “Có vẻ cậu ta khá thân với Chu Nhạc, tuy không hay thể hiện nhưng cũng rất đáng tin cậy, điểm Hóa cũng ổn, đặc biệt là khả năng thực hành thí nghiệm rất tốt.”

Lục Tỉnh Nhiên: “Được, duyệt.”

Có bạn của Chu Nhạc ở đó, chắc cậu ấy sẽ thấy tự nhiên hơn một chút.

Người đã chọn xong, đồ đạc cũng thu dọn hòm hòm.

“Lục Tỉnh Nhiên.” Thịnh Kỳ An cân nhắc hồi lâu, cuối cùng vẫn chọn nói cho anh biết. “Tao đã nhìn thấy Cao Kiến.”

Động tác của Lục Tỉnh Nhiên khựng lại.

Thịnh Kỳ An: “Hắn đột nhiên xuất hiện ở ngoài trường, không vào trong, sáng sớm lúc đi học ấy. Không biết hắn định làm gì, dạo này mày cẩn thận một chút.”

“…”

Cao Kiến…

Lục Tỉnh Nhiên vô thức nắm chặt cây vợt.

**

Chan: Thà chọn Hạ Lâm Xuyên chứ nhất định không chọn Trần Nam =)))) Nghe thôi đã biết ẻm phế mà tương lai ẻm ăn bám chồng như nào rồi =)))))))))))

Hết chương 23

[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.