Chương 24
Tác giả: Kim Hải | Editor: Chan
Sáng hôm sau tỉnh dậy, Chu Nhạc thấy đầu óc choáng váng lạ thường, cứ như sắp lên cơn sốt cao, các khớp xương khắp người đau nhức.
Trong cơn mê man, cậu đưa tay vò tóc, cố gắng làm cho mình tỉnh táo hơn chút nhưng chẳng có tác dụng gì, người vẫn thấy hâm hấp nóng.
Cái nóng này có chút khác với sốt cao thông thường.
Đang lúc mơ màng thì chuông báo thức reo, cậu buộc phải dậy.
Sáng nay cậu còn nhận đơn mua bánh bao cho hai người, muộn chút là sẽ hết hàng ngay.
Chu Nhạc cố gượng dậy, lúc chuẩn bị nấu bữa sáng suýt nữa thì ngã quỵ trong bếp. Trình Oánh nghe thấy động tĩnh liền đẩy xe lăn lại: “Sao thế con? Không khỏe à? Có cần xin nghỉ không?”
Chu Nhạc cúi người bám vào kệ bếp, hồi lâu không đứng thẳng dậy nổi, đầu óc quay cuồng: “Không sao đâu mẹ, không cần đâu.”
Trình Oánh lo lắng: “Vậy có chuyện gì thì ở trường nhớ báo cho mẹ, không ổn thì xin nghỉ về ngay nhé.”
Chu Nhạc gật đầu.
Để cho tỉnh táo hơn, trước khi ra khỏi nhà, cậu đặc biệt uống một viên thuốc giảm đau. Nhờ tác dụng của thuốc, cậu thấy đỡ hơn một chút.
Giờ ra chơi sau tiết 2 buổi sáng, Thịnh Kỳ An đến đưa bản đăng ký tham gia thi Hóa học cho cậu điền, còn đưa cho Hạ Lâm Xuyên một bản.
“Tôi? Cậu chắc là tôi chứ?” Hạ Lâm Xuyên tháo tai nghe ra, hỏi đi hỏi lại mấy lần cho chắc.
Lâm Hiểu Hiểu thấy cậu ta lề mề quá nên cúi xuống cầm bút điền hộ luôn.
Chu Nhạc điền xong rồi đưa lại cho Thịnh Kỳ An.
“Hôm nay cậu bị sao thế?” Thịnh Kỳ An lập tức nhận ra điều bất thường ở cậu: “Sao mắt đỏ hoe thế này?”
Chu Nhạc yếu ớt đáp: “Chắc là hôm qua ngủ không ngon.”
Đồng thời, cậu đảo mắt nhìn về phía dãy bàn đầu.
Trước đây, mấy việc điền đơn thu này kia toàn là Lục Tỉnh Nhiên làm. Hình như anh lúc nào cũng đích thân ra chỗ cậu để thu bài tập. Mãi đến tận bây giờ Chu Nhạc mới nhận ra điều đó.
Nhưng lần này lại… chắc là anh không muốn nhìn thấy cậu nên mới để Thịnh Kỳ An làm.
Nhớ lại vẻ mặt lạnh lùng của anh tối qua… lòng cậu thấy bất an vô cùng.
Phải tìm cơ hội giải thích với lớp trưởng mới được, cậu không muốn mối quan hệ trở nên căng thẳng thế này.
Cảm giác này thật sự quá khó chịu.
Nhưng cậu mãi chẳng tìm được cơ hội thích hợp.
Cho đến tận tiết 4 sắp vào học, Chu Nhạc định sang lớp bên cạnh giao đơn hàng cuối cùng của buổi sáng, vừa ra khỏi cửa sau thì lớp trưởng lớp 6 túm lấy cậu nhờ gọi giúp Lục Tỉnh Nhiên, bảo chủ nhiệm tìm anh.
Vừa khéo!
Chu Nhạc chẳng màng đi giao đơn hàng nào nữa, dừng bước rồi quay phắt về lớp 3.
Phải bắt chuyện trước, rồi mượn cớ xin lỗi chuyện của Lưu Nghiên Nghiên.
Nếu anh không đồng ý, cậu sẽ xin lỗi mãi, xin lỗi mãi cho đến khi anh chịu thì thôi.
Hạ quyết tâm, Chu Nhạc mang tâm thế quyết tử tiến lên phía trước.
Khi chỉ còn cách chỗ Lục Tỉnh Nhiên vài bước chân, cậu lại dừng lại.
Cậu vuốt lại tóc tai, chỉnh lại cổ áo, nuốt nước miếng một cái.
Cố gắng đè nén sự căng thẳng trong lòng xuống, rồi cậu bước những bước dài đi tới —
“Lớp trưởng, người của lớp 6 đang ở cửa sau, bảo chủ nhiệm tìm cậu.”
Chu Nhạc đứng một bên, chỉ có thể nhìn thấy góc mặt nghiêng sạch sẽ, điển trai của anh.
Nam sinh đang cầm bút làm bài tập Toán, nghe thấy lời cậu, ngòi bút khựng lại một chút. Sau đó anh đậy nắp bút, đứng dậy và đi ra từ phía bên kia.
Suốt cả quá trình anh không thèm liếc nhìn Chu Nhạc lấy một cái, cũng chẳng thèm nói với cậu câu nào.
Một dáng vẻ hoàn toàn không muốn giao tiếp.
Sự dũng cảm vừa được nhen nhóm trong lòng Chu Nhạc tan biến sạch sành sanh ngay lập tức.
Lớp trưởng không thèm đoái hoài đến cậu nữa rồi…
Nghĩ đến đây, Chu Nhạc thấy buồn ghê gớm, thậm chí là cảm giác đau lòng.
Không thể kìm chế được.
Chẳng biết tại sao đột nhiên cậu lại trở nên nhạy cảm như thế.
Cứ như thể sắp không chịu nổi nữa rồi.
Mắt cậu bắt đầu rưng rưng.
Cậu bị chính bản thân mình làm cho hoảng sợ.
Cậu thất thần đi về chỗ ngồi.
Lâm Hiểu Hiểu đang hí hửng khui bưu kiện thẻ bo góc của thần tượng, vui đến không biết trời đất là gì.
Cô lơ đãng nhắc chuyện hóng hớt: “Nghe bảo sáng nay lão Phùng túm được mấy tên du côn ở ngoài trường, thằng nào thằng nấy nhuộm tóc vàng khè, chẳng biết vào làm gì, bảo là mắng cho bảo vệ một trận tơi bời.”
Hạ Lâm Xuyên hiếm khi không chơi game cũng chẳng xem anime mà lại lật cuốn sách Hóa ra xem: “Hả? Người ngoài trường á? Đến trường mình làm gì? Đến để bị ăn đòn à?”
Lâm Hiểu Hiểu cười một tiếng: “Ai mà biết được?”
“Hình như là đám côn đồ của trường số 2, tên cầm đầu là gì ấy nhỉ, họ Cao thì phải. Tao nghe loáng thoáng thấy bảo đáng sợ lắm, mang tiếng xấu khắp cái trường số 2 rồi. Nghe nói trước đây chúng còn chặn đường hãm hại Omega, làm người ta có bầu nữa.”
Hạ Lâm Xuyên sửng sốt: “Không phải vào tù à? Đó là tội phạm mà?”
Lâm Hiểu Hiểu: “Không biết nữa, chỉ là nghe đồn thế thôi, không biết sự thật thế nào.”
“Nên lần này lão Phùng mới căng thẳng thế, cảm giác đám người đó đến đây mục đích không đơn giản đâu…”
Đang nói bỗng Lâm Hiểu Hiểu khựng lại.
Cô quay sang nhìn Chu Nhạc với vẻ kỳ quặc một lúc, rồi đưa mũi lại gần ngửi ngửi.
“Chu Nhạc, mày… có mùi gì thế?”
Chu Nhạc từ lúc quay về chỗ cứ ngồi đờ người ra, nhất thời không phản ứng kịp: “Cái gì cơ…?”
Lâm Hiểu Hiểu lại ngửi ngửi ở chỗ cổ cậu, càng ngửi sắc mặt càng không ổn: “Tao cứ thấy mày…”
Trên người có mùi hoa gì đó?
“Được rồi, mời cả lớp mở sách Hóa trang số 3 ra, chiều nay chúng ta học công thức hóa học của Kali Sunfat.”
Giáo viên bước vào, lớp học lập tức im phăng phắc.
Lâm Hiểu Hiểu nhìn Chu Nhạc đầy thắc mắc rồi ngồi thẳng dậy, không nói gì nữa.
Nhưng suốt tiết học, mùi hương thoang thoảng trên người Chu Nhạc cứ khiến cô cảm thấy bứt rứt không yên.
Cuối cùng không chịu nổi nữa, cô nhắn tin WeChat cho Hạ Lâm Xuyên: [Này, mày có thấy trên người Chu Nhạc có mùi pheromone không?]
Lâm Hiểu Hiểu: [Tao ngồi cạnh cậu ấy thấy khó chịu quá.]
Lâm Hiểu Hiểu: [Mùi hương hoa, khá nhẹ, cũng thơm nhưng tao không chịu nổi.]
Pheromone của các Omega cũng có thể ảnh hưởng lẫn nhau, thậm chí có thể vì mùi hương của một bên tỏa ra mà bắt đầu kỳ ph*t t*nh của mình. Hiện tại cảm giác Chu Nhạc mang lại cho cô chính là như vậy, khiến cô đứng ngồi không yên, khắp người toát ra một cảm giác ngứa ngáy, không phải ngứa ngoài da mà là kiểu ngứa ngáy rất khó nói.
Lâm Hiểu Hiểu gãi gãi cổ, càng lúc càng thấy bồn chồn.
Hạ Lâm Xuyên nhìn điện thoại vài lần: [Không có mà, có mùi gì đâu.]
Nói xong cậu ta còn hít một hơi thật mạnh về phía Chu Nhạc.
Giữa cậu ta và Chu Nhạc ngăn cách bởi một lối đi, khoảng cách xa hơn so với Lâm Hiểu Hiểu.
Đừng nói là mùi hoa, ngay cả mùi mồ hôi cũng chẳng ngửi thấy, chỉ ngửi thấy mùi nước hoa Lục Thần của Vương Bằng ngồi bàn trước xịt thôi.
Hạ Lâm Xuyên phân tích: [Chắc là ám mùi pheromone của Omega nào đó thôi.]
Hạ Lâm Xuyên: [Không phải nó hay chạy lung tung sao?]
Hạ Lâm Xuyên: [Mày không chịu nổi thì xịt ít thuốc ngăn mùi đi.]
Bình thường thì Alpha và Omega khi không có biến động cảm xúc sẽ không tỏa ra pheromone, trừ khi rơi vào thời kỳ mẫn cảm đặc biệt. Nếu không quá nghiêm trọng thì có thể dùng thuốc ngăn mùi để cách ly, nếu rất nghiêm trọng, ví dụ như bước vào kỳ ph*t t*nh thì cần phải tiêm thuốc ức chế, thậm chí là phải vào bệnh viện truyền dịch.
Được Hạ Lâm Xuyên nhắc nhở, Lâm Hiểu Hiểu vội vàng lấy chai thuốc ngăn mùi luôn mang theo trong cặp ra xịt vài phát lên người.
Một mùi hương thanh mát dễ chịu lan tỏa.
Chu Nhạc ngồi cạnh tất nhiên là cảm nhận được.
“Đây là gì thế?” Cậu ngơ ngác hỏi.
Chẳng biết tại sao, cậu ngửi thấy mùi này cũng thấy rất dễ chịu.
Dường như cảm giác đau đầu choáng váng buổi sáng cũng bớt đi phần nào.
Lâm Hiểu Hiểu: “Đây là thuốc ngăn mùi, Omega dùng để ngăn pheromone ấy mà.”
“Chắc là tao sắp đến kỳ rồi, dạo này bứt rứt không chịu nổi.”
Vừa nghe thấy chữ Omega, Chu Nhạc lập tức quay mặt đi ngay.
Cứ như thể đó là thú dữ hay nước lũ vậy.
Cậu theo bản năng trốn tránh thứ này.
Nhưng mà… thuốc ngăn mùi… tại sao cậu ngửi thấy mùi đó lại thấy dễ chịu thế nhỉ?
Chẳng lẽ cậu cũng đến kỳ rồi?
Là học sinh trung học, kiến thức sinh lý là môn bắt buộc, tuy Chu Nhạc đã quên mất mình là một Omega nhưng khi nghe giảng cậu cũng vô thức nghe kỹ hơn một chút.
Kỳ ph*t t*nh…
Không thể nào, cậu làm gì có pheromone đâu.
Vả lại bác sĩ cũng nói rồi, cậu cứ coi mình như một Beta là được, sẽ không biến thành Omega đâu.
Nghĩ đến đây, Chu Nhạc thấy yên tâm hơn.
Lời bác sĩ nói sao mà sai được, không thể nào.
Chu Nhạc cứ thế gượng đến tận chiều.
Buổi trưa đi giao cơm cho người ở lớp 7 còn bị mắng cho một trận.
“Này, sao hôm nay cậu chậm thế? Tôi sắp chết đói rồi đây này!”
“Không làm được thì nghỉ đi! Tôi tự đi lấy cơm còn nhanh hơn cậu!”
Người Chu Nhạc không khỏe, có cố thế nào cũng không chen lấn nổi nên lấy cơm muộn.
Để tiết kiệm thời gian cậu định chạy, nhưng chạy không nổi, cả người khó chịu, lại còn đau nhức tê dại.
Chu Nhạc thật sự không nhịn được nữa đành dừng lại, chuyển sang đi bộ chậm.
Thế nên cơm bị muộn.
“Xin lỗi, lần sau sẽ không thế nữa.” Chu Nhạc chỉ biết cúi đầu xin lỗi.
Nhưng vì mệt quá lại chưa ăn gì nên giọng nói nghe yếu ớt, chẳng có chút sức lực nào.
Đám người kia còn định nói tiếp, cứ lầy ra không muốn trả tiền, đúng lúc này Tiêu Lam đi vào, lườm cả bọn mấy cái thì chúng mới tha cho Chu Nhạc.
Chu Nhạc cũng chẳng còn tâm trí nào nói chuyện với hắn, cứ thế lướt qua người hắn mà đi.
Cũng chính vào lúc này, Tiêu Lam nhận ra sự bất thường ở Chu Nhạc: “Cái lồng má, trên người mày có mùi gì thế?”
Hắn bịt mũi vội vàng lùi ra sau.
Hắn nói vừa nhanh vừa gấp, mà phản ứng của Chu Nhạc lúc này lại chậm mất nửa nhịp, nhất thời nghe không rõ, tưởng hắn lại mắng mỏ gì mình nên cũng chẳng buồn để tâm, lấy được tiền là quay người đi thẳng.
Lúc đi về, tình cờ cậu thấy Lục Tỉnh Nhiên và Thịnh Kỳ An đang đi đối diện tới.
Thịnh Kỳ An nhìn thấy cậu liền dùng ánh mắt chào hỏi.
Lục Tỉnh Nhiên thấy cậu thì chỉ liếc một cái rồi thu hồi tầm mắt ngay.
Gương mặt anh u ám, cảm xúc lạnh lùng hiện rõ trên mặt.
Ý định bắt chuyện của Chu Nhạc cũng lập tức bị dập tắt.
Thôi vậy, lớp trưởng chắc không muốn nói chuyện với mình đâu.
Quay về lớp, Chu Nhạc mệt mỏi nằm bò ra bàn, ngủ một giấc trưa thật sâu.
Nhưng tình hình buổi chiều cũng chẳng khá khẩm hơn là bao, mặt cậu càng lúc càng đỏ, khóe mắt cũng đỏ hoe.
Cứ mơ mơ màng màng như thế.
Cho đến tận tiết 2 buổi chiều, tiết Toán.
Chu Nhạc đột nhiên không thể chịu đựng thêm được nữa.
Nhịp tim càng lúc càng nhanh, hơi thở dồn dập, cứ như có thứ gì đó đang mất kiểm soát sắp bộc phát ra khỏi cơ thể.
Chu Nhạc ôm chặt lấy mình, theo bản năng muốn kìm nén nguồn sức mạnh đó lại.
Lâm Hiểu Hiểu buổi chiều không đến lớp, người gần cậu nhất là Hạ Lâm Xuyên. Cậu ta vốn đang xem bài tập Hóa, sau đó bỗng nhiên khựng lại, quay đầu nhìn Chu Nhạc.
Nam sinh đang khoanh chặt tay, vùi đầu xuống, bàn tay nắm chặt lấy phần áo đồng phục trên vai, đầu ngón tay trắng bệch, có thể thấy cậu đang dùng sức lớn đến nhường nào.
Mà mùi hương trong không khí…
Hạ Lâm Xuyên hít hít mũi.
Hình như cậu ta thực sự ngửi thấy rồi, cái mùi mà sáng nay Lâm Hiểu Hiểu đã nói.
Nhưng mà… tại sao trên người Chu Nhạc lại xuất hiện pheromone của Omega chứ?
Cậu ấy là một Beta mà, dù vô tình ám phải mùi của Omega khác thì cũng không thể nồng nặc đến thế này được.
Hạ Lâm Xuyên vừa định lên tiếng hỏi nhỏ, bỗng nhiên Chu Nhạc bật dậy, lao thẳng ra cửa sau.
**
Chan: Em Nhạc đã sẵn sàng lấy chồng rồi! Tới đi anh Lục!!!
Hết chương 24
[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]